Lưng... Chừng

Print
User Rating: / 1
PoorBest 

 

Image



l ư n g.... c h ừ n g
________________________________________________________________


Lưng chừng giữa nhớ và quên
Như thu đã ghé thềm hiên ngỡ ngàng
Em đi giữa buổi hôn hoàng
Hồn nhiên mây áng thênh thang góc trời

Lưng chừng nhớ lại tuyệt vời
Rưng rưng mưa rớt xuống đời thủy tinh
Cứ như lệ giọt nguyên trinh
Vương trên má nhỏ giọt tinh khôi, hồng

Lưng chừng con nắng bềnh bồng
Rơi vai nỗi nhớ, động, chông chênh mình
Ừ thì cứ bóng vời hình
Chạm nhau như tiếng phong linh gọi tình

Lưng chừng như đã thành hình
Ấp e phiến lá, nắng bình minh qua
Gió nương bạt cánh cỏ hoa
Ẻo mình trong nắng, là đà trong sương

Tàn thu dịu vợi làn hương
Lưng chừng rủ nhớ, bốn phương về cùng
Hàng cây giăng lá cành rung
Lối về đông chớm... rưng rưng hạt trời

Ơi à, lưng chừng, chỉ tôi!

Comments  

 
#1 Cao Minh Hưng 2012-11-16 10:15
Thanh tao... trầm bổng...lưng chừng
Vần thơ lay động đến từng con tim


Bravo thi sĩ Trina Thư Hà!!!!

Cao Minh Hưng
Quote
 
 
#2 Trần Phong Vũ 2012-11-17 15:44
Lưng chừng giữa nhớ và quên
Như thu đã ghé thềm hiên ngỡ ngàng
Em đi giữa buổi hôn hoàng
Hồn nhiên mây áng thênh thang góc trời

..............................................................
Chập chùng giữa nhớ và quên,
Nhớ người xưa cũ gọi tên mỗi chiều
Ai đi thoáng nắng liêu xiêu,
Bước chân hằn vết mang nhiều nỗi đau

Tiểuu muội ơi, đời người thường lưng chừng giữa thương và nhớ, giữa hạnh phúc và khổ đau, giữa trần tục và thiên đường ...Bởi vậy mới gọi là bể khổ trầm luân . Thôi ráng đi muội, cũng còn người tám mỗi ngày đó ...
Phong Vũ
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author