KHÓC CHA BỎ MÌNH NƠI RỪNG SÂU

Print
User Rating: / 2
PoorBest 

dotnennhanquyen

Lịnh truyền xuống cha phải đi cải tạo
Hành trang theo là những nỗi xót xa
Cùng nhớ thương lo lắng ngập lòng cha
Hồn chới với lệ sầu cha tuôn mãi
Cha bước đi rồi lại quay nhìn lại
Vẫy tay chào từ biệt ngẩn ngơ thương
Hai bên đường hoa rũ cỏ sầu vương
Như buồn tiễn người hùng nay thua trận
Nhìn bóng cha mờ dần con khóc hận
Biết ngày nào cha trở lại chốn đây
Mẹ xác xơ hồn phủ ngập sầu đầy
Ôi đoạn trường sao chua cay mặn đắng
Nhớ ngày nào cha giúp con sốt sắng
Ngồi hàng giờ giảng bài toán khó khăn
Cùng phiên dịch cuốn truyện môn anh văn
Ôi tình cha bao la sao kể xiết
Ngày được lịnh thăm cha nơi rừng biếc
Núi đồi cao cùng ghềnh đá cheo leo
Lác đác vài căn nhà lá đèo heo
Cây cầu khỉ tả tơi gần gãy đổ
Cha bước ra mặt vương đầy khắc khổ
Và gầy đi trông tiều tụy thật nhiều
Lao động nhọc nhưng ăn chẳng bao nhiêu
Trông tàn úa như ngọn đèn sắp tắt
Mẹ thỏ thẻ hứa một lòng son sắt
Phụng dưỡng già dạy trẻ để thay cha
Lo chu toàn dù khó nhọc xót xa
Chờ cha về vầy vui duyên tơ thắm
Rồi đến giờ cha trở vào trại cấm
Mẹ và con trở lại chốn thành đô
Gởi lại đây rừng xa vắng lá khô
Cùng giòng suối thở than buồn sầu vắng
Lâm bạo bịnh vì nhớ nhà canh cánh
Không thuốc men cha rên xiết từng cơn
Cúi lạy Chúa cha thành khẩn van lơn
Cho cha sống để vui ngày đoàn tụ
Nợ trần gian cha đã tròn đầy đủ
Bỏ lại đây đời nghiệt ngã đớn đau
Về nước Chúa cha tiến thẳng bước mau
Trong lòng vẫn thương về con và vợ
Ôi cha hỡi nỡ nào cha không ngỡ
Đàn con cha côi cút khóc phận buồn
Mẹ đắng cay từng ngày tháng đau thương
Sầu lẻ bóng mẹ tủi hờn gối chiếc
Xác cha đã chôn ở nơi rừng biếc
Lẻ loi nằm tận dưới nấm mộ sâu
Lưng chừng đồi đến nay cũng đã lâu
Không hương khói vì chúng con nào biết
Chúa nhân lành ban ơn không kể xiết
Giúp chúng con đã tìm được cha hiền
Ba mươi năm dù xa cách triền miên
Ngày đoàn tụ gia đình rồi cũng đến
Trước vong linh cha chúng con thương mến
Dâng lên cha lời kinh thánh nguyện cầu
Để tỏ bày những ơn nghĩa khắc sâu
Cha vĩ đại chúng con hằng nhớ mãi.


Uyên Phương Minh Nguyệt

Comments  

 
#1 Quang Dương 2012-03-17 21:51
Những lời thơ như những giọt lệ đang long lanh nhỏ xuống và sẽ vẫn mãi mãi còn nóng hổi. Cám ơn tác giả đã chia sẻ nỗi lòng đau đớn của mình khi người cha thân yêu bỏ mình nơi rừng sâu trong tù cải tạo, một trong những tội ác tày trời của đảng csVN gây ra cho dân tộc và quê hương. Ngày 30 tháng Tư sắp đến lại nhắc nhở thêm cho chúng ta niềm đau mất nước và lòng thương nhớ những người thân đã nằm xuống vì hai chữ Tự Do.
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 16 March 2012 20:57 )  

Show Other Articles Of This Author