HÃY TRẢ CHO TÔI NGÀY THÁNG CŨ & NHỚ SÀI GÒN

Print
User Rating: / 1
PoorBest 

altLời tâm tình của tác giả: Kính gửi: Qúy văn hữu trong CÂU LẠC BỘ TÌNH NGHỆ SĨ

Tôi là một người làm thơ từ thời niên thiếu, xuất thân từ Dalat.  Cùng chung số phận với bao quân nhân, công chức, cán bộ VNCH, tôi cũng đã từng bị việt cộng tàn ác gây cho bao đau khổ suốt quãng đời từ 1975 đến 1993: nào là tù đày khổ sai, nào là kềm chế áp bức, tịch thu của cải, xua đi vùng kinh tế muối!  Suốt thời gian ấy, tôi quyết không cầm bút làm thơ.  Nay, đã được bình an định cư và hưởng tự do trên Đất Mỹ, tôi đã và đang sang tác trở lại, đang mong tìm gặp một diễn đàn cùng chí hướng, nên khi tìm được địa chỉ email của câu lạc bô, tôi rất mừng!


xin được đóng góp thơ cùng quý văn hữu, mong thắt chăt tình văn bút!


Đèo Văn Trấn
Des Moines, IA

Hoa_Phuong1HÃY TRẢ CHO TÔI NGÀY THÁNG CŨ

 

mùa hoa phượng của tôi ai cướp mất

phố xá thênh thang  bỏng mát trưa hè

trong tiếng ve, tôi từ giã bạn bè

trang lưu bút  ngày  xưa còn nhắc nhở

năm tháng cũ ghi đầy từng trang vở

tấm ảnh ngày xưa nhung nhớ khôn nguôi

suốt ba mươi năm nhật ký đời tôi

còn tô đậm chữ Saigon tươi thắm

saigon ngày đó ôi saigon đẹp lắm

bên đường Gia Long đứng ngắm giai nhân

Ca ti na  khi khát nước, dừng chân

chắc không khỏi bùi ngùi khi xa vắng

và hoa nắng! saigon nhiều hoa nắng

nắng khoe màu tà áo Trưng Vương

nắng ấm bờ sông nắng cháy quân trường

nắng trải khắp Thị Nghè qua Phú Nhuận

làm vàng da bưởi cho hồng da mận

cho đỏ tươi mời mọc trái chôm chôm

yêu Saigon tha thiết đến một hôm

phép phù thủy khiến Sài gòn biến mất!

Tôi thổn thức lìa xa Tân Sơn Nhất

cố mang theo bao ký ức môt thời

Sai gòn ơi dù xa cách muôn đời

nhưng tôi sẽ không quên ngày tháng cũ!

 

Đèo Văn Trấn

Des Moines, IA

Mùa hè 2012

 

 

saigon1         NHỚ SÀI GÒN

 

 

Saigon nỗi nhớ triền miên

Nhớ đèn, nhớ phố, nhớ tên, nhớ đường

Nhớ khi náo nhiệt phố phường

Nhớ cây phượng vỹ nhớ tường hoa leo

nhớ con hẻm vắng xóm nghèo

bãi hoang cỏ dại tiếng mèo thê lương

nhớ xe nước mía bên đường

tiếng rao quà đó nghe thương suốt đời

qua nhà em nhớ nụ cười

ngồi chơi hè phố ai mời uống bia

Nhà Thờ Đức Mẹ còn kia

Kìa Dinh Độc Lập bốn bề lặng thinh

 

Sài gòn sông nước gợi tình

đêm dài bến vắng càng mênh mông sầu

nhà bè nước chảy về đâu

sông saigon đó nông sâu thế nào

chiều xưa có trận mưa rào

bất ngờ hai đứa núp vào mái hiên

rụt rè đánh bạo làm quen

tới khi phố vắng lên đèn mưa tan

sau khi  biết được tên nàng

sài gòn giã biệt hoang mang cả đời

bây giờ gió lạnh sương rơi

môt cơn tuyết trắng lấp vùi nỗi đau

nhớ sài gòn nhớ thương nhau

hai mùa mưa nắng còn đâu mà tìm!

 

Đèo Văn Trấn

Des Moines, IA

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Tuesday, 10 July 2012 08:49 )