Cõi Thường

Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Truyện ngắn
 
CÕI THƯỜNG
 
*
  Trong dịp đến thăm một đàn anh văn nghệ hải ngoại- một người đã trình làng tác phẩm đầu tay cách nay vài chục năm và hơn tuổi tôi chừng chục niên- tôi rất vui lúc gặp lại ông và thêm chút kính nể, bởi ông vẫn khỏe mạnh và còn nhiều thanh niên tính như ngày nào tôi và ông cùng sống chung trong một Trại tỵ nạn ở một vùng Đông Nam Á. Trong lúc ông vào phòng bếp bên cạnh đem ra vài thứ để tiếp khách, tôi ngồi lặng lẽ và tự hỏi: phải chăng vị chủ nhà này đã có bí quyết để giữ được đời sống chẳng nhạt phai ?
Cảnh trí trong nhà không khác chi các gia đình tôi đã vài dịp được mời đón. Ở bên này, như nhiều người đã biết, mỗi nhà dù lớn dù nhỏ, nhà nào cũng có một phòng khách. Và phòng khách tôi ngồi hiện giờ, trông qua cũng bình thường với vài chậu cây nhỏ đặt bên cửa sổ, một bộ bàn ghế vừa gọn ghẽ vừa thích hợp với diện tích của phòng; một bức tranh phong cảnh treo trên tường rất ưa nhìn và chiếc tủ gỗ với vài khung kính, bên trong lưu giữ vài kỷ vật những nơi chủ nhà đã qua thăm.
Một khung cảnh chẳng có chi đặc biệt lắm. Vậy sống giữa cõi thường này, gia chủ phải là kẻ có tàng ẩn trong tâm linh bí quyết nào đó mới có thể hiện hữu với trạng thái vui vẻ như hôm nay. Tôi băn khoăn lắm và lúc này bận tâm nghĩ cách nhân dịp đến thăm ông bữa nay sẽ học thêm kinh nghiệm sống hiếm này...
- Cuối cùng thì anh cũng tìm đến thăm tôi- Chủ nhà từ phòng bếp bước ra, cười- Tìm đến thăm một kẻ ở nơi hẻo lánh.
- Từ ngày chia tay với anh ở trại tỵ nạn, hôm nay mới gặp lại anh. Tôi vẫn nghe có người nói, anh được tiếng là nhiều khách đến thăm- tôi nói đỡ lời ông.
- Người ta đồn đãi vậy thôi. Thật ra vài tuần nay chẳng có ai đến thăm để có dịp ngồi nói chuyện. Còn anh, đây là lần thứ hai tôi mời anh mới đến.
Tôi cười, định nói lời nhận lỗi nhưng ông nói tiếp:
- Kể ra cũng chẳng trách anh được, vì khi đó vào đúng những ngày anh chuyển gia đình. Tôi đã qua vài đợt chuyển nhà như vậy nên tôi hiểu và chẳng có ý trách anh đâu.
Chúng tôi ngồi nhẩn nha uống nước. Những ngày này ông và tôi được rảnh rang. Ông nghỉ hưu vài tháng nay, còn tôi gặp dịp nghỉ lể thong thả đôi, ba ngày. Trong giây phút yên lặng, dường như ông và tôi mỗi người đang để tâm tư của mình nghĩ đến một việc xa xôi...
Tôi nhìn bầu trời xanh ngoài khung cửa sổ, nhìn áng mây nhẹ lãng đãng trên nền trời và nắng vàng chan hòa ngoải hiên, chợt nghĩ tới những hình ảnh quyến rũ của một chuyến du lịch. Cảnh vui tươi nhiều màu sắc đó có khi thoáng hiện lên trong tâm trí tôi những lúc tôi có dịp nhìn một khoảng trời xanh và một khung trời nhiều nắng. Những bến ga với các đường ray tỏa về muôn hướng, nét mặt của vài du khách ánh lên niềm vui. Mùa hè về, người ta thường mong đến được những nơi xa vời, ở nơi đó, đường phố nhộn nhịp, có bầu trời xanh trong và nắng vàng rộn rã đợi chờ họ với bao niềm vui thích mới. Ai trong chúng ta chẳng có một mơ ước nhỏ nhoi trong cuộc đời...
Ông đưa tiếp tôi một ly nước nữa và nói:
- Trong những bạn thân thiết ngày trước cùng sống chung trong trại tỵ nạn, nay chỉ còn tôi và anh may mắn được sống gần nhau lúc này. Còn nhiều bạn hữu, nay mỗi người sống mỗi nơi xa tít xa tắp. Thỉnh thoảng mới nghe tiếng nói bạn bè thân thương, và nghe kể lại các mẩu hồi ức những ngày sống trong lều, trại. Một nỗi buồn diệu vợi khi nhớ về ngày đầu vượt rừng, vượt biển tìm tự do... rồi đến quãng ngày đầu tỵ nạn nơi đất khách. Những ngày này lại nhớ những năm xưa...
Tôi nhìn chiếc ly cầm trong tay, mỉm cười nhớ lại một thời đã từng sống:
- Anh vẫn còn giữ được bộ ly này từ ngày còn ở trại. Qua mấy đợt chuyển trại, và từ bên đó sang bên này, chẳng sứt mẻ chi, khéo thật! Tôi còn nhớ, bộ ly này anh mua vào đúng ngày lãnh được ngày lương thứ nhất.
- Hôm nay, kỷ niệm bữa tiệc mừng tự do của anh và tôi trong trại tỵ nạn ngày trước, tôi rất hân hạnh cùng uống mừng bên anh với bộ ly đặc biệt này !
Nhớ lại ngày hôm đó, anh và tôi nhìn nhau mừng mừng tủi tủi. Chợt thấy thoáng qua trong tâm trí, vài tháng trời ăn cơm trại, chia nhau từng mẩu thuốc, nhường nhau những ly trà đầu... Ai nấy gầy ruộc bởi thương nhớ người thân còn kẹt lại nơi quê nhà. Quãng ngày đầu tỵ nạn đó, người nào trông cũng tơi bời vì vừa được cứu thoát sau một cơn biến loạn dữ dội.
Gần ngày các trại viên được chấp nhận sang định cư ở một nước thứ ba, Ban quản trị Trại tỵ nạn cho nhiều người ra ngoài trại tìm kiếm việc làm để có một ít tiền, mua vài thứ đồ cần dùng và bồi dưỡng thêm sức khỏe. Anh và tôi quen một người bạn sang trước, xin giúp được hai  chân khuân đồ rau quả cho một tiệm bán thực phẩm. Việc khuân chuyển các lồ đầy rau quả cũng khá nặng nề. Tôi và anh lúc đó trông còm nhom vậy mà vào việc, làm cũng nhanh thoăn thoắt; mỗi người như có một cái "mô-tơ" gắn ở sau lưng. Việc chuyển rau quả dưới bến lên xe rồi từ xe xuống tiệm rất nhanh gọn. Qua một ngày làm với anh, tôi phải thừa nhận anh là người rất nhanh quen việc. Bản chất tốt và vui vẻ của anh được những người làm chung quanh ưa mến.
Cuối ngày làm thử, chủ tiệm rất hài lòng, trả luôn tiền lương ngày đầu rất hậu và nhận luôn anh và tôi làm tiếp. Mỗi người cầm gần hai trăm  đô tiền bản xứ trong tay, vui quá chẳng còn biết nên mua thứ chi lúc này. Nỗi vui mừng vì từ hôm nay được sống tự do, và được đến nơi đó nơi đây thỏa như ước nguyện. Niềm vui trong những ngày làm xếp khuân đồ rau quả đã xoa dịu bớt nỗi buồn của quãng ngày lênh đênh nơi đất khách.
- Kỷ niệm ngày trước sống gần trại tỵ nạn, với tôi, giống như một thần dược giúp bản thân có thêm nghị lực để vui sống tiếp. Với anh, anh có nghĩ như vậy không?
Câu hỏi của ông làm tôi bối rối một phút. Tôi trả lời đại:
- Anh "tu luyện" đã lâu trong cõi thường này nên về lãnh vực tâm linh hẳn anh hơn tôi nhiều lắm. Lời vừa nói của anh, tôi sẽ ghi chép vào cuốn sổ riêng của tôi.
Ông nhìn tôi và cười như thời hai chúng tôi còn sống trong Trại, khi thấy tôi giả bộ tìm cuốn sổ tay trong túi. Ông nói đùa vui theo:
- Tôi rất vui lòng mời anh ở thêm ít ngày nơi tệ xá của tôi, để tôi truyền lại đôi điều tôi thường chiêm nghiệm, nếu anh chẳng khước từ.
Nói đến đây, chợt nhớ ra một việc có thể là "quan trọng", ông nhìn về hướng phòng bếp, nói:
- Kể ra anh đến thăm tôi một, hai tuần trước thì vài ngày ấy bếp núc khá tưng bừng. Tháng trước nơi Sở cũ gửi cho tôi một khoản tiền, nên chi tiêu vượt trội hơn trước. Mải vui với vài anh bạn đến ăn mừng lễ về hưu nên tháng này lại trở về lối xưa. Bây giờ, nghĩ lại... Việc đời, đoạn trước với đoạn sau đôi khi trong tay lúc đầy lúc vơi là vậy. Nhưng không sao, anh và tôi đã có thời sống bên nhau trong trại tỵ nạn, hôm nay còn đến với nhau là quý. Có rau ăn rau, có mắm ăn mắm.
Chợt ông reo lên:
- A! Hình như trong tủ lạnh vẫn còn món xà bần...
Tôi nhìn ông chăm chú. Có thể tôi đã nghe hoặc đọc ở đâu đó một đôi lần về món này. Tôi nói:
- Tôi chưa bao giờ thưởng thức món này. May mắn quá! Nhưng món xà bần của anh đặt mua ở đâu vậy?
Ông nhìn tôi sửng sốt:
- Món này không phải đặt. Có sẵn trong tủ lạnh mà!
Ông vui vẻ nói tiếp:
- Món này tuy gọi là món xà bần nhưng thuộc loại thượng hảo hạng, có điều hôm đó chưa thêm tiêu bỏ hành, nhìn qua không hấp dẫn nên bị ngó ngơ. Chà! Hôm nay, đúng lúc này mới hiểu ra một món tuyệt hảo.
- Món này chiên, hấp hay xào lăn? Tôi hay để ý đến các bí quyết về cách nấu nướng, và thường viết góp vui một, hai bài. Món này xem chừng ít có tiệm nào lên list...
- Anh có vẻ tò mò muốn biết thêm hả?
Ông kéo trễ cặp kính xuống, như nhìn kỹ tôi thêm một lần nữa. Sau đó, ông cười có vẻ sảng khoái:
- Vậy đúng ra anh chưa biết món xà bần trong tủ lạnh như thế nào! Thong thả ngồi nói chuyện một hồi nữa, uống xong xuôi tuần nước này, rồi anh sẽ được thưởng thức món xà bần đặc biệt của tôi.
Và để nhấn mạnh thêm "tầm quan trọng" của món...  mà qua ánh mắt lộ rõ vẻ rất thích thú của ông, có vẻ như món này giá trị chẳng kém vài món đắt tiền nhưng phải đặt trước trong vài tiệm ăn sang trọng, ông nói tiếp:
- Anh nên nhớ, món đặc biệt này chỉ có ở trong tủ lạnh của tôi. Chẳng một retaurang  nào bán. 
....
 
( Còn tiếp )
 
2001- 2010
Vân Võ Hoài Phương

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 01 June 2013 20:31 )  

Show Other Articles Of This Author