CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Món Quà Giáng Sinh

Món Quà Giáng Sinh

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

5201146Chỉ còn lại một mình Long ngồi trên bãi cỏ gần lối pick-up nơi phụ huynh thường dừng xe đón con sau giờ tan học.

Sân trường Bolsa Grande cách đây vài phút còn vang tiếng cười đùa lẫn với những câu chào "Bye" hay "See you later"của đám học sinh trước khi chui vội vào những chiếc xe hơi đang đậu sẵn hoặc rảo bước đi bộ về nhà nếu nhà chúng không quá xa trường. Long theo học ở trường này cũng gần được một năm kể từ lúc nó theo cha mẹ qua Mỹ theo diện H.O. Dù nhà ở xa trường, Long đã nhiều lần xin ba và mẹ cho phép nó được đi bộ về nhà để khỏi làm phiền đến ba mẹ, nhưng mẹ của Long vẫn chưa cho vì sợ không an toàn. Ba của Long thì làm assembly cho hãng điện tử tận trên Los Angeles đến tối mịt mới về. Tuy làm gần nhà hơn, nhưng vì chưa có bằng lái xe nên hàng ngày mẹ của Long phải nhờ cô bạn làm chung ở shop may tiện lúc lái xe đi mua cơm "chỉ", ghé ngang trường để đón Long luôn thể. Hôm nay chắc cũng như mấy lần trước, mẹ và cô bạn chắc phải ở lại trễ để may hết đống quần áo cho chủ shop đem đi giao. Giáng Sinh sắp đến nên hàng về nhiều và bận rộn hơn.

Nhìn món quà đang cầm ở trên tay, Long nhớ lại buổi tiệc Giáng Sinh nho nhỏ do thầy Johnson vừa tổ chức cho lớp của nó. Cách đây một tháng, thầy thông báo về buổi tiệc Giáng Sinh với phần "gift exchange" mà lúc mới nghe Long còn bỡ ngỡ không biết là cái gì. Hồi còn ở Việt Nam, Long nhớ không có cái mục "bốc thăm tên để đổi quà" này. Ở Mỹ có cái trò này cũng hay vì nó tiết kiệm tiền cho những đứa học trò nghèo vì chỉ phải lo mua quà cho một đứa nào đó được bốc trúng tên mà thôi. Thầy Johnson ra quy định là mỗi phần quà không quá 20 đô la, và mỗi đứa viết vào mảnh giấy 3 món quà mà mình thích để người tặng có thể chọn ra một trong ba. Không ai được tiết lộ tên của người nào mình bốc trúng để cho tăng thêm phần hồi hộp và bất ngờ lúc đổi quà.

Kể từ lúc bốc trúng tên của Bill, Long phân vân không biết nên chọn món quà gì để mua cho nó. Long không thân với Bill lắm mặc dù Bill cũng là người Việt Nam, nhưng Bill nói tiếng Việt không rành. Bill thường hay tụ tập với vài đứa Việt Nam khác trong lớp để làm thành một băng quậy phá nhất trong trường. Không tháng nào mà Long không thấy một trong mấy đứa tụi nó phải lên "trình diện" ở phòng Hiệu trưởng. "Kỷ niệm" đầu tiên của Long với Bill là ngày đầu tiên mới nhập học, Bill đã khệnh khạng đi tới giả bộ bắt tay để làm quen.

- Hey, chào ông..."Dài".

Cả đám Việt Nam được dịp cười ngặt nghẽo chỉ trừ mấy đứa Mỹ không hiểu chuyện gì, cho đến khi tụi nó được giải thích chữ "Long" dịch qua tiếng Việt có nghĩa là "Dài". Kể từ lúc đó, Long có một biệt hiệu là "Long Dài" với đủ thứ cách phát âm lơ lớ chữ "Dài" của tụi bạn một cách vô tình hay ác ý. Biết mình mang thân phận của "ma mới" không thể tránh khỏi cảnh bắt nạt của tụi "ma cũ", nên Long phải cố nhịn, nếu không, nó sẽ chọc lại thằng Bill là "Bill Hoá Đơn" cho bỏ ghét. Tuy nhiên, chỉ gần một năm với thành tích học tập xuất sắc của Long, nó đã làm cho đám "ma cũ" phải nhìn nó bằng con mắt nể sợ lẫn khâm phục.

Lần này trời xui đất khiến, Long rút trúng mảnh giấy của Bill với chỉ một hàng chữ vỏn vẹn "You know what I want!". Làm sao Long biết nó muốn gì, chẳng lẽ hỏi nó thì kỳ.

Thay vì xin mẹ cho tiền để mua quà, Long năn nĩ mẹ để phụ cắt chỉ đống quần áo mang về từ shop may để dành tiền mua quà. Gần đến ngày "gift exchange", Long cũng để dành được hơn 20 đô la để mua quà. Năm nay, trời Cali có vẻ lạnh nên Long nghĩ không có món quà nào ý nghĩa hơn là mua một cái áo ấm sweater cho Bill. Long nghĩ bụng chắc Bill sẽ rất vui khi nhận được một món quà đầy ý nghĩa được mua bằng chính những đồng tiền dành dụm được từ những đêm Long thức thật khuya để ngồi cắt chỉ đống quần áo. Vậy mà hôm nay, trong buổi tiệc mừng Giáng Sinh cuối giờ học, trong lúc cả đám học trò ồn ào, hồi hộp mở món quà của mình ra và để xem ai là người cho quà, Long để ý xem phản ứng của Bill ra sao khi nhận được quà của mình. Long chỉ thấy Bill hững hờ nhét chiếc áo sweater vào cặp, miệng lẩm bẩm với mấy đứa bạn đứng cạnh:

-Not cool! I thought everyone knew I like games.

Bill đang bực mình vì nó tưởng sẽ nhận được một cái game chip mới.  Nhìn cử chỉ của Bill khi nhận quà, có cái gì đó chợt dâng lên cổ họng làm Long bỗng cảm thấy nghèn nghẹn, đắng chát. Long không buồn mở món quà Giáng Sinh ai đó tặng cho mình. Long chợt nghĩ đến món quà Noel mà ngày xưa nó tặng cho Tân, với biết bao nhiêu kỷ niệm khi còn ở Việt Nam chợt hiện về...

*

Những buổi trưa hè ở Việt Nam thường hay nóng bức. Thỉnh thoảng những cơn gió thổi qua làm cuốn theo những đám bụi mịt mù. Long lấy tay quệt bụi bay vào mắt. Thằng Tân đi bên cạnh nó cứ bước xăm xăm như chẳng coi mấy đám bụi ra gì. Long quen với Tân từ hồi còn học ở lớp 3 trường Chánh Hiệp B. Thắm thoát mà đã mấy năm trôi qua kể từ lúc thằng Tân với nước da ngăm đen vì sạm nắng, nhoẻn cái miệng cười lộ hàm răng súng hết hai cái răng cửa của nó, đến làm quen với Long để mượn cái bình mực. Rồi hai thằng quen với nhau lúc nào cũng không hay.

Nhà Long ở giữa con dốc có tên là Nhị Tì , còn nhà thằng Tân ở đầu dốc, giữa cái xóm mà người ta quen miệng gọi là xóm "Cạy Dăm". Tiếng là xóm nhưng thật ra chỉ khoảng chừng vài chục căn nhà được dựng tạm bên con đường quốc lộ số 13. Tân không nhớ rõ là từ lúc nào, ở ngay Mũi Tàu có một trạm "kiểm lâm" được dựng ra để kiểm tra gỗ chở lậu ngang qua đây. Trạm nằm giữa con đường quốc lộ nơi bắt đầu chia ra hai nhánh, một chạy thẳng ra chợ Bình Dương rồi nối tiếp lên Chợ Búng, Cầu Ngang, còn phía bên kia là con đường mà người ta quen gọi là đường "xa lộ" chạy về hướng Sài Gòn.

 Từ lúc có trạm kiểm lâm, xóm "Cạy Dăm" cũng dần dần được hình thành. Dân từ những nơi khác đến cũng có, mà dân ở quanh đây cũng có. Họ tập hợp lại dựng lên cái xóm này. Nguồn sinh sống chủ yếu của họ là cạy những vỏ cây mà người ta gọi là "dăm" từ những chiếc xe chở gỗ, hay còn gọi là xe "be", chở những cây gỗ từ những vùng rừng núi xa xôi. Những vỏ cây này dùng để bán làm củi thay cho than hay gỗ. Những chiếc xe be này phải dừng lại ở trạm kiểm lâm để kiểm tra xem có chở quá số gỗ quy định hay không trước khi được cho phép lăn bánh tiếp về thành phố hoặc những xưởng chế biến gỗ. Không ai biết được có bao nhiêu vụ hối lộ cho nhân viên kiểm lâm đã diễn ra ở đây. Có nhiều khi những chiếc xe này do không đủ giấy tờ hợp lệ phải đậu lại vài ngày đến cả đoàn mấy chục xe từ Mũi Tàu kéo dài đến con Suối Giữa. Mỗi khi có những chiếc xe chở gỗ dừng lại là xóm của Tân chộn rộn hẳn lên. Long từng chứng kiến cảnh hàng chục người với chiếc "xà beng" trên tay, đổ ra từ khu xóm để chạy theo những chiếc xe be trước khi chúng dừng hẳn lại. Có người đứng dưới đất, có người leo lên những chiếc thang tre để cạy những lớp vỏ cây quăng xuống đất. Tiếng cãi vả, tranh giành từng khúc cây một để cạy lấy vỏ, tạo nên một khung cảnh rất ồn ào, hổn độn, diễn ra hàng ngày trước mắt bọn trẻ như Long và Tân. Xóm "Cạy Dăm" đã ra đời như thế đó.

nha_ngheoTuy cách nhau chỉ vài trăm mét nhưng Long và Tân như sống trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Khu xóm bên Long ở có nhiều nhà tường gạch với mái ngói đỏ. Còn Tân ở với má nó trong khu xóm dựng tạm với những vách nhà đóng bằng vỏ cây và những mái tranh. Ba Tân mất khi nó còn bé. Có một lần trong lúc đi bộ đến trường, Tân kể cho Long nghe về ba nó:

- Má tao nói ba tao ổng đi lính quốc gia, rồi bị bắn chết. Hồi tao còn nhỏ, má tao nói ổng thương tao lắm. Mỗi lần được về phép là ổng thường mua kẹo cho tao. Ước gì ổng còn sống...

Tân bỏ ngang câu chuyện. Mắt nó nhìn đâu đó thật xa xăm. Không biết có phải tại những bụi dăm bay vào mắt nó không mà Long thấy mắt thằng Tân long lanh. Long biết Tân lì lắm. Nó không thấy thằng Tân khóc bao giờ. Nhà có hai mẹ con, những lúc xe be không về, nhà không có vỏ cây để bán, nó phải nhịn đói khi đi học.

Long có đông anh em, nhưng nó thương thằng Tân như anh em ruột của nó. Tân cũng vậy. Nó biết Long vốn ốm yếu nên nó không để đứa nào bắt nạt Long. Có lần đám anh em con Nga ở xóm Mũi Tàu định ỷ đông bắt nạt Long, Tân nhảy vào can thiệp liền. Thằng Sơn, anh con Nga, học trên mấy lớp, ỷ lớn con hơn đòi dọa đánh Long. Tân biết Long cầm chắc cái... thua trong tay nên nó nói :"Để tao đánh thế cho, Long". Tan học, cả đám kéo ra vườn cây cao su phía sau trường để làm bãi đấu. Long ôm cặp dùm Tân để cho nó được rảnh tay rảnh chân. Cả đám học trò quây thành vòng tròn để Tân và thằng Sơn tỉ thí. Thằng Sơn cao hơn Tân cả một cái đầu làm Long lo cho thằng bạn nó quá. Nhưng có lẽ vì thằng Sơn con nhà giàu, ít có vận động tay chân nhiều nên chỉ sau ít phút huơ tay múa chân, nó đã nằm bẹp dí trên đống lá cao su khô, bị thằng Tân xiết cổ giơ tay xin thua. Long mừng quá, đãi bạn luôn một ly cối nước mía. Long ngạc nhiên khi thấy thằng Tân không uống liền mà chỉ xin cô Ba bán nước mía đổ vô bịch cho nó. Sau này Long mới biết nó đem về cho má nó uống.

Hết cấp I lên cấp II, mấy lần hàng phượng vĩ bên hông trường nở đỏ rực là hai đứa thật nôn nao đợi đến mùa bế giảng. Đến lượt Long trổ tài dẫn thằng Tân đi bắt dế. Phải năn nỉ dữ lắm, ba má của Long mới cho đi. Đợi cho qua hết mấy cơn mưa đầu mùa hè, khi cỏ xanh bắt đầu mọc lún phún là Long lội bộ lên xóm của thằng Tân rủ nó đi bắt dế về đá. Cả hai đứa lội qua khu gò mả Nhị Tì, băng qua mấy đám ruộng mới đến khu mả Ông Lân. Long nghe đồn ở đây dế lửa đá "bách chiến, bách thắng", nên nó mới dẫn thằng Tân chịu khó đi tuốt qua bên đó. Cái thằng Tân coi "chì" vậy mà sợ ma. Long núp sau mấy đám bông sứ mới nở trắng muốt, thật thơm sau mấy cơn mưa đầu mùa, giả làm tiếng ma hú làm thằng Tân bỏ chạy "vắt giò lên cổ". Long phải rượt theo sợ nó bỏ chạy mất. Bắt xong mấy con dế bỏ vào lon sữa bò, sau khi đã đục thủng mấy cái lỗ cho dế thở, hai đứa ngồi bệt trên thành mã ngó về hai khu xóm của hai đứa.

Nắng chiều đang dần buông. Những làn khói bếp đang tỏa nhẹ trên những mái nhà đang mờ nhạt dần trong làn sương ẩn hiện trông như trong một bức tranh vẽ. Khu xóm của Long có nhiều nhà đã lên đèn. Xa hơn một chút nữa là khu xóm của thằng Tân với  một vài ánh đèn dầu leo lét. Trong một trong những ngôi nhà ấy, má của Tân đang vét những hạt gạo cuối cùng cố nấu cho nó được một chén cháo. Mấy ngày hôm trước, má của Tân đã phải ăn khoai mì đào được ở xung quanh nhà. Tiếng mấy con dế trong lon gáy te te làm hai đứa giật mình cười vang cả khu mộ. Những nụ cười thơ ngây, hồn nhiên như khỏa lấp những mảnh đời cơ cực đang ẩn hiện quanh đây. Đưa tay chỉ một ngôi mộ hoang ở gần đó, Tân bảo Long:

-Tao chỉ mong sau này tao chết không phải nằm đơn độc một mình như vầy.

Long lấy tay bụm miệng Tân lại, rồi la nó:

- Mày nói bậy không à. Ở đây linh thiêng lắm, đừng nói giỡn...

Một luồng gió lạnh từ đâu đó thổi tới làm hai đứa chợt rùng mình. Long kéo tay thằng Tân ra về.

Phuong_viRồi hết mùa phượng nở, những cánh bông phượng đỏ thắm ngày nào giờ đây đã biến mất để thay cho những trái điệp dài treo lủng lẳng trên cây. Giã từ những buổi trưa hè, lội suối bắt cá, những buổi chiều đi bắt dế, những buổi sáng sớm lội qua những bờ ruộng bẻ trộm những trái ổi, trái chôm chôm của hàng xóm, Tân và Long lại rảo bước trên con đường quốc lộ số 13 quen thuộc để đến lớp.

Một ngày trôi qua là thêm một ngày bình thường nữa lại sắp đến đối với Long, nhưng nó đâu để ý thấy Tân ngày càng trở nên đăm chiêu hơn. Những cơn gió bớt bay bụi dăm vào mắt Long vì những chuyến xe be ít về hơn trước. Người ta đã đốn hết những cây gỗ to nên những chuyến xe về thưa thớt sau này thường chở theo những cây gỗ nhỏ hơn. Xóm cạy dăm thưa dần. Người người bỏ xóm quá giang theo những chiếc xe be để lên những khu rừng xa với hy vọng cạy được nhiều vỏ cây hơn để bán. Thằng Tân ngày càng ốm đi.

Cũng như phần lớn những người dân trong khu xóm, Tân vẫn thường theo má nó đến ngôi nhà thờ trắng bên kia xóm đạo vào những ngày Chủ nhật. Hằng năm cứ đến dịp lễ Giáng Sinh, khi chiếc lồng đèn ngôi sao thật lớn được thắp sáng trên nóc nhà thờ bên cây thánh giá là cả xóm thay những bộ đồ mới nhất để chuẩn bị đi lễ. Tân thường rủ Long đi cùng dù biết rằng Long không có đạo. Mùa Noel năm rồi, Tân rủ rê Long:

-Mày đi với tao tới nhà thờ cho vui.

Thấy nó năn nỉ quá Long cũng muốn đi với nó một lần cho biết. Long để ý thấy Tân nấn ná chờ mọi người đi hết rồi nó mới đi. Long tò mò hỏi sao nó không đi một lượt với mọi người cho vui. Tân buồn buồn một lúc, rồi nói tại nó không có quần áo đẹp để mặc như mọi người. Đến lúc này Long mới để ý thấy Tân vẫn thường hay mặc mỗi một chiếc áo sơ mi carô đã phai màu. Tân nói nó thích đến mùa Giáng Sinh để cầu nguyện có một bộ quần áo mới để mặc đón Tết luôn. Vậy mà ông già Noel chưa mang đến cho nó được một bộ đồ nào. "Ôi, ước mơ của nó thật bình thường quá", Long xúc động nghĩ. Long vội quay mặt đi để thằng Tân không thấy mắt nó đỏ hoe. Long giả vờ nói bụi bay vô mắt, rồi khoác vai thằng bạn đến nhà thờ.

Năm đó hai đứa lên lớp Tám. Cô Chung dạy môn thể dục nổi tiếng "dữ" nhất trường, phụ trách lớp tụi nó. Đến giờ thể dục là cả một cực hình đối với lớp của Tân và Long. Thay vì được ra sân chạy nhảy, cô Chung bắt cả lớp ngồi lại trong lớp trong khi cô lúi húi ghi chép gì đó ở trên bàn. Cô rất ghét tiếng ồn nên cô bắt đứa nào nói chuyện trong lớp là phải lên đứng trước lớp "thục dầu" năm chục cái.

"Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò"! Một tiếng đồng hồ ngồi im lặng không được nói chuyện thì làm sao cả đám học trò chịu nổi. Long quay sang thì thào vài câu với thằng Tân, định rủ nó đến giờ chơi ra phá ông bán kẹo kéo ở trước trường. Một thằng giả vờ nói chuyện với ổng, còn một thằng nhân lúc ông bán kẹo không để ý, sẽ nhấc yên sau của xe đạp ổng cho cao lên vì ổng hay có tật kéo kẹo kéo dài từ thùng kẹo tới đất. Trong lúc Long đang thì thầm, cô Chung bỗng dưng ngừng viết và ngẩng đầu lên. Cả lớp cảm thấy như có một luồng gió lạnh vừa thổi đến.

-Em nào mới nói chuyện đó?

Ánh mắt cô nhìn xoáy vào mặt Long. Long thường ngày có tiếng là mặt trắng trẻo, môi đỏ như con gái mà lúc này, Tân thấy chỉ còn lại một... màu xanh như tàu lá chuối má nó trồng ở sau hè. "Nó mà bị bắt thục dầu chắc có nước chết". Tân nghĩ thầm trong bụng. Tân bỗng đứng dậy trước con mắt ngạc nhiên của Long.

-Dạ thưa cô, em...

-Lên đây!

Cô Chung quát lên. Thằng Tân líu ríu bước lên trước lớp. Long thấy thương nó quá, trông nó ốm yếu hơn bao giờ hết. Nó muốn nói gì đó với Tân, với cô Chung, nhưng cái sợ làm cho nó không mở miệng được. Long chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng cô Chung đếm cho thằng Tân thục dầu. Đến tiếng thứ 30, thằng Tân có vẻ mệt nhọc, lảo đảo. Thục dầu thêm được 5 cái nữa, nó bỗng té nằm sấp xuống sàn xi măng của lớp. Cả lớp nhốn nháo. Cô Chung hoảng hốt kêu lớp trưởng chạy lên văn phòng báo cho thầy Hiệu trưởng biết. Rồi thì dầu xanh, dầu cù là được mang đến tới tấp. Long chỉ ngồi lặng người nhìn thằng bạn đang nằm bất động với giọt nước mắt lưng tròng. Có đứa nào đó nói nhỏ bên tai của Long:

-Thằng Tân nhịn đói đi học mà còn bị thục dầu nên nó mới bị xỉu.

Long nói thầm trong nước mắt:

-Tao có lỗi với mày quá, Tân ơi.

Một lúc sau thằng Tân mới tỉnh hẳn. Có đứa nào đó chạy về báo cho má của nó biết. Má của Tân vội vã chạy đến trường để dẫn nó về. Trước khi về, nó còn ngó Long cười một cái như không có chuyện gì xảy ra.

Đám bạn học thật ác miệng. Chẳng bao lâu sau, Tân có thêm biệt hiệu là Tân "xỉu". Long cảm thấy thật có lỗi với Tân trong chuyện này nên nó ra sức can ngăn đám bạn đừng trêu chọc Tân nữa, nhưng cũng chẳng ăn thua gì. Tân có vẻ mắc cỡ và tủi thân với cái tên mới này.

Mấy tháng trôi qua, hôm đó, Long đến rủ thằng Tân đi học như thường lệ, nhưng không có ai ở nh lúc nó ghé qua. Nhìn qua tấm ván gỗ đóng hờ nay đã rớt xuống, Long thật mủi lòng khi thấy hoàn cảnh nhà của Long tiêu điều quá mà bấy lâu nay nó không để ý đến. Long định bụng sẽ thưa với ba má cho Long dành tất cả số tiền mà bấy lâu nay nó để dành trong con heo đất để mua cho Tân một bộ quần áo mới, để Tân khỏi tủi thân với bạn bè và chòm xóm. Nghĩ đến Giáng Sinh năm nay thằng bạn nó sẽ thật vui khi nhận món quà Noel, và hai đứa cùng nhau đi dự lễ trong đêm Noel trong bộ quần áo mới làm Long cũng vui lây với ý nghĩ đó. Long miên man suy nghĩ mà chân bước đến trường lúc nào cũng không hay. Long tưởng Tân đã đến trường rồi vì đôi khi thằng bạn nó nghịch ngợm đu theo xe be đến trường trước. Vậy mà suốt cả buổi học, chẳng thấy bóng dáng thằng Tân đâu. Long bồn chồn mong cho mau hết giờ học để chạy về coi có chuyện gì xảy ra cho thằng bạn của nó không. Má của Tân đang ngồi phơi lại đống vỏ cây bị ướt sau cơn mưa đêm qua khi nó chạy tới ngõ nhà Tân.

-Tân có nhà không, thưa bác?"

Long hỏi trong hơi thở hổn hển. Má Tân lắc đầu buồn bã nói:

-Tân nó theo xe be lên rừng rồi cháu. Bác không cho, mà nó cứ nhất quyết muốn nghỉ học một thời gian để lên trên đó kiếm mớ dăm đem về bán để phụ bác ăn Tết. Nó nhờ bác đưa cái này lại cho cháu.

Má của Tân vào trong nhà rồi trở ra với cuốn tập. Long cầm cuốn tập trắng trong tay mà nước mắt nó cứ chực dâng trào. Nó biết thằng Tân quý cuốn tập này lắm. Có lần nó khoe với Long là nó để dành cuốn tập đến cuối năm nay để làm quyển lưu bút. Nó sẽ cho Long là đứa đầu tiên được viết trong quyển lưu bút này. Vậy mà Tân bỏ lớp, bỏ cả Long để lên tận nơi đâu. Long biết trên đó "rừng thiêng, nước độc" dễ bị sốt rét lắm.

Từ sau bữa đó, Long như cái bóng mỗi ngày lủi thủi một mình đến trường, rồi lại lội bộ về nhà một mình. Lúc trước có thằng Tân đi bên cạnh, líu lo đủ mọi chuyện chẳng mấy chốc đã đến nhà. Giờ đây con đường từ nhà đến trường đối với Long bỗng dưng như dài ra. Thằng Tân thì đi đến mấy tháng cũng chưa thấy về. Thỉnh thoảng, nó nhờ người quen quá giang xe be đem số vỏ cây mà nó cạy được ở trên rừng mang về cho má nó bán.

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến Giáng Sinh. Long đập bể con heo đất và đếm được mấy trăm ngàn đồng để dành bấy lâu nay. Long đón xe ngựa ra tới chợ Bình Dương để mua cho Tân một bộ quần áo mới. Nó đi tới đi lui, ngắm nghía đám quần áo thật lâu cho đến khi cô bán hàng nhìn nó với ánh mắt xoi mói xen lẫn nghi ngờ. Sau cùng, Long mới chọn được một cái áo vải carô màu xanh và cái quần tây cho thằng Tân. Đến lúc này, cô bán hàng mới nhoẻn miệng cười duyên với nó.

-Cháu mua cho ai mà lựa kỹ vậy?

Nó lắc đầu không nói. Đếm lại số tiền, không đủ để đi xe ngựa về, nên Long đành lội bộ về nhà. Hai bên phố chợ nhà nào cũng nô nức chuẩn bị đón Noel với những chiếc lồng đèn ngôi sao thật đẹp được treo ở phía trước nhà. Đi bộ hết cái dốc Cầu Ông Đành, Long đã bắt đầu thấy mệt. Nó thấy tội nghiệp cho mấy con ngựa đang kéo xe chạy ngang qua mặt nó, phải ì ạch kéo xe lên dốc, lại còn bị mấy bác chủ xe quất roi lia lịa.

Sắp đến nhà Tân, Long linh cảm như có một chuyện gì chẳng lành vừa xảy ra. Trước nhà thằng Tân, một số người đang đứng lố nhố. Mấy đứa nhỏ hàng xóm hiếu kỳ đang đứng nhón chân dòm qua cửa sổ. Má thằng Tân đang ngồi trên chiếc tấm ván duy nhất kê trong góc nhà nơi thằng Tân thường hay ngủ, thút thít khóc. Một anh thanh niên từng ở trong xóm "Cạy Dăm", thấy Long đang đứng sớ rớ, nên anh kéo tay nó ra phía sau nhà Tân. Giọng còn chưa hết xúc động, anh kể lại:

- Tân nó làm việc chăm chỉ lắm. Nó còn nhỏ mà cạy được một đống vỏ cây định quá giang xe be mang về bán và thăm má nó trong dịp Giáng Sinh nầy. Nhìn bên ngoài thấy nó "chì" như vậy, nhưng thỉnh thoảng nhiều đêm nó nằm cạnh anh ở những cái lán dựng tạm trong rừng, anh thấy nó khóc thổn thức. Nó nói nó nhớ má, nhớ trường, nhớ bạn bè...Nó hay nhắc đến em, nó sợ không có nó bên cạnh, mấy đứa khác sẽ ăn hiếp em... Mấy đêm trước trời mưa nên tối nó ngủ lại dưới gầm xe be để trú mưa. Chắc thằng Tân mệt quá, ngủ quên nên đêm khuya, lúc xe be lăn bánh mà không biết có nó còn đang ngủ bên dưới, nên cán qua người nó. Mấy chủ xe be khác nhìn thấy xác nó vào buổi sáng nên vội mang đi chôn ở chỗ nào đó trong rừng để phi tang. May nhờ một anh lơ xe be tốt bụng kể lại cho anh biết. Anh mới theo xe về báo tin cho má thằng Tân hay...

Long nghe như sét đánh ngang tai. Gói quà Giáng Sinh nó mua cho thằng Tân ở trên tay rớt xuống đất lúc nào cũng không hay. Long nói thầm trong nước mắt:

-Vậy là mày bỏ tao đi thật rồi hả Tân? Ai biểu ngày xưa ở khu mả Ông Lân, mày ăn nói bậy bạ làm chi mà bây giờ phải gởi thân xác nơi nấm mộ hoang nào? Làm sao mày mặc được bộ đồ mới bây giờ hả Tân?...

***

Mấy đêm sau ngày đổi quà  giáng sinh tại trường Bolsa Grande, Long nằm mơ. Trong giấc mơ nó thấy thằng Tân chui lên từ nấm mộ hoang trong khu mả Ông Lân. Thằng Tân mặc bộ đồ mới của Long mua trông thật bảnh trai. Nó không chịu ở lại mà cứ đòi trở về ngôi "nhà" dưới đất của nó mặc cho Long cố gọi tên nó...

Long giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya. Ngoài kia tiếng chuông nhà thờ đang đổ những hồi dài báo sắp đến giờ Chúa sinh ra đời.

Comments  

 
#1 Quang Dương 2011-12-10 00:32
Cám ơn nhà văn nha sĩ Cao Minh Hưng với lời văn trong sáng và đầy cảm xúc đã kể lại một truyện tình cảm học trò thật bùi ngùi xúc động. Tình bạn giữa Long và Tân thật đẹp và con người cũng như cá tính của cả hai, nhất là Tân thật cao quý, đáng khâm phục. Nhân vật Tân thật đáng thương và là điển hình cho thân phận của nhiều em bé có hoàn cảnh không may trong xã hội chúng ta.Truyện có giá trị giáo dục rất nhân bản.
Quote
 
 
#2 Cao Minh Hưng 2011-12-12 00:03
Xin chân thành cám ơn anh Quang Dương đã dành thời gian đọc câu chuyện, chia sẻ cảm nghĩ và viết những lời rất khích lệ.

Nhân mùa lễ Giáng Sinh, mến chúc anh và gia quyến một mùa Giáng Sinh an lành.

Thân mến,
Cao Minh Hưng
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 09 December 2011 00:36 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account