Canh Chua Thơm

Print
User Rating: / 3
PoorBest 

Trên mâm cơm gia đình Việt Nam thường có ba món ăn chánh tiêu biểu. Món mặn đậm đà nước mắm quê hương, món rau xanh tươi mượt mà cho mát bụng dạ, và một món không thể nào thiếu vắng: đó là món canh ngon ngọt.

Bữa cơm trưa cuối cùng trước khi chuẩn bị ra đi vượt biển, Mẹ tôi nấu canh chua thơm cho tôi ăn. Tâm ý của Mẹ là muốn tôi nhớ hoài mùi vị canh chua đúng nghĩa của quê hương vào giây phút mà tôi sắp sửa chia tay Mẹ để thực hiện một ước nguyện mơ hồ và đầy nguy hiểm, chưa biết được ngày mai.

Trên tay vỏn vẹn chỉ cầm một túi xách nhỏ, tôi thản nhiên, lặng lẽ đóng cửa rào. Ngoảnh mặt nhìn lại căn nhà lần cuối, giòng lệ khô đang lăn chảy trong lòng. Bước chân tôi nặng trĩu, bịn rịn, luyến tiếc như không muốn rời xa căn nhà đã chất chứa biết bao kỷ niệm êm đềm.

Quay lưng bỏ lại người thân trong nghẹn ngào ray rứt. Vẫy tay chào biệt hai đấng sinh thành đơn độc ở lại. Các con từng đứa tung cánh bay xa kiếm tìm vùng trời an lành có tự do, có tương lai, có nhiều cơ hội tiến thân. Ba Mẹ tôi vẫn ở yên trong nhà, không dám ra cửa để tiễn tôi đi. Thật đau lòng nhưng cũng chỉ vì không muốn hàng xóm dòm ngó, trông thấy cảnh bịn rịn chia tay này. Thời điểm đó, mọi hành vi đều bị theo dõi gắt gao, nhất là khi bị nghi ngờ “đi vượt biên”.

Những ngày tôi lênh đênh trên biển cả cũng là những ngày Mẹ tôi khoắc khoải chờ đợi mong tin, thấp thỏm vò võ lo âu. Bao nhiêu người vượt biển đã biệt tăm, ra đi không bao giờ trở lại, không biết sống chết ra sao. Có thể họ đã vùi thây dưới lòng đại dương thăm thẳm hay đã làm mồi trong bụng cá khổng lồ.

Thời gian này Mẹ tôi đã mất ăn mất ngủ, chỉ còn biết van vái cầu xin để có được tin lành bay về. Lòng Mẹ thật bao la như biển rộng Thái bình Dương !

Những năm đầu vượt biển chui nhủi đó, thơ từ qua lại Việt Nam rất khó khăn. Thật may mắn, tôi đã đến được bến bờ sau chuyến viễn du thập tử nhất sinh và được định cư yên lành. Thỉnh thoảng nhận thư gia đình từ Việt Nam gởi sang, nước mắt cứ rưng rưng, chỉ mong sao Cha Mẹ được bình yên và nhất là không bị công an khu vực hoặc phường khóm làm khó dễ. Người ra đi đã thoát nạn nhưng người thân ở lại phải đối đầu với mọi theo dõi và chất vấn.

Con sông Nhà Bè hiền hòa đã lẳng lặng chuyển đưa biết bao thuyền nhân rời xa Quê Mẹ nhưng cũng không quên chuyên chở theo món canh ngọt ngào tình quê hương, đã được nhiều người ưa thích và đã trở thành món canh thuần túy Việt Nam. Canh chua là món ăn quá quen thuộc trong lòng người dân Việt cho dù cách xa quê Mẹ cả đại đương mênh mông.

Tô canh pha đủ sắc màu, thơm vàng rộm cà chua đỏ rực, rau ngò ôm xanh ngắt, xen lẫn vài khoanh ớt mỏng dính cay nồng

Hương vị ngào ngạt tuyệt vời vừa chua, vừa ngọt, lại cay cay, rền rĩ cào xé nỗi lòng nhớ nhà trong những bữa cơm xum họp gia đình. Bây giờ Mẹ tôi không còn nữa. Kỷ niệm năm xưa, những ngày cuối ở thành phố Sài gòn, với bóng hình Từ Mẫu và tô canh chua thơm đậm đà vẫn còn vương vấn trong tôi mãi mãi.

Trời xứ lạ lắm điều bỡ ngỡ
Trường đời trôi con tập tễnh bước vào
Đường khúc khủy không may vấp ngã
Đừng nãn lòng hãy đứng vững đôi chân

Bạch Liên
Mother’s Day

CanhChuaThom_BL

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author