CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-07

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-07

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-7
                                                                            Nguyễn thành Thụy (JT)
___________________________________________________________

31. Trừ kiến (Kiểm soát sinh học)

Ở nhà quê một thời gian thì những thú dữ  càng ngày càng ít thấy. Rắn mà về thì chó hay ngỗng kêu um lên. Hùm và voi có về nhưng chỉ một lần thôi. Tình thế  tương đối an toàn, không còn sợ bị nguy hiểm nữa. Tuy nhiên còn một loại côn trùng rất khó trị, làm tôi điêu đứng. Đó là kiến.

Hồi đó nhà nào cũng phải có một cái tủ đồ ăn kêu là “chạn”.  Đây là một cái tủ, phía trên có lưới để chặn ruồi và dưới chân có 4 bát nước nhỏ để chặn kiến. Nếu quên để nước khô đi mà không đổ thêm thì kiến sẽ ào vào ngay. Đồ ăn rớt dưới sàn phải quét nhanh chứ  không kiến cũng nhảy vào, đem cả họ hàng lại tức khắc. Lâu lâu không cẩn thận cũng bị đốt sưng vù lên. Ba tôi lâu lâu có dùng thuốc xịt để trừ kiến. Tuy nhiên thời đó dùng thuốc khá tốn kém mà chỉ được vài ngày rồi lại cũng đâu vào đó.

Tôi hay quan sát những con kiến đen, kiến đỏ đi tuần trong nhà và có lần nghĩ rằng nếu mình làm sao cho hai tổ kiến đen với đỏ chiến tranh với nhau thì hay biết mấy.

Tôi đưa mồi ra dụ hai bên. Nhưng hình như chúng có luật giang hồ. Hễ một con kiến tìm được đồ ăn nó sẽ kêu đồng bọn tới thật nhanh và bao vây mảnh đồ ăn. Kiến ở tổ khác phải đành rút lui, không đụng độ. Thấy không xong, tôi tìm được tổ của chúng và đổ nước sôi vào. Tuy nhiên tổ kiến được kiến trúc thật hay nên chỉ giết được dăm ba con kiến chứ không đụng được vào tới đa số kiến trong tổ.

Một hôm đó tôi bỗng tìm ra được một cách. Tôi lấy một cái cành non của cây sắn (khoai mì) chọc vào tổ kiến đỏ. Cành này mềm nên các kiến “càng” hay kiến lính (soldier ants) cắn vào để tấn công. Tôi rút cành ra và đem nguyên đám kiến lính đỏ tống vào tổ kiến đen. Tồ kiến đen lập tức đem binh đội để thư hùng với đám kiến lính đỏ này. Sau khi tiêu diệt được đám kiến lính đỏ thì kiến lính đen lại cắn vào cái cành cây sắn vì là vật lạ. Tôi lại bưng nguyên đám này tống ngược vào tổ kiến đỏ. Tưởng tượng là tổ này đã bị mất đi binh đội nhà mà lại còn bị thay thế bằng binh đội thù nghịch nên phải “tổng động viên” toàn diện để chiến đấu và hao tổn khá nặng. Tôi cứ tiếp tục thế dăm lần thì cả hai tổ kiến đều kiệt quệ, cả kiến lính lẫn kiến thợ càng ngày càng ít. Chúng tôi được mấy tuần thoải mái không có kiến trong nhà.

Từ đó tôi lâu lâu lại dùng phương pháp thô sơ nhưng rất hiệu quả này để trị kiến trong nhà mỗi lần thấy có vấn đề.

Kiểm soát sinh học (biological control) ?

=================================================

32. Kiến “cồ” và chiếc nhẫn cưới

Ở thành phố Adelaide bên Úc có một loại kiến khá to. Úc kêu là “bull ant”. Tạm dịch là “kiến cồ”. Bị nó đốt thì cũng như  bị ong đốt. Chỗ bị đốt sưng một cục khá to, mấy ngày sau mới hết.

Có một lần tôi làm vườn bị con kiến này đốt. Tuy nhiên lần này nó đốt ngay vào ngón đeo nhẫn, phía trên cái nhẫn cưới b ằng vàng tây. Tôi coi thường và nghĩ chắc chỉ sưng một tí rồi thôi. Ai dè nó lại sưng rất lớn. Tính tháo chiếc nhẫn thì đã muộn. Ngón tay đã sưng lớn và không thể lôi chiếc nhẫn ra được nữa. Chỗ sưng dưới chiếc nhẫn bị nhẫn “xiết” khá mạnh.

Quả là đau đớn, tôi bèn tìm một cái cưa nhỏ để cưa chiếc nhẫn này ra. Nhưng lại cưa vào ngón tay. Nhanh trí tôi lót dưới cái nhẫn bằng một tấm kim loại mỏng và hì hục cưa chiếc nhẫn ra. Càng bị “xiết” đau bao nhiêu thì lại càng dồn sức cưa mạnh bấy nhiêu. May mắn thay chừng 5, 6 phút sau, tôi cưa đứt và tháo được chiếc nhẫn này ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ngón tay bây giờ được sưng tự do, không còn bị cái nhẫn kia “xiết” nữa. Tôi xoa ngón tay cho vơi đi sự đau đớn.

Vài hôm sau, khi hồi phục, tôi mang nhẫn ra tiệm kim hoàn để sửa lại. Họ làm lại nhẫn y chang như cũ. Thế  là vừa lòng Bà Xã Xệ. Chắc bà ấy sợ tôi tháo ra luôn.

Nhiều lúc vui đùa với bạn bè, tôi thường bảo:

” Phải đụng ổ kiến lửa mới biết cái nhẫn hôn nhân nó xiết mình đau đến thế nào”

===============================================

33. Thuận phải, thuận trái

Khi lớn lên vào thủa ấy, thuận tay phải được coi là đúng,  là chuẩn. Cha mẹ cũng như thầy cô, thấy đứa trẻ nào viết tay trái đều “sửa” lại tay phải cho đúng.  Tôi có một anh bạn thân cùng lớp, khi viết dùng tay phải nhưng khi đi ăn nhậu chung lại cầm đũa tay trái. Lúc đó mới biết hắn thuận tay trái.

Khi sang Úc học Kỹ Sư năm đầu, có một môn là Vẽ Kỹ Nghệ (Industrial Drawing). Tới giờ học, mỗi sinh viên được cho mượn một cái thước T (T-square) để vẽ. Khi thày bảo có T-square trái cho những ai thuận tay trái, tôi hơi ngạc nhiên là họ không bắt đổi tay phải cho đồng đều. Rồi lúc vào học thì thấy cũng khá nhiều tên viết tay trái. Lúc đó quan niệm “phải là đúng” của tôi bắt đầu bị lung lay. Ở Úc đâu phải ai cũng nhất thiết phải viết tay phải.

Quí vị nào coi phim “The King’s Speech” mới đây (2010) thì  biết ông vua George V của Anh có hai người con: Thái Tử Edward được coi là loại “cà chớn” và hai là Hoàng Tử Albert tuy không “cà chớn” nhưng lại bị  “cà  lăm” rất nặng.  Ông chính là thân phụ của Nữ Hoàng Elizabeth II. Sau khi ông Hoàng “cà chớn” thoái vị thì ông Hoàng “cà lăm” lên ngôi lấy hiệu là King George VI. Rất nhiều người, kể cà Nữ Hoàng đều tin bệnh “cà lăm” một phần là do bị bắt đổi từ tay trái sang tay phải. Nhớ lại là ông bạn ngày xưa cũng hơi cà lăm, tôi vẫn nghĩ rằng thuận tay trái không phải bất bình thường nhưng khi bị bắt đổi sang tay phải sẽ tạo ra một sự bất bình thường. Có thể đưa tới bệnh cà lăm cho đương sự  nếu chưa có hay làm tăng thêm bịnh cà lăm nếu đã có.

Tin hay không tin ? Mời quí vị cho ý kiến

===========================================

34. Bên trái, lý phải

Bên Úc, xe cộ đều lái bên trái. Như thế lại là một bằng chứng không phải cứ “phải” là “đúng” hay “chuẩn” như tôi đã tưởng. Ở đây đi “trái đường” mới là “đúng”. Tôi cũng thắc mắc nhiều lần không hiểu tục lệ này từ đâu. Có một lần một anh bạn Úc đã giải thích như sau:

Ngày xưa, đa số các “hiệp sĩ” đều “thuận” và  dùng kiếm tay phải. Khi cỡi ngựa đi trên đường mòn, nếu gặp một kỵ mã khác, họ thường có thói quen dạt sang bên trái và sẵn sàng tay phải để rút kiếm, nếu cần. Thói quen này vẫn được duy trì khi có xe ngựa và xe hơi. Lái xe bên trái là phát nguồn từ đây.

À thì ra thế, “trái đường” mới là đúng.

=============================================

35.  Cô hàng xóm tóc vàng

Khi mới sang Úc, tôi được học một khóa dự bị đại học ở trường Đại Học New South Wales, Sydney. Tôi và vài người bạn tìm được một nhà trọ gần trường, đi bộ được. Tạm thời thoải mái để học hành.

Ở được mấy tháng tôi bỗng thấy có một cô hàng xóm, tóc vàng, cũng khá duyên dáng và khêu gợi hay lại gợi chuyện làm quen. Tôi hơi là lạ nhưng cũng thích thú làm bạn với cô học sinh Trung Học này. Cô không ngại tiếng Anh còn dở của tôi.

Có những buổi chiều đi học về thì cô này từ bên kia hàng rào kêu vọng sang cửa sổ. Tôi không thèm chạy ra cửa chính mà mở cửa sổ nhảy ào ra ngoài cho nhanh và “lấy le” với người đẹp. Chúng tôi thường nói chuyện qua hàng rào mà tôi gọi là “dậu mồng tơi” cho tình. Tôi bồi hồi và hãnh diện có một cô hàng xóm tóc vàng sợi nhỏ mà lại chỉ thích tôi thôi. Tôi đoán là dù tiếng Anh của tôi tuy còn dở nhưng vẫn khá trong đám VN ở đây vì hồi đó cũng có học Hội Việt Mỹ đàng hoàng. Cô ấy theo tôi là thế.

Một chiều cuối tuần, bỗng có một người bạn Úc cũng ở trong nhà trọ hỏi tôi:

- Tao thấy mày hay nói chuyện với cô gái nhà kế bên?

Tôi hơi ngạc nhiên và nghĩ rằng tên này ghen tuông với tôi. Tuy nhiên nghĩ lại thì hắn cũng là một người bạn khá tốt mặc dầu mới quen. Hơi ngượng nhưng tôi cũng ậm ừ cho xong:

-   Ừa, tao mới quen. Tự nhiên cô này thích tao một cách lạ lùng.

-   À để cho mày biết, con nhỏ này dưới tuổi vị thành niên đó nghe. Đừng có đùa. Nó dưới 16. Đụng vào là chết đó. (16 là tuổi thành niên ở Úc)

Tôi bỗng rụng rời. Thì ra cô hàng xóm thấy mình người ngoại quốc không biết gì ráo nên giăng một cái “bẫy tình”. Tôi không ngờ con gái Tây Phương lại nẩy nở và bạo dạn sớm thế. Hú vía.

Lần sau gặp lại, tôi hỏi chặn đầu cô hàng xóm xinh đẹp kia:

- Em mới 15 phải không?

Cô ta bẽn lẽn gật đầu. Tôi bồi thêm:

- Có lẽ chúng ta không nên gặp nhau nữa?

Cô ta cũng bẽn lẽn gật đầu.

Từ  đó tôi chấm dứt các buổi nói chuyện với cô hàng xóm tóc vàng kia và cố quên nàng đi nhưng lòng vẫn còn vô cùng luyến tiếc. Phải vài tháng sau tôi mới lấy lại được thăng bằng và năm sau thì tôi không còn ở Sydney để gặp lại cô ta khi nàng đã “thành niên”.

Ai dụ dỗ ai?

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 20 October 2013 19:10 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account