CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Đêm Ngược Dòng Sông Cửu

Đêm Ngược Dòng Sông Cửu

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Phong Vũ

(Để nhớ mùa hè 1972)

 

Cuu LongUống hết ngụm cà phê trong tách, Dũng lại quày trả tiền.

Hai người lính đi cùng, kéo ghế đứng dậy và ra trước cửa quán đứng chờ.
Cô chủ quán, có mái tóc dài chảy xuống bờ vai và đôi mắt to đen lay láy, mĩm cười trước câu nói vu vơ của Dũng:

" Cà phê nơi đây có chút gì đó ngây ngây. Lần nào đi ngang đây tôi cũng đều phải ghé quán. Xin lỗi cô tên chi?

" Dạ (tiếng dạ thật nhẹ), em tên Hạnh. Ông không là người vùng này thì phải?

Dũng, sửa lại chiếc áo nhàu nát, nhìn cô chủ quán, trả lời hóm hỉnh:

" Dạ (tiếng dạ kéo dài dí dỏm), tôi không làm việc ở quận này. Nhưng thường "dong buồm" đi ngang sông ở đây. Mỗi lần ngang qua bến, tôi đều  lên bờ đến uống cà phê ở đây. Nhưng sau tôi chưa từng gặp cô lần nào?

Cô gái đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, dáng vẻ hơi e thẹn:

" Dạ (tiếng dạ lại thật mềm), em đi học ở thành phố, Mùa hè mới trở lại nhà, thăm ba má. Và ra đây phụ giúp tiệm cho chị hai của em. Nhưng em không tin lời ông nói. Ở đây em chưa từng thấy ai dong buồm cả, chỉ ở ngoài biển thôi !

Dũng cười xòa và thầm nghĩ (cô bé này cũng khá dạn dĩ, nhưng lại hơi ngây thơ đây. Cô ta cũng khá xinh chứ...).

" Cô nói đúng đấy. Chẳng dấu gì cô, tôi là lính hải quân và thường xuôi tàu ngang đây để qua biên giới. Đêm nay cũng vậy. Chúng tôi đậu ở ngoài vàm sông để chờ lệnh !

Cô chủ quán tròn xoe mắt tỏ vẻ thích thú. Cô nhìn thẳng vào Dũng nói:

" Các ông vượt biên giới để lên Nam Vang phải không? Tôi sống ở đây lâu nhưng chưa từng qua bên ấy lần nào. Ba tôi khi trước kia, có khi cũng lên đó buôn bán. Các ông đi qua đó chắc vui lắm..."

Dũng lắc đầu nói:

" Không đâu cô Hạnh. Bên kia biên giới buồn lắm. Toàn là cảnh đồng hoang vắng không người. Đi sâu vào hơn cả nửa ngày tới bến phà Neak Luoeng, mới thấy phố chợ có người sinh sống."

Cô bé nhìn quyển sách Dũng đang cầm trên tay, vẽ tò mò. Dũng hiểu ý đưa cuốn sách có tên là “Chiến Tranh và Hoà Bình” của văn hào Leo Tolstoy, và nói :”

Tôi cho cô mượn cuốn sách đọc này nhé. Tuần lễ nữa tôi trở lại sẽ lấy lại.

Sau một chút ngần ngại, Hạnh tỏ ra thích thú, cầm lấy cuốn sách và nói:

“Tôi thích đọc sách lắm. Cuốn này chắc phải hay  ông mới cầm theo một bên vậy. Vâng tôi sẽ đọc và trả lại cho ông tuần sau nhé. Chúc ông đi bình an.

Có tiếng hai người lính gọi ngoài đường. Dũng nghiêng đầu chào cô gái, đoạn bước ra. Hoàng, một trong hai người lính đi theo Dũng, nheo mắt cười hóm hỉnh:

" Bộ ông thầy định chìm xuồng nơi đây hay sao. Dân vùng này phải đề phòng, vì họ có vẻ rất gần gũi bên kia. Ông đừng để con gái vùng này nó cột ông nghen. Coi hiền như vậy nhưng cũng chằng lắm đó"

Trung, người lính hỏa vụ của tàu chen vào :

" Thôi đi mầy. Ông thầy mình chỉ muốn tìm hiểu dân tình thôi (cười hi hí). Ổng phải đi sâu vào quần chúng mới thấy được chớ..."

Dũng cười hiền lành trước sự nghịch phá của hai chàng lính trẻ. Họ đi theo chàng lên bến sáng nay để ăn điểm tâm, và sau đó ghé chợ mua thực phẩm tươi cần thiết cho nhân viên dưới tàu. Có thể ngay đêm nay, họ phải lên đường vượt biên giới. Hay cũng có thể phải neo đậu chờ vài hôm. Dũng không nghĩ là cô gái tên Hạnh mà mình vừa nói chuyện, lại có thể như Hoàng nói. Cô bé ấy có một nét gì đó, quen thuộc lắm mà Dũng nghĩ chưa ra. Hay là vì cô ta có mái dài, gương mặt bầu bỉnh và trong sáng (một khuôn mặt mà Dũng thường thấy ở các thiếu nữ miền Tây. Đặc biệt con gái vùng Tiền Giang và Hậu Giang, có tiếng là tóc dài da trắng. Con gái Long Xuyên thì có đôi mắt đẹp. Con gái Nha Mân, Vĩnh Long, Sa Đéc thì có làn da trắng mịn). Dũng lại nhớ đến khuôn mặt của người chị họ thân thiết.

Tàu Dũng là loại tàu chuyển vận. Có nhiệm vụ ủi bãi đổ toán, hay chuyên chở vũ khí tiếp tế cho các cánh quân, hoặc tiền đồn. Chuyến này, tàu Dũng chở hàng ngàn quả đạn đại bác, tiếp tế cho các sư đoàn đang hành quân bên Cao Miên. Và chuyến về, có nhiệm vụ chở dân Việt tản cư về lại ViệtNam, vì họ đang bị dân bản xứ khủng bố, chém giết bên ấy..

Cửu Long chảy xuống từ thượng nguồn, xuyên qua xứ chùa tháp. Đến Chợ Mới, Long Xuyên thì rẽ làm hai nhánh- sông Tiền Giang và Hậu Giang. Đoạn sông nối liền hai dòng có tên là sông Vàm Nao. Làng Hòa Hảo nơi sinh trưởng của Đức Thầy Tây An nằm ven bờ hữu ngạn, của dòng sông có tiếng là nhiều sóng này. Chợ Mới nằm trên cù lao Ông Chưởng, theo con kinh chạy ngangVàm Nao. Nơi có ngôi chùa Tây Am cổ tự nổi tiếng trong vùng.

Trước khi cắt ngang biên giới Việt Miên, giòng Cửu Long chảy lặng lờ ngang ruộng đồng phì nhiêu của quận Hồng Ngự. Giáp ranh của vùng Đồng Tháp bao la bát ngát. Có lần Dũng theo các tàu giang đỉnh tiến sâu vào vùng này. Đứng trên mũi tàu, tầm mắt nhìn có thể phóng rộng đến tận đường chân trời. Nơi có những rừng tràm âm u. Hay những con kinh chạy dài mút mắt, vào những cánh đồng sâu, mênh mông vô tận.

Thủy triều lên cao tại ngã ba vàm sông. Nơi có nhánh sông chảy về Châu Đốc, có núi Sập nằm sát biên giới. Tàu neo nhấp nhô trên mặt sông rộng lớn. Chuyến đi này có ba tàu thương thuyền viễn dương tháp tùng. Họ chở hàng hóa nhập cảng từ các quốc gia khác lên Nam Vang.

Dũng và hai nhân viên theo đò ngang để về tàu mình. Chiều muộn đã đem theo bóng đêm phủ lên sông nước. Nhìn vào bờ, phố chợ đã lên đèn. Văng vẳng trong gió, tiếng loa phát ra những lời kinh thơ của đạo Hòa Hảo, lên xuống nhịp nhàng theo giọng đọc ngân nga. Người lắng nghe cũng thấy lòng trầm xuống theo lời kinh lẽ đạo.

Người nhân viên vô tuyến gỏ cửa phòng, và trao cho Dũng tờ công điện vừa nhận được từ Bộ Tư lệnh tại Cần Thơ. Lệnh lên đường bắt đầu lúc1:00giờ  sáng. Dũng hiểu lý do tại sao đoàn tàu lại bắt đầu từ khuya như vậy. Để tránh những cuộc phục kích có thể có từ hai bên bờ sông, ở đoạn vòng cua lớn ở bên kia biên giới. Từ đây tàu đi đến đó khoảng 3 giờ. Có nghĩa là khoảng 4 giờ sáng thì tàu chạy ngang vùng đó. Đêm tối đen và địch sẽ không thấy được đoàn tàu đang di chuyển, dù chúng có thể nghe tiếng máy vang động mặt sông. Đây là khu oanh tạc tự do của ta và địch, không nhà cửa xóm làng tại đây. Cả ruộng lúa cũng không, hoàn toàn là vùng đất chết. Nếu đi ngang ban ngày, sẽ thấy nhiều xác tàu buôn cháy đen còn nằm nghiêng, đó đây trên các bãi sông.

Đọc xong công điện, Dũng ra boon tàu đứng hút thuốc. Trên sông, sinh hoạt vẫn còn. Vài chiếc ghe bán thực phẩm chạy chầm chậm quanh các tàu buôn, đèn sáng treo lủng lẳng trước mũi. Tếng cười hăn hắt vang trên nước. Chắc họ cũng bán các thứ hàng khác, mại dâm chẳng hạn, hay ma túy...

Đêm không trăng. Sao sáng rừng rực trên cao. Hằng hà sa số các vì tinh tú vắt ngang bầu trời, thành dãy ngân hà lung linh màu sửa đọng. Gió sông thổi lồng lộng, Dũng ném mẫu thuốc ra xa. Ánh than đỏ rơi vòng, đánh xèo xuống mặt nước. Dũng chợt thấy nhớ Nguyên! Nhớ người con gái bé nhỏ mà chàng thương yêu vô cùng.
“Nguyên, em giờ đang làm gì nơi thành phố phồn hoa đô hội. Đang học thi, làm thơ, hay dong chơi với chúng bạn trên đường phố đêm. Anh đang đứng nơi đây trên sông. Giữa gần biên giới. Bên đây là bạn, là xóm làng thân thuộc. Bên kia là hoang vu, là vùng chết chóc nghiệt ngả. Đêm nay anh và các bạn sẽ từ vùng sống, bước sang vùng tai ương...”
 
Dũng tranh thủ chợp mắt trong vài tiếng đồng hồ. Chàng biết đêm nay sẽ là một đêm dài nhất, và phải thức trắng khi di chuyển. Trong một giấc mơ thoáng  đến ngắn ngủi, Dũng thấy mình đang đi dọc con đường đầy lá màu đỏ quạch. Một đoàn xe tang chạy ngang màu trắng toát. Và Dũng chợt thấy Nguyên đang ủ rủ đi sau xe. Y phục nàng cũng trắng toát như màu sương mù. Dũng nhìn vào xe tang, thì thấy xe trống rổng, không có gì trong  đó cả. Dũng chợt giật mình tỉnh dậy. Đầu óc vẫn bàng hoàng vì giấc mơ. Bây giờ đang mùa hè !

Đến giờ khởi hành, dòng sông im vắng chợt thức giấc qua các âm thanh ầm ỉ. Tiếng giây xích sắt kêu loảng xoảng khi tàu rút neo lên. Tiếng động cơ rầm rú từng hồi. Những ánh đèn pha chiếu ngang dọc trên nước. Khói đen từng cuộn tròn, tuôn là đà trên mặt sông lạnh lẽo. Dũng ra lệnh nhân viên vào vị trí hải hành, và chờ đợi...Từng chiếc giang đỉnh rú máy, quay vòng mũi chạy trước mở đường. Súng ống chong ngang mũi, chỉa thẳng vào bờ. Tàu Dũng bắt đầu chậm chạp ngược theo dòng , chạy sau bốn chiếc tiểu đỉnh phía trước. Những thương thuyền uể oải chuyển hướng, theo sau tàu Dũng. Hộ tống sau cùng đoàn công-voa là bốn chiếc giang đỉnh khác. Quận lỵ đã chìm đắm trong giấc ngủ. Chắc sáng mai, không ít kẻ ngỡ ngàng trước vàm sông trống vắng. Không còn cảnh hàng chục con tàu neo san sát. Trong một đêm tất cả đã biến mất...

Trong đêm tối, đoàn tàu rầm rì chạy. Làng mạc đã biến mất, chỉ còn lại một khoảng không gian đen bao la. Chợt chiếc tiểu đỉnh đi đầu chớp nháy đèn đỏ liên tục. Dấu hiệu cho biết đã đến đường tuyến biên giới. Đoàn tàu lầm lì chạy xuyên trong bóng đêm. Sao sáng lấp lánh trên đầu. Tàu lấy hướng bởi các vì sao đã được định vị trên hải đồ và hải bàn . Dũng ngồi trên phòng chỉ huy, dõi mắt quan sát đóm đèn xanh đỏ lờ mờ của chiếc giang đỉnh dẫn đường.  Sông bắt đầu  đi vào một khúc quanh rộng, vùng “oanh kích tự do” đây rồi . Dũng ra lệnh tất cả nhân viên ứng chiến, vào vị trí chiến đấu ở các ụ súng quanh tàu. Bóng đêm vẫn dày đặc. Mọi người hơi an tâm vì tối như thế này, thì địch thấy đâu mà bắn . Dũng vỗ ống thính âm liên tục, ra dấu cho người Hạ sĩ vận chuyển ngồi bên dưới phòng lái điều chỉnh độ dạt của tàu. Khoảng một giờ đã trôi qua, không có động tịnh già cả.
Tàu vào khoảng sông rộng, Dũng rời ghế và ngồi thụp xuống bên dưới cửa sắt để mồi thuốc. Khoan khoái nhả làn khói thơm, theo gió sông thổi phần phật vào đài chỉ huy.
Nhìn qua bên tả ngạn, Dũng thấy một hàng đèn dầu, treo lắc lư trên các hàng vó đăng của dân trong vùng. Hàng vó giăng ra xa khoảng một phần tư mặt sông, khiến tàu phải chạy gần bờ bên phải hơn để tránh. Dũng hơi ngạc nhiên vì lần vượt biên trước ngang đây, chưa có hàng vó này. Tàu vừa vượt qua hàng lưới giăng để bắt cá này, thì Dũng chợt nghe một âm thanh như tiếng gió rít vang lên thật lớn bên hông tàu và một tiếng  nổ dữ dội bùng lên bên phải tàu. Một cột nước trắng xoá vọt lên cao, bắn văng tung toé, hất vào phòng chỉ huy.
Dũng thét to trong ống liên hợp “ Địch phục kích !!!” . Tiếp theo là những tràng đại liên lụp phụp vang ra từ bờ. Tiếng chan chát của đạn đập vào vách sắt bên ngoài. Dũng rời khỏi ghế, bảo người nhân viên vô tuyến đang đứng phía sau, gọi về bộ Tư lệnh báo cáo đang chạm địch, và xin yểm trợ. Dũng đứng bên trong khung cửa sắt, nhìn ra bờ bên hữu ngạn. Những ánh lửa chớp nhoáng liên tục bên trong bờ . Những choé sáng của hỏa tiển được phụt đi, kéo dài phía sau là các lằn lửa xanh lè . Những cột nước nổ dựng đứng  rải rác quanh tàu.

Các giang đỉnh rú máy và rời đoàn tàu, chạy đâm thẳng vào bờ . Các dàn đại liên, đại bác 20 ly nổ ròn rã. Bên hông tàu trống trải, Dũng hét trong ống liên hợp ra lệnh dàn dàn đại bác và đại liên 50 trước mũi và lái tàu khai hỏa . tiếng súng gầm thét chát chúa. Tàu rung động từng lúc vì sóng đập, vì tiếng nổ.
Những ánh hỏa châu nổ bùng, chụp ánh sáng vàng ánh xuống những rặng cây um tùm bên bờ . Bóng những chiếc giang đỉnh lồng lộn quảy sóng, quẹo qua vòng lại ven bờ để bắn. Mùi thuốc súng khét nồng một khúc sông . Những chiếc thương thuyền chạy dạt ra xa bờ phải, họ chạy gần bờ trái . Chợt một  ánh chớp bùng lên dữ dội trước mũi của một chiếc thương thuyền, và lửa bắt đầu cháy . Thì ra địch dụ cho các tàu hàng chạy tránh xa bờ phải,  và họ đã đợi sẵn bên bờ trái với  loại súng nặng. Chiếc thương thuyền trúng hoả tiển  khập khểnh chạy, các chiếc khác lại quẹo mũi ra giữa sông trở lại .

Trong âm thanh hỗn loạn ấy, Dũng nghe tiếng súng của tàu mình vẫn nổ đều đặn. Tàu vẫn chạy giữa dòng, tốc độ tối đa để vượt khỏi vùng phục kích . Dũng đang quay đầu lại để quan sát các chiếc tàu hàng, mục tiêu chính của địch. Thì thình lình một nổ ầm dữ dội phía sau tàu. Dũng bị sức ép đẩy văng khỏi ghế,  chiếc nón sắt đập  vào vách thép tê điếng. Gượng đứng lên, chàng nhô đầu nhìn xuống sau lái . Trong ánh lửa chập chờn, bóng các nhân viên phòng tai đang kéo những vòi nước xịt sối sả vào ụ súng phía sau, trong phút chốc lửa bị dập tắt. Dũng gọi trong ống liên hợp “ Báo cáo thiệt hại !!!” Tiếng ông Thượng sĩ Ngôn bình tỉnh lạ lùng :

“ Trình ông thầy. B41 thổi trúng ụ súng lái, một bên vách bị cháy những đã tắt. Hai nhân viên đã được dìu ra. Không thiệt hại nhiều …”  Sau vài phút, ổ súng đại bác 20 ly nơi đó lại khai hỏa trở lại. Mọi người trên tàu vỗ tay reo hò ầm ỉ …Tàu vẫn khập khiển chạy, ngã nghiêng từng lúc vì các cột sóng của hỏa tiển địch rơi trên sông. Dũng nhìn đồng hồ tay 5:45. Trên nền trời lờ mờ bóng bình minh, bóng hai chiếc trực thăng xuất hiện và bắt đầu vần vũ. Từng cặp rocket được phóng xuống các rặng cây đen ngòm bên bờ. Tiếng nổ ầm ì vang ra từ bờ sông . Địch đã ngừng bắn, và chắc đang toán loạn tìm đường rút lui khỏi trận địa .

Đoàn tàu đã ra khỏi khúc quanh tử thần. Các chiếc giang đỉnh vẫn chạy dọc sát bờ để đề phòng đợt phục kích khác. Dũng quay đầu nhìn chiếc thương thuyền đi giữa đoàn bị trúng hỏa tiển . Khói đen nám đen một khoảng trước đầu tàu . Và bóng người lố nhố vẫn đang xịt nước …

Dũng nghe rát rạt một bên cổ, đưa tay lên sờ Dũng thấy một dòng nước ấm đang ri rỉ chảy. Bây giờ Dũng mới nhận ra mình bị thương, nhưng chắc nhẹ thôi . Một mảnh thép nhỏ hổn hào của quả B41 đã trượt qua cổ Dũng.  Có bóng người leo lên đài chỉ huy, Dũng nhận ra ông Thượng sĩ Quản Nội Trưởng, Ngôn già. Ông ta vừa thở hổn hểnvừa nói : "Tôi hiểu tại sao lần này tụi nó phục kích tàu mình vào tối khuya như thế này. Chúng đặt hàng vó và treo đèn để canh tàu đi ngang. Khi tàu che khuất đèn, thì chúng sẽ bóp cò súng đã nhắm sẵn từ ban ngày. Chỉ vậy thôi mà mình không nghĩ ra... Mình phải ra lệnh dẹp bỏ các hàng vó ở khu vực này đi ! "

Ông ta chợt kêu lên thảng thốt: Ô !, Ông bị thương ở cổ ! Và ông ta gọi vào ống hiệu thính để kêu một nhân viên  cứu thương lên. Giây phút sau, một một băng trắng được quấn vòng quanh cổ Dũng. Sau khi người Trung sĩ Y tá Hoàng đo huyết áp máu cho Dũng, và nghe nhịp tim, thì tuyên bố là “ông thầy OK! Sáng nay vẫn còn lên bến Neak Lueng ăn hủ tiếu được. Dũng gật gù, và trong một thoáng quá mõi mệt, chàng nhắm nghiền mắt dựa trên ghế ngồi .

Buổi sáng thật đẹp trên sông. Ánh mặt trời lung linh chiếu xuống dòng sông những tia sinh khí mới mẻ. Đã qua rồi một đêm của chết chóc và tàn phá. Những rặng cây xanh mơn mở hai bên bờ. Mây trắng cuồn cuộn bay về từ biển đông. Xa xa nhà cửa bắt đầu thấp thoáng xuất hiện. Những chiếc giang đỉnh đi đầu, chợt tăng tốc độ chạy trước bỏ xa đoàn tàu, để lại những vệt nước trắng xóa phía sau. Đây là vùng an toàn, nên họ ra khỏi nhiệm vụ hộ tống, chạy nhanh về để nghĩ ngơi và sữa chữa những thiệt hại đêm qua. Tới một ngã ba sông, bến phà Neak Luoeng hiện ra trước mặt. Những đoàn xe đò đậu nối đuôi nhau chờ đến lượt xuống phà. Những nhà cửa, hàng quán san sát nhau, náo nhiệt và bụi bậm.

Tàu ủi vào một bãi đất trống cạnh bến phà. Những người lính lúi húi trèo lên bờ cột dây mũi. Tàu tắt máy, trả lại sự im lặng buồn tênh trong tàu, ngoại trừ tiếng vi vu của chiếc máy điện khí vẫn chạy thường trực. Sau khi xem xét những thiệt hại nơi ụ súng sau lái tàu, Dũng cho đánh công điện báo cáo về bộ Tư lệnh, và cho phép nhân viên đi bờ, sau khi dặn ông Thượng Sĩ cắt gác cẩn thận nơi bến lạ.

Buổi chiều, trên bãi sông của bến phà Neak Luoeng diễn ra một hoạt cảnh tấp nập, lạ lùng và không kém hấp dẫn. Hàng trăm người dân trong quận đổ xô xuống bờ sông để tắm rửa.Bờ sông nơi đây dài thoai thoải và đầy cát. Các chàng lính thủy của ta trố mắt ra trước cảnh tượng này. Các cô gái xuân thì Cao Miên vấn xa-rông màu sặc sở. Họ bước dần xuống mé nước. Nước ngập tới đâu, họ vén xa-rông lên tới đó. Cuối cùng thì nước ngập khỏi ngực và họ vén hết cả váy ra.Thế là các cô đã khỏa thân hoàn toàn, nhưng người xem thì không thấy được gì cả trên thân thể các cô. Thế là một tay cô giơ cao chiếc váy, một tay tắm rửa. Xong việc các cô lại từ từ đi lên, trồng váy vào đầu trước, và cứ thế nước xuống tới đâu cô kéo váy xuống đến đó. Đến khi cô bước lên bờ, thì chiếc xa-rông đã phủ kín đến ống chân. Các cô đi về nhà, để lại các chàng lính trẻ, ngồi tiếc rẻ ngẫn ngơ.

*     *     *

Chuyến về, sau khi đón đoàn người Việt Nam đổ xuống từ bến phà Neak Luoeng. Tàu chạy giữa ban ngày vì kinh nghiệm cho thấy địch chỉ đánh tàu ở chuyến đi. Lúc ấy tàu còn chở đầy tiếp liệu, đạn dược và xăng dầu để tiếp tế các cuộc hành quân đang diễn ra. Lúc về, lực lượng địch đã phân tán và sự bất ngờ không còn.

Tàu về tới quận Hồng Ngự bình an và suông sẻ. Nhìn đoàn ngừơi tỵ nạn từ Cao Miên trở về, bồng bế, gồng gánh đồ đạc theo cửa đổ bộ của tàu đã hạ xuống, lên bờ, Dũng chợt thấy bùi ngùi " Những đời người sau bao nhiêu năm lưu lạc, làm ăn bương chải, tạo dựng được sự nghiệp, nay lại phải trắng tay Họ dắt dìu nhau, tom góp chút của cải về lại quê hương, để tránh tai ươn loạn lạc nơi xứ người. Nhưng hôm nay họ còn may mắn bình yên trở lại xứ sở. Những tuần, những tháng trước, có biết bao người Việt xấu số, bị thổ phỉ của dân bản xứ chém giết. Và xác họ đã lênh đênh trên sông bao ngày, trôi về lại quê hương...

*     *     *

Dũng bước vào quán. Bóng đêm đã phủ trùm phố xá. Hạnh đang ngồi sau quày, gương mặt như đang trông đợi ai. Vừa thấy chàng, Hạnh không dấu kịp nỗi mừng rỡ, đứng ngay dậy bước ra đón Dũng. Cô bé mở to đôi mắt, nhìn Dũng trân trối và nói :

" Ông đây rồi! Trời ơi tôi lo sợ quá. Nghe nói có đánh nhau to trên sông bên kia biên giới, khiến tôi càng lo hơn. Ôi ông đã trở lại bình an. Thế nhưng còn vòng băng trên cổ?

Dũng mĩm cười trả lời:

"Tôi chỉ bị thương xoàng thôi. Thế cô bé đã đọc hết cuốn sách chưa? Nếu chưa hết thì tôi tặng luôn cho cô đấy, vì mai tôi phải đi rồi."

Hạnh vẫn không rời mắt khỏi người khách, mà nay đã trở thành thân thiết:

" Tôi đã đọc hết trong hai đêm. Vì sách quá hay nên phải cắm cúi đọc cho xong.

Mai ông đi, và bao giờ thì trở lại nữa?

"Có thể tháng sau, có thể năm tới, và cũng có thể không bao giờ..."

Hạnh cười nhẹ. Và nụ cười hình như ẩn dấu một nỗi buồn thầm kín.

"Thôi tôi trả lại ông cuốn sách. Lần tới, nếu ông có trở lại dòng sông này. Xin đến đây uống cà phê nhé. Hè rồi, tôi nghĩ học và sẽ trông ông trở lại ...

Đêm đó, Dũng trằn trọc không ngủ. Mặt nước loáng thoáng in bóng ánh trăng thượng tuần, le lói màu xanh nhạt. Dũng mở cuốn sách, đọc bâng quơ vài trang. Chợt một mảnh giấy học trò xếp làm tư, rơi ra từ giữa các trang sách.

" Ông..anh Dũng mến, Hạnh xin được phép gọi ông là anh, vì anh có nét từa tựa một anh bạn của Hạnh thời trung học. Anh ấy đã tử trận năm rồi, sau khi vừa ra trường.

Sau mùa hè, Hạnh sẽ trở lại trường Đại học Sư Phạm ở thành phố. Mong sẽ gặp lại anh. Hạnh mơ có một người anh trai. Vậy Dũng hãy xem Hạnh là em gái nhé. Anh em mình sẽ đưa nhau đi uống cà phê ở thành phố. Để xem cà phê nơi nào gợi nhớ hơn ..." Hạnh."

Dũng mĩm cười thú vị. Mình lại có thêm một cô em gái hậu phương đây. Cô bé này trông hiền lành, nhưng cũng rất dạn dĩ... Và cô bé trông dễ thương quá, thôi đành phải làm anh trai vậy !
Trong phút giây im vắng của lòng đêm, Dũng chợt nhớ Nguyên vô vàn:
"Nguyên ơi, lòng anh vẫn chỉ có một mình Nguyên. Em thật sự như một vầng trăng nguyên thủy, để mỗi đêm về anh nhung nhớ và chiêm ngưỡng mà thôi...

 

Phong Vũ

Comments  

 
#1 QuynhGiao 2011-08-18 21:02
Chuyen tinh cam rat nhe nhang nhung chac se luu luyen mai!
Quote
 
 
#2 trẻlạc 2011-08-19 13:01
Rất thú vị đọc truyện nầy của Anh. Người đọc phải cố gắng đọc nhanh mong bắt
kịp dòng chử và hối hả để biết chuyện gì xẩy ra, sợ mất đi những khám phá lạ
lùng.
Cũng như những chuyện mà bạn già tôi kể (Thiếu Tá PVKim Phó Hạm Trưởng
LXT800 landing ship, hay là trước Giang đoàn 22 Trung Tâm Nhà Bè) lại vừa thú
vị vừa hải hùng. Cám ơn anh PV
trẻlạc
Quote
 
 
#3 Dương Bùi 2011-08-22 00:07
Đoản truyện này của anh Phong Vũ về tình cảm thì nhẹ nhàng nhưng không kém phần thơ mộng dù lồng trong một bối cảnh chiến tranh có hiểm họa chết chóc. Khi kể về cuộc giao tranh thì rõ ràng, sống động và hiển hiện như thấy cảnh súng nổ bom rơi đang xẩy ra trước mắt nhưng không sắt máu và không làm người đọc phải xót xa rơi lệ. Có lẽ đó là chủ đích của tác giả. Riêng tôi xin cám ơn anh đã nhắc đến những từ ngữ chuyên môn để tôi được nhớ lại và mở mang thêm kiến thức.
Quote
 
 
#4 ha truc mai 2011-08-24 18:31
Doc truyen cua anh PV that la hay, anh con nhung truyen nao hay nho dang len cho em doc nua nha...! Cam on anh
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 19 August 2011 18:04 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account