CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Gửi Người Thiên Thu...(Version 2, Nguyễn Hà viết)

Gửi Người Thiên Thu...(Version 2, Nguyễn Hà viết)

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

Truyện ngắn do Nguyễn Hà viết. Đây là truyện dựa vào truyện của tác giả Tiểu Thu. Nếu version 1 của Tiểu Thu là nửa mơ nửa thực, thì version 2 của Nguyễn Hà sẽ là nửa thực nửa mơ!   

 

 

Truyện Ngắn, Gửi Người Thiên Thu.. (version 2)

                                                                         Nguyễn Hà

Sài Gòn, tháng 3 năm 1974...

Tú đón xe lam từ nhà ở Xóm Gà ra chợ Bến Thành rồi tạt bộ đến nhà sách Khai Trí để chờ Hồng như đã hẹn trước. Bình thường khi cần hẹn nhau đi đâu, Hồng và Tú hay đến nhà chở nhau đi chung trên xe Honda Dame của Hồng. Không hiểu sao hôm nay Hồng lại giở chứng căn dặn Tú kỹ lưỡng là cứ đến nhà sách Khai Trí trước chờ rồi Hồng sẽ đón đi đâu đó sau!

Tú nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm nên bước vào trong nhà sách để xem lúc này có truyện hay tập thơ gì mới không. Tú học trung học ban B mà cứ mê đọc truyện và thơ! Trên bàn chưng bày sách mới, Tú để ý thấy có nhiều sách báo của các tác giả mới nổi tiếng ở Sài Gòn lúc bấy giờ: Lê Thị Hoài Niệm, Nguyên Nhung, Phương Lan, Thanh Dương, Đỗ Dung, Ái Hoa, Tiểu Thu và ... Đường Sơn. Không biết tại sao mà mấy năm nay, nhiều nữ sĩ xuất hiện trong làng thi văn Việt Nam. Tú đã có dịp theo dõi nhiều truyện dài của các nữ sĩ ấy trong tạp chí "Phụ Nữ Diễn Đàn". Truyện nào cũng nhiều tình cảm, có vui, có buồn, có khi có hậu, có khi như không đoạn kết, để người đọc nghĩ sao thì nghĩ! Mỗi truyện đều như viết để chuyên chở nỗi niềm riêng của từng tác giả. Nhưng Tú cay cú nhất là... lúc đầu bài họ đăng đều đặn, đến phần hấp dẫn nhất thì họ hay ngưng lại, bắt độc giả chờ thật lâu mới viết tiếp! Chị Xuân, chị cả của Tú hay nói là sau khi mấy bả gửi bài đăng, bà nào cũng chờ xài cho hết tiền nhuận bút rồi mới chịu viết tiếp! Thiệt tình!

Trong số các tác phẩm mà Tú đã thưởng thức, Tú rất thích tập tiểu thuyết trường kỳ "Gửi Người Thiên Thu" của tác giả Tiểu Thu. Tú cứ định bụng là khi nào tập truyện này in thành sách, Tú sẽ kiếm mua cho được một cuốn để dành.

Tú thích truyện này vì nhân vật chính trong truyện cũng tên "Tú" và cũng hao hao giống mình, từ tuổi tác, vóc dáng đến cả tâm trạng! Mỗi lần đọc xong một chương trong báo Phụ Nữ Diễn Đàn là Tú cứ đăm chiêu hồi hộp không biết chuyện gì sẽ xảy đến cho nhân vật Tú trong truyện. Có khi chị Xuân bắt gặp Tú vừa đọc vừa khóc thút thít, chị cười nói với mẹ:

- Má coi kìa, cái con Tú này nó lớn đầu rồi mà sao nó cứ nhõng nhẽo hoài. Chắc hổng chừng nó bị bà Tiểu Thu thâu hồn nó rồi!

Bà Tám chỉ ôn tồn nói:

- Con Tú mới có 16, 17 mà lớn gì con ơi!  Ờ mà con cũng đừng nên phê bình quá đáng. Nhiều khi tác giả kể lại đời sống của chính bản thân của bả đó con à. Làm thân phận đàn bà con gái trong thời buổi chiến tranh này...tội lắm con!

May mắn quá, cuốn tiểu thuyết "Gửi Người Thiên Thu" mà Tú mong đợi từ lâu nay đã được in thành sách, bìa có hình một cô gái do họa sĩ Lê Thúy Vinh trang trí rất nhã nhặn! Tú cầm quyển truyện lên định đem ra quày trả tiền thì bỗng nghe tiếng "Hù" sau lưng!

Quay lưng lại thấy Hồng. Vừa gặp Tú, Hồng trêu ngay:

- Làm gì mà ưu tư thế vậy cô nương? Ê, mà coi chừng mầy sẽ trở thành nhân vật "Tú" trong truyện này đó nghen!

Tú giật mình không biết Hồng định nói về  đoạn nhân vật Tú yêu "cái thằng cha" Sơn trong truyện lớn hơn Tú cả mười tuổi, hay phần người chị cả của nhân vật Tú có bầu với hắn!  Mỗi lần nghĩ đến đoạn đó là Tú thấy ghét "cái thằng cha" Sơn đó ghê! Tú nói thầm dẫu cho Tú cũng hao hao giống nhân vật "Tú" trong truyện, không đời nào Tú lại đi yêu người nào như anh chàng "Sơn" như trong truyện đâu! Nếu cuộc đời dung rủi cho tương lai Tú chạm trán với một một người đàn ông như anh chàng Sơn trong truyện, Tú nhất định sẽ không đời nào ngó ngàng gì tới ông ta, huống hồ chi là yêu đương vớ vẩn như trong truyện của bà Tiểu Thu! Tú chỉ thích sống cuộc đời thơ ngây của một con bé nữ sinh trung học, trong trường có bạn, ở nhà có mẹ , có chị Xuân. Còn chuyện yêu đương là chuyện lẫm cẫm rắc rối của người lớn, Tú không muốn nghĩ tới !

Tú nguýt lại với Hồng:

- Kệ tao, để rồi mầy coi, tao không có khờ khạo như nàngTú trong truyện đâu!

Mà thôi đợi tao ra quầy trả tiền rồi mình đi.

Hồng chợt giựt cuốn truyện ra khỏi tay Tú rồi cất lại trên kệ sách.

Tú ngạc nhiên không biết tại sao Hồng làm như vậy, Hồng thừa biết là Tú mê cuốn truyện này từ bao lâu rồi!  Hồng chỉ xua tay nói:

- Thôi thôi, tao biết, nhưng đã nói là đừng có mua thì đừng có mua! Rồi từ từ tao sẽ giải thích cho!

Nói rồi Hồng kéo Tú ra khỏi tiệm. Tú lắc đầu đi theo, tự nhủ là vài ba hôm nữa sẽ trở lại mua cuốn truyện đó cũng được.

Khi bước ra khỏi nhà sách, Tú ngạc nhiên thấy anh Trung, người yêu của Hồng đã đứng chờ sẵn. Bên cạnh anh Trung lại có một người thanh niên trạc 24, 25 mặc quân phục thiếu úy đứng chực đó! Anh Trung thân mật chào Tú rồi quay qua người thanh niên giới thiệu với Tú:

- À Tú ơi, đây là anh Sơn, bạn học của anh hồi trước ở trung học đó Tú. Sau khi xong Tú tài thì anh vô Y Khoa, còn Sơn thì thích đi lính hơn nên Sơn ở trong quân đội mấy năm nay rồi. Bữa nay Sơn có dịp về phép nên anh rủ Sơn đi phố chơi!

Tú nghe tên Sơn bỗng giựt mình, tại sao có sự trùng hợp lạ kỳ như vậy? Tú tưởng chỉ có mình là trùng tên với người trong truyện, sao anh chàng này cũng trùng tên!

Quay qua Tú, Hồng giới thiệu Tú với anh Sơn:

- Dạ còn đây là Tú, nhỏ bạn học của em đó anh Sơn.

Sơn nhanh nhẹn cất tiếng:

- Chào Tú, hân hạnh được gặp Tú. Trung kể cho tôi nghe về Tú hoài, hôm nay mới được gặp!

Tú bẽn lẽn trả lời:

- Dạ, em xin chào anh.

Rồi Tú đứng nép bên Hồng như muốn nhờ Hồng đứng che chở giùm!

Trung vỗ lên vai Sơn một cái thật mạnh rồi đề nghị:

- Thôi tụi mình đi đến quán kem Thanh Thế làm một chầu kem đi. Trời nóng như vầy mà có kem lạnh và chè thạch thì hết sẩy !

Tú giẫy nẩy:

- Dạ các anh và Hồng cứ đi đi. Em có chuyện phải về gấp!          

Hồng kéo Tú lại:

- Cái con nhỏ này, được mấy ảnh bao ăn kem mà cứ từ chối! Mà tao biết bửa nay là chủ nhật mày làm gì có chuyện gì gấp rút! Thôi đi chung với tao một bữa đi cưng!

Tú không có đường thoái thác nên đành lẳng lặng bước theo mọi người. Sơn thấy Tú nhận lời đi ăn kem chung cũng lộ vẻ vui ra mặt. Trung và Sơn đi trước, Hồng và Tú theo sau. Đi phía sau, Tú bạo dạn ngắm vóc dáng Sơn, trong lòng cũng thấy rạo rực! 

Tú có nét đẹp ngây thơ của một cô gái dậy thì. Trong xóm, bao nhiêu gã thanh niên đeo đuổi. Mỗi lần tan trường, ngày nào cũng có nhiều chàng học sinh từ các trường khác đứng trồng cây si nhìn ngắm Tú và Hồng trước cổng trường, lúc Tú và Hồng đèo nhau trên xe Honda Dame của Hồng về nhà. Hồng thì đẹp kiểu quí phái đài các. Hồng con nhà giàu. Bố Hồng là một thương gia có máu mặt ở Sài Gòn. Nhà Hồng ở trong một biệt thự sang trọng ở khu Sao Mai. Hồng và Tú thân nhau từ hồi hai đứa mới bắt đầu vào ngưỡng cửa trung học. Hồng nhà giàu nhưng chỉ có sức học trung bình. Tú nhà nghèo hơn nhưng Tú thông minh. Tú nhỏ hơn Hồng một tuổi mà Tú thường giúp Hồng làm bài, giúp Hồng làm luận, làm thơ và ngay cả "cố vấn" cho Hồng lúc Hồng quen anh Trung, sinh viên trường Y Khoa Sài Gòn.

Hồng hay mời Tú về nhà chơi. Bố mẹ Hồng thấy Tú nhỏ mà giỏi giắn cũng thương Tú như con ruột, một phần cũng vì Hồng là đứa con duy nhất, có bạn tốt như Tú là điều an ủi lớn, không khác nào có thêm một đứa con thứ nhì. Ban đầu Tú e ngại, mặc cảm nhà nghèo, nhưng khi biết bố mẹ Hồng đối xử tốt với Tú, Tú an tâm và lâu ngày cũng cảm thấy như con cái trong nhà ba mẹ Hồng. Ngược lại, Hồng cũng thương gia đình Tú. Hồng thường mang quà cáp nói là của bố mẹ gửi tặng cho mẹ Tú và chị Xuân.

Hai đứa tuy hoàn cảnh gia đình khác nhau nhưng rất hợp tánh nên trở thành bạn thân bao nhiêu năm rồi.

Tuổi 16, 17 của Tú hoàn toàn không có một cảm giác gì với đám lâu la phái nam cùng lứa tuổi. Cho nên mặc dù có nhiều đám con trai trồng cây si, bây giờ 16 rồi mà Tú vẫn chưa hề quen ai mà nàng có thể có cảm tình!

Không hiểu sao hôm nay khi gặp Sơn lần đầu, Tú thấy có một cảm giác rạo rực khó tả! 

Sơn có nét phong trần của một người sĩ quan trong quân đội, nhưng dạng người vẫn còn phản phất nét thư sinh!

Hồng thấy Tú ngắm sau lưng Sơn, kề tai Tú hỏi nhỏ:

- Sao, mày thấy được không?  Anh Sơn chỉ được về phép có một tuần thôi, làm anh Trung và tao phải năn nỉ quá chừng ảnh mới chịu đến đây đó chớ!

Tú giẫy nẩy:

- Xí, ai mà thèm... Mà sao phần mày chưa xong mà đã bày đặt làm may cho người khác!

Hồng nghe Tú xài xể chỉ nhe răng cười!

o O o

Trong quán kem Thanh Thế, Tú và Sơn ngồi đối diện nhau mà không ai nói gì nhiều với nhau. Bình thường, có một mình Hồng hay với đám bạn nhà lá trong lớp,Tú cũng huyên thuyên lắm. Bạn bè trong lớp xem Tú như là "cố vấn tâm lý" trong liên hệ nam nữ đó chứ! Mỗi khi đứa nào có thắc mắc không biết phải lùi hay tiến với bạn trai, tụi nó thường đến nhờ Tú cho ý kiến. Mặc dù Tú nhỏ tuổi nhất trong lớp và chưa hề có bạn trai, nhưng Tú có nhiều sáng kiến và nhiều "sách lược" để giúp bạn đương đầu với những tình thế khó khăn! Trong lớp, nhất là Hồng, đều phục ý kiến của Tú. Vậy mà bây giờ tới phiên Tú ngồi đối diện với người thanh niên mà từ giây phút gặp mặt lúc đầu, Tú đã thấy hơi hơi có cảm tình, Tú lại quíu lưỡi không biết phải nói gì với người ta! Thiệt tình!

Sơn quay qua nói chuyện với Trung và Hồng. Sơn kể chuyện đời lính, những lúc hành quân trong rừng sâu, những trận đụng độ lớn ở Phước Long, Quãng Trị. Tú lắng nghe say mê, nói thầm "Sao chàng thanh niên này ăn nói lưu loát và tự tin quá!" Thỉnh thoảng, Sơn bắt gặp ánh mắt say mê của Tú nhìn mình, Sơn chỉ lẳng lặng mỉm cười nói chuyện tiếp với Trung và Hồng.

Bốn người bạn ngồi uống cà phê, ăn kem, nghe nhạc trong quán thật lâu. Tiếng nhạc Lê Uyên Phương với những dòng nhạc trẻ tình tứ trổi lên như kéo Sơnvà Tú lại gần nhau thêm. 

"Theo em xuống phố trưa mai
Đang còn nhức mỏi đôi vai...
Cho nhau hết những mê say
Cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau, chắt hết thơ ngây..."

Vài tiếng đồng hồ sau, Tú giựt mình nhớ đã hứa với chị Xuân là chiều nay sẽ ở nhà trông chừng đứa cháu, con của chỉ để chị ấy đi đâu đó có chuyện. Tú vội vàng đứng dậy giải thích lý do rồi kiếu từ mọi người để đi. Trung nheo mắt với Sơn:

- Sơn ơi, mày lấy xe tao để chở Tú về đi. Còn tao thì sẽ đi xe Hồng về cũng được.

Tú mắc cở phải ngồi chung xe với người con trai lạ, vội vàng lên tiếng:

- Dạ cám ơn anh Trung nhưng thôi để em đi xe lam về được rồi, khỏi phiền các anh. Các anh và Hồng cứ ở lại đi, em về một mình.

Hồng thấy Tú mắc cở nên cười đưa giải quyết:

- Thôi được rồi, để tao đưa mày về!

Sơn đứng dậy có vẻ tiếc vì không có dịp nói chuyện nhiều với Tú. Sực nhớ ra điều gì, Sơn rút trong bao ny lông mà Sơn mang theo nãy giờ một cuốn sách rồi rụt rè nói với Tú:

- Tôi có món quà này để gửi tặng Tú, hy vọng Tú thích!

Tú cảm kích vì mới gặp lần đầu tiên mà Sơn đã có nhã ý tặng quà cho Tú.

Tú mở quyển sách ra. Thì ra đó là cuốn tiểu thuyết "Gửi Người Thiên Thu". Khi mở trang đầu lại có chữ ký của tác giả "Tiểu Thu" nữa! Tú ngạc nhiên hỏi:

- Ủa sao anh có được chữ ký của tác giả hay vậy?

Sơn thong thả trả lời:

- Chuyện nhỏ Tú ơi! Số là Hồng có nói cho tôi biết là Tú thích truyện này và ngưỡng mộ tác giả. Mà tưởng ai chứ Tiểu Thu là em bạn dì của tôi. Hôm qua lúc về phép, tôi đến gặp Tiểu Thu. Tiểu Thu nói lúc in sách truyện đó, cổ sợ ế không ai đọc, nên khi biết có Tú và Hồng hâm mộ là cổ mừng lắm nên cổ ký tặng cho Tú và Hồng mỗi người một quyển!

Tú cảm động cám ơn Sơn rối rít, rồi quay lại trách Hồng:

- Bây giờ tao mới hiểu tại sao mày cản tao mua sách hồi nãy rồi! Hứ, vậy mà hổng chịu nói rõ giùm cho người ta biết!

Khi ra khỏi khu giữ xe gắn máy, Tú ngồi sau lưng Hồng, bất chợt quay lại thấy Sơn nhìn Tú tha thiết và đưa tay vẫy chào Tú. Tú thẹn đỏ mặt, ngoảnh đi hướng khác!

Trên xe Hồng hỏi dọ ý:

- Sao mày thấy ông thiếu úy ấy được không?

Tú chỉ cười nói:

- Hổng thèm đâu, ổng lớn hơn tao tới 8, 9 tuổi. Hổng lẽ tao rinh ổng về để kêu ổng bằng chú hả!!!

Nói rồi hai người bạn gái phá lên cười! Chiếc Honda chậm rãi hướng về nhà Tú ở Xóm Gà.

o O o



Những tháng sau, khi về phép ở Sài Gòn, Sơn thường dàn xếp với Trung để Hồng dắt Tú theo đi chơi chung với Trung và Sơn, nhưng thật sự để Sơn có dịp gặp riêng Tú thôi! Dần dà, Sơn mượn xe gắn máy của Trung để chở Tú đi cinê hoặc đi dạo phố một mình!

Một hôm nhân ngày về phép của Sơn, Trung nảy ra ý định là tối hôm đó cả bọn rủ nhau vào đại học Văn Khoa để nghe nhạc do sinh viên liên khoa tổ chức. Trung có người bạn thân tên Cao Minh Hưng đang học năm cuối Nha Khoa. Sinh viên hai trường Y Khoa và Nha Khoa phải học chung và thực tập chung khá nhiều môn nên Trung có dịp quen thân với Hưng. Trong giới sinh viên đại học ở Sài Gòn, Hưng nỗi tiếng với nhiều sáng tác nhạc với âm hưởng sống động, lời nhạc xúc tích hợp với tuổi trẻ thời bấy giờ. Tối nay Hưng tổ chức một buổi nhạc hội ở sân trường Văn Khoa khá hùng hậu, qui tụ nhiều sinh viên nghệ sĩ từ các phân khoa đại học khác nhau. Hưng có nhờ Trung và Sơn tham dự.

Lần đầu tiên được vào sân trường đại học, Tú và Hồng ngơ ngác ngắm nhìn khung cảnh đại học Văn Khoa mà bao nhiêu văn thi sĩ đã ca tụng qua nhiều bài thơ, bản nhạc trữ tình nỗi tiếng. Tú đảo mắt nhìn chung quanh thấy các chị sinh viên Văn Khoa, Luật Khoa ai cũng có vẻ "người lớn". Chị nào cũng ăn mặc thật lộng lẫy, đa số mặc áo dài nhưng cũng có nhiều chị mặc áo dạ hội, thân hình "phát triển " hơn Tú nhiều! Chị nào cũng lộ vẻ trí thức (mà không trí thức sao được khi họ ai cũng có Tú Tài và đang học đại học!), có khi họ còn xổ tiếng Anh, tiếng Pháp với nhau! Chẳng bù với Tú mới có 16 tuổi, trông lạc lõng như một đứa trẻ con giữa đám người lớn!


Khi màn văn nghệ bắt đầu, Tú và Hồng không còn rụt rè e ngại trong khung cảnh mới nữa. Hai đứa ngồi yên say mê lắng nghe các anh chị sinh viên cất tiếng đàn tiếng ca, trình bày những bản nhạc sống động của các nhạc sĩ sinh viên Cao Minh Hưng, Ái Hoa, Nguyễn Hà… và những vần thơ lãng đãng của các thi sĩ Nguyên Nhung lãng mạn, Thanh Dương truyền cảm, Minh Nguyệt đa sầu...


Đột nhiên người điều khiển chương trình giới thiệu màn sắp đến một cách long trọng:

 
- Và sau đây là giọng hát của anh Lê Thanh Sơn. Sơn đã từng là sinh viên đại học nhưng anh sớm "xếp bút nghiên theo việc đao cung". Hôm nay Sơn trở lại khuôn viên đại học, có nhã ý hát một bản nhạc rất nổi tiếng của Lê Uyên Phương để tặng cho tất cả bạn bè ở hậu phương, bản "Vũng Lầy Của Chúng Ta". Xin tất cả anh chị em hãy cho anh Lê Thanh Sơn một tràng pháo tay!

Sơn bước lên sân khấu chào khán giả, nét mặt đầy tự tin. Nhìn chung quanh, Tú thấy các chị sinh viên ai cũng có vẻ như bị Sơn thôi miên, thu hút! Tú hãnh diện, vỗ tay thật lớn để cổ võ. 

Nhưng ngay sau đó, người điều khiển chương trình lại giới thiệu tiếp:

- Và để cho phần trình diễn thêm phần hào hứng, chúng tôi xin được giới thiệu cô Uyên Phương Minh Nguyệt, sinh viên năm thứ hai Văn Khoa, sẽ cùng song ca với Lê Thanh Sơn.

 Nghe tên Uyên Phương Minh Nguyệt, tất cả khán giả vỗ tay ầm ĩ như muốn vỡ sân trường! Nhiều anh còn huýt sáo thật lớn để bày tỏ tấm thịnh tình với cô ca sĩ sinh viên tài ba xinh đẹp này.

Sơn ngồi trên bục ghế, tay cầm đàn guitar. Uyên Phương Minh Nguyệt đẹp rực rỡ trong áo dài trắng đứng cạnh bên. Ánh sáng trên sân khấu chiếu vào khuôn mặt hai người trông họ không khác nào cặp song ca nổi tiếng Lê Uyên Phương! 

Hồng quay qua thấy Tú mặt buồn hiu, an ủi:
- Cái con nhỏ này kỳ cục quá! Đây chỉ là hát hò một chút thôi mà sao mặt mày như cái mền vậy!

Tú cự nự:
- Sân khấu rộng thấy mồ mà sao chị đó không chịu đứng xa xa ra. Đứng gì mà gần quá hổng biết nữa!

Hồng trấn an Tú:

- Uyên Phương Minh Nguyệt đã có kép rồi, đừng lo. Thôi vui lên đi cưng...

Nghe Hồng trấn an, Tú yên tâm lắng nhìn về sân khấu. Sơn cầm micro chậm rãi nói vài lời giới thiệu bài hát:

- Tôi xin phép được hát bài này để tặng riêng cho một người bạn. Người bạn này vẫn còn là học sinh trung học chứ chưa phải là sinh viên như chúng ta. Nhưng mỗi tối hành quân trong rừng, khi nhìn ánh hỏa châu lấp lánh trên màn trời đêm, tôi không khỏi nhớ đến hình bóng của người bạn ấy! Hình bóng của người bạn trẻ đẹp ngây thơ này chắc chắn sẽ ghi khắc mãi trong tim tôi!

Lời giới thiệu của Sơn trên sân khấu như một lời tỏ tình công khai với Tú trước cả mấy trăm khán giả. Tú chỉ muốn chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy Sơn mà hôn (như trong phim ciné!). Nhưng dĩ nhiên Tú chỉ đứng yên phía dưới, nước mắt ràng rụa say mê nghe Sơn hát:

"Theo em xuống phố trưa nay...Đang còn ngất ngất cơn say..."

Buổi tối hôm đó, sau khi Sơn đưa Tú về nhà, lần đầu tiên Tú bạo dạn hôn lên má Sơn, vừa

khẽ

nói: "Em cám ơn anh!", rồi chạy vội vào nhà! Lần đầu tiên được Tú hôn, chắc Sơn cũng "Đang còn ngất ngất cơn say..." trên đường trở lại nhà ba má Sơn ở Hàng Xanh!

Lên giường trằn trọc không ngủ được! Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, Tú lại nhớ từng câu nói đậm đà tình yêu của Sơn trên sân khấu. Ngày xưa Romeo tỏ tình với Juliette  trên lầu vắng chẳng ai nghe thấy, vậy mà Juliette hoang mang cả bao nhiêu đêm dài. Còn tối nay, Sơn tỏ tình công khai với Tú trước cả mấy trăm người khán giả thì thử hỏi làm sao Tú tỉnh táo được! Tú lại lầm bầm mỉm cười một mình "Sao cái anh này gan quá, dám tỏ tình công khai vậy ta? Ảnh gan thiệt!”


Tú ngồi dậy, thò tay vào ngăn bàn lấy quyển nhật ký ra viết vài câu: "Ngày...Tháng...Năm...Đại Học Văn Khoa. Tối nay, anh ấy tỏ tình với mình thật công khai. Chắc mình cũng yêu ảnh thật rồi..."

Bao nhiêu lời tự nhủ lòng là sẽ không bao giờ yêu người nào giống nhân vật Sơn trong truyện Tiểu Thư, bỗng dưng tan biến thành mây khói!

Viết xong, Tú bỏ quyển nhật ký lại trong cặp, định ngày mai vô lớp có giờ rảnh sẽ viết tiếp.

Rồi Tú leo lên giường ngủ một giấc thật ngon, thật nhiều mộng đẹp!

o O o

 Hôm sau đến giờ ra chơi, Tú ở lại trong lớp lấy quyển nhật ký ra, ngồi cắn bút rồi hí hửng viết thêm vài câu. 

Chợt Hồng đứng ngoài cửa lớp gọi với vào:
- Tú ơi, ra đây tao chỉ mày cái này. Lẹ lên!

Tú nghe Hồng gọi, vội vã đứng dậy, quên cất cuốn nhật ký vào cặp.

Chẳng may, Kim Liên và Kiều Nhung ở xóm nhà lá phía dưới lớp đi ngang, thấy nhật ký Tú đang mở ra công khai nên nhào tới đọc thật nhanh trước khi Tú trở lại bàn!

Khi đi ngang qua hàng hiên dãy lớp, thấy Hồng và Tú đang đứng nói chuyện, Kim Liên giả bộ không thấy Hồng và Tú, ra hiệu với Kiều Nhung rồi nói lớn lên, cố tình cho Tú nghe:

- "Đại Học Văn Khoa"

Kiều Nhung nheo mắt với Liên trả lời:

- "Tối nay anh ấy tỏ tình với mình thật công khai"

Đang nói chuyện với Hồng, vừa nghe Liên và Nhung lẩm bẩm mấy câu trên, Tú như muốn điên tiết lên. Tú định chụp lấy Liên Nhung xé xác hai con bạn này cho hả giận thì cả Liên lẫn Nhung đều chạy biến đi. Nhung còn quay lại nói với theo câu chót cho đủ bài nhật ký của Tú:

- "Chắc mình cũng yêu ảnh thật rồi!"

o O o

Sau giờ ra chơi, hôm nay có giờ Toán của cô Cẩm Tâm.  Bỗng nhiên Tú nhớ lại bài tập cô bắt làm tuần trước. Mấy hôm rày cứ lo làm thơ, viết nhật ký rồi quên bẵng đi chuyện làm bài tập! Tú cảm thấy phập phồng hồi hộp!

Trong lớp, Tú thương cô Kim Ngọc dạy Việt Văn bao nhiêu thì Tú sợ cô Cẩm Tâm dạy toán bấy nhiêu. Cô Kim Ngọc viết chữ đẹp và hiền như Phật Bà Quan Âm. Chắc tại cô đã từng sống ở xứ Chùa Tháp Nam Vang và đã dạy học nhiều năm ở miền quê trước khi chuyển về Sài Gòn. Cô dạy Việt Văn mà cô có tài chỉ dẫn học trò trong lớp cách nấu ăn, nhất là làm mắm, nên đứa nào cũng mến cô. Còn cô Cẩm Tâm dạy toán, thì "Í da!", Tú nghĩ tới mà muốn rỡn tóc gáy!

Cô Cẩm Tâm giảng bài mới xong rồi bắt đầu kiểm tra lại bài tập tuần trước.

Cô giở quyển sổ báo danh ra rồi nhằm ngay tên Tú mà kêu:
- Em Tú, Nguyễn Thị Ngọc Tú!

Tú tiu nghỉu trả lời:

- Dạ...

Cô Cẩm Tâm ra chỉ thị:
- Em lên bảng chứng minh phương trình giải tích trong bài tập tuần rồi cho cô!

Bình thường, môn Toán là môn khá nhất của Tú. Giải nghiệm phương trình giải tích đối với Tú là chuyện nhỏ! Nhưng mấy hôm nay đầu óc như cứ lơ lửng trên mây, không tập trung tinh thần để học hành gì cả. Lại cứ mải mê viết nhật ký, quên làm bài tập cô Cẩm Tâm cho tuần rồi! Đứng trên bảng, bó tay trước bài toán, Tú nhìn qua cô Cẩm Tâm thấy nét mặt cô thật nghiêm trang, nhìn xuống dưới lớp thấy Hồng có vẻ ái ngại, rồi lại đổ mắt xuống xóm nhà lá cuối lớp thấy bọn Kim Liên, Kiều Nhung đang ôm miệng cười khúc khích thật dễ ghét, Tú bỗng riu ríu nước mắt, chỉ muốn độn thổ cho xong!

Thấy Tú đứng yên lúng túng trên bảng, cô Cẩm Tâm ôn tồn hỏi:

- Em Tú, từ trước đến giờ em giỏi toán nhất nhì trong lớp, tại sao kỳ này em không làm được một bài dễ mà cô đã ra cả tuần nay! Có chuyện gì vậy em?

Tú chưa biết trả lời làm sao thì Hồng giơ tay đứng lên trả lời giúp bạn:

- Dạ thưa cô, tại Kim Liên với Kiều Nhung...tụi nó phá Tú đó cô!

- Tụi nó phá làm sao, nói cho cô nghe xem?

- Dạ...tại tụi nó ... tụi nó ...đọc lén nhật ký của Tú đó cô!

Ở bàn dưới, Kim Liên đứng lên phản đối:
- Dạ thưa cô, tụi em không có đọc lén nhật ký của Tú, mà tại ...tại Tú nó để nhật ký lồ lộ trên bàn...

Cả lớp cười xôn xao lên...

Cô Cẩm Tâm giận cầm thước gõ mạnh chát chúa trên bàn:
- Các em im đi. Đây là lớp học chứ không phải cái chợ!

Nói rồi cô Cẩm Vân lớn tiếng tiếp:
- Trò Liên, Lê Thị Kim Liên, lên bảng giải phương trình!

Kim Liên rụt rè bước lên bảng, nói thầm trong bụng:
"Trời ơi sao mà xui quá vậy nè! Toán là môn Liên dỡ nhất lớp, mỗi lần làm toán là cứ "cọp dê" của Kiều Nhung, chứ tự giải lấy phương trình trên bảng thì biết đâu mà rờ!"

Khi Liên đi ngang qua bàn Hồng, lại nghe Hồng xí nhỏ vô:
- Đáng đời!

Nhưng ngạc nhiên thay, cô Cẩm Tâm chỉ hạ giọng khuyên nhủ Tú, Liên và cả lớp hãy chú tâm học hành, năm sau là năm chót trung học rồi, phải tập trung tinh thần để chuẩn bị thi Tú Tài. Cô bắt Tú và Liên phải làm lành với nhau rồi tha cho hai đứa về chỗ ngồi, không phạt vạ gì cả!
Tú nghĩ lại mà thấy "hú hồn!"

o O o


Ngày tháng trôi qua nhanh, Hồng, Tú và các bạn trong lớp dần dà cũng lên lớp 12 và chuẩn bị thi Tú Tài.

Tú và Sơn càng ngày càng yêu nhau tha thiết. Tuy nhiên sau mỗi lần hẹn hò trong những ngày phép của Tuấn, về nhà một mình Tú cố gắng tập trung tinh thần để học thi Tú Tài cuối năm. Trong thâm tâm, Tú muốn vào đại học càng sớm càng tốt để có nét "trí thức" hay ít nhất cũng bớt đi nét trẻ con, để cho Sơn nể nang một chút! Một phần, Sơn hứa với Tú là khi Tú học xong trung học, Sơn muốn đến nhà Tú, gặp ba má Tú để nói chuyện tương lai hai đứa! Tú nghĩ như vậy cũng phải! Bây giờ Sơn đã lên chức trung úy rồi, lớn hơn Tú gần 7, 8 tuổi mà ai đời lại đi cặp với Tú chỉ có 17 tuổi thì thấy dị quá! Nếu Tú lớn lên tí nữa, vô đại học thì thấy "bớt kỳ khôi" hơn!

Cuối năm đó, Hồng, Tú đậu Tú Tài, hạng khá cao! Kiều Nhung cũng đậu mà ngay cả Kim Liên, cái con nhỏ xóm nhà lá chỉ biết cọp dê bài của người khác, vậy mà cũng đậu được mới lạ! Tú và Hồng bàn với nhau chắc tại nó học tủ!

 Cả bọn mừng rỡ, nộp đơn xin vào đại học. Trung đã ra bác sĩ. Hồng thì nộp đơn vào Luật Khoa vì gia đình Trung muốn Hồng sau này thành luật sư để "môn đăng hộ đối" với Trung! Sơn và gia đình Sơn dễ dãi, để Tú tự chọn, thích ngành gì thì cứ học ngành đó. Tú chọn đại học Khoa Học vì thích Toán Lý Hóa, muốn sau này trở thành một "khoa học gia"!

Nhưng… niềm ao ước vào ngưỡng cửa đại học Sài Gòn của Hồng, Tú và các bạn cùng lớp không bao giờ được toại nguyện!


o O o


Sau khi nộp đơn chờ kết quả vào đại học, vận nước thay đổi một cách đột ngột. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau mấy mươi năm chiến tranh huynh đệ tương tàn, miền Nam thất thủ. Chỉ qua một đêm một ngày mà tất cả đời sống người dân miền Nam tráo đổi, lộn ngược! Không những mất cơ hội học đại học, gia đình Tú còn phải đương đầu với những biến cố trong nhà. Ba Tú phải đi học tập cải tạo một thời gian, nhưng may mắn được thả về. Ông anh rể, chồng của chị Xuân vẫn còn bị giam ở "vùng kinh tế mới" chưa về. Chị Xuân lâu lâu dành dụm được chút ít tiền, giao con lại cho ba má rồi tìm cách đem vài món ăn đơn sơ để đi thăm chồng.

Còn Sơn...Mỗi lần nghĩ đến Sơn, Tú cứ khóc thầm không sao nín được! Khoảng hai tháng trước ngày mất nước, Sơn về thăm Tú lần chót, hứa hẹn đủ thứ rồi trở về căn cứ ở Pleiku. Từ đó đến nay đã lâu lắm rồi mà Tú vẫn không biết tin tức gì của Sơn. Có lần Tú bạo dạn đạp xe đến nhà Sơn ở Hàng Xanh hỏi thăm, mẹ Sơn chỉ khóc mà cho Tú biết là gia đình cũng bặt vô âm tín, không biết Sơn sống chết ra sao!

Một hôm, Hồng đến nhà Tú cho biết hai gia đình Hồng và Trung đang tổ chức vượt biên ở Vũng Tàu. Hồng muốn rủ Tú cùng đi, không những vậy, tàu vượt biên của nhà Hồng còn đủ chỗ cho chị Xuân của Tú đi theo! Tú bàn với bố mẹ về chuyện này, trong lòng băn khoăn nửa muốn theo Hồng vượt biên, nửa lại muốn ở lại săn sóc bố mẹ và... và chờ ngày Sơn về! Chị Xuân thẳng thắn khuyên Tú: "Em nên lấy cơ hội này để ra đi, có chị ở nhà lo cho ba má. Vả lại chị còn phải đi thăm ba của sấp nhỏ! Thôi, em nói lại với Hồng là chị cám ơn gia đình Hồng nhưng chị phải ở lại, em cứ yên tâm mà đi!"


Cuối cùng, Tú cắn răng khóc từ giã bố mẹ và chị hai, theo gia đình Hồng ra đi. Về sau, mỗi lần nhớ lại những ngày liều mình vượt biên trên biển cả mấy mươi năm về trước, Tú viết lại trong nhật ký: 

"Tôi mơ màng thấy một vùng biển bao la trùng trùng điệp điệp, trong đó có con thuyền tị nạn bé nhỏ của tôi đang nhấp nhô lênh đênh trên mặt biển, không biết trôi về hướng nào! Bất giác, tôi cũng bùi ngùi nhớ lại thân phận tôi lúc đó, nó cũng lênh đênh vô bờ bến như con thuyền tị nạn!

Tôi đã ra đi, bỏ lại gia đình, người thân, bè bạn. Tôi đã ra đi, bỏ lại quê hương Việt Nam. Tôi đã ra đi, bỏ lại tất cả..."

o O o   o O o  o O o   o O o


Từ ngày chân ướt chân ráo định cư ở Mỹ đến giờ, thắm thoát cũng hơn 30 năm rồi!

Trung và Hồng sau vài năm đầu ở Mỹ quyết định cưới nhau, sau khi Trung "qualify" làm bác sĩ ở Mỹ. Gia đình đầm ấm, nhà sang cửa rộng, muốn gì cũng có...chỉ trừ có được một mụn con! Hồng buồn và mặc cảm vì không có con, cứ phải nói chuyện tâm sự với Tú hoài!

Tú học xong ngành I.T. Tú còn trẻ, đẹp và độc thân nên có nhiều thanh niên Việt Nam và Mỹ lai vãng làm quen. Nhưng Tú cứ bù đầu vào việc làm ở sở, không màng đến việc yêu đương, tình cảm với ai! Hồng và Trung cứ khuyên nhủ, nhiều lần làm mai mối tạo cơ hội cho Tú để gặp vài bác sĩ trẻ độc thân,  bạn của Trung nhưng Tú cứ từ chối viện cớ muốn để thì giờ làm lụng kiếm tiền gửi về giúp gia đình. Thật sự trong thâm tâm, Tú vẫn còn đeo đuổi hoài hình bóng của Sơn. Mỗi lần nhớ đến Sơn, không biết Sơn mệnh hệ thế nào, Tú cứ khóc thầm. Tú cứ nuôi một mối hy vọng viễn vong là một ngày nào đó Tú sẽ gặp lại Sơn!

Nhưng sau nhiều năm sống độc thân và vì không chịu nổi áp lực của xã hội và những lời nhắn nhủ của bố mẹ ở Việt Nam, Tú đành cố quên mối tình đầu để sống lại với thực tế. Trong

sở làm có anh Thông, kỹ sư, tình tình cũng vui vẻ hiền hòa, mỗi lần nói chuyện với anh, Tú thấy thoải mái! Sau hơn một năm làm quen, Thông ngỏ lời cầu hôn với Tú. Thấy mình cũng không còn trẻ gì, Tú quyết định nhận lời lập gia đình với Thông. Hai vợ chồng ăn ở hạnh phúc với nhau và sinh được hai đứa con, một gái, một trai. Trung và Hồng không có con riêng nên thương các con của bạn mình như con ruột!

o O o



Khoảng 10 năm sau, một hôm Hồng, Tú đi ăn trưa ở phố Bolsa, tình cờ Tú thấy một người phụ nữ với vóc dáng quen thuộc đang ngồi với chồng con ở bàn bên cạnh! Khi người phụ nữ này quay lại nhìn thấy Hồng, Tú, cô ấy kêu lớn lên giữa tiệm ăn:
- Hồng! Tú! Phải tụi bây đó hông?

Hồng, Tú cũng sững sốt kêu lên:
- Trời ơi, Kim Liên, phải Kim Liên xóm nhà lá hông?

Thế là ba bạn cũ dưới mái trường xưa gặp lại nhau, sau hơn 15 năm trời xa cách! Họ hàn huyên tâm sự cả buổi trời. Kim Liên cho biết là sau biến cố 30/4/75, Liên và gia đình cũng vượt biên mấy lần, cuối cùng cũng lọt đi được qua Mỹ. Ban đầu ở Denver, nhưng thấy thời tiết lạnh quá, họ mới dọn về Cali lập nghiệp! Còn phần Kiều Nhung, vì gia đình quá nghèo, Kiều Nhung phải theo gia đình về quê làm ruộng mấy năm trời! Nhưng bây giờ đã lập gia đình, có con cái và đời sống cũng tương đối dễ thở hơn trước!

Ba đứa cứ nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa, nhất là chuyện trong giờ toán của cô Cẩm Vân mà cứ ôm nhau cười ngất! Hồng chép miệng nói nếu có Kiều Nhung ở đây, chắc cả 4 đứa sẽ lập lại khu nhà tôn, nhà lá như ngày xưa rồi đi " đại náo " hết miền nam Cali! 

Tú không quên trêu thêm với Kim Liên: "Bây giờ mi muốn đọc bao nhiêu nhật ký, ta cũng cho đọc công khai!" Liên mắc cỡ một chút rồi cũng cười trừ!

Ở Mỹ một thời gian, Tú bắt đầu tập viết văn, làm thơ. Hồng giục Tú đăng bài phải có bút hiệu "giựt gân" chứ đề tên Tú hoài không hay! Tú suy nghĩ rồi chợt nhớ đến tác giả của quyển truyện mà Tú đọc say mê ngày xưa "Gửi Người Thiên Thu". Tú chợt nảy ra ý dùng tên tác giả thần tượng của mình hồi còn thơ ấu làm bút hiệu cho chính mình bây giờ để tỏ lòng ngưỡng mộ người nữ sĩ tài hoa ngày xưa ở Việt Nam. Từ đó tất cả sáng tác của Tú đều lấy tên "Tiểu Thu". Hồng hay chọc "Tú Tiểu Thu" là "dzăn sĩ Ba Tê". Tú thấy tên này cũng hay nên khi đăng bài trên các diễn đàn trên mạng, Tú cũng hay dùng bút hiệu "3T" !

o O o

Từ ngày gặp lại Kim Liên, ba gia đình Hồng, Tú và Liên gặp nhau khá thường. Cứ mỗi lần có sinh nhật con cái, họ lại tổ chức tiệc tùng hết ở nhà người này lại sang nhà người khác! Ngay cả khi không có sinh nhật ai, vốn mê ca hát, vợ chồng Kim Liên vẫn hay tổ chức những buổi karaoke trong nhà và mời nhiều bạn bè đến dự, dĩ nhiên là lúc nào cũng có gia đình của Hồng và Tú. Chồng Liên, anh Trọng, là cựu sĩ quan trong quân lực VNCH cũ. Trong lúc mọi người ai cũng ca tân nhạc, anh Trọng thường trổ tài ca vọng cổ thật mùi, thật cảm động!

 Một hôm, Trọng, Liên hí hửng điện thoại mời các bạn bè thân, "bằng bất cứ giá nào cũng không được từ chối một buổi karaoke tối chủ nhật sắp tới ở nhà Trọng Liên", vì theo lời Trọng: "Tối đó sẽ có hai ca sĩ thứ thiệt, bạn xưa của Trọng từ San Jose đến dự!"

Hồng, Tú nghe nói không biết là ai, nhưng thấy anh Trọng có vẻ hăng hái quá, một phần muốn đổi không khí nghe "ca sĩ thứ thiệt" hát thay vì các tay ca sĩ karaoke cây nhà lá vườn hoài, cho đỡ chán! Gia đình Hồng, Tú cũng sắp xếp đem vài món ăn đến dự. Tú cứ tò mò muốn xem các ca sĩ "thứ thiệt" này là ai!

Đến nhà Trọng Liên, vừa bước vào phòng khách, Tú giật bắn người khi thấy một người đàn ông đang đứng nói chuyện với Trọng! Trong khoảnh khắc, Tú nhận ra ngay người đàn ông đó chẳng ai xa lạ mà là Sơn, người yêu đầu đời của Tú!

Tay đang cầm dĩa bánh mà Tú run lên thiếu điều muốn làm rớt dĩa xuống sàn! Đã hơn 30 năm rồi mà Sơn vẫn còn nét thanh tú ngày xưa, chỉ có điều bây giờ đượm vẻ phong trần dày dặn hơn xưa! Sơn đi chân trái hơi khập khểnh như bị thương dưới chân. Thấy Tú, Sơn đang nói chuyện với Trọng cũng dừng lại nhìn Tú không chớp mắt. Không lâu sau, Trung, Hồng cũng xuất hiện. Trung vừa thấy Sơn, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy Sơn vừa kêu không ngớt:

- Trời ơi mày đó hả Sơn! Hơn 30 năm rồi mới gặp lại mày!

Tất cả khách cũng như chủ nhà đều ngớ ngẩn, không biết chuyện gì xảy ra!

Sau khi mọi người lấy lại bình tĩnh, Trọng giới thiệu Sơn là bạn cũ khi họ còn đi lính ở Viêt Nam trước 75. Sau 75, Trọng thoát được qua Mỹ trước, còn Sơn thì mới qua về sau này thôi. Qua Mỹ, Sơn định cư ở San Jose. Một thời gian ngắn sau, Sơn lập gia đình với ca sĩ "Thúy Trang" (tuy còn trẻ nhưng cũng đã một đời chồng!). Họ có với nhau hai đứa con còn khá nhỏ so với các con của bạn bè cùng tuổi. Tuần rồi, Sơn, Trang nghỉ vacation lái xe về Santa Ana để cho các con có dịp đi Disneyland. Thời may ra phố Phước Lộc Thọ gặp lại Trọng và được Trọng mời về nhà chơi trước khi trở lại San Jose!


 Mọi người ai nấy cũng tiến lại Sơn, Trang lịch sự bắt tay làm quen. Các bà vợ còn theo phong tục Mỹ ôm Trang lẫn Sơn! Tú cũng rụt rè cùng chồng bước lại gần Sơn, Trang. Tú định bụng tới phiên mình đón chào Sơn Trang, Tú sẽ ghì chặt người tình xưa và sẽ kể lại hết bao nhiêu điều thầm kín mà Tú đã nén giữ trong lòng mấy mươi năm nay. Nhưng sau khi ôm Trang, Tú chỉ dám cúi đầu chào Sơn rồi bẽn lẽn bước sang một bên! 

Đến phần khai diễn nhạc karaoke, Trọng Liên hát trước. Ngay sau đó, trong phòng ai cũng yêu cầu ca sĩ  Thúy Trang trình diễn. Nhìn Thúy Trang hát, Tú cứ nhớ và so sánh với cảm giác ngày xưa. Lúc đó Tú mới 17 tuổi, cái tuổi thơ ngây học trò. Đêm đó trong khuôn viên đại học Văn Khoa, Tú nhìn chung quanh thấy các chị sinh viên, chị nào cũng đẹp, rồi thấy mình còn bé quá! Lúc đó, Tú cứ mong sao cho lớn nhanh để thành sinh viên cho Sơn bớt khinh thường tính học trò con nít của mình!

Bây giờ...Tú chép miệng nhủ thầm trong bụng, bây giờ thì Sơn lại có người khác, mà người này vừa đẹp lại vừa trẻ! Tú thấy đau nhói làm sao!

Sau khi mọi người vỗ tay khen ca sĩ Thúy Trang hát xong, anh Trọng lại nói:

- Sơn ngày xưa ở Việt Nam cũng hát hay lắm!,  rồi quay qua Sơn:

-  Sơn, hát bản "ruột" của mày đi cho mọi người nghe!


Tú có linh cảm Sơn sắp hát bản gì nên vội vã kéo Hồng rút lui về phía sau trong góc phòng để không ai nhìn thấy!

 Sơn hỏi mượn cây đàn guitar của Trọng, rồi ngồi xuống, mắt giáo giác như tìm ai!

Sơn điềm tỉnh giới thiệu vài câu:
- Tôi xin phép hát bài “Vũng Lầy Của Chúng Ta”, một sáng tác bất tử của Lê Uyên Phương...

Rồi Sơn hướng về bóng tối cuối phòng có Tú đang run run đứng trong góc, nói tiếp:
- Tôi xin hát bài này để tặng cho một người bạn nhỏ...

Sau khi ngập ngừng một chút, Sơn thong thả nói tiếp, không một chút ngại ngùng:

- Hình bóng người bạn nhỏ này đã khắc vào trái tim tôi bao nhiêu năm nay, trong những lúc tôi đi hành quân trong rừng sâu hay những khi tôi bị gông cùm nằm trong tù cải tạo... Người bạn nhỏ này là động lực để tôi yêu đời lúc tôi còn trẻ, cũng như là nguồn sống cho tôi trong những năm tù đày địa ngục!

Trong bóng tối phía sau phòng, Tú nghe mà cố gắng cắn môi để ngăn những tiếng nấc tức tưởi, nhưng nước mắt cứ tuôn trào. Hồng ôm Tú khóc theo!

Giọng Sơn sau mấy mươi năm vẫn còn nhiều phong độ, có điều trầm và buồn hơn ngày xưa:

"Theo em xuống phố trưa nay...Đang còn ngất ngất cơn say..."


Khi buổi karaoke chấm dứt, mọi người kiếu từ chủ nhà ra về. Ai cũng đến từ giã và cám ơn Tuấn, Trang đã cho họ một đêm văn nghệ thật say mê hấp dẫn và chúc Sơn Trang hôm sau về San Jose thượng lộ bình yên!

Hai vợ chồng Thông, Tú cũng tiến đến Sơn Trang. Tú thu hết can đảm nhìn vào mắt Sơn, nói lời từ giã:
- Em xin kiếu từ anh chị. Chúc anh chị đi thượng lộ bình an.

Lúc ngồi trong xe ra về, Tú nhìn lại kính chiếu hậu thấy Sơn mở cửa xe cho vợ con vào, rồi đứng bên ngoài nhìn theo Tú cho đến khi xe Tú khuất đi xa!

Trên đường lái xe về nhà, Thông cứ tấm tắc khen:

- Cặp ca sĩ này ca hay quá, không khác gì Lê Uyên Phương hồi xưa, phải không em!

Tú chỉ thỏ thẻ tiếng "Dạ..." rồi thẩn thờ không nói gì cả!

Về tới nhà, Thông nhảy thẳng lên giường than mệt muốn đi ngủ sớm!

Tú ngồi trước gương trong phòng ngủ, chải lại mái tóc và tự ngắm mình trong gương thật lâu. Tú bâng khuâng nhớ lại hình ảnh Sơn cầm đàn song ca với cô sinh viên Văn Khoa trẻ đẹp ngày xưa, rồi hình dung lại hình ảnh Sơn song ca với người vợ ca sĩ trẻ đẹp tối này!

Bất chợt Tú định quay lại hỏi chồng, "Anh thấy em có đẹp không anh!" nhưng thấy Thông đã ngủ say nên thôi!

Tú tắt đèn, đến nằm cạnh chồng. Rồi Tú ôm Thông, nằm áp mặt lên ngực Thông để nghe tiếng thở đều đặn của chồng.

Trong đêm thâu, Tú nằm khóc thút thít một mình, nước mắt chảy ràn rụa trên ngực chồng!

Ngoài kia, trời gió lộng từng cơn...từng cơn... không ngớt....


Nguyễn Văn Hà
Melbourne, Úc Châu

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Monday, 02 April 2012 20:45 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account