CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Thơ Nguyên Nhung

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Thơ Nguyên Nhung
 
 Nguyen_Nhung-tho


 
Dòng Sông, Thời Gian Và Cuộc Đời
 
Mai về,
Ngắm lại dòng sông cũ
Vài chiếc thuyền con cũng rã rời
Gió khuya
Phả xuống bờ sông lạnh
Một vầng trăng úa
Vỡ làm đôi
Mỗi một ngày
Bóc một tờ lịch mới
Thời gian đi, đi mãi như dòng sông
Không thấy bao giờ
Thời gian quay trở lại
Chỉ thấy cuộc đời
Xanh như màu rêu
Có đôi khi
Đời tưởng rất dễ yêu
Sao vẫn thấy
Có nhiều điều dễ ghét
Nếu có lúc
Đắm hồn trong mộng ảo
Sẽ có khi
Bừng tỉnh một cơn mơ
Ta gặp nhau
Chẳng phải chuyện tình cờ
Ăt phải có
Chút duyên từ kiếp trước
Bao nhánh sông
Cùng tuôn ra cửa biển
Bao con thuyền
Phải vượt sóng lao đao
Đời trôi đi
Như một giấc mộng dài
Sông cứ chảy
Về biển xa khắc khoải
Hôm qua
Hôm nay
Và ngày mai, mãi mãi . . .

Nguyên Nhung, 2006
 

Say2 


SAY
 
           Thơ Nguyên Nhung, 2006
 
 
Trăng với gió, gió lay trăng mãi
Rượu thơm nồng ướp lẫn hương hoa
Ỡm ờ mời ả hằng nga
Cùng say với bóng, và ta đêm này
 
Trăng nghiêng xuống, bóng chừng nghiêng xuống
Ta quay cuồng hỏi bóng ta đâu
Rượu đây mình uống với nhau
Kẻo mai trăng lặn biết đâu mà tìm
 
Trăng lơi lả, còn ta nghiêng ngả
Bóng cùng Ta, múa hát như điên
Đêm Xuân trăng rớt bên thềm
Chúng mình, Ta, Bóng,Trăng mềm lả lơi
 
Rượu đã hết, trăng tàn bóng ngả
Ta nằm co nhìn ánh sao trời
Thoảng hương hoa cỏ bồi hồi
Đưa Ta vào mộng cuộc chơi đã tàn.
 
Nguyên Nhung, 2006  
 
 
 
 
 
 Đa Nghi
 
Chưa già đã sợ nhăn da
Chưa xa đã sợ người ta quên mình
Chưa yêu đã sợ phụ tình
Chưa gần đã sợ bóng hình phôi pha
Sợ mai nhân ảnh nhạt nhòa
Sợ người như bóng trăng qua đêm dài
Sợ rằng thương ải, thương ai ...
Sợ con tim ấy dấu hoài niềm riêng
Thôi thì cứ một mình ên
Đời rồi cũng sẽ qua miền phù du
 
 

 Me_toi
 
Mẹ Tôi Hoa Tím Giữa Mùa Xuân
 
Tôi có một mảnh vườn nho nhỏ
Xuân về, hoa tím lại đơm bông
Năm ngoái sang mùa trời rét cóng
Cỏ vàng, hoa úa suốt mùa đông
 
Vạt cỏ xanh mềm lác đác hoa
Màu hoa tim tím chẳng kiêu sa
Sao tôi cứ ngỡ hoa là mẹ
Gần mãi bên tôi chẳng nhạt nhòa
 
Bao lần trong quãng đời hiu quạnh
Bãi cỏ đời tôi lúc úa vàng
Mẹ tôi như sắc hoa màu tím
Lẫn vào vạt cỏ buồn mênh mang
 
Mẹ tôi vất vả quê mùa lắm
Chẳng biết lụa là với phấn son
Thân mẹ gầy mong manh tựa lá
Bếp chiều thở khói mỗi hoàng hôn
 
Người ví mẹ như những đóa hồng
Mẹ tôi hoa tím rất khiêm cung
Dịu dàng hoa nép trong lá cỏ
Nhỏ bé mà sao đẹp lạ lùng
 
Chiều nay nâng cánh hoa màu tím
Lệ rớt dôi hàng trên sắc hoa
Mẹ ơi! Khi hiểu con thươngmẹ
Mẹ đã xa rồi, năm tháng qua.

Comments  

 
#1 Lương Trần 2012-01-21 20:42
Trời đi vắng minh ta say mãi

Gió ủ ê trễ nải vờn hoa

Buồn tình ta rủ Hằng Nga

Nào say cho thỏa lòng ta đêm này



Lả lơi gió, trăng gầy ngó xuống

Hỏi rằng ta những luống vì đâu

Ta rằng hãy uống với nhau

Lỡ không còn kịp để sau ai tìm.



Rượu chưa hết hũ chìm nghiêng ngả

Người vì đâu hối hả cuồng điên

Thi nhau chịu chết, tìm tiên?!

Để cho trăng lạnh xa miền bỏ lơi



Rượu đã hết trăng hời, gió ngả

Bởi bọn ta hàng rã ngũ rời

Lệ đâu bỗng giọt từng hồi

Đẩy ta ra khỏi cuộc chơi chưa tàn!!

Tha Nhân họa
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 06 August 2011 15:32 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account