CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Chuỗi Tình Thương - The Chain Of Love

Chuỗi Tình Thương - The Chain Of Love

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Người đàn ông đang lái xe về nhà vào một buổi chiều tối trên con đường nhỏ. Việc làm tại đây, một vùng ngoại ô hẻo lánh, cũng hiếm hoi, chậm chạp như chiếc xe Pontiac già nua của anh. Nhưng anh vẫn không nản chí, vẫn kiên nhẫn săn tìm. Từ khi cái xưởng may quần jean Levis đóng cửa, anh bỗng trở thành thất nghiệp, trong khi mùa đông khắc nghiệt đang ập tới, cái lạnh đối với anh bây giờ mới thật là thấm thía.

Con đường trước mặt vắng lạnh không một bóng người. Chẳng ai muốn đi trên con đường này nữa, ngoại trừ để rời bỏ nơi này. Hầu hết những bạn bè của anh đã bỏ đi. Họ có gia đình phải nuôi, ước vọng để theo đuổi. Nhưng anh đã không làm như họ. Anh đã ở lại vì mồ mả cha mẹ anh còn đây, và cũng chính nơi này là nơi anh đã sinh ra và lớn lên.

Con đường nhỏ này đã quá quen thuộc đối với anh. Anh có thể nhắm mắt mà vẫn biết hai bên đường có gì. Ðiều này đã trở nên hữu ích, nhất là khi cái đèn xe của anh làm reo không chịu bật sáng. Trời bắt đầu tối dần với những cánh tuyết trắng đang bắt đầu rơi xuống từ trời. Anh phải mau về nhà trước khi trời thẫm tối.

Một chút xíu nữa thì anh đã không thấy người đàn bà lớn tuổi đáng thương đang đứng bên vệ đường. Dù trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, anh vẫn có thể nhận biết rằng bà ta đang cần sự giúp đỡ. Anh tắp xe vào lề đậu trước chiếc Mercedes bóng loáng, mở cửa bước xuống. Chiếc Pontiac cũ mèm của anh vẫn còn khục khặc khi anh tiến gần người đàn bà.

Mặc dầu anh đã nở nụ cười tươi, người đàn bà vẫn lo lắng. Bà đã đứng đây hơn một giờ rồi mà không có ai dừng lại để giúp. Nhìn người đàn ông đang tiến gần, bà thầm nghĩ: liệu người đàn ông kia có làm hại bà hay không? Anh ta nhìn không có vẻ lương thiện. Anh ta có vẻ nghèo đói.

Người đàn ông có thể nhìn thấy sự sợ hãi của người đàn bà đang đứng run rẩy trong buổi chiều giá lạnh. Anh rất cảm thông với bà. Sự run rẩy chỉ có thể do sự sợ hãi mang lại. Anh ôn tồn nói với bà:

-Tôi tên là Joe. Xin bà đừng sợ. Tôi đến để giúp bà. Bà hãy vào trong xe ngồi cho ấm.

Anh quan sát chiếc xe thật nhanh và nhận ra chỉ là một bánh xe bị xẹp. Nhưng đối với người đàn bà lớn tuổi, nó cũng đủ là một điều tệ hại. Joe chui xuống gầm xe tìm chỗ để con đội, khiến ngón tay anh trầy xướt vài chỗ. Chỉ một lúc sau anh đã thay xong cái bánh xe xì lốp. Tuy nhiên, tay anh dính đầy dầu mỡ và chỗ trầy hơi nhói đau. Trong khi anh đang vặn chặt những con ốc thì người đàn bà quay cửa kính xuống và bắt chuyện với anh. Bà ta cho anh biết là bà ở St. Louis và chỉ đi ngang qua vùng này. Bà không biết nói sao để cám ơn anh đã giúp bà. Joe chỉ mỉm cười khi anh đóng mạnh cái cốp sau của xe.

Bà hỏi anh lấy bao nhiêu tiền. Bao nhiêu cũng được vì bà không thể tưởng tượng được những điều ghê gớm sẽ xảy ra nếu anh ta không ngừng lại giúp bà. Nhưng đối với Joe, anh không bao giờ nghĩ đến vấn đề tiền bạc. Anh giúp bà không phải vì tiền. Anh giúp bà vì anh biết trong quá khứ anh đã từng được những người khác giúp đỡ. Ðây chỉ là công việc giúp đỡ người lâm nạn. Anh đã được dạy dỗ như vậy và anh sẽ không làm khác hơn. Anh nói với người đàn bà là nếu bà thực sự muốn trả ơn anh, lần tới, nếu bà gặp người cần giúp đỡ, bà hãy giúp đỡ họ, và anh nói thêm “…xin bà hãy nhớ đến tôi”. Joe chờ cho người đàn bà nổ máy xe đi khuất rồi mới lên xe mình. Hôm nay trời lạnh giá và u ám, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy vui và ấm áp lạ thường. Anh rồ ga, vô số và biến dạng ở cuối chân trời.

Cách đó vài ba dặm, người đàn bà lớn tuổi chợt nhìn thấy một quán ăn nhỏ. Bà dừng xe lại với ý định tìm một cái gì để ăn cho đỡ đói đồng thời để tìm một chút ấm áp trước khi bà phải lái xe về nhà.

Quán ăn trông thật thảm hại, nghèo nàn. Ngoài cửa là hai trạm đổ xăng cũ kỹ. Hình ảnh này chẳng quen thuộc với bà. Cái máy tính tiền, nằm im lìm, như cái điện thoại của một chàng tài tử thất nghiệp, chẳng buồn reo tiếng nào.

Người nữ hầu bàn mang đến cho bà một cái khăn khô để lau những giọt nước mưa còn đọng trên tóc của bà. Cô ta có nụ cười thật tươi, nụ cười không thể mất dù cô có đứng cả ngày. Và bà chợt nhận ra người nữ hầu bàn đang mang cái bụng bầu tám tháng, nhưng không vì thế mà cô đánh mất sự nồng nhiệt của cô. Bà nghĩ thầm, làm sao một người không có gì lại có thể cho nhiều như vậy đối với một người không quen biết. Bà chợt nhớ đến Joe.

Sau khi dùng bữa xong và trong lúc người nữ hầu bàn đi lấy tiền thối cho tờ giấy bạc một trăm đô, người đàn bà lẳng lặng rời quán. Khi người nữ hầu bàn trở lại, bà ta đã biến dạng. Người nữ hầu đang phân vân tự hỏi bà khách đi đâu thì bỗng cô chợt nhìn thấy có vài dòng chữ viết trên tấm khăn ăn. Mắt cô đã đẫm lệ khi cô đọc những giòng chữ được bà khách viết vội “Cô không cần phải thối tiền lại cho tôi. Tôi đã từng ở vào hoàn cảnh của cô. Có người đã từng giúp tôi như tôi đang giúp cô. Nếu cô muốn trả ơn tôi, tôi xin cô một điều: Xin đừng để chuỗi tình thương chấm dứt nơi cô”.

Dù gì đi nữa, công việc của người nữ hầu bàn vẫn phải tiếp tục. Bàn vẫn phải dọn, đường trong bình phải được châm đầy, thực khách phải phục vụ nhưng rồi người nữ hầu bàn cũng qua được một ngày nữa.

Ðêm hôm ấy, khi trèo lên giường ngủ, người nữ hầu bàn miên man suy nghĩ về số tiền và những giòng chữ mà bà khách lạ đã viết. Làm sao bà ta có thể biết được cô và chồng cô rất cần đến số tiền ấy? Với đứa bé sẽ chào đời vào tháng tới, gia đình cô sẽ gặp nhiều khó khăn. Cô biết chồng cô đang lo lắng lắm. Rồi quay sang chồng đang ngủ say, cô hôn nhẹ lên má anh, thì thầm “Rồi mọi việc sẽ êm xuôi, em yêu anh, Joe ơi”.

Trần Quốc Sỹ
Theo “The Chain Of Love”
Tác giả vô danh


Bản Anh Ngữ

The Chain Of Love

***




He was driving home one evening, on a two-lane country road. Work, in this small mid-western community, was almost as slow as his beat-up Pontiac. But he never quit looking. Ever since the Levis factory closed, he'd been unemployed, and with winter raging on, the chill had finally hit home.

It was a lonely road. Not very many people had a reason to be on it, unless they were leaving. Most of his friends had already left. They had families to feed and dreams to fulfill. But he stayed on. After all, this was where he buried his mother and father. He was born here and knew the country.
He could go down this road blind, and tell you what was on either side, and with his headlights not working, that came in handy. It was starting to get dark and light snow flurries were coming down. He'd better get a move on.
You know, he almost didn't see the old lady, stranded on the side of the road. But even in the dim light of day, he could see she needed help. So he pulled up in front of her Mercedes and got out. His Pontiac was still sputtering when he approached her.

Even with the smile on his face, she was worried. No one had stopped to help for the last hour or so. Was he going to hurt her? He didn't look safe, he looked poor and hungry. He could see that she was frightened, standing out there in the cold. He knew how she felt. It was that chill that only fear can put in you. He said, "I'm here to help you m'am. Why don't you wait in the car where it's warm. By the way, my name is Joe."

Well, all she had was a flat tire, but for an old lady, that was bad enough. Joe crawled under the car looking for a place to put the jack, skining his knuckles a time or two. Soon he was able to change the tire. But he had to get dirty and his hands hurt. As he was tightening up the lug nuts, she rolled down her window and began to talk to him. She told him that she was from St. Louis and was only just passing through. She couldn't thank him enough for coming to her aid. Joe just smiled as he closed her trunk.

She asked him how much she owed him. Any amount would have been alright with her. She had already imagined all the awful things that could have happened had he not stopped. Joe never thought twice about the money.This was not a job to him. This was helping someone in need, and God knows there were plenty who had given him a hand in the past. He had lived his whole life that way, and it never occurred to him to act any other way. He told her that if she really wanted to pay him back, the next time she saw someone who needed help, she could give that person the assistance that they needed, and Joe added "...and think of me". He waited until she started her car and drove off. It had been a cold and depressing day, but he felt good as he headed for home, disappearing into the twilight.

A few miles down the road the lady saw a small cafe. She went in to grab a bite to eat, and take the chill off before she made the last leg of her trip home. It was a dingy looking restaurant. Outside were two old gas pumps. The whole scene was unfamiliar to her. The cash register was like the telephone of an out of work actor, it didn't ring much.

Her waitress came over and brought a clean towel to wipe her wet hair. She had a sweet smile, one that even being on her feet for the whole day couldn't erase. The lady noticed that the waitress was nearly eight months pregnant, but she never let the strain and aches change her attitude. The old lady wondered how someone who had so little could be so giving to a stranger. Then she remembered Joe.

After the lady finished her meal, and the waitress went to get her change from a hundred dollar bill, the lady slipped right out the door. She was gone by the time the waitress came back. She wondered where the lady could be, then she noticed something written on a napkin. There were tears in her eyes, when she read what the lady wrote. It said, "You don't owe me a thing, I've been there too. Someone once helped me out, the way I'm helping you. If you really want to pay me back, here's what you do. Don't let the chain of love end with you."

Well, there were tables to clear, sugar bowls to fill, and people to serve, but the waitress made it through another day. That night when she got home from work and climbed into bed, she was thinking about the money and what the lady had written. How could she have known how much she and her husband needed it? With the baby due next month, it was going to be hard. She knew how worried her husband was, and as he lay sleeping next to her, she gave him a soft kiss and whispered soft and low, "Everything's gonna be alright, I love you Joe."

Author Unknown

Comments  

 
#1 Quang Dương 2011-09-22 09:07
Anh Sỹ, câu chuyện tuy ngắn nhưng nội dung có ý nghĩa giáo dục về tình nhân ái thật hay và kết cục thật cảm động nhỉ. Giống như một trong những đoản truyện của O Henry hoặc trong "Tâm hồn cao thượng" (Les grands coeurs) của văn hào Italia Edmond de Amicis do nhà văn nhà giáo Hà Mai Anh chuyển dịch trước đây. Cám ơn anh đã giới thiệu chuyện này đến độc giả bằng Việt ngữ. Đọc bằng tiếng Việt mình dù sao cũng thấy "thấm' hơn chứ phải không anh?
Quote
 
 
#2 Nguyễn Tuyết Nga / Áng Mây 2011-09-23 08:08
Tuyết Nga thật Cảm Ơn anh Doãn Quốc Sỹ rất nhiều đã sưu tầm, phiên dịch và chia sẻ một mẫu chuyện ngắn rất hay và súc tích về Lòng Nhân Ái và Luật Tuần Hoàn Nhân Quả .

TN xin tặng anh vài câu thơ trong sự Đồng Cảm với Tình Nhân Loại :

( Trích trong : Lời Chúc Tình Thương- May You always feel Loved …Tuyết Nga / Áng Mây )

http://www.caulacbotinhnghesi.net/index.php?option=com_content&view=article&id=293:loi-chuc-tinh-thuong-may-you-always-feel-loved-&catid=94:tho-tinh&Itemid=343 )

" ... Hãy dạy Yêu Thương cho những ai hay thù hận ,
“ Nó ” ấp yêu Người , trong Cuộc Sống Tương Lai …
Mong Người có thể “ ban cho ” những thứ ấy ,
Và nhận được về , cùng những thức … đã “ ban cho ” … " ...

" ...Teach Love …to those who know hate …
and let that Love embrace you…
as you go into the World …

And may you give away these Gifts …
as well as receive them, as often as you truly deserve ... " ...

:-)
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account