Thơ Hồng Vũ Lan Nhi

Print
User Rating: / 1
PoorBest 

 MỘT NGÀY THÁNG CHÍN

 

Sáng tháng Chín, nắng hanh vàng hiu hắt

Một mình ngồi nhìn giọt cà phê rơi

Ly thủy tinh, trắng tinh tuyền, trong vắt

Tôi soi tôi, nhìn thấu suốt cuộc đời.

Trưa tháng Chín, khoảnh vườn im bóng lá

Ngát hương thơm từ cây Bưởi cây Cam

Màu đỏ Lựu, màu Quất vàng, quyến rũ

Gió đâu rồi, mà quên cả về thăm.

Chiều tháng Chín, không gian buồn lặng lẽ

Nắng hanh vàng nhòa nhạt cuối chân mây

Nỗi nhớ nào gieo sầu vương, quạnh quẽ

Lòng hiu hiu nhìn bóng tối phủ đầy.

Tối tháng Chín, ngọn đèn mờ soi lối

Hắt lên tường, một bóng dáng cô đơn

Bóng ủ rũ, bóng thẫn thờ, mòn mỏi

Bóng vì ai mà quay quắt, u buồn.

Khuya tháng Chín, ánh trăng huyền hoặc quá

Gợi bao nhiêu kỷ niệm đã qua rồi

Đôi mắt đó, bây giờ thành xa lạ

Giọng ấm trầm, giờ cũng đã xa xôi.

HONG VU LAN NHI

9/23/11

 

TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA

 

Tôi trở lại căn nhà xưa thân ái

Mà như bước vào bãi trống, vườn hoang

Có chút gì xa lạ, điêu tàn

Chút mất mát, chút hư hao, trống vắng.

Nhìn ra ngoài, ánh vàng lung linh sáng

Đẹp như màn trời thêu nắng ảo mơ

Tôi một mình buồn hiu hắt, bơ vơ

Đi thơ thẩn tìm trong từng góc nhỏ.

Chút kỷ niệm xưa ướp mùi hương nhớ

Thoáng hiện về qua hình bóng thân thương

Bao là tình, bao là nỗi vấn vương

Cứ chập chờn như sóng trùng dương dậy.

Vẫn nhà cũ, vẫn đường quen xưa ấy

Đã bao lần lui tới, vào ra

Mà nay sao cảm thấy lạ xa

Như chưa một lần nào bước đến.

Tôi lại ra đi, không một lời hứa hẹn

Sẽ quay về tìm lại bóng ngày qua

Biết đâu chừng, là mãi mãi rời xa …

Là mãi mãi như lời chào vĩnh biệt.

HONG VU LAN NHI

8/29/11

 

ĐỂ NGÀN ĐỜI SỐNG CHẾT VỚI TÌNH CHUNG

 

Mây đan nhớ vào mắt sầu cô quạnh

Môi tương tư nụ hôn dưới trăng vàng

Thu hiu hắt sương lam mờ giăng mắc

Gió lạnh về tình sao bỗng mênh mang.

Tâm vẫn ước anh về trong giấc ngủ

Ru hồn em lời nồng thắm ca dao

Mắt đắm đuối cho đêm dài nhung nhớ

Trái tim hồng loạn nhịp đập xôn xao …

Nỗi trống vắng mênh mông như biển cả

Gió rì rào vỗ sóng gọi trùng khơi

Bóng hình anh khắc ghi lòng tạc dạ

Mãi đợi chờ tình em chẳng hề vơi.

Có phải chăng tình mình nồng thắm quá

Mà trời ghen, bắt cách trở nghìn trùng

Hay trời muốn biến em thành tượng đá

Để ngàn đời sống chết với tình chung.

HONG VU LAN NHI

10/7/11

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles: