NGƯỜI CHỊ TINH THẦN

Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Trở về Huế được một tuần sau khi tham dự tiệc cưới của người anh ruột ở Đà Nẵng, Lệ Quyên nhận được một bức thư của người chị dâu, vợ mới cưới của anh mình.

Sau khi đọc xong bức thư, Lệ Quyên mới biết rằng trong bữa tiệc cưới chiều hôm ấy có một thiếu nữ, bạn học của chị dâu Lệ Quyên, ngồi đối diện với Lệ Quyên về phía trái cách Lệ Quyên khoảng sáu ghế ngồi. Thiếu nữ này tên là Tôn Nữ Đạm Tiên. Vì thấy Lệ Quyên có khuôn mặt hay hay và mái tóc thề tuyệt đẹp nên cô Đạm Tiên muốn nhờ chị dâu Lệ Quyên giới thiệu để kết nghĩa chị em ngõ hầu cố vấn, hướng dẫn và giúp đỡ Lệ Quyên trong cuộc sống hằng ngày nhất là vấn đề học hành. Nhận thấy rằng vấn đề cố vấn, hướng dẫn và giúp đỡ trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong vấn đề học vấn rất quan trọng. Nhất là lúc mới lớn lên người con gái hãy còn trong trắng thơ  ngây, nếu  không có sự hướng dẫn của một người chị đỡ đầu, chị tinh thần, sẽ dễ bị vấp ngã. Nghĩ vậy nên Lệ Quyên liền viết thư trả lời cho chị dâu mình rằng Lệ Quyên bằng lòng và rất hãnh diện có một người chị tinh thần tên là Tôn Nữ Đạm Tiên. Lệ Quyên là người con thứ hai trong gia đình.  Cha mẹ Lệ Quyên chỉ sinh được hai người con rồi chấm dứt. Năm nay Lệ Quyên vừa đúng mười sáu tuổi. Anh của Lệ Quyên sau khi học xong khoá 18 sĩ  quan trừ bị Thủ Đức liền được thuyên chuyển về một đơn vị trú đóng ở núi Phước Tường tại thị xã Đà Nẵng. Vì ở Đà Nẵng đã lâu nên anh của Lệ Quyên đã quen được một nữ sinh học tại một trường trung học ở Đà Nẵng. Cuối cùng chàng quyết định cưới cô nữ sinh này làm vợ và Lệ Quyên vì vậy đã có dịp vào Đà Nẵng tham dự đám cưới của anh mình như ta đã thấy ở trên. Một tuần lễ sau khi gởi thư cho chị dâu mình, Lệ Quyên liền nhận được một bức thư đầu tiên của người chị tinh thần gởi ra từ Đà Nẵng, nội dung như sau:

Đà Nẵng ngày... tháng... năm...

Lệ Quyên em,

Chị rất sung sướng và hãnh diện khi nghe chị dâu Lệ Quyên báo cho chị biết rằng, Lệ Quyên đã bằng lòng làm người em tinh thần của chị.

Trước hết chị xin tự giới thiệu với em, chị tên là Tôn Nữ Đạm Tiên, năm nay chị vừa đúng 19 tuổi. Chị đang theo học tại một trường công lập ở Đà Nẵng, lớp đệ nhất, ban C. Trong bữa tiệc cưới chiều hôm ấy, chị thấy em có khuôn mặt hay hay làm sao ấy và mái tóc thề của em quá đẹp. Sau bữa tiệc cưới trở về nhà, không hiểu sao chị cứ nghĩ về em hoài .Và như em đã biết, chị quyết định nhờ chị dâu em giới thiệu em làm em tinh thần của chị. Cuối cùng chị đã được toại nguyện. Không biết em vào Đà Nẵng bao nhiêu lần rồi hay mới lần đầu tiên. Nếu chị không lầm thì sau bữa tiệc cưới ấy, em đã phải vội vàng lên xe đò để về Huế ngay nên không đi xem danh lam thắng cảnh được. Thôi thì để chị kể sơ cho em nghe một vài danh lam thắng cảnh ở Đà Nẵng vậy. Tại Đà Nẵng, cảnh đẹp nhất mà du khách đến thăm trước tiên phải nói là Ngũ Hoành Sơn. Dân Đà Nẵng thường gọi là chùa Non Nước. Đây đúng là một cảnh đẹp thiên nhiên với năm ngọn núi đứng sừng sững dưới trời cao. Càng đến gần du khách càng ngạc nhiên và thích thú vì địa hình, địa vật của mấy ngọn núi này. Tại đây có động đi lên trời, động đi xuống dưới đất mà người ta thường gọi là động xuống địa ngục. Phía trong động có hai thạch nhũ, hình giống hai cái vú của đàn bà. Nhũ thạch bên trái rỉ nước thường xuyên, nước rất trong. Nhũ thạch bên phải không rỉ nước, đã bị tịt ngòi. Tục truyền rằng cái nhũ thạch bên phải không rỉ nước nữa nguyên do là  vì ngày xưa khi vào đây du ngoạn, một vị vua nào đó đã lấy tay sờ vào nhũ thạch ấy nên nước trong nhũ thạch ngưng chảy. Cảnh đẹp thứ hai là sông Hàn. Đây là một dòng sông hiền hòa và tuyệt đẹp của xứ Đà thành hoa lệ. Dòng sông này đẹp nhất là lúc chiều tà trên sông vắng. Dăm ba chiếc thuyền đánh cá lướt nhẹ trên dòng sông dưới ánh nắng chiều mờ nhạt, cùng với vài đám mây hồng bay lơ lửng trên không tạo thành một cảnh vật thật đẹp và buồn như một bức tranh của một hoa sĩ trứ danh nào đã vẽ.

Có lẽ trời đã quá khuya rồi vì chị vừa nghe tiếng gà gáy canh một. Thôi, cho chị dừng bút đi ngủ để mai dậy sớm đi học. Hẹn thư sau chị sẽ viết cho em thật nhiều.

Chị tinh thần của em,

Tôn Nữ Đạm Tiên.

Sau khi đọc xong bức thư đầu tiên cuả người chị tinh thần, Lệ Quyên rất thích thú. Nhất là những đoan viết về danh lam thắng cảnh của xứ Đà thành hoa lệ. Mặc dầu còn một năm nữa sẽ học xong bậc trung học đệ nhất cấp và Lệ Quyên sẽ lên lớp đệ tam (lớp10), nhưng Lệ Quyên vẫn cảm thấy lo lắng và băn khoăn về các môn học trong tương lai. Trong các ban A, B, C, Lệ Quyên vẫn không biết nên chọn ban nào sau khi thi đỗ trung học đệ nhất cấp. Đó là lý do khiến Lệ Quyên viết thư nhờ người chị tinh thần giúp đỡ. Một tuần sau, Lệ Quyên nhận được bức thư của chị Đạm Tiên nội dung như sau:

Đà Nẵng ngày... tháng... năm...

Lệ Quyên em,

Đáng lẽ chị phải viết tiếp về những danh lam thắng cảnh ở Đà nẵng cho em biết thêm, nhưng vì em băn khoăn về các môn học trong tương  lai nên chị phải gác lại các thắng cảnh danh lam, để trình bày cho em nghe về các môn học trong tương lai. Vì em đang đứng trước ngã ba đường. Lệ Quyên à, trong tương lai nếu muốn tiếp tục học lên đại học em phải chọn một trong 3 ban sau đây Ban A, Ban B,và Ban C. Nếu chọn Ban A, em sẽ phải học những môn chính là vạn vật và vật lý. Nếu chọn Ban B, em sẽ học những môn chính là toán và lý hoá. Nếu chọn Ban C em sẽ học những môn chính liên quan đến văn chương và ngoại ngữ. Tuỳ theo sở thích và năng khiếu của từng người mà chọn Ban A, B hay C. Riêng chị thì chị chọn Ban C như đã nói với em trong lá thư trước. Không hiểu sao mỗi lần làm toán chị thấy nhức đầu quá. Nhiều khi ngồi bóp trán suy nghĩ đến nát óc vẫn chưa tìm ra đáp số. Đó là chưa nói đến toán hình học không gian nữa. Làm loại toán này em phải vận dụng trí tưởng tượng của em mới tìm ra đáp số nên rất rắc rối và phức tạp. Em thử tưởng tượng câu sau này em nghĩ như thế nào: Điều kiện ắt có và đủ để một đường thẳng thẳng góc với một mặt phẳng là đường thẳng này phải trực giao với hai đường thẳng ở trong mặt phẳng đó. Mới đọc lên chị nghe đã nhức đầu rồi nói gì đến việc suy nghĩ nó để làm toán. Vì lý do đó chị nhất quyết không theo Ban B.

Còn nếu chọn Ban A, em sẽ học "gạo" môn vạn vật vì đây là môn chính của Ban A. Sách viết về môn này rất dày, nếu em không học thuộc hết đi thi sẽ hỏng ngay. Như chị đã nói với em, vì sách quá dày nên nhiều người thích học tủ một số bài quan trọng thôi, phần còn lại bỏ, không học. Chị có một người bạn chuyên môn học tủ. Năm đầu tiên cô ấy chỉ học phần đầu cuốn sách thôi, phần cuối không học. Lúc vào thi bạn chị chỉ biết đứng dậy ra về vì đề tài thi hôm đó thuộc về phần cuối của cuốn sách. Kỳ sau bạn chị học phần cuối thì đề tài lại ra phần đầu. Phần này cô bạn chị quên mất rồi nên lại bỏ phòng ra về luôn. Và nhờ đã học xong cả hai phần của cuốn sách vạn vật nghĩa là cả cuốn sách nên năm thứ hai đi thi, bạn chị mới đậu được kỳ hai. Nghĩa là vì học "tủ" nên phải mất hai năm mới đậu được tú tài I. Sở dĩ bạn chị phải học tủ vì sách quá dày thấy mà nản. Thấy bạn chị như vậy nên chị nhất quyết không theo Ban A.Tuy nhiên trong tương lai, nếu em mơ ước trở thành một dược sĩ hay bác sĩ, em nên chọn Ban A này. Cuối cùng còn lại Ban C. Đối với chị, chị cảm thấy ban này hợp với khả năng và sở thích của chị. Theo chị nghĩ, phái nữ chị em mình nên theo ban văn chương. Vì theo ban này, mình chỉ học cho nhiều văn, thơ và học thêm ngoại ngữ nữa là xong.

Vấn đề chính là đọc sách cho thật nhiều để mình có một số vốn về văn chương ngõ hầu lúc làm bài thi mình đưa chúng vào để dẫn chứng. Dĩ nhiên nếu em có thêm khiếu về ngoại ngữ nữa chắc chắn em sẽ thành công nếu em quyế định theo ban này. Có lẽ chị cũng có khiếu học về ngoại ngữ nên chị học tiếng Anh, tiếng Pháp rất nhanh. Nhờ vậy chị đọc sách ngoại ngữ khá thông thạo và chị biết rất nhiều về thơ ngoại ngữ. Do đó, năm ngoái khi gặp đề thi "Biệt ly qua thi ca Anh quốc" chị đã đưa bài thơ chị học thuộc lòng của thi sĩ Lord Byron vào nên điểm của chị rất cao. Bài thơ ấy rất ngắn, như sau:

"When we two parted

In silence and tears

Half broken hearted

To sever for years."

Một thi sĩ nào đó chị quên tên mất, đã dịch ra tiếng Việt như sau:

"Giờ phút chia ly đã điểm rồi

Nghẹn ngào lặng nuốt lệ thầm rơi

Mang mang nửa cõi lòng tan tác

Ly biệt xui chi tủi trọn đời"

Vì vậy vấn đề đọc sách rất quan trọng khi em quyết định theo ban này.Nhờ đọc sách em sẽ có vô số tài liệu quan trọng rất cần cho các kỳ thi sau này. Dĩ nhiên khi đọc đoạn nào em cảm thấy thích thú, em phải làm dấu hay ghi vào sổ tay. Chứ còn đọc sách mà không tiêu hoá thì mất thì giờ vô ích. Có một người bạn kể cho chị nghe rằng trong kỳ thi tú tài I năm nào, khi nói về nụ cười của Trần Tú Xương, có một nam thí sinh sau khi viết xong bài luận văn về nụ cười của ông ta, đã vẽ thêm đồ thị để biểu diễn nụ cười này của Trần Tú Xương. Nghe đâu anh chàng này được điểm rất cao vì vị giáo sư chấm bài này đã tỏ ra rất thích thú. Chị thấy trường hợp nấy rất hiếm có vì anh chàng này theo ban C nhưng nhờ giỏi toán nữa nên mới vẽ thêm đồ thị được. Còn nếu gặp bài này, chị chỉ tung các "chưởng" tài liệu chị đọc được trong sách mà thôi. Dĩ nhiên chưa chắc đồ thị của anh chàng kia bằng tài liệu "đọc sách" của chị. Sau khi chị đã trình bày một vài nét tổng quát về các Ban A, B, C, cho em thấy, theo sở thích và năng khiếu, em muốn chọn lựa ban nào tùy em. Nhưng với tư cách là người chị tinh thần của em, chị khuyên em nên theo ban C như chị sau khi em tốt nghiệp trung học đệ nhất cấp.

Thôi, cho chị tạm dừng bút nơi đây hẹn thư sau chị sẽ viết nhiều hơn.

Chị,

Tôn Nữ Đạm Tiên.

Sau khi đọc bức thư thứ hai cuả người chị tinh thần, Lệ Quyên cảm thấy rất hãnh diện vì có một người chị đỡ đầu rất giỏi về văn chương, ăn nói và viết lách thật lưu loát. Lệ Quyên tự nhủ thầm rằng ước chi sang năm, Lệ Quyên sẽ trúng tuyển kỳ thi trung  học đệ nhất cấp để nối gót chị Đạm Tiên theo học ban văn chương và ngoại ngữ này. Mặc dầu  mới vào niên học năm đệ tứ (lớp 9), Lệ Quyên vẫn mong sao cho năm học trôi thật nhanh để năm tới Lệ Quyên theo Ban C; và nhờ chị Đạm Tiên cố vấn và giúp đỡ về ban này vì sau khi đọc thư chị Đam Tiên, Lệ Quyên thích quá.

Sáng nay, sau khi ghé bưu điện bỏ thư hồi âm cho chị Đạm Tiên, Lệ Quyên liền đạp xe thật nhanh về trường để vào lớp cho kịp giờ học. Không hiểu sao sáng nay ba cô bạn học của Lệ Quyên khuyên Lệ Quyên nên đổi kiểu tóc đi, vì chỉ có kiểu tóc phi dê mới  hợp với khuôn mặt hơn là mái tóc thề hiện tại.  Nghe bạn bè nói vậy Lệ Quyên chưa biết trả lời làm sao cả. Tối về, Lệ Quyên liền viết thư hỏi ý kiến của người chị tinh thần để xem chị Đạm Tiên góp ý kiến như thế nào. Ba ngày sau, sau khi đi học về, Lệ  Quyên nhận được bức thư của chị Đạm Tiên gởi ra, trên bì thư có đề chữ "EXPRESS" (thư tốc hành). Mở bức thư ra Lệ Quyên đọc ngay:

Đà Nẵng ngày...tháng...năm...

Lệ Quyên em,

Nhận được thư em, chị trả lời ngay kẻo em đợi. Theo chị nghĩ, em không nên phi dê mái tóc của em. Khuôn mặt của em chỉ hợp với mái tóc thề mà thôi. Bất kỳ kiểu tóc nào cũng không hợp cả. Chị khuyên em nên giữ mái tóc thề như vậy. Mái tóc thề của em rất đẹp, rất óng mượt, giống như một dòng suối chiều đang chảy róc rách băng qua một ngọn đồi đầy cây cối xanh tươi tuyệt đẹp. Chị rất thích mái tóc thề của em. Em có còn nhớ trong lá thư đầu, chị đã viết cho em rằng chị thấy em có khuôn mặt hay hay làm sao ấy và mái tóc thề của em quá đẹp.

Sở dĩ chị muốn làm chị tinh thần của em nguyên do cũng bắt nguồn từ mái tóc thề tuyệt đẹp của em đó em à.Vì vậy "dù ai nói ngửa nói nghiêng, lòng em vẫn vững như kiềng ba chân" nghe em: giữ nguyên mái tóc thề cho chị.

Thôi, cho chị dừng bút nơi đây, mong sao em luôn luôn được khoẻ mạnh để tiếp tục học hành.

Chị của em,

Tôn Nữ Đạm Tiên.

Sau khi đọc xong bức thư, Lệ Quyên tự nhủ thầm rằng có gì đâu mà chị Đạm Tiên lại gởi thư cấp tốc cho tốn tiền. Sau đó, Lệ Quyên tự trách mình rằng lỗi là tại Lệ Quyên cái gì cũng hỏi chị Đạm Tiên cả, cái gì cũng xin ý kiến của chị ấy cả thì chị ấy phải trả lời thôi. Và tuỳ theo nội dung bức thư quan trọng hay không khiến chị Đạm Tiên trả lời nhanh hay chậm. Có lẽ chị Đạm Tiên thấy mái tóc là vóc con người, nhất là mái tóc của người con gái đang ở tuổi dậy thì nên chị ấy phải trả lời gấp sợ mình phi dê thì hỏng việc. Nghĩ thế Lệ Quyên mới khỏi ngạc nhiên về chữ "EXPRESS" trên bì thư của chị Đạm Tiên gởi cho Lệ Quyên. Và theo lời khuyên trong thư của chị Đạm Tiên, Lệ Quyên nhất quyết để nguyên mái tóc thề như vậy cho dù mấy bạn cùng lớp khuyên nên đổi kiểu tóc đi. Không biết có phải năm nay Lệ Quyên đẹp hẳn lên hay vì nhờ có khuôn mặt hay hay và mái tóc thề tuyệt đẹp mà nhiều bạn trai học cùng trường theo tán tỉnh nàng thường xuyên. Đặc biệt có một chàng trai học cùng lớp với Lệ Quyên nhưng khác phòng tên là Minh; cứ mỗi lần tan học, chàng ta đạp xe đạp song song với Lệ Quyên rồi nói năm ba câu ra vẻ tán tỉnh và ca ngợi nàng. Liên tiếp mấy tuần lễ như vậy, Minh vẫn mãi miết theo Lệ Quyên tán tỉnh thật đắm say. Không biết Minh ăn nói thế nào mà Lệ Quyên có vẻ xiêu lòng. Tuy nhiên vì nghe người ta nói tình yêu đồng nghĩa với khổ đau nên vì mới lớn lên và đang còn đi học, Lệ Quyên sợ sẽ đau khổ vì yêu nên nàng quyết định viết thư nhờ chị tinh thần giải quyết và giúp đỡ. Sợ chị Đạm Tiên gởi thư tốc hành như lá thư trước nên trong thư hồi âm cho chị ấy lần này, Lệ Quyên bảo chị Đạm Tiên đừng gởi thư tốc hành nữa, mà chỉ nên gởi bình thường thôi.

Hai ngày sau vừa đi học về, Lệ Quyên lại nhận được thư của chị Đạm Tiên trên bì thư vẫn có chữ "EXPRESS"! Vừa mở thư ra Lệ Quyên vừa tỏ ra bực bội. Nàng đã dặn chị Đạm Tiên không cần gởi cấp tốc mà tốn tiền nhưng chị ấy vẫn không nghe. Đưa bức thư trước mặt Lệ Quyên đọc ngay:

Đà Nẵng, ngày...tháng...năm..

Lệ Quyên em,

Nhận được thư em, chị trả lời ngay kẻo em mong. Vì em tuổi còn nhỏ và đang đi học nên chị khuyên em đừng dính dấp gì đến tình yêu cả nghe em. Nếu em có những suy tư liên  quan đến tình yêu, em sẽ đau khổ suốt đời đấy.Chị khuyên em nên cố gắng học hành, sau này lớn lên khi tuổi đời đã chững chạc rồi em sẽ nghĩ đến chuyện tình yêu cũng không muộn. Con trai thời buổi này không tin ai được đâu. Chị có mấy người bạn đã vấp ngã nhiều lần khi họ bắt đầu yêu. Em có  biết nhà thơ Xuân Diệu không? Ông ta đã làm hai câu thơ về tình yêu như sau:

Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu.

Và người Pháp cũng có câu: "Il ne faut pas badigner avec l'amour (Đừng đùa giỡn với ái tình).

Em còn nhỏ dại.Tuổi đời chưa được bao nhiêu, chỉ nên lo học hành và học hành. Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương cả. Em nhớ nghe lời khuyên của chị nhé. Ngược lại, nếu em không nghe lời khuyên của chị mà yêu lung tung, thì hậu quả sẽ không lường được sau này.

Nói vậy chắc em hiểu chị muốn nói gì rồi.Trường hợp chàng trai đó cứ theo em tán tỉnh hoài thì tuỳ cơ mà ứng biến. Em cố gắng nói với chàng ta cho khôn ngoan và khéo léo để vừa khỏi mất lòng chàng, vừa làm sao chàng ta đừng theo tán tỉnh nữa. Em phải có thái độ dứt khoát với chàng trai ấy. Nếu không chị rất buồn và chị sẽ không muốn làm chị tinh thần của em nữa.

Thôi, cho chị dừng bút nơi đây và mong sao em luôn luôn nghe lời khuyên của chị.

Chị của em,

Tôn Nữ Đạm Tiên.

Sau khi đọc thư xong, Lệ Quyên cảm thấy nửa buồn nửa vui. Buồn vì nếu nàng dứt khoát không tiếp xúc với Minh và không để cho Minh tán tỉnh nữa, vì Lệ Quyên đã thấy lòng nàng xao xuyến và rung động. Vui vì nhờ bức thư của người chị tinh thần mà nàng biết được con trai ngày nay như thế nào để đề cao cảnh giác. Nếu không sẽ bị vấp ngã giống như  những người bạn chị Đạm Tiên vậy. Dù sao đi nữa, Lệ Quyên nghĩ, nàng phải luôn luôn nghe lời cố vấn đầy kinh nghiệm của người chị tinh thần, cho dù lòng nàng đã bắt đầu xao xuyến, bâng khuâng. Nghĩ vậy, Lệ Quyên liền viết một bức thư trả lời cho chị Đạm Tiên như sau:

Huế, ngày...tháng...năm...

Chị Đạm Tiên của em,

Nhận được thư của chị, em vội viết vài dòng trả lời cho chị kẻo chị đợi chờ. Em rất sung sướng khi đọc những lời khuyên của chị viết trong thư. Sau một đêm suy nghĩ, em quyết định nghe lời khuyên vàng ngọc của chị. Bởi vì em nghĩ rằng đây là những kinh nghiệm quý báu về tình yêu. Em sẽ cố gắng thuyết phục chàng đừng theo em nữa. Và kể từ ngày hôm nay, em quyết chí lo học hành theo lời khuyên của chị. Mùa hè sang năm sau khi thi xong, em sẽ vào Đà Nẵng thăm chị để chị em mình thấy mặt nhau một lần nữa. Chị biết em rồi nhưng em đã thấy chị lần nào đâu? Chắc chị cũng đang bận học để chuẩn bị kỳ thi tú tài hai phải không?

Thôi, cho em xin dừng bút nơi đây hẹn thư sau em sẽ viết cho chị dài hơn.

Em,

Lệ Quyên.

Tái bút: Từ nay trở đi khi gởi thư cho em, chị đừng gởi "EXPRESS" nữa mà tốn tiền. Nếu em không lầm, em đã nhắc chị trong lá thư trước rồi thì phải.

Sau khi ghé bưu điện bỏ thư vì bưu điện ở gần nhà, Lệ Quyên liền đạp xe đến trường học. Dọc đường Lệ Quyên nghĩ thầm, lần này chắc chị Đạm Tiên không gởi "EXPRESS" nữa rồi nên khoảng một tuần, may ra nàng mới nhận được thư của chị Đạm Tiên. Đang miên man suy nghĩ, Lệ Quyên đã đến trường lúc nào không hay.

Đợi một tuần sau vẫn không thấy thư của chị Đạm Tiên gởi ra, Lệ Quyên nghĩ rằng chắc nàng dặn chị Đạm Tiên đừng gởi "EXPRESS" nên chị Đạm Tiên gởi ra chậm hơn thường lệ chăng? Nghĩ vậy Lệ Quyên lại tiếp tục đợi chờ. Nhưng rồi hai mươi ngày, rồi một tháng sau, Lệ Quyên vẫn không thấy chị Đạm Tiên gởi thư ra. Lệ Quyên liền viết ngay một lá thư gởi cho chị Đạm Tiên rồi gởi tốc hành "EXPRESS". Nội dung bức thư Lệ Quyên chỉ viết gọn có mấy dòng: "Chị đã nhận được thư của em chưa mong chị trả lời gấp. Em đang chờ từng ngày chị ạ. Lần này chị cứ gởi "EXPRESS" đi vì em trông thư chị quá chị ơi! Em, Lệ Quyên".

Nhưng một tuần sau, rồi một tháng sau vẫn biệt vô âm tín. Lệ Quyên thấy lạ sinh nghi ngờ. Nàng  liền viết một bức thư cho người chị dâu nàng, bạn cuả chị Đạm Tiên, hỏi sao trước đây chị Đạm Tiên gởi thư cho nàng rất đều đặn, nhưng hai tháng nay nàng không thấy gì cả. Một tuần sau, Lệ Quyên nhận được thư của chị dâu nàng và được biết chị Đạm Tiên đã xuất giá tòng phu và đã vào ở đâu tận trong miền Nam xa xôi không biết tỉnh nào. Lệ Quyên bỗng nghĩ ngợi lung tung. Nàng nghĩ tại sao chị Đạm Tiên lấy chồng mà không cho mình hay. Hay chị ấy sợ mình buồn vì mất đi một người chị tinh thần mà im hơi lặng tiếng. Hay chị ấy lỡ khuyên mình "Đừng dính dấp gì đến tình yêu cả" mà chị ấy đã lỡ dính vào nên không dám nói với mình. Nhưng nếu lấy chồng thì ít nhất bên họ nhà chồng phải đem lễ vật đến cầu hôn trước vài tháng đã chứ. Và lúc làm lễ ngỏ lời cầu hôn, chị ấy cũng báo cho mình biết với chứ, đến nỗi gì. Hàng chục câu hỏi cứ hiện về trong trí khiến Lệ Quyên cảm thấy đầu nhức như búa bổ. Lệ Quyên có ý định vào Đà Nẵng một chuyến nữa để xem hư thực ra sao. Nhưng rồi nàng lại nghĩ vào cũng không gặp chị Đạm Tiên nữa vì chị ấy đã đi lấy chồng.

Cuối cùng, Lệ Quyên dứt khoát chờ thi lấy bằng trung học đệ nhất cấp xong rồi sẽ vào. Lúc ấy, vừa vào thăm anh chị nàng, vừa đi nghỉ hè, vừa tìm hiểu hư thực ra sao vụ chị Đạm Tiên xuất giá tòng phu. Dù sao đi nữa, việc chị Đạm Tiên đi lấy chồng làm cho Lệ Quyên rất buồn vì mất đi một người chị tinh thần, mất đi một người chị đỡ đầu, cố vấn vào lúc Lệ Quyên đang cần chị Đạm Tiên gúp đỡ. Dù muốn dù không, bây giờ Lệ Quyên cũng phải nghe theo lời khuyên của chị Đạm Tiên là phải lo cố gắng họ hành. Vì vậy, mặc dầu tâm trí bị xáo trộn vì chị Đạm Tiên đi lấy chồng, nhưng Lệ Quyên vẫn cố gắng lấy lại tinh thần để học hành. Nếu không cuối năm nàng sẽ thi hỏng và không thể thực hiện những ước mơ mà chị Đạm Tiên đã hướng dẫn. Thế rồi ngày qua tháng lại, ngày thi lấy bằng thành chung đã đến. Vì nhờ nghe theo lời khuyên của chị Đạm Tiên là lo cố gắng học hành, không nên dính dấp gì đến chuyện tình yêu nên Lệ Quyên đã thi đậu ưu hạng. Như đã suy nghĩ từ trước, sau khi thi đỗ xong bằng thành chung, Lệ Quyên quyết định vào Đà Nẵng vừa để thăm anh chị nàng, vừa để hỏi xem tại sao chị Đạm Tiên lại đi lấy chồng đột ngột như vậy. Sau gần một ngày ngồi trên xe tắc xi Lệ Quyên mới đến được Đà Nẵng. Vừa vào nhà chị dâu, Lệ Quyên thấy chị nàng đang nấu cơm chiều. Thấy nàng vào chị dâu nàng rất mừng và ngược lại, Lệ Quyên cũng rất vui. Sau gần một năm xa cách, nàng mới gặp lại chị dâu mình. Lệ Quyên cất tiếng hỏi trước:

- Anh Hoàng (người anh ruột của Lệ Quyên) đâu rồi chị?

Chị dâu Lệ Quyên trả lời:

- Anh Hoàng đi học khoá đại đội trưởng ở Dục Mỹ rồi, một tháng nữa mới mãn khoá.

Lệ Quyên tiếp:

- Em đã thi đậu bằng trung học rồi. Ba và mẹ cho phép em vào Đà Nẵng nghỉ hè, nhân cơ hội này em vào đây thăm anh chị luôn.

Nghe Lệ Quyên nói đã thi đậu, chị dâu Lệ Quyên liền hỏi dồn dập:

- Thật không em? Em thi đậu rồi sao? Thế thì giỏi lắm đấy. Để chị viết thư báo cho anh Hoàng biết ngay. Biết được, anh Hoàng mừng lắm Lệ Quyên à. Anh ấy cứ nhắc chuyện thi cử của em hoài.

Sau đó, chị dâu Lệ Quyên hỏi tiếp:

- Thế ba và mẹ có khoẻ không em?

Lệ Quyên trả lời:

- Dạ khoẻ chị à.

Bỗng Lệ Quyên hỏi chị dâu nàng:

- Chị à, sao chị Đạm Tiên đi lấy chồng đột ngột thế chị?

Nghe Lệ Quyên hỏi, chị dâu Lệ Quyên mặt đang vui bỗng nhiên buồn hẳn lại.

Biết không dấu Lệ Quyên được nữa, chị dâu nàng liền kể cho Lệ Quyên nghe.

Sau khi ngồi vào chiếc giường tre sát bức tường, chị dâu Lệ Quyên bắt đầu kể:

- Lệ Quyên em à, chị Tôn Nữ Đạm Tiên không phải là một phụ nữ, mà là một chàng thanh niên tên là Trần Đại Hùng.

Vừa nghe chị dâu mình nói ngang đoạn này Lệ Quyên bỗng há hốc miệng ra, trố mắt nhìn chị dâu rồi cắt đứt lời nói của chị dâu mình ngay:

- Chị bảo sao, chị Đạm Tiên là một chàng trai?

Chị dâu Lệ Quyên tiếp tục kể:

- Đúng, chị Đạm Tiên là một chàng trai tên là Trần Đại Hùng. Chàng ta là một giáo sư việt văn tại một trường trung học ở Đà Nẵng. Trong bữa tiệc cưới năm ngoái, chàng ta tình cờ ngồi đối diện với em về phía bên trái, cách em khoảng 6 ghế ngồi. Vì thấy em có khuôn mặt hay hay và mái tóc thề tuyệt đẹp nên sau bữa tiệc cưới, chàng ta nhờ chị giới thiệu em cho chàng. Anh Đại Hùng bảo chị khi giới thiệu chàng cho em, chị phải nói chàng là một nữ sinh tên là Tôn Nữ Đạm Tiên, khoảng 19 tuổi, hiện đang theo học lớp đệ nhất ban C tại một trường trung học ở Đà Nẵng. Anh Đại Hùng bảo chị cứ giới thiệu như vậy để anh ấy gởi thư qua lại cho vui. Và anh ấy bảo chị là tuyệt đối phải giữ bí mật, không được tiết lộ cho ai hết.

Vì là bạn thân của chị nên chị cũng làm vừa lòng anh Đại Hùng. Đó là lý do tại sao chị không tiết lộ cho em biết. Lúc em gởi thư hỏi chị tại sao chị Đạm Tiên không trả lời cho em nữa, chị đã trả lời cho em là chị Đạm Tiên đã đi lấy chồng rồi. Chắc em còn nhớ chứ?

Nãy giờ ngồi nghe từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, Lệ Quyên say sưa với câu chuyện chị dâu mình kể. Chợt nghe chị dâu mình hỏi, nàng trả lời ngay:

- Nhớ chứ! Làm sao em quên được.

Sau khi nghe Lệ Quyên trả lời, chị dâu nàng kể tiếp:

- Thời gian mà chị nói chị Đạm Tiên đi lấy chồng là thời gian anh Trần Đại Hùng bị gọi động viên khoá 20 sĩ quan trừ bị Thủ Đức. Trước khi đi anh Đại Hùng ghé nhà chị và bảo chị nếu em có hỏi thì cứ bảo đi lấy chồng chứ đừng nói đi lính. Như em đã biết vì là bạn cũ của chị nên chị không dám tiết lộ cho em, sợ anh ấy trách. Sau khi tốt nghiệp khoá 20 Sĩ quan trừ bị Thủ Đức, anh Đại Hùng được thuyên chuyển về Sư đoàn 2 Bộ binh trú đóng tại Quảng Ngãi. Thế rồi trong một trận giao tranh ác liệt với Cộng quân, anh Đại Hùng bị trúng đạn vào ngực. Vì vết thương quá nặng và máu ra quá nhiều nên khi trực thăng chở anh ấy vừa đến bệnh viện  Quảng Ngãi, anh Hùng đã trút hơi thở cuối cùng.

Nghe đến đây Lệ Quyên bỗng oà ra khóc. Biết Lệ Quyên đang bị xúc động mạnh nên chị dâu Lệ Quyên ngừng kể để an ủi em mình. Sau vài phút lấy lại được bình tĩnh, Lệ Quyên mới nói được nên lời. Sau khi lấy tay lau nhẹ mấy giọt nước mắt trên má, nàng liền hỏi chị dâu nàng:

- Thế ngôi mộ của chị Đạm Tiên, à quên, của anh Trần Đại Hùng bây giờ nằm ở đâu chị có biết không?

Chị dâu nàng trả lời:

- Vì gia đình anh ấy ở Đà Nẵng nên cha mẹ anh Đại Hùng đã đem anh ấy về chôn cất tại Nghĩa địa Nam Ô cách Đà Nẵng cũng khá xa. Vì em vào đây nghỉ hè còn lâu mới ra Huế lại nên ngày mai chị sẽ dẫn em ra nghĩa địa thăm mộ Hùng.

Thế rồi ngày hôm sau, chị dâu Lệ Quyên dẫn nàng đến ngã ba Cây Lan để đón xe đò đi Nam Ô. Khoảng nửa giờ sau, khi xe vừa chạy ngang  nghĩa địa Nam Ô, hai chị em xin tài xế dừng xe lại để vào nghĩa địa. Bước chân theo chị dâu nàng, Lệ Quyên thấy lòng như quặn thắt. Vừa đi Lệ Quyên vừa nghĩ thầm rằng chị Đạm Tiên là một chàng trai, thảo nào khi nghe nàng định phi dê mái tóc, chàng liền gởi thư "EXPRESS" ra cho mình bảo mình để nguyên mái tóc thề như vậy. Thảo nào khi mình báo cho "chị ấy" có một chàng trai đang tán tỉnh mình, chàng cũng liền tức tốc gởi thư "EXPRESS" ra khuyên mình không nên dính dáng đến chuyện tình yêu, chỉ nên lo học hành mà thôi. Mặc dầu Lệ Quyên cũng đã dặn "chị ấy" đừng gởi "EXPRESS" nữa mà tốn tiền.

Đang miên man suy nghĩ, bỗng nghe tiếng chị dâu nói làm nàng giật mình trở về với thực tại:

- Kìa! Mộ Hùng nằm trước mặt đấy em.

Đến gần ngôi mộ mới chôn khoảng một tuần, mấy dòng chữ trên bia mộ đập ngay vào mắt Lệ Quyên: "NƠI AN NGHỈ CUỐI CÙNG CỦA TRẦN ĐẠI HÙNG, HƯỞNG DƯƠNG 24TUỔI".

Thì ra nàng Tôn Nữ Đạm Tiên 19 tuổi, chị tinh thần của Lệ Quyên, chính là chàng trai Trần Đại Hùng 24 tuổi, lớn hơn nàng 8 tuổi.

Đọc xong mấy dòng chữ trên bia mộ, Lệ Quyên nghẹn ngào nói không nên lời. Nước mắt cứ tuôn trào xuống má nàng liên tục khiến nàng không thể nào cầm được.

Sau khi bật lửa đốt 3 cây hương, Lệ Quyên chấp tay trước ngực bắt đầu khấn vái:

- Hỡi linh hồn chị Tôn Nữ Đạm Tiên! Em tên là Phạm thị Lệ Quyên, người em gái tinh thần của chị. Em vào Đà Nẵng thăm chị mới biết chị là chàng giáo sư việt văn Trần Đại Hùng nay đã ra người thiên cổ. Em xin nguyện cầu hương hồn chị và hương hồn chàng Trần Đại Hùng sớm được về cõi vĩnh hằng. Xin vĩnh biệt chị!

Xa xa, tiếng suối chảy róc rách trên sườn đồi hoang vắng ở phía non đoài làm cho cảnh chiều tà nhạt nắng thêm u buồn và ảm đạm.

North Hollywood, mùa thu năm Đinh Sửu.

Dương Viết Điền

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 22 April 2011 01:19 )  

Show Other Articles Of This Author