CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn LẨM CẨM HAY NGHẸN NGÀO?

LẨM CẨM HAY NGHẸN NGÀO?

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

LẨM CẨM HAY NGHẸN NGÀO?

 

Như một số ngƣời mới sang đất Mỹ lần đầu, tôi cũng cảm thấy bỡ ngỡ, rụt rè trƣớc nền văn minh của khoa học kỹ thuật hiện đại tại xứ Hiệp Chủng Quốc này.Tất cả mọi sinh hoạt ở đây đã làm cho tôi cảm thấy lạ lùng vì trong quá khứ ch ưa bao giờ tôi đặt chân lên xứ này cả. Điều này đã làm cho tôi nhiều khi trở nên lẩm cẩm và nghẹn ngào khi va chạm với cuộc sống hằng ngày tại đây.

Sau đây tôi xin đƣợc kể một vài câu chuyện điển hình tôi đã gặp trên đất n ước này.

1.- Gọi số 911 năm lần chỉ trong 3 năm.

Lúc mới qua bạn bè tôi khuyên bảo rằng trong cuộc sống hằng ngày nếu gặp chuyện gì khẩn cấp quá như đau quá nặng, bị th ương nặng, gặp hỏa hoạn vv… thì cầm điện thoại gọi 3 con số 911. Sáng hôm ấy, không hiểu sao tôi cảm thấy đau bụng một cách kỳ lạ. Mặt mày tự nhiên tái mét, mồ hôi toát ra như tắm. Tôi ôm bụng kêu la thảm thiết.

Đang nằm trên giường tôi bỗng té xuống sàn nhà. Lúc bấy giờ cả nhà tôi đều đi vắng.

Mặc dầu đau đớn quá nhƣng tôi cũng vói tay lấy được điện thoại trên bàn rồi vừa nằm sấp cho bụng đỡ đau vừa bấm số 911, vừa trả lời những câu hỏi của nhân viên hữu trách ở đầu dây điện thoại. Lúc đó giọng tôi bị lạc hẳn nói không đựơc rõ ràng. Khoảng năm phút sau tôi nghe tiếng xe cứu thương hụ còi đỗ ngay trước nhà. Vì đau quá đi không đ ược nên tôi phải bò xuống cầu thang (vì đang ở trên “gác trọ về khuya cơn gió lùa”). Cuối cùng các nhân viên lái xe cứu thương dìu tôi lên xe chở tới bệnh viện. Lúc bấy giờ là năm 1991. Đó là lần thứ nhất tôi gọi 911.

Trong thời gian đầu lúc mới sang xứ cờ hoa này, ngƣời bảo trợ tôi đang hành nghề cắt cỏ. Thế là tôi “tấp tểnh người làm tớ cũng làm”. Vào một buổi sáng trời xanh mây trắng nắng hồng, ngƣời bảo trợ tôi bảo tôi đi rải giấy quảng cáo cắt cỏ. Thế là tôi ôm một mớ “truyền đơn” quảng cáo cắt cỏ leo lên chiếc xe Mustang màu đen đời 75 mới mua lại 100 dollars để đi rải giấy. Sau khi đậu xe tại một ngã tư, tôi bắt đầu đi bộ để rải. Sau khi rải xong (khoảng 2 tiếng đồng hồ) tôi trở lại ngã tƣ đậu xe hồi nãy để lái xe về. Nhƣng khi vừa đến nơi thì hỡi ôi, xe không cánh mà bay! Tôi chạy qua chạy lại, chạy tới chạy lui, nhìn quanh nhìn quất, vẫn không thấy chiếc xe Mustang đâu cả.

Trời ơi! mới qua Mỹ đƣợc một chiếc xe mà kẻ gian đã ăn cắp thì lấy gì mà đi làm đây. Vì nghĩ rằng chắc kẻ gian vừa mới lái xe đi thôi nên phải báo cáo cho cảnh sát gấp may ra cảnh sát kịp thời chận bắt chúng ở dọc đƣờng. Thế là tôi bay ra ngoài đ ường, tới chỗ có máy điện thoại công cộng, bỏ 25 cent vào, bấm ngay số 911 và báo cáo cho giới hữu trách đầu giây biết rõ tự sự sau khi tôi đã khai rõ tên tuổi, số xe vv… Gác điện thọai lên, tôi liền ngồi phịch xuống đ ường để nghỉ vì nãy giờ đi bộ rải giấy quá lâu nên mỏi chân quá. Khoảng 5 phút sau, tôi đứng dậy đến chỗ ngã tƣ kia tìm lại xe vì tiếc của. Rồi vừa giận vừa tiếc, tôi đi vòng vòng quanh mấy ngã tư gần đấy xem kẻ gian có lái xe đậu quanh đâu đấy 144 Tuyển tập I: thơ-văn-nhạc

không! Bỗng cách đó một ngã tƣ, tôi thấy xe ai giống xe tôi quá. Nhanh như chớp, tôi lao mình tới chỗ chiếc xe đang đậu. Khi đến nơi, tôi thấy đích thị là “Người tình có chân dung” Mustang màu đen của tôi rồi! Oh my God! (lúc đó tôi chưa quen miệng nói mấy chữ này nhưng viết lỡ vào đây rồi viết luôn). Chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu tôi: mình đậu xe ở ngã tư này, lại đi tìm ở ngã tư khác thật là lẩm cẩm! Vậy mà cứ nghĩ là thằng cha hay con mệ nào đã ăn cắp lái đi rồi! Sau đó tôi nghĩ rằng mình phải báo lại cho cảnh sát biết, chứ nếu người ta đang đi tìm “hộc xì dầu” trong khi mình leo lên xe lái về nhà, dọc đƣờng gặp họ chận lại hỏi thì bỏ mạng ở xứ cờ hoa lá cành nầy. Thế là tôi lái xe đến chỗ máy điện thoại hồi nãy, lại bỏ tiếp 25 cent vào máy rồi bấm 911. Tiếp theo đó, tôi trình bày cho giới hữu trách đầu giây điện thoại biết rằng tôi đã tìm ra chiếc xe của tôi đậu cách chỗ cũ vài “Block” vv… Thế là tôi đã gọi 911 ba lần. Trong lúc đó có nhiều người ở Mỹ 25 năm chưa gọi 911 lần nào cả.

Tiếp theo là vụ ăn thịt gà nguội của anh vợ tôi. Không hiểu sao chiều hôm ấy sau khi ăn cơm với thịt gà (chưa hâm lại) xong, anh vợ tôi đau bụng dữ dội rồi đi cầu nhiều lần. Anh ta điện thoại cho tôi lên chở anh đi bác sĩ gấp (vì ngƣời con trai mới qua chƣa biết lái xe. Khi vừa vào nhà anh tôi, tôi thấy mặt anh ta xanh như tàu lá chuối!

Tôi liền chở anh ta đến phòng mạch bác sĩ ở Reseda. Nhưng khi vừa đến ngã tư đường VANOWEN và SHERMAN WAY, mặt anh ta bỗng tái đi không còn một giọt máu làm tôi sợ quá. Thều thào qua hơi thở, anh ta run rẩy mấy lời như mới gặp ng ười yêu lần đầu không nói đ ược: … gọ… gọ… gọi chín một một… đi. Anh… thấy tro… trong người sao mệt quá…! Thất kinh, tôi liền cho xe vào đậu ở trạm xăng gần đấy, để người đẹp Biệt động quân đã một thời vương dấu giày khắp bốn vùng chiến thuật nằm ngoẻo đầu nhìn lên trời xanh mây trắng nắng hồng đang thì thầm với cơn gió chiều vừa mới thổi vào xe, bay đến ổ điện thoại ở trạm xăng bấm ngay 911 rồi trình cho giới hữu trách biết rõ tự sự. Năm phút sau, một chiếc xe ambulance và hai chiếc xe chữa lửa hụ còi inh ỏi chạy đến ngã tư tôi đang đậu xe rồi dừng lại. Sau khi bắt mạch và đo nhiệt độ cho anh tôi xong và cũng sau khi xem bảo hiểm medical của anh tôi (loại bảo hiểm welfare của anh em HO đó mà), ông Bác sĩ bảo tôi chở anh tôi đến bệnh viện gần đấy vì bệnh tình không trầm trọng lắm! Tôi rất ngạc nhiên vì anh tôi đang nằm ngoẻo cổ sang một bên và mặt mày không còn một giọt máu! Oh my God! (lúc này tôi hay quen miệng nói Oh my God! có lẽ thấy mấy bạn đồng nghiệp của tôi hay nói ba chữ này nên tôi cũng nói theo lâu ngày thành thói quen). Cuối cùng tôi đành phải tốc chiến tốc thắng chở anh tôi đến bác sĩ gia đình ở Reseda ngay vì gần hơn bệnh viện. Thế là tôi đã gọi 911 lần thứ tư!

Lần thứ năm và cũng là lần cuối cùng (không biết còn lần nào nữa không) tôi gọi 911 (không biết bị gọi hay đ ược gọi) là thời gian tôi đang ở apartment tại đường Gilmore St. tỉnh Vannuys. Chiều hôm ấy, bỗng d ưng hệ thống báo động khói trong phòng tôi rú lên mặc dầu lúc bấy giờ chẳng có ai nấu nƣớng gì cả. Nhìn ra cửa sổ tôi thấy cũng chẳng có khói ở đâu từ ngoài bay vào. Thế mà hệ thống báo động khói vẫn kêu la inh ỏi. Tôi liền qua báo cho Manager của apartment biết. Manager là một thiếu nữ Mễ tây cơ, có chồng hai con ở cách phòng tôi 2 phòng. Sau khi qua phòng tôi quan sát và nghe ngóng “địch tình”, người đẹp “Mexicana” liền ủy thác cho tôi gọi 911.

Sở dĩ cô ta không gọi 911 vì cô ta nói tiếng Mỹ giống như người Rhadê ở cao nguyên trung phần n ước ta nói tiếng Việt vậy, sợ giới hữu trách không hiểu. Thế là tôi từ từ bấm 911 lần thứ năm trong vòng 3 năm trên máy điện thoại cầm tay người đẹp mới trao cho tôi. Vài phút sau một chiếc xe ambulance và 2 xe cứu hoả hụ còi inh ỏi đậu ngay trước apartment tôi ở. Nhân viên cứu hoả lật đật chạy vào phòng tôi. Họ nhìn quanh nhìn quất trong phòng chẳng thấy khói đâu cả. Họ mở cửa chứa bình đựng gas cũng chẳng thấy gì. Sau đó một nhân viên cứu hoả vói tay mở cái nắp màu trắng của hệ thống báo động khói gắn trên trần nhà xuống.Thế là tiếng kêu inh ỏi ngưng bặt. Oh my God! Biết thế tôi đưa tay mở cái nắp ấy ra từ lâu, làm gì phải gọi cẩu dzách dzách à quên 911, làm rùm beng như thế này! Thế là chỉ trong 3 năm, tôi gọi 911 năm lần trong lúc có nhiều người ở Mỹ 25 năm chưa gọi 911 lần nào cả! Oh my God! Bây giờ tôi hay nói oh my God vì thói quen “hay nói”. Tuy nhiên tôi nghĩ mình không phải tín đồ của Thiên Chúa giáo mà hay nói oh my God thì kỳ quá. Đáng lẽ mình theo đạo nào nói theo đạo đó mới đúng. Tôi theo đạo Khổng Tử, vì vậy tôi phải sửa lại thay vì nói oh my God, tôi phải nói là oh my Khổng!

2.- Tiếp theo, tôi xin được phép kể câu chuyện thứ 2. Đó là vụ bị xe tông.

Chiều hôm ấy đặc biệt là một buổi chiều cũng có trời xanh mây trắng nắng hồng giống n ư ngày tôi đi rải giấy quảng cáo cắt cỏ vậy, tôi cùng với “ng ười tình có chân dung” Mustang 75 “bị mất cắp” trước đó, đang chạy phon phon trên đại lộ Sherman way tiến về thị trấn Reseda để vào tiệm kính Viễn Đông lấy cặp kính về cho “con đầm già” (Danh từ anh em ở trong trại cải tạo gọi để chỉ các bà vợ của mình vì một nắng hai sương bán buôn cực khổ nuôi con nuôi chồng, đợi chờ mòn mỏi nên các bà bị tháng năm làm cho già hết rồi). Khi vừa đến ngã tư Sherman way và Louis, bỗng đâu ng ười tình Mustang 75 của tôi trở chứng rồi làm nũng. Không biết vì trục trặc kỹ thuật gì trong lục phủ ngũ tạng mà nàng chạy chậm lại. Tôi tự nhủ không lẽ nàng có bầu nên mệt quá phải thay đổi vận tốc từ 35 miles xuống còn 10 miles. Tôi liền bật đèn Emergency rồi cho nàng chạy tiếp. Bỗng nhìn kính chiếu hậu tôi thấy có một chiếc xe đang chạy thật nhanh về phía tôi. Tôi nghĩ thằng cha nào đi trong thành phố mà lái nhanh thế! Nó vẫn bay tới phía trước ào ào như vũ bão khiến tôi đâm lo lắng. Tốc độ của nó khoảng 45 đến 50 miles. Tôi vừa lái xe vừa nhìn kính chiếu hậu thấy xe vẫn lao tới vùn vụt. Tôi tự nghĩ, trời ơi! Sao gần tới xe mình rồi mà nó không chạy chậm lại. Thế rồi tôi nghe một tiếng rầm! Xe tôi đang chạy chầm chậm bỗng nhiên bay tới phía trƣớc khoảng 6 mét rồi rơi xuống nghe một tiếng rầm! Tôi gục đầu vào vô lăng bất tỉnh. Khoảng 15 giây sau tôi tỉnh dậy liền mở dây seat belt ra, vặn trái cửa rồi b ước ra khỏi xe. Một cảnh t ượng hoang tàn đổ nát hiện ra trƣớc mắt tôi: “ng ười tình” Mustang của tôi đầu quay về phía lề đ ường, đèn emergency vẫn còn nhấp nháy nhưng cặp kính đèn đã vỡ nát, cửa bên phải nàng bị bể kính hết và bị lõm vào trong không mở ra được, phía sau nàng dẹp lép nhƣ cái bánh tráng vì bị tông quá mạnh, cửa kính sau bị vỡ nát vụn, bình xăng bị bể nên xăng chảy ra tràn cả mặt đường .

Tiến tới chiếc xe tông vào tôi, tôi thấy một thiếu nữ người Mỹ da trắng (có lẽ n ười Mễ thì đúng hơn, tôi đoán vậy) ngồi khóc hu hu trong xe một mình, áo quần con nít đâu trong xe tung lên bừa bãi, đầu xe của cô ta cũng bẹp dí như cái bánh tráng.

Nhìn cô ta tôi nói:

- Cô đi đâu mà lái xe nhanh nhưvậy há, há?

Cô ta vừa khóc vừa trả lời:

- Ông đi đâu mà lái xe chậm như thế?

Tôi nói lại:

- Tôi đã bật đèn emergency rồi cô không thấy sao há, há!

Nghe tôi nói vậy không biết sao cô ta không nói gì nữa, chỉ bước xuống xe tới lề đường ngồi phịch xuống khóc tiếp. Có lẽ vì vừa hư  xe vừa chạy ẩu nên tông xe tôi nên cô ta sợ chăng?

Có lẽ cư dân quanh đấy thấy tai nạn xảy ra có vẻ ghê gớm quá đã gọi điện thoại cho cảnh sát biết nên khoảng 7 phút sau tôi thấy xe cảnh sát đến. Sau khi làm thủ tục biên bản xong, cảnh sát bảo chúng tôi ký vào tờ biên bản của họ. Sau đó, họ bảo chúng tôi phải làm thế nào để “Tow” hai chiếc xe vất vào “Bãi tha ma” gấp, nếu không sẽ còn cản trở sự lưu thông xe cộ. Tôi đang loay hoay chưa biết tính sao thì cảnh sát gọi điện thoại cho xe cần trục ở công ty nào đó đến kéo xe tôi đi rồi trao cho tôi một cái card và bảo rằng xe cần trục của công ty trong card này sẽ đến đây “tow” xe tôi đi. Tôi nói với cảnh sát:

- Thế thì ai bồi thường chiếc xe hư của tôi đây? Chính người lái chiếc xe tông vào xe tôi có lỗi vì cô ta lái xe quá nhanh lúc đang chạy trong thành phố.

Viên cảnh sát trả lời:

- Anh thuê luật sư kiện cô ấy ta ra tòa.

Trả lời xong cảnh sát leo lên xe lái đi mất dạng.

Tôi hỏi là hỏi vậy thôi chứ lúc đó tôi và cô kia cả hai đều không ai có bảo hiểm cả và đã khai với cảnh sát lúc họ làm biên bản rồi. Khoảng 10 phút sau, một chiếc xe cần trục đến câu người tình Mustang 75 của tôi đi vất vào nghĩa địa xe hơi. Sau khi đứng nghiêm chỉnh để tiễn đưa nàng về dưới suối vàng an nghỉ nghìn năm, lòng tôi buồn vời vợi vì kể từ nay, “nghìn trùng xa cách người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười!”. Tôi bèn ngồi phịch xuống lề đường ngâm hai câu thơ của một thi sĩ nỗi tiếng đã vang bóng một thời:

“Em ơi! lửa tắt bình khô rƣợu

Đời vắng em rồi vui với ai!”

Vài ngày sau, không biết tình trạng cô kia như thế nào, chắc cũng giống tôi thôi vì không có bảo hiểm, tôi nhận được một cái “citation” phải ra tòa trình diện để nộp tiền phạt 170 dollars vì không có bảo hiểm. Tiếp theo đó, tôi phải ra DMV để làm việc thiện bất đắc dĩ tặng cho DMV 250 dollars để xin lại bằng lái xe nếu không sẽ bị cúp bằng một nghìn năm! Trong thời gian này, tôi nhận được một phần thưởng của DMVtrao tặng: treo bằng 3 năm, riêng năm đầu chỉ được phép lái xe độc đạo từ nhà đến hãng và từ hãng đến nhà, nếu đi lộn đường cảnh sát bắt được thì đừng có kêu trời ơi, đất hỡi! Tiếp nữa, tôi nhận được một cái Bill phải trả cho công ty “Tow” đã ân ái mua một bó hoa vĩ đại 70$ (Tiền “Tow” xe) để tiễn đưa người tình MUSTANG 75 của tôi ra nghĩa địa an giấc ngàn thu! Tổng cộng tất cả phí tổn từ tiền thuốc men chạy chữa, tiền phúng điếu hoa lá cành, tiền mua đất ở nghĩa địa, tiền chôn cất v.v… cho người tình có chân dung MUSTANG đời 75 vị chi là 490 dollars. “Con đầm già” tôi kêu trời không thấu! Lúc bấy giờ là năm 1994, hàng triệu người lái xe không có bảo hiểm. Chứ bây giờ theo luật mới, lái xe không có bảo hiểm bị phạt nặng hơn nhiều. Rút kinh nghiệm, khi cả hai bên không có bảo hiểm nên thông cảm mà tha cho nhau, rồi mạnh ai nấy chuồn. Cả hai bên vừa chạy trốn vừa ngâm hai câu thơ sau đây thì tuyệt diệu:

“Liệu mà cao chạy xa bay

Ái ân ta có ngần này mà thôi”

Chứ để cảnh sát tới nơi làm biên bản thì cả hai bên sẽ tan thành mây khói. May sao trong tai nạn này tôi hoàn toàn vô sự, chỉ kinh hoàng khiếp vía khoảng 30 giây đầu lúc xe mới bị tông thôi, có lẽ nhờ mang nịt an toàn nên “con đầm già” cũng yên tâm. Tức quá, cơn giận Trương Phi nổi lên đùng đùng, tôi lấy tờ report của cảnh sát ra tìm số điện thọai của cô lái chiếc xe tông tôi rồi gọi cô ta ngay. Sau khi có tiếng trả lời đầu giây điện thoại, tôi nói ngay:

- Tôi là người lái chiếc xe Mustang mà cô tông tôi tuần trước cô còn nhớ không?

- Nhớ chứ!

- Cô phải bồi thường chiếc xe cho tôi chứ! Nếu không tôi sẽ gọi cô liên tục bất cứ lúc nào, có thể 2 giờ sáng, 3 giờ chiều, 12 giờ khuya, 1 giờ trưa vv…

Tôi nghe đầu dây trả lời:

- Ông cứ gọi, cho ông gọi. Tôi sẵn sàng nghe ông gọi.

Oh my God! à quên Oh my Khổng! Nó biết tôi không có bảo hiểm nên nó cũng liều luôn. Hồi mới sang Mỹ, tôi nghe bạn bè nói rằng thành phần nầy ở bên Mỹ nhiều lắm.

Vả lại “người tình có chân dung” Mustang của tôi cũng quá cũ, mình lại không mua bảo hiểm nữa bây giờ kiện cô ta ra tòa tốn tiền thuê luật sư phiền toái mà dân HO mới qua tiền đâu thuê luật sư. Đã thế cô ta lại tỏ ra liều mạng như vậy thì kiện làm gì cho mất công bỏ việc. Tuy nhiên trong lòng vẫn còn tức giận nên tôi thử một lần nữa xem sao:

- Tau sẽ thuê luật sư đưa mầy ra tòa, OK?

Cô ta trả lời:

- Tôi sẵn sàng ra tòa, ông cứ thuê luật sư đi!

Oh my God! à quên, Oh my Khổng! Biết nó liều mạng rồi tôi nói với nó lần cuối bằng ba thứ tiếng chắc nó nghĩ rằng tôi chưởi thề nó:

- OK! Tau thua mi! Bonjour Tristès! (Buồn ơi! Chào mi!)

NORTH HOLLYWOOD, tháng 6 năm 2000.

Dương Viết Điền

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account