CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Chiều Quê Ngoại

Chiều Quê Ngoại

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Phong Vũ

 

altBóng chiều xam xám mây . Những con chim theo nhau bay về tổ, rộn rịp um xùm hai bên bờ sông . Đoàn quân đi thấp thoáng dưới các rặng dừa mọc ven bờ . Loáng thoáng có vài ngôi nhà lá năm trong các khuôn vuờn . Khói bay lên nhè nhẹ từ các mái bếp đang nấu buổi cơm chiều .

Cánh quân đi trong lặng lẽ. Họ đã thấm mệt sau khi đi bộ qua nhiều quãng đồng ngút mắt. Cuộc hành quân đã kéo dài hai ngày. Từ khi được tàu đổ xuống ở đoạn sông sâu trong đồng. Đoàn quân đã băng qua nhiều làng mạc. Vài trận đánh đã diễn ra trong ngày đầu tiên. Ngày thứ hai im lặng hơn, vì có thể địch đã rút xa. Và chiều nay họ về đây, trú đóng qua đêm ở xóm nằm dọc theo bờ sông này. Chờ đến sáng mai tàu sẽ đến đón về.

Sơn đi đầu trong toán khinh binh. Từ chiều đến giờ anh cứ ngờ ngợ trong đầu. Có phải vùng này nằm gần quê ngoại của anh, cái tên thì nghe rất quen - An Phú Thuận?

Nhiều năm rồi Sơn không còn về thăm quê ngoại nữa. Chiến tranh đã ngăn bứơc chân của chàng thanh niên trẻ về thăm bà. Nhớ ngày xưa, khi tình hình an ninh còn cho phép. Khi mà vùng quê chỉ có những đám du kích lẻ tẻ, chỉ hoạt động khi đêm về. Những ngày tết Sơn theo ba má về thăm ngoại .

Ngôi nhà ngoại nho nhỏ, nằm giữa vườn cây xum xê và cạnh một bờ sông. Ven bờ là những hàng dừa sai trái, nằm vắt vẻo ra mé nước. Lâu rồi Sơn không còn gặp ngoại. Chỉ có các em gái chàng là thỉnh thoảng theo mẹ về thăm bà. Nhưng Sơn vẫn nhớ gương mặt ngoại như in. Có lẽ bây giờ bà đã già hơn trước. Nhưng chàng vẫn nhớ dáng bà nho nhỏ, lưng hơi còng và mái tóc đóm bạc. Gương mặt bà rất hiền từ và hay cười với con cháu.

Bà sống với các người cậu, và có lần Sơn nghe nói có một người đã bỏ nhà theo phía bên kia. Sơn vẫn nhớ nhà bà có vườn trầu bên hông nhà. Những cọc trầu trổ lá xanh biếc như màu lá chuối trong vườn. Sơn vẫn nhớ mồn một vị ngọt lừ, và mát lạnh của những lu nước mưa nằm bên chái nhà. Khi mở nắp lu ra, có thể thấy đàn lăn quăn bơi tung tăng trong ấy.

Đến một ngả ba sông, một vài ngôi nhà loáng thoáng hiện ra bên sông. Một cây cầu ván bắc ngang nối liền hai bờ. Nỗi ngờ ngợ trong đầu Sơn đã được xác định "đúng là nhà của ngoại kia rồi" ! Ngôi nhà nho nhỏ bên kia sông, vẫn màu trăng trắng với hàng dâm bụt vây quanh, nở những hoa đỏ thắm. Vẫn với hai cây dừa hai bên mé sông nhô ra mặt nước. Và vẫn vườn trầu bên hông nhà. Sơn nôn nao trong lòng, nhưng đoàn quân vẫn đều bước. Qua khỏi một đoạn Sơn ngoái nhìn lại và hơi ngạc nhiên. Sao nhà ngoại tối đen, không đèn, và những nhà gần đó cũng thế. Đến một khu vườn, đoàn quân được lệnh dừng lại, và bố trí để ngủ qua đêm.Những người lính lúi húi đào hầm cá nhân để phòng thủ.

Sơn vừa hì hục đào hầm, vừa ngóng nhìn về ngôi nhà ngoại. Sơn mong được thấy bóng ngoại đi ngoài sân. Sơn mong được thấy dáng ngoại thơ thẩn bên vườn trầu...

Bửa ăn tối qua vội vàng. Cũng với mấy lát thịt hộp ba rọi quân tiếp vụ. Cũng gói cơm xấy nhạt phèo, và miếng nước trà lạnh ngắt, nấu từ buổi trưa. Ai cũng ăn nhanh, vì muốn ngã lưng để gắng ngủ cho lại sức.

Sơn được chia phiên gác đầu tiên. Trăng rơi lấp lánh trên sông. Cảnh vật mờ ảo đến dị thường. Thỉnh thoảng tiếng chim bay ăn đêm kêu khàn khàn trên các bụi cây ở bờ sông. Sơn ngồi trên bờ hầm, súng cầm tay chong vào khu vườn tối đen.

Thỉnh thoảng anh quay lại nhìn bóng nhà ngoại bên kia sông dưới kia. Sơn có một dự định trong đầu, và anh sẽ thực hiện ngay sau khi mãn phiên gác đêm nay.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua trong sự nôn nóng của Sơn. Ánh trăng lúc sáng, lúc mờ vì mây che phủ. Dòng sông đang nước lớn, chảy róc rách qua các gốc bần mọc rể tua tủa. Nhìn đồng hồ, Sơn khoan khoái đứng dậy, vào lều gọi người lính gác kế để đổi phiên. Xong xuôi , Sơn trở lại hầm của mình làm như ngủ. Nhưng giây lát sau, anh se sẻ ngồi dậy, khom người bò ra khỏi lều và lẫn vào bóng tối của khu vườn. Sơn đi vòng trở lại cây cầu ván, và bắt đầu ròn rén đi qua bờ sông bên kia.

Qua đến bên này, Sơn sải bước đi về ngôi nhà ngoại. Đến bên cánh cổng nhỏ, Sơn nhè nhẹ bước vào. Căn nhà im lặng, không một ánh đèn chiếu ra. Ngoại chắc chưa ngủ vào giờ này, nhưng ngoại ở đâu? Sơn nhìn qua khe cửa, trên bàn thờ giữa nhà, có một nén nhang cháy đỏ lờ mờ. Sơn gỏ lên cánh cửa, không có ai trả lời. Sơn đẩy cửa bước vào. Nhà không khóa. Bóng trăng chiếu lờ mờ qua cửa sổ, hắt ánh sáng yếu ớt vào nhà. Bàn thờ của ông ngoại trang nghiêm giữa nhà, nằm im lìm trong bóng tối. Sơn đoán có lẽ ngoại đã đi tản cư, như những ngừơi dân quê nơi khác hay làm khi có các cuộc hành quân lớn. Họ không muốn bị kẹt giữa hai lằn đạn. Sơn thất vọng, đi lò mò khắp gian nhà. Mùi ẩm mốc của đất, chút hương vị quen thuộc của tuổi thơ trở về trong trí óc Sơn. Mỗi lần theo mẹ về đây, Sơn tung tăng chạy nhảy từ sân trước ra đến sân sau. Ngoại nấu ăn trong bếp, đôi mắt sáng niềm vui vì có con cháu về thăm...

Sơn đi ra đến vườn trầu bên hông nhà . Trong bóng trăng những lá trầu óng ánh sáng. Mùi trầu tươi hăng hắc. Và mùi hoa cao theo gió đưa thoang thoảng ngoài sân. Trong bóng đêm, Sơn sung sướng hít thở mùi vị của kỷ niệm ấy.

Có tiếng động ngoài khu vườn. Tiếng chân dẩm trên lá khô, và tiếng nhiều ngừơi rầm rì nói chuyện. Sơn vội ẩn mình sau vách bếp và khẻ nhìn ra ngoài. Rất nhiều bóng đen đi thấp thoáng trong vườn, tiếng vũ khí vang lách cách. Trong tích tắc, kinh nghiệm của người lính cho Sơn biết ngay họ là ai , và đang âm mưu gì. Một cảm giác lạnh băng chạy theo sống lưng của anh. Tiếng xuồng lộp cộp dưới bờ sông và tiếng chân đi trước sân. Sơn chạy ra cửa trứơc, nhìn qua khe hở. Trên cầu anh thấy nhiều bóng đen đang chạy ngang. Và nhiều bóng xuồng đang băng sông - Họ định tấn công toán quân của anh đang ngủ bên kia khu vườn !

Không biết phải làm gì, Sơn nảy ra ý định liều lỉnh ra bờ sông và nổ súng để báo động các bạn. Mở khóa an toàn khẩu súng, Sơn khẻ hé cửa bò ra sân. Núp sau hàng rào dâm bụt , anh xiết cò ! Tràng súng nổ vang trong đêm thinh vắng , làm choàng tỉnh người lính gác đang nửa thức nửa mê, và cả đoàn quân đang mê mang trong giấc ngủ mệt nhọc.

Bị lộ, quân địch nổ súng dữ dội để áp đảo, và bắt đầu thổi kèn hô xung phung vang dội. Địch bắn từ cả hai bên bờ. Có lẽ chúng đã theo đoàn quân về đến đây, và quyết định tấn công tiêu diệt.

Không thể chờ đoàn tàu đến rước như dự định. Đoàn quân phải rút đi để bảo toàn lực lượng vì địch quá đông. Các người lính vừa bắn vừa dạt ngang vào khu vườn âm u. Đến gần sáng, chiến trận tàn sau khi đoàn giang đỉnh vào tới bắt đầu bắn dữ dội dọn bãi hai bên bờ. Địch rút lui sau khi cầm cự với đoàn tàu một lúc.

Trời sáng hẳn, chiến trường lặng lẽ đến rợn người. Đoàn tàu đã đi mất. Họ đến địa điểm mới để đón quân. Cây cầu ván đã sụp gẫy một bên vì đại bác. Những thân dừa xơ xát, hằn những vết đạn kéo dài lởm chởm. Khu vườn tơi bời vì đạn. Những cành cây đổ gảy ngổn ngang. Những hầm, công sự của đoàn quân để lại chơ vơ, nhiều chỗ đầy vết máu.

Trong ngôi nhà ngoại, đạn thủng lổ chổ nhiều nơi trên vách. Trong căn bếp, Sơn ngồi dựa ngửa trên sàn như đang ngủ, mắt anh nhắm nghiền. Một dòng máu đã đặc quánh chảy dòng từ ngực anh. Buổi sáng ngoài vườn, không có tiếng chim hót như mỗi ngày. Lũ chim cũng đã hoảng loạn bay đi nơi khác...

Buổi chiều ngoại về, sau khi đi tản cư vào chợ quận. Cột xuồng dưới bến, ngoại đi vội vả vào nhà để xem lại mấy chuồng heo nuôi ngoài vườn. Ngoại ghé lại đốt một nén hương ở bàn thờ, rồi đi xuống bếp. Nhìn thấy bóng người nằm trên sàn, ngoại ngạc nhiên đến gần thì chưng hửng, thấy đó là cháu ngoại yêu dấu của mình đang nằm ngủ. Ngoại kêu lên mừng rỡ, ngỡ là Sơn về phép ghé thăm ngoại. Cháu vẫn lặng lẽ như tờ, không thức giấc để mừng bà. Ngoại tưởng cháu mình ngủ say, nên lại bước ra vườn để thăm heo. Bà lấy cám cho chúng ăn, rồi xối nước tắm cho các chú heo mập phệ đang ụt ịt tới lui trong chuồng. Hình như chúng muốn kể cho bà nghe câu chuyện kinh hoàng tối qua chăng...

Trở lại nhà bếp, ngoại thắp sáng cây đèn dầu, đi nhóm nồi cơm, kéo ra trảng mắm, bắt con cá trê trong khạp để chiên, và nấu nước để pha trà ... Một lúc sau cơm chín, tay cầm cây đèn đến bên Sơn, bà lay cháu dậy để ăn cơm. Bà lắc hoài mà không thấy Sơn thức dậy. Bà soi cây đèn sát bên Sơn, và một giòng máu chợt ứa từ miệng Sơn - giòng máu của uất nghẹn, mà chỉ khi gặp người thân mới xảy ra như vậy.

Bà nghẹn ngào ôm xác cháu vào lòng . Thân thể cháu đã lạnh cứng . Nhưng ngoại nào biết gì . Bà ôm cháu mình trong tay, lắc lư, vỗ về như khi nó còn nhỏ, miệng hát ru ư ử những câu vô nghĩa, vô hồn ...Trăng đêm nay treo thăm thẳm trên cao, quá đổi lạnh lùng .

* * *

Buổi chiều, bóng ngoại lom khom trong vườn trầu bên hông nhà . Ngoại ngồi nhổ các cọng cỏ dại mọc lan trên mộ cháu . Hai bên mộ, bà trồng những bụi cúc vàng. Loại hoa ngày xưa cháu thích chơi, mỗi khi tết về nhà ngoại . Vài cọc trầu héo úa, ngoại không còn chăm sóc nhiều như ngày trước nữa . Nỗi buồn, nỗi xa vắng tràn ngập trong lòng ngoại, từ ngày Sơn về nằm trong khoảnh đất vườn nhà . Bà những tưởng mình sẽ nằm đó để cho con cháu hương khói . Ai dè, bà lại khóc cháu sớm ra đi .

Bụi tre già khoắc khoải, vặn mình kẻo kẹt trong cơn gió sông buồn bã thổi vào ...

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 23 September 2011 18:22 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account