CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MÙA NOEL CŨ

NHỮNG MÙA NOEL CŨ

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

Thông cáo giải Văn Thơ Lạc Việt 2012 

http://www.vantholacviet.org/news-2296/3/Tin-Van-Tho-Lac-Viet/THoNG-BaO--Giai-Van-Tho-Lac-Viet-2012.html

VanThoLacViet

NHỮNG MÙA NOEL CŨ

Sau buổi tiệc gia đình mừng 40 mươi năm kỷ niệm hôn phối của người anh cột chèo kéo dài từ 5 giờ chiều tới nửa khuya, sau hai chai rượu mạnh cordon blue chia đều cho bốn anh em, Nguyên đứng dậy xin phép mẹ vợ và toàn gia đình, chàng bước ra cửa đi về nhà cùng trong court bên kia đường với bước chân xiêu xiêu và tâm hồn lâng lâng mênh mang buồn như có gì mất mát, hay thiếu thốn một chuyện gì trong lòng.

Chàng yên lặng bước đi và mở cửa để ra ngoài sân trước, cơn gió lạnh mùa đông nửa khuya hắt vào người làm chàng rùng mình và đưa tay kéo zip áo lạnh. Chàng bước ngang qua court của bốn căn nhà, mà nhà nào cũng giăng những giây đèn có những bóng nhỏ xanh đỏ vàng tím chớp tắt để mừng Noel.

Nguyên bước qua đường để về căn nhà đối diện chéo trước mặt trong court, căn nhà khác biệt với ba căn kia là người tuyết đặt ở giữa sân trước, và ông già Noel đứng ngay bên trái cửa ra vào. Nguyên chợt đứng lại giữa court và quay nhìn bốn căn nhà trong đêm khuya yên lặng giữa những ánh đèn như sao lấp lánh, chàng sực nhớ tới tiếng hát của ban hợp ca nhà thờ Bùi Phát trên đường Trương Minh Giảng cũ (bây giờ là Lê Văn Sĩ). Tiếng ca của ban hợp xướng vang lên với bản nhạc Đêm Thánh Vô Cùng, nhưng giữa những tiếng hát ấy có một giọng ca solo trong điệp khúc rất trầm ấm, mạnh bạo và thánh thót vượt lên xoáy quyện trong không gian yên lặng của buổi lễ nửa đêm mừng Chúa Giáng Sinh, rồi như muốn thoát ra khỏi những khung của của nhà thờ để vang ra ngoài không gian mênh mang…

Ngày đó, Nguyên chỉ là người lính trẻ Không Quân độc thân thuê căn gác của ông Huân, bạn với cha chàng, và ở gần nhà thờ Bùi Phát nên mỗi sáng, chiều chàng đều nghe được tiếng chuông vang vọng như nhắc nhở những Kitô hữu đi lễ vào sáng sớm và đọc kinh mỗi chiều muộn.

Nguyên vào Không Quân sau ba năm bỏ tu trong Nhà Tập Dòng La-San ở Nha Trang để vào Văn Khoa với hai năm phù du chẳng học được gì vì tiếng quân dịch đối với những người trai vừa đến tuổi, hay vì lo lắng sẽ bỏ lại người thân như những người lính chiến đã và đang anh dũng nằm xuống để bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam.

Nguyên đứng giữa ngã ba đường: Tổ quốc thân trai, gia đình xum họp và bản thân mặc khải sinh tồn, chính vì thế đã có lần chàng theo bạn định vào trường sĩ quan trừ bị Thủ Đức, nhưng vì một phút phật lòng với người thượng sĩ tuyển quân chàng đã xách khăn gói trở về, và cuối cùng chàng đã bỏ mặc tất cả để làm đơn xin vào khoá 65D phi công tại Tân Sơn Nhất. Tuy nhiên mộng chàng không toại vì thiếu thước tấc tối thiểu của 1m 60. Nguyên đành làm người lính kỹ thuật trong ngành Rada, và sống tại Bùi Phát như một người đứng trú mưa trong trận giông chiến tranh tàn khốc, chết thảm tang thương của anh em hận thù giết lẫn nhau đã và đang xẩy ra. 

Đời sống Nguyên an bình trôi với ngày hai buổi đi làm trong Ðài Kiểm báo Paris, về đọc sách trên gác trọ, và ăn cơm chiều với gia đình bác Huân chủ nhà.

Chàng như đã có một thói quen hễ cứ nghe tiếng chuông là chàng gấp sách đang đọc, bước ra đứng bên cửa sổ trên lầu phía hông nhà nhìn xuống hẻm, để được thấy người thiếu nữ tuổi học trò với chiếc áo dài trắng thuần khiết, hiền hoà, nghiêm trang của trường Trung Học Gia Long. Nàng có mái tóc mây dài mượt ôm trọn bờ vai xõa xuống eo, và thường mở cửa bước ra khỏi nhà để đi tới nhà thờ theo tiếng chuông vọng mỗi chiều.

Đã có lần Nguyên hỏi con gái bác Huân:

-      Cháu Minh, cháu biết cô bé vẫn đi ngang qua phía ngoài cửa sổ để đi nhà thờ mỗi chiều tên gì không cháu?

-      Cậu hỏi làm chi vậy. Minh tròn mắt hỏi lại.

Nguyên nhìn cô cháu gái khác họ như dò xét và cũng để giấu ý của mình, chàng trả lời cho qua chuyện.

-      Cậu hỏi để biết đó mà.

-      Cháu hiểu rồi…! Minh tinh nghịch nói rồi chạy tới bên mẹ, Minh nói tiếp.

-      Mẹ ơi, cậu Nguyên hỏi con tên cô Đào mẹ à…!

Mẹ của Minh nhìn Nguyên như dò hỏi, rồi quay lại con, bà nói như răn đe. 

-      Con không biết gì cả, đừng thóc mách bậy bạ nghe chưa. Cô Đào mà biết chuyện này là con ăn đòn đó.

Từ đó Nguyên biết người thiếu nữ trẻ có đôi mắt đẹp bồ câu và làn da trắng hồng thường đi qua bên ngoài cửa sổ nhà bác Huân tới nhà thờ nguyện kinh chiều tên là Đào, và cũng từ ngày đó chàng thỉnh thoảng yên lặng theo sau nàng đi tới nhà thờ quì hay ngồi trên hàng ghế cuối để nhìn nàng cầu nguyện, mà lòng chàng chợt vui, một niềm vui không tên, không hò hẹn và ước mong.

Đào cũng từ đó biết rằng cứ mỗi chiều chuông nhà thờ Bùi Phát ngân vang là sẽ có người con trai mặc quân phục lính Không Quân ngay nếp ủi đứng chờ bên trong cửa sổ nhà ông Huân, và  theo sau nàng đến nhà thờ quì ở hàng ghế cuối. Thỉnh thoảng nàng cố nhường cho chàng đi trước nhưng chàng lại dừng lại mỉm cười gật đầu chào nàng rồi rẽ đi lối khác, nhưng khi tan giờ nguyện nàng lại thấy chàng bước ra khỏi cửa nhà thờ theo xa phía sau như cái bóng không thể vứt bỏ.

Thời gian cứ thế kéo dài Nguyên vẫn không mở miệng nói với Đào một lời, và Đào cũng nghĩ rằng đó là chuyện bình thường của người con trai bao giờ cũng nhường bước cho người con gái không quen.

Mùa Noel 69 đã tới, Nguyên được phép về Ban-Mê-Thuột thăm cha mẹ và vui với gia đình trong những năm xa cách vì đời lính.

Đào cảm thấy hình như nàng thiếu cái bóng theo sau, thiếu bước vọng chân giày mà nàng thỉnh thoảng chậm bước yên lặng nghe để đoán biết chàng đã tới gần hay còn xa.  

Nguyên về với gia đình trong sự săn sóc của mẹ và vui đùa với đàn em, nhưng chàng đôi khi hình dung tới bóng dáng Đào rồi mỉm cười một mình, và nhớ giọng hát solo của nàng vang lên trong đêm khuya của mùa Noel trước.

Ðôi khi mẹ chàng nhìn chàng trong bữa cơm chiều với đầy đủ mọi người trong gia đình và nói: 

-      Con lớn rồi cũng phải nghĩ tới vợ con cho cha mẹ yên lòng.

Nguyên nhìn mẹ, chàng luôn cười, nói cho mẹ chàng vui:

-      Con đi lính nuôi thân không đủ, phải lấy tiền của cha mẹ cho thêm, lấy vợ về sao mà nuôi nổi.

-      Trời sinh voi sinh cỏ, như cha mẹ đây cũng nuôi nổi 10 anh em của con vậy, có chết đói đâu…! Mẹ Nguyên an ủi, và lời nói như dỗ dành Nguyên lấy vợ.

Những lúc bí không lý do trả lời  mẹ, Nguyên luôn nói những câu làm cho mẹ chàng suy nghĩ rồi yên lặng:

-      Con nuôi thân không xong, tu dòng Lasan bỏ dở không làm cha mẹ vui, học hành không tới đâu, trong khi các em còn nhỏ, con cưới vợ về lại thêm một miệng ăn nữa trong gia đình, con chịu không nổi đâu…! Mẹ đừng nói tới chuyện này được không! Con khổ lắm đó mẹ biết không?

-      Thôi mặc con, mẹ chỉ nói vậy thôi. 

Mẹ Nguyên luôn thở dài sau những câu nói: Thôi mặc con…!

Mẹ chàng không nói gì nữa suốt bữa ăn, nhưng nét mặt mẹ có vẻ buồn đã làm Nguyên không yên trong lòng. Nguyên bỏ Dòng LaSan về nhà cũng vì nghĩ tới mẹ, cũng vì thấy mẹ vất vả tần tảo kiếm sống và nuôi anh em của chàng ăn học, và ước muốn của mẹ là nhìn thấy chàng an phận gia đình để dẫn dắt đàn em khi bà qua đời.

Có những lần Nguyên ngồi bên mẹ, nghe mẹ kể chuyện về cuộc đời cơ cực khi lấy chồng, chạy Cộng Sản, thực dân Pháp, và tảo tần nuôi đàn con, Nguyên đã nhìn mẹ xót xa trong lòng và càng thương mẹ nhiều hơn. Chàng hứa thầm với lòng sẽ không bao giờ làm mẹ chàng buồn thêm trong đời sống của chàng, cho nên mỗi lần mẹ chàng nói tới chuyện cưới vợ là chàng nói ngay với mẹ:

-      Con sẽ lấy vợ cho mẹ vui, nhưng con không lấy gái Ban Mê Thuột đâu.

-      Con chê mấy đứa trong xóm này chắc?

Nguyên lắc đầu .

-      Không phải đâu mẹ.

-      Thế tại sao?

Nguyên nhìn ra xa để trốn cặp mắt dò la của mẹ trong khi chàng nói dối.

-      Con có người yêu tại Sài Gòn rồi.

Mặt mẹ chàng vui hẳn lên.

-      Thôi ở đâu cũng được, mẹ sẽ đi hỏi cho con. Ai vậy?

Nguyên cười làm lành với mẹ.

-      Bây giờ chưa có, nhưng mai mốt sẽ có. Con sẽ thưa với mẹ sau.

-      Thôi kệ con. Mẹ đã già rồi đó, con nghĩ sao thì nghĩ cho ổn thỏa.

************************

Chuông chiều vừa đổ dồn vọng vang cả khu Bùi Phát, Nguyên đẩy cửa hông sân sau định bước ra đường hẻm đón Đào đi cùng đọc kinh nguyện, cũng vừa lúc Đào đang khép cánh cửa nhà nàng để đi tới nhà thờ, nhưng trước khi đóng cửa Đào đã quay nhìn qua phía nhà ông Huân để xem Nguyên có đứng ở cổng chở nàng hay không.

Hai người nhìn nhau mỉm cười nụ cười thương của hai kẻ yêu nhau đã kéo dài ba năm và sáng chiều nào cũng hẹn nhau ở phía cổng sau nhà ông Huân để hai đứa cùng đi tới nhà thờ.

Nguyên vội vàng khép cổng lại, bước tới phía Đào trong khi tay phải chàng dấu phía sau. Đào vừa khép cửa vừa định quay lại khi Nguyên đang dần tới gần sau nàng:

-      Anh cầm cái gì dấu phía sau vậy?

Nguyên đứng phía sau nàng vừa cười vừa nói.

-      Anh có cầm cái gì đâu nào…! Em đừng quay lại nghe…!

Đào không quay lại như lời Nguyên nói, nhưng hỏi lại Nguyên.

-      Anh làm gì vậy?

-      Anh nhìn tóc em. Mớ tóc mây em vừa cắt ngang lưng ôm cái eo coi đẹp lắm…

-      Ấy anh đừng làm gì bậy bạ nghe, ngươi ta coi thấy kỳ lắm đó. Đào vừa nói vừa quay lại.

-      Hai đứa mình thương nhau từ lâu, mà anh chưa nắm tay em, em còn nghi anh? Nguyên nói nhỏ chỉ để cho Đào nghe.

Đào ngước lên nhìn Nguyên bằng ánh mắt trìu mến, kính nể đầy tin tưởng. Với giọng nũng nịu nàng nói:

-      Bởi thể em mới thương anh chứ bộ.

-      Thôi mình đi nhà thờ đi em.

Nguyên và Đào song bước trên con đường hẻm chỉ vừa hai chiếc Honda chạy ngược chiều và sát gần nhau, nếu không chạy chậm và khéo tránh sẽ bị đụng.

-      Mẹ em có đi cầu nguyện hôm nay không?

-      Mẹ đi trước rồi, bà chẳng bỏ ngày nào.

-      Anh Trọng đâu.

Đào liếc nhìn Nguyên, trong khi chàng khẽ thắc mắc.

-      Anh Trọng có bao giờ đi đọc kinh chiều đâu…! Ông con cháu Lu-xi-phe…!

Nguyên phá lên cười.

-      A ha… sẽ có ngày em cũng sẽ nói anh như vậy. 

-      Sức mấy, anh không đi em kéo anh đi chứ bộ.

Nguyên gật đầu.

-      Ừ! Từ ngày anh quen em, là anh trở nên ngoan đạo hẳn ra.

-      Bộ, khi anh ở trong Nhà Tập La-San anh không đọc kinh xem lễ sáng chiều hay sao?

-      Có chứ - Nguyên đáp nhanh, rồi chàng nói tiếp:

     Nhưng có sự khác biệt là anh quì toét đầu gối, và đau muốn chết khi còn trong nhà tập, còn bây giờ thì được đi bên em có đau đầu gối cũng thấy thích đó mà.

-      Anh chỉ nịnh đầm là hay.

Bỗng Ðào nhìn Nguyên và giọng nói của nàng như dò hỏi, tra vấn.

-      Thứ hai tuần trước anh đi đâu vậy?

-      Đâu có, anh ở nhà mà. Nguyên lắc đầu đáp.

-      Anh ở nhà mà tại sao em không thấy anh đón em tại cổng sau nhà như mọi khi như đã hẹn.

Nguyên cúi đầu suy nghĩ xem sáng sớm thứ hai tuần vừa qua chàng đã làm gì mà không đón nàng đi lễ sớm.

-    Ồ…! Xin lỗi em…! Anh bận trực thế Phòng Hành Quân cho người bạn đi phép mãi tới trưa anh mới về mà. Hôm đó anh có nói với em rồi mà.

Đào nũng nịu trong giọng nói nhỏ nhẹ.

-      Anh có nói với em hồi nào đâu, anh chỉ gặp anh Trọng trong nhà, hai ông nói chuyện tầm phào, rồi anh chỉ nói với em là anh về trễ thế thôi.

-      Thôi cho anh xin lỗi nghe.

-      Anh làm người ta lo muốn chết cả sáng hôm đó, cứ tưởng anh bị bệnh. Anh có biết em đứng chờ anh ở cổng tới điên lên đó.

-      Vậy à. Anh xin lỗi.

-      Người ta dám lấy cục đá liệng lên cửa sổ để gọi anh, mà cũng không thấy anh ra.

Nguyên ngạc nhiên nhìn Đào.

-      Em dám làm chuyện này…! Có người nhìn thấy là em mang tiếng đó nghe.

-      Em biết chứ…! Chưa bao giờ người ta làm vậy đó. Tại người ta lo cho anh thôi mà.

Nguyên nhìn Đào say đắm đầy thương yêu, chàng nói.

-      Cám ơn em đã lo cho anh.

Đào chợt nhìn qua tay Nguyên, nàng hỏi.

-      Cái gì anh cầm ở tay đâu rồi?

-      Anh bỏ túi rồi.

-      Cái gì vậy? Cho em xem được không?

-      Anh mua quà tặng Noel cho em. Anh sẽ đưa cho em khi tan lễ.

Đào nhìn Nguyên với tràn tình yêu trong lòng nàng.

-      Nhớ cho em coi đó nghe. Tới nhà thờ rồi…! Anh đi mau lên kẻo lũ bạn trong hội hát nhìn thấy.

Nguyên tinh nghịch.

-      Anh muốn họ nhìn thấy tụi mình như đôi uyên ương.

Đào e thẹn quay nhìn Nguyên

-      Anh kỳ quá à… Đi đi kẻo em giận đó…!

Nguyên bước vội bỏ Đào lại phía sau như ý nàng muốn, trong khi chàng cảm thấy tâm hồn chàng thật ấm với tình yêu thánh thiện của Đào. Trái lại Đào đứng lại vài giây nhìn theo dáng Nguyên đi với đôi mắt thiết tha vọng gọi, môi nàng hé cười mãn nguyện rồi cúi đầu chạy vào trong nhà thờ phía cửa hông để nhập vào đoàn thánh ca.

Nguyên vừa mở cửa cổng và bước vào sân sau, đã nghe tiếng mẹ chàng và bà Tuyết vợ ông Huân nói chuyện vọng ra:

-      Cậu Nguyên sắp về rồi đó chị. Chiều nào cậu ấy cũng đi nhà thờ cầu Nguyện với cô Đào.

-      Chị thấy cô ấy ra sao? Coi có đẹp và hiền không?

Tiếng mẹ của Nguyên.

-      Cô Đào thì đẹp rồi, hiền và ngoan đạo lắm đó nghe chị.

-      Tôi chỉ cần nó thương thằng khỉ của tôi là được rồi.

-      Không thương mà sao cô ấy đi với cậu Nguyên. À cậu Nguyên đã về…! Bà Tuyết nói khi vừa nhìn thấy Nguyên bước vào.

Nguyên chạy tới ôm mẹ.

-      Ồ mẹ…! Mẹ xuống làm chi vậy? Mẹ xuống bằng xe hay máy bay?

Mẹ Nguyên xoa đầu chàng bà tưởng như Nguyên hãy còn tuổi dại.

-      Mẹ xuống bằng xe đò của nhà. rồi mẹ chàng nhìn qua bà Tuyết. - Đấy bà thấy không, nó mà thấy tôi là rúc vào lòng như còn con nít…!

Nguyên nhìn sửng mẹ chàng.

-      Trời đất, con nhớ mẹ lắm đó nghe. Anh Nhung chở mẹ xuống Sài Gòn. Xe đò nhà tuyến đi là Ban-Mê-Thuột – Nha Trang - Pleiku sao lại đi xuống Sài Gòn?

-      Nó đi xuống coi xe mới, mẹ định mua chiếc nữa, nên nhân tiện mẹ đi luôn xuống thăm con.

Nguyên nhìn mẹ lắc đầu.

-      Mẹ già rồi mẹ biết không? Đi xa nguy hiểm lắm đó. Cái anh Nhung này thật kỳ cục. Mẹ muốn sao là anh chiều mẹ như vậy à…!

Mẹ Nguyên vỗ lưng chàng.

-      Bởi thế nó là con rể nhưng mẹ thương nó như con ruột, nó ở với mẹ từ khi chưa lấy chị con cơ mà…!

-      Biết vậy, nhưng anh phải biết sức khỏe của mẹ.

-      Thì mẹ đang ngồi đây có gì xẩy ra đâu.

-      Mẹ cậu định xuống coi mắt cô dâu tương lai đó mà. 

     Bà Tuyết nhìn hai mẹ con của Nguyên và xen vào.

Nguyên nhìn Bà Tuyết rồi nhìn qua mẹ, chàng ngạc nhiên sao mẹ biết chuyện này.

-      Sao mẹ biết chuyện của con. Con đâu đã nói với mẹ?  Nguyên hỏi.

Mẹ chàng nhìn bà Tuyết.

-      Thì bà Tuyết vừa nói với mẹ, và mẹ định ở đây lo cho con luôn thể rồi mẹ mới về. Mai mẹ sẽ đánh điện tín cho cha của con.

Nguyên lắc đầu.

-      Không được đâu…! Con và cô Đào chưa sửa soạn tinh thần về việc này.

Mẹ Nguyên nhìn thẳng vào mặt chàng, bà nói.

-      Thì cũng như mẹ vậy, mẹ đâu có sửa soạn tinh thần để lấy cha con đâu. Toàn mai mối cả. Ấy vậy mà ở với nhau rồi cũng xong và như con đã thấy cha mẹ đã nuôi nổi 10 đứa con.

-      Nhưng bây giờ đã khác xưa rồi đó mẹ.

-      Chị à, thôi để mặc cậu Nguyên đi, hay để tôi qua nhà bà Định hỏi dùm cậu Nguyên cho. Nếu  bà Định bằng lòng tôi dẫn chị qua làm đám hỏi cho cậu Nguyên là xong. 

-      Bà Định nào vậy? Mẹ Nguyên hỏi bà Tuyết.

-      Bà Định là mẹ cô Đào đó. Chồng bà Định mất lâu rồi, bà có hai đứa con. Một trai, một gái. Dường như bà Định biết cậu Nguyên là bồ với con gái bà thì phải.

Mẹ Nguyên nắm tay bà Tuyết.

-      Vậy tôi nhờ chị giúp nghe.

Nguyên bỏ mẹ ngồi nói chuyện với bà Tuyết, chàng chạy vội lên gác đứng nhìn từ cửa sổ trên gác sang cửa sổ nhà Đào chỗ nàng hay ngồi học hay may vá, và cũng từ chỗ này hai người thường ra hiệu cho nhau để hẹn hò giờ gặp nhau. Nguyên nóng lòng không thấy Đào xuất hiện bên trong cửa sổ, chàng liền xuống gác, bước ra cửa sau, vừa lúc đó chàng gặp Đào vừa đi chợ với mẹ về và đang mở cửa để vào nhà.

Nguyên bước vội qua nhà Đào, chàng chào mẹ Đào, rồi đưa mắt nháy Đào, chàng hỏi.

-      Bác vừa đi chợ về? Cô Đào mới đây mà đã đi chợ với mẹ hay sao? Nhanh thật…!

-      Từ nhà ra chợ có vài bước, con Đào sợ tôi xách nặng nên theo xách dùm. Mời anh vào nhà chơi. Thằng Trọng hôm nay nó ở nhà. Bà Định nhìn Nguyên nói.

Nguyên theo bà Định và Đào vào nhà, chàng vừa đi vừa nói.

-      Ngày trước cháu cũng thường đi chợ với mẹ cháu. Anh Trọng đâu rồi? Nguyên gọi hơi lớn tiếng.

-      Nguyên đó hả? Vào phòng tớ chơi. Tiếng Trọng trong phòng vọng ra.

Nguyên vừa bước vào phòng của Trọng, chàng khép cửa lại và thận trọng nhìn anh của Đào chàng nói nhỏ.

-      Trọng à, tớ phải nhờ cậu giúp rồi.

-      Chuyện gì vậy? Quan trọng không? Trọng nhìn Nguyên ngạc nhiên hỏi.

-      Mẹ tôi xuống bất chợt quá. Bà định qua đây hỏi Đào cho tôi. Tôi và Đào chưa sửa soạn gì cả.

Trọng cười xòa, và đưa tay vỗ vai Nguyên.

-      Cứ tưởng chuyện gì, chứ chuyện này tớ đã biết từ lâu.

-      Bà cụ thì sao?  Nguyên ngắt lời Trọng.

-      Bà cụ biết luôn hai đứa thương nhau, đừng ngại. Tuy nhiên tớ sợ hai ông cậu và chú chống đối mà thôi.

-      Nếu hai ông đứng ra chống đối thì sao? Nguyên lo lắng hỏi .

-      Tớ cũng không dám nghĩ tới nữa…!

Nguyên nóng lòng hỏi Trọng để biết sự thật hầu chàng có thể chống đỡ những chuyện có thể xẩy ra.

-      Ai nói với bác chuyện này vậy hả Trọng. Đào nói phải không?

-      Không, Đào nó mà dám nói. Mình nói với bà. Bà cụ yên lặng không chống và cũng không tỏ vẻ bằng lòng. Cậu cứ mang mẹ qua hỏi là bà có thể gả em tớ cho cậu. Đừng bi quan…!

Nguyên mừng rỡ bắt tay Trọng ra về sau khi đã chào hỏi bà Định, và đưa mắt nháy Đào. Chàng chạy nhảy chân sáo từ cửa nhà Đào về cổng sau nhà ông Huân với lòng mừng khấp khởi trong hy vọng cuộc tình của chàng được yên ấm hạnh phúc.

Tối hôm đó Nguyên ngồi nói chuyện với mẹ tới khuya để bàn về chuyện đám hỏi của chàng vào tuần tới trong khi đợi tin của bà Tuyết, vì bà đã hứa sẽ thay mặt mẹ chàng sang nhà Đào xin làm đám hỏi cho hai đứa. Đêm đó Nguyên đã không ngủ được…!

**************************************

Nguyên đã thoát khỏi Việt Nam trong một may mắn định mệnh tình cờ, khi chàng bước ra khỏi cửa nhà bà cô ở đường Phạm Ngũ Lão gần cổng Phi Long Tân Sơn Nhất. Chàng gặp Thu người bạn nhỏ cùng xóm thời trung học trên Ban Mê Thuột. Thu học sau chàng mấy lớp.

-      Anh Nguyên đi đâu vậy? 

Nguyên giật mình quay lại nhìn thấy Thu cõng đứa con hai tuổi, và tay ôm gói quần áo trong túi vải, chàng buột miệng trả lời.

-      Tôi vào Tân Sơn Nhất tìm máy bay đi Mỹ.

Thu ngạc nhiên nhìn Nguyên, lắc đầu.

-      Anh có ngủ mơ không vậy? Trong đó bây giờ đã tràn ngập Cộng Sản, anh vào đó là nộp mạng cho tụi nó. Anh không nhìn thấy người dân Sài Gòn đổ xô ra đường chạy trốn đó sao?

-      Tôi thấy chứ, nhưng không lẽ tụi Cộng Sản đã chiếm được Tân Sơn Nhất?

-      Đúng, họ đã  chiếm Tân Sơn Nhất từ lâu rồi!

-      Chết cha tôi buồn quá uống rượu say ly bì hai ngày nay.

Thu nhìn thẳng vào mặt Nguyên, nàng hỏi.

-      Anh thật muốn đi Mỹ?

-      Không đi thì bị chết nên đành phải đi thôi. Ông Minh giơ tay hàng và ra lệnh lính buông súng rồi.

-      Vậy anh đi mau đi, trên Kho Năm có chiếc tàu Trường Xuân đang sắp rời bến, nếu anh gặp chồng em, anh mang anh ấy đi với.

Nguyên theo sự chỉ dẫn mơ hồ của Thu, chàng rảo bước đi trong hốt hoảng của người Sài Gòn túa ra đường tìm đường trốn chạy. Nhưng tất cả đều như bí lối. Nguyên khi chạy, khi bước vội trên đường Võ Di Nguy và đã gặp Kiên chồng của Thu. Chàng gọi lớn:

-      Kiên…!

Kiên đang lầm lũi đi vội vàng về phía Tân Sơn Nhất, chợt thấy nghe tiếng gọi, Kiên giật mình đứng lại, nhìn quanh, trong khi Nguyên tiến lại gần.

-      Chú mày đi đâu vậy?

-      Tôi tìm vợ tôi và đứa con bị lạc.

Nguyên nắm tay Kiên kéo ngược lại phía bến Bạch Đằng, vừa đi chàng vừa nói.

-      Tôi gặp vợ và đứa con của chú, đã về nhà rồi. Vợ chú dặn nếu gặp chú thì dẫn chú cùng đi qua tàu Trường Xuân.

Kiên nhìn Nguyên, mừng rỡ trong vài giây rồi nói.

-      Tôi ở chỗ Tàu Trường Xuân về đây tìm vợ tôi. Tôi không đi đâu.

Nguyên nắm chặt tay Kiên lôi đi.

-      Tôi đã hứa với vợ chú nên nhất định mang chú đi theo. Mà Tàu Trường Xuân đi chưa?

-      Nó bị hư máy, đang sửa nhưng chắc chắn sửa xong là sẽ rời bến ngay.

-      Vậy mình phải chạy mau kẻo không kịp. Nguyên vừa nói vừa kéo Kiên .

Bỗng Kiên nắm tay Nguyên và đứng lại.

-      Ông để tôi xem chiếc xe Honda Dame vất ở giữa đuờng kia ra sao. Nếu chạy được mình lấy thế chân mới có thể kịp chuyến tàu.

Nguyên chạy theo Kiên ra chỗ chiếc xe, chàng cúi xuống nhìn.

-      Chiếc xe không chìa khoá…! Không biết còn xăng hay hết?

-      Không chìa khoá không sao. Ðể tôi xem còn xăng hay không.

Kiên dựng xe lên, lật ngược ghế, mở nắp xăng, và mừng rỡ nói.

-      Còn xăng… Có thể chạy từ đây tới bến Bạch Đằng, tới đó sẽ tính sau.

Nói xong Kiên lấy cục đá lớn đập bể chỗ ổ khoá rồi nối giây. Sau khi đã nối giây Kiên nói.

-      Ông ngồi lái, tôi đẩy là máy nổ.

Nguyên và Kiên đã tìm cách qua được Kho Năm và lên tàu Trường Xuân, nhưng tàu vẫn chưa sửa xong. Mãi tới 4:30 chiều tàu mới nổ máy và bắt đầu bỏ bến.

Con tàu chạy dần ra giữa sông rồi xa dần Sài Gòn trong khói lửa và tiếng vang vọng của trái phá.

Sài Gòn khuất dần trong tầm nhìn và nước mắt Nguyên cũng từ từ lăn trên má trong nỗi đắng cay ngút ngàn.

Kiên nhìn Nguyên.

-      Ông khóc.

Nguyên lấy tay dụi mắt, chàng nói:

-    Từ bây giờ tôi với chú sẽ là anh em, chúng ta đã thật sự vội vàng bỏ lại tất cả, cũng như tôi đã hai lần vội vàng bỏ lại làng Thành Lập, và Hà Nội năm xưa.

Sau một buổi chiều tàu Trường Xuân bị mắc cạn ở Lòng Tảo. Sau một đêm hãi hùng, khi tàu Trường Xuân được lôi theo sau chiếc tàu kéo Song An II bằng sợi giây cáp nhỏ từ Lòng Tảo ra biển, và sau mấy ngày trôi lênh đênh trên biển vắng với ngày nắng đêm lạnh, 3800 người tỵ nạn Cộng Sản trên tàu Trường Xuân đã được chiếc tàu hàng Clara Marker Line của Đan Mạch cứu và đưa vào Hồng Kông.

Nguyên và Kiên bước chân xuống đất Mỹ trong mùa hè nắng cháy của Phoenix, Arizona.

Nguyên không thể giữ Kiên như lời hứa với Thu nên chàng sống một mình trong miền nắng cháy. Nguyên đã làm đủ công việc từ hốt rác, rửa cầu tiêu và bưng đồ ăn cho khách để kiếm sống. Nguyên cũng có  lần bị chủ xỉ vả và bớt lương từ $2.50 xuống $2.00 một giờ mà chàng không biết tại sao, tuy nhiên chàng cố ôm buồn tủi làm việc với những dòng nước mắt vắn dài, và dư thời giờ chàng đi học tại trường Ðại học Cộng đồng Phoenix.

Tuy nhiên trong những nỗi khổ cực, nhục nhằn lòng chàng lúc nào cũng nhớ tới quê hương, mẹ cha, anh em và người tình vuột khỏi tầm tay trong mùa Noel xưa, trong nỗi buồn phiền vì người vợ không thương mà phải lấy để trả hiếu cho mẹ. Người vợ trắc nết đã mang thai với người bạn của chàng, mà chàng vẫn nuôi đứa nhỏ vì nghĩ rằng đứa trẻ không có tội tình gì, và trong trăn trở sầu riêng không dám nói với mẹ, vì sợ mẹ chàng tuổi già phải chịu buồn phiền vì con.

Thời gian trôi đi, mỗi mùa Noel trên xứ lạ là một nỗi ray rứt khôn nguôi. Mỗi lần Noel tới chàng đều lái xe đi ngắm đèn giăng trên hè phố để nhớ tới Đào, để thương cho người con gái đã có duyên với chàng nhưng không nợ mà chàng không biết nàng còn sống hay đã qua đời trong chiến tranh. Vì hai ông em của mẹ nàng và dòng họ bên cha nàng đã nhất định không chịu gả Đào cho chàng, nên hai đứa phải đành đọan xa nhau, và mẹ chàng đã phải bỏ lại mâm trầu cau tại nhà bà Định để về nhà với sự bực tức khôn tả.

Nguyên cũng mong được gặp đứa con gái nuôi tên Đào mà chàng đã mang về cho mẹ chàng nuôi từ khi mới sinh đã bị mẹ nó bỏ lại trong nhà thương, tên Đào chàng đặt cho con gái nuôi là để nhớ tới người tình cũ.

*************************

Mùa Noel 1982 Nguyên nhận được lá thư từ Việt Nam, nhìn chữ viết trên bì thư Nguyên thấy lạ, tuy nhiên chàng vẫn mở ra xem:

Anh Nguyên,

Nhận được lá thư này chắc anh ngạc nhiên lắm, hơn nữa tôi với anh là hai kẻ xa lạ và hai người cũng ở hai phương trời cách biệt.

Đáng lẽ tôi không đặt bút viết lá thư này cho anh đâu, nhưng lương tâm tôi nó cứ dằn vặt và không cho phép tôi phải giấu giếm nữa. Hôm nay tôi nói sự thật cho anh biết mong anh đại lượng và thông cảm cho tôi nhiều hơn. Nói ra đây anh sẽ thấy tôi rất đau khổ vì tôi với Hà tức là vợ anh, hồi đó chúng tôi không quen biết nhau, nhưng tôi không hiểu tại sao trời đưa đẩy tôi và Hà quen nhau rồi chúng tôi yêu nhau trong một mùa làm pháo. Hà đã có thai với tôi được hai tháng, Hà sợ quá vì thấy mẹ chồng tức là mẹ của anh xuống Sài Gòn chơi, và Hà thấy như vậy là mọi chuyện sẽ đổ bể ra thì Hà sẽ không còn gì nhờ vả hoặc gởi thư cho anh để anh gởi tiền về cho hai con của anh ăn học. Cho nên Hà năn nỉ tôi phá bào thai đó, nhưng tôi không chịu nên Hà làm dữ. Và nếu tôi để Hà phá thai thì Hà sẽ mang tội sát nhân. Nhưng rồi Hà đuổi tôi đi để nàng phá thai mà không ai có thể ngăn cản nổi. Sau khi Hà phá thai thì nàng ốm gần chết.

Tôi xa Hà được bốn tháng thì Hà gọi tôi về làm ruột xe với số tiền anh đã gởi về để nuôi Đào và Mai con anh. Hà đã xin lỗi tôi và tôi cũng chấp nhận. Tôi ăn ở với Hà được hai tháng thì Hà lại có thai được hai tháng. Hôm đó tôi không rõ ngày gia đình anh từ Ban-Mê-Thuột xuống chơi. Hà đã nén bụng không cho những người nhà của anh nhìn thấy và sợ đổ bể một lần nữa, nên Hà đã cố tình phá bào thai này để cho chị Nhung, Đông, Cường, Văn, Lan và Hồng không thấy. Tôi cảm thấy Hà là một người có đạo Công giáo đàng hoàng tại sao nàng làm những chuyện như vậy…!

Thực Hà quá nhẫn tâm phải không anh? Thực ra, nếu Hà sống với anh sau khi sum họp, chắc chắn sẽ chẳng còn hạnh phúc nữa đâu.

Ngày mùng 10 Tết vừa rồi Hà có lên Ban-Mê-Thuột thăm mẹ của anh để đính chính 2 sự việc như vậy. Hà đã bỏ tiền ra thuê một người bạn đó là chị Mát vợ anh Thông để ra làm chứng là vì Lan và Hồng đã nói đúng sự thật không sai tí nào.

Nhưng thưa anh Nguyên, không phải Hà lấy tiền của anh gởi về nuôi con anh để bao tôi đâu, Hà lãnh những thùng đồ và tiền của anh gởi về cho Đào và Mai là dùng vào việc sửa sắc đẹp và hoang phí đó thôi. Chưng diện để cho người ta ngắm và đi hoang đó thôi.

Còn về phần Đào và Mai vẫn mạnh khoẻ. Tôi nói thật với anh, tôi vẫn khuyên Hà nên dạy dỗ hai đứa trở thành người có giáo dục. Còn Hà nói đúng hơn bây giờ không còn nhan sắc như xưa nữa đâu, dù rằng Hà đã sửa sắc đẹp vài lần, vì Hà đã phá thai mấy lần rồi…! Sắc đẹp của Hà cũng tàn phai vì hệ lụy này.

Hà nói với tôi là ở với tôi rất mắn con, còn ở với anh rất hiếm con…!

Anh Nguyên,

Tôi viết lên đây tuy rằng nó không được tốt đẹp cho lắm, nhưng anh phải hiểu cho tôi nhiều hơn. Nếu anh cần hiểu hơn nữa thì thơ sau tôi sẽ cho anh rõ nhiều hơn.

Cầu chúc anh trên con đường học vấn gặp nhiều may mắn.

Nguyễn Đức Nhân

Địa chỉ 15/5/P14

Tổ Dân Phố 64

Nguyên chẳng ngỡ ngàng vì lá thơ của người lạ gởi tới cho chàng từ Việt Nam, mà chàng cũng đã hiểu được Hà sẽ như thế, vì khi còn ở với chàng Hà cũng trắc nết như vậy, tuy nhiên chàng gởi tiền về là lo cho Đào đứa con nuôi của chàng và Mai đứa con hoang của Hà với người bạn của chàng. Nguyên cho rằng Mai không có tội mà chính Hà là người chịu trách nhiệm, nên chàng đã nuôi Mai và thương như con.

Tuy nhiên sau khi đọc lá thư của Nhân, chàng cảm thấy chán chường và đã quyết định không gởi tiền về cho Hà và chờ hai đứa con không dòng máu này qua Mỹ chàng sẽ đền bù cho chúng sau.

Noel 1985, Nguyên trở về Việt Nam để lo giấy tờ đưa cha mẹ, hai người em trai, và hai đứa con nuôi qua. Trước khi về Ban-Mê-Thuột, chàng mượn chiếc Honda Dame của người em họ ở Sài Gòn đi dạo buổi chiều trên bến Bạch Đằng, và xem người Sài Gòn qua lại sắm sửa Noel. Mang niềm đau chán nản của người xa xứ trở về, Nguyên đã cho xe chạy trên những con đường cũ với lòng dửng dưng, tuy nhiên khi xe chàng vừa tới chợ Trương Minh Giảng tâm hồn chàng bỗng nhiên rung động, chàng cho xe chạy chậm lại và bất chợt xe chàng đã chạy vào Trại Bùi Phát tự lúc nào.

Nguyên nhìn dáo dác kiếm nhà ông Huân, và chàng gặp con trai ông Huân, Bình, bây giờ đã lớn và đã có hai con.

Bình đã phá vách kề đường hẻm và mở quán ăn để sinh sống. Ông Huân nhận ra Nguyên và mừng rỡ nói lớn:

-      Trời đất tôi cứ tưởng cậu mất tích rồi. Gần ba mươi năm cậu quay lại quý hoá quá.

Nguyên ôm lấy ông Huân và dìu ông ngồi xuống ghế. Chàng hỏi.

-      Sao, hồi này bác thế nào?

Ông Huân cười gượng gạo:

-      Thì tôi cũng còn khoẻ, chỉ tiếc rằng bà ấy mất rồi…!

-      Ồ…! Sao vậy?  Nguyên ngạc nhiên hỏi.

Ông Huân thở dài.

-      Thì cậu biết rồi…! Bà ấy sợ Cộng Sản không tha dân Bắc kỳ di cư, và nghĩ tới sự tra tấn và đấu tố trước công chúng thời 1955, nên bà ta sợ, và của cài mất hết vì hai lần đổi tiền  nên đã nghĩ quẩn uống thuốc tự tử.

-      Thôi cũng là số mệnh, bác đừng buồn. Nguyên an ủi.

-      Bà ấy mất lâu rồi, nên tôi cũng quen rồi. À cậu về nhà chưa? Có gặp mợ ấy không?

Nguyên lắc đầu.

-      Không, tôi chưa về nhà, mà nhà đâu còn nữa mà về…!

Ông Huân nhìn sững vào mặt Nguyên.

-      Ủa, cậu biết được chuyện về mợ ấy rồi à…?

Nguyên gật đầu.

-      Tôi biết chứ. Biết từ lâu rồi…!

-      Thôi cậu đừng buồn làm gì…! Mợ ấy đi với những tên Công An bự Cộng Sản đó, cậu coi chừng nghe.

-      Tôi đã coi như không có người vợ này từ lâu rồi, từ trước năm 75 lận…!

Ông Huân thở dài, và nhìn Nguyên.

-      Tiếc thật, ngày đó cậu lấy cô Đào thì hạnh phúc biết bao. Dòng họ cô Đào khó quá mà bà cụ thân sinh của cậu cũng tự ái cao quá. Thành ra hai người có duyên mà không nợ.

Nguyên ngước mặt lên trần nhà, chàng cố nén cơn buồn phiền.

-      Gần ba mươi năm rồi, có lúc nhớ có lúc tôi quên.

Ông Huân nhìn Nguyên như dò xét, ông hỏi Nguyên.

-      Cậu mới về từ Mỹ phải không?

-      Dạ Phải.

-      Cậu tới thăm tôi hay là có ý gì khác?

-      Tôi đi tới đây như ngựa quen đường cũ, nên ghé thăm bác xem bác còn ở đây hay không. Từ ngày không lấy được Đào tôi bỏ Bùi Phát vì sợ kỷ niệm.

Ông Huân cười, và mời Nguyên uống ly bia Bình vừa mang tới bàn.

-      Tôi thì còn sống nhăn, có vài người bạn của cậu đã mất tích, như anh của cô Đào. Còn cô Đào bây giờ đã có chồng và bốn đứa con, tụi nó lớn rồi.

Nguyên ngạc nhiên nhìn ông Huân.

-      Bác nói sao? Đào còn sống? Sao Trọng anh của Đào nói với tôi là Đào bỏ nhà đi tu ở nhà Dòng Mến Thánh Giá tại Qui Nhơn.

-      Đúng! Cô Đào đã đi tu sau khi không lấy được cậu, nhưng sau khi Trọng anh cô ta chết nên cô ta trở về nuôi mẹ, từ ng ày Cộng Sản giải phóng tới nay cô Đào khồ lắm, hai vợ  chồng làm không đủ nuôi con. Bà cụ cũng qua đời cả năm nay rồi. Bây giờ cô Đào vẫn ở chỗ cũ, nhà mẹ để lại.

Nguyên uống một hớp bia đầy như cố nuốt vào lòng sự buồn phiền. Sau khi bỏ ly xuống bàn, chàng nhìn qua phía cửa sổ cũ của nhà Đào, chàng nói như nói vơi chính mình.

-      Thôi thế cũng xong… Đời chỉ có mình tôi buồn…

Bỗng nhiên ông Huân chỉ cho Nguyên một người thanh niên cỡ 19, 20 tuổi đang tiến tới phía bàn chàng ngồi.

-      Cậu Nguyên, đó con của cô Đào đó. Thằng con trai đầu đó.

Nguyên nhìn theo tay chỉ của Ông Huân, trong khi người thanh niên trẻ đứng lại trước mặt chàng, hắn cúi đầu chào, và tự giới thiệu tên, sau đó hỏi chàng.

-      Dạ thưa bác, cháu tên Nguyên, có phải bác cũng mang tên Nguyên không?

Nguyên nhìn người thanh niên từ đầu tới chân như quan sát một điều gì. Sau đó chàng gật đầu.

-      Phải. Sao cậu trùng tên với tôi và biết tên tôi? Mời cậu ngồi…

Người trai trẻ vẫn kính cẩn đứng khom người như chào đón, tuy nhiên với giọng nói nhẹ chỉ để cho Nguyên và ông Huân nghe đuợc.

-      Cha mẹ cháu nói, mời bác qua nhà chơi.

Nguyên ngạc nhiên.

-      Cháu ở đâu? Sau khi tôi bỏ Bùi Phát ra đi tôi đâu có quen với ai ở đây?

-      Bác quen mẹ cháu mà…?

Ông Huân nhìn Nguyên, rồi lại đưa mắt nhìn chàng trai trẻ cũng tên Nguyên. Ông cười tủm tỉm.

-      Thì cậu cứ theo thằng Nguyên này đi, rồi cậu sẽ biết mẹ nó là ai. Trong khi cậu trai tên Nguyên vẫn tiếp tục nói, và tay chỉ về phía cái cửa sổ nhà Đào.

-      Nhà cháu ở gần đây thôi, chỗ kia kìa.

Nguyên đứng dậy chào ông Huân và hứa sẽ trở lại nếu còn thời gian. Chàng bước theo Nguyên đi về phía cửa nhà Đào, mà ngày xưa chàng vẫn thường lấy cớ tới lui với Trọng, nhưng chính ra là muốn nhìn ngón tay búp măng đang thêu áo và gần Đào.

Khi Nguyên vừa bước tới cửa, chàng đã nhìn thấy Đào đứng đợi chàng tự bao giờ với nụ cười thân thiết cũ. Bốn mắt thoáng nhìn nhau trong niềm chua xót đã làm Nguyên ngỡ ngàng vì thái độ bạo dạn của Đào.

Nguyên giữ im lặng để quan sát Đào, trong khi Đào vui vẻ nói:

-      Lâu quá rồi mới gặp anh Nguyên. Anh vẫn khỏe như xưa, tuy nhiên hơi mập…! Việt kiều có khác !

Nguyên cười gượng trả lời.

-      Tôi vẫn thế thôi. Người thì mập nhưng lòng thì ốm…! Thế còn chị ra sao?

Đào liếc nhanh về đứa con nàng, sau đó nàng thở dài.

-      Tôi thì vẫn nợ người ta nên vẫn sống, và được bốn cháu rồi.

-      Như vậy là chị hạnh phúc quá rồi. Nguyên gật nhẹ đầu nói.

-      Anh vào ngồi chơi, Nguyên con mang nước trà mời bác uống đi con.

Nguyên nhìn chung quanh, chàng thấy thiếu bóng dáng của người đàn ông, chàng nhìn Đào khẽ hỏi, trong khi Nguyên con nàng đang bưng ly trà đặt trên bàn, và mời chàng.

-      Anh nhà chắc đi làm xa?  Nguyên hỏi.

-      Không…! Anh đi chợ giao hàng ngày nào cũng tới tối mới về…!

-      Đào đủ ăn không?

-      Cám ơn anh tôi vẫn thế, ngày may vài bộ đồ chỉ đủ nuôi bốn cháu.

-      Ồ… thế cũng xong một đời…!

-      Còn anh?

Nguyên nhìn thẳng vào mắt Đào.

-      Tôi chẳng có mống nào cả? Sau ngày buồn phiền bỏ Bùi Phát ra đi, tôi sống như kẻ độc thân…!

Bỗng dưng Đào cúi xuống, nàng im lặng vài giây, sau đó nhìn Nguyên, với nụ cười rất thân thiết.

-      Tôi biết anh còn sống là tôi mừng lắm.

-      Tôi cũng vậy…

Nguyên nhìn qua đứa con trai của Đào, chàng nói.

-      Cậu con trai của Đào cao lớn quá. Sao tên cũng là Nguyên vậy?

-      Anh biết mà…! Và tôi cũng biết anh đặt tên con gái nuôi của anh cũng tên Đào phải không?

Nguyên nhìn người con trai của Đào, rồi nhìn Đào, chàng gật đầu.

-      Phải…!  Nguyên trả lời thật nhỏ, như một lời nói buồn phiền.- Hay mình gả con cho nhau đi…!

-      Thôi tôi không dám đâu…! Tôi nghèo lắm…

-      Ngày xưa tôi cũng nghèo vậy…!

-      Dòng họ tôi chê anh nghèo, chứ mẹ tôi thì không chê anh…! 

Sau vài phút ngồi nói những mẩu chuyện không đâu nhưng chỉ hai người hiểu, Nguyên đứng dậy cáo từ ra về. Khi chàng vừa bước qua cửa, chàng chợt nghe tiếng người con của Đào hỏi nàng.

-      Ai vậy mẹ…?

Tiếng Đào trả lời con:

-      Một người bạn thân của mẹ đã gần ba mươi năm trước…!

-      Sao con cũng tên Nguyên?

Nguyên bước nhanh tới chỗ chiếc xe Honda Dame, chàng đạp cho máy nổ và quên cả chào ông Huân, chàng vặn tay ga cho chiếc xe nổ lớn như cố ý làm át tiếng nói của mẹ con Đào vọng tới tai chàng. Chiếc xe phóng nhanh trên ngõ hẻm của Trại Bùi Phát, thoát ra đường Trương Minh Giảng (Lê Văn Sĩ) và trực chỉ chạy về phía Phú Lâm, mang theo giọng ngâm thơ thật buồn tan loãng trong không gian bỏ lại phía sau.

     Tôi ngồi đó, em liếc nhìn cười nụ
     Như nhủ rằng đời thế thôi đừng mong
     Khi đưa tiễn mắt long lanh che giấu
     Một giọt tình vừa thoát khỏi trong lòng...!

San Jose, Noel Dec. 25, 2005
Chinh Nguyên.
Trích trong “Mẹ Tôi”

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 02 December 2011 02:14 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account