THƠ XƯỚNG HỌA - THẤP THOÁNG NÀNG THU

Print
User Rating: / 0
PoorBest 

 Autumn Love

1. THẤP THOÁNG NÀNG THU (Xướng)

Nàng Thu nay đã thấp thoáng rồi
Mùa Hạ đành chắp cánh ra khơi
Có nàng thiếu nữ khoe mái tóc
Làm tôi xao xuyến, dạ chơi vơi

Nàng Thu vừa chớm, mới đến rồi
Một vùng áo lụa trải muôn nơi
Bầu trời quang đãng, vừng trăng sáng
Hồn em thấp thoáng, ngự trong tôi

Nàng Thu đưa gió nhẹ xa xôi
Đem bao mát mẻ đến cho đời
Nhìn em say đắm, lòng mơ mộng
Lòng tôi thấp thoáng bóng em thôi

John Thuy

2. Nàng Thu  (Họa 1)

Nàng Thu đã cướp mất tôi rồi
Giờ đây bóng khuất cảm khơi khơi
Gió Hạ vẫn bừng trong giấc ngủ
Tàn canh cô quạnh tiếng buồn vơi

Thu sang Hạ đã bỏ tôi rồi
Lá vàng cô đọng vướng mọi nơi
Nàng đang đùa cợt trong tê tái
Bên lề mộng tưởng đó: Có tôi.

Nàng Thu chỉ bước đếm xa xôi
Còn ai trăn trối đến nửa đời
Thôi thì phù mộng vương qúa khứ
Trần thế nợ duyên cũng vậy thôi

ĐSTN
===========================
3. THU VỀ (Họa 2)

Thấp thoáng nàng Thu sắp tới rồi
Tình Ta theo gió thoảng ra khơi
Có phải Thu mang hương tóc rối?
Để Người mơ mộng lắm đầy vơi.

Hạ đã qua mùa, Thu đến rồi
Gió mát trăng thanh trải muôn nơi
Ôi! Dáng hình em trong đêm vắng
Như ảo, như mơ cuốn hồn Tôi

Thu đến sao tình vẫn xa xôi
Để Tôi ngất ngưởng giữa cuộc đời
Thu có hay chăng, bao mùa nữa
Thu về tình ai cũng vậy thôi.

Thơ Ba Dzọi

4. Thu Đến (Cảm tác 1)

Xuân khuất Hạ đi Thu cánh bôi
Thu sang lại có ánh trăng hời
Treo veo, khuyết mật, huyền thuỳ thắm
Lẳng tẳng cuối mùa lá vàng rơi

Ta sống điềm nhiên với thời trôi
Vui sao cho thắm cả một đời
Bốn mùa xoay chuyển thay đời sống
Chớ chăng cô tịch một khoảnh thời

Thu có huyền trăng lá vàng khôi
Thu mang huyền ảo chớ khuất rời
Thu mang đầm ấm tràn hơi thở
Chúc cả mọi người đón Thu vui

ĐTVP

5.  Yêu Người Trong Mộng (Cảm tác 2)

Thu ơi Thu hỡi ta yêu Người
Yêu Người ta chỉ biết yêu thôi
Khi nào lá rụng ta nhờ gió
Mang lá vàng thu đến bên Người

Lá thu rơi rụng khắp muôn nơi
Nhiều như tình ta muốn trao Người
Trao Người ta muốn trao Người lắm
Cả khối tình mơ lẫn nụ cười

Nhưng người vẫn trong mộng mà thôi
Chẳng đến bên ta trong cuộc đời
Để hồn ta mãi buồn cùng gió
Và trái tim đau vẫn tơi bời

DN

6. Thu Chớm (Cảm tác 3)

Sáng nay thức dậy
Ra vườn ngắm cỏ cây
Mới biết Thu đã về đâu đây, rất nhẹ…
Chiếc lá vàng rơi khẻ
Như sợ đánh thức
Khóm hoa vàng ngủ muộn dưới gốc cây
Không gian đâu đây
Như tràn đầy nguồn sống
Sống để buồn, để thở, để vu vơ…
Ôi! Ta thấy thèm hôn em chi lạ…

Trong góc vườn
Con bướm vàng bay ra từ khóm lá
Nhởn nhơ, hững hờ…
Thu chớm đến, có gì mà rộn rã
Có gì đâu trong chiếc lá chết vàng
Mà ta thấy buồn miên man thú vị
Ôi! Ta thấy thèm hôn em chi lạ…

Anh sẽ đưa em đến…
Nơi chỉ có màu vàng của lá thu
Và gió thu nhè nhẹ thổi
Nắng hanh vàng nhảy múa trên lá khô…
Anh sẽ cầm tay em tung tăng, nhảy múa
Để tâm hồn bay bỗng trong không gian
Anh sẽ đứng tựa gốc cây nhìn ngắm
Em vui đùa, hồn nhiên như con nai vàng thơm ngát
Dưới chân em, lá thu quấn quít, vấn vương
Con sóc rừng hốt hoảng ngắm nhìn em…
Ôi tâm hồn anh như có muôn vàn chiếc lá
Mà chiếc nào cũng in đậm hình bóng của em
Anh bỗng dưng thèm hôn em chi lạ…

Viễn Trình

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Tuesday, 12 March 2013 04:16 )