CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Lục Bình

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

Lục BìnhNhững lần đi xuống miền tây tìm đường vượt biển, tôi đã phải ngồi trên những chiếc ghe xuồng mong manh để vào điểm hẹn cho chuyến vượt biển. Giây phút lêu bêu trên sông, tôi nhìn thấy nhánh lục bình cũng đang trôi theo mình. Tôi vu vơ nghĩ thầm:” mình cũng như cụm lục bình nổi trôi này và đang đi tìm bến đỗ quá xa vời.”

Lục bình cái tên gọi thật dễ thương đối với tôi. Hình ảnh tròng trành không thể thiếu vắng trên mặt nước rời rộng của những nhánh sông chằng chịt rẽ khúc,vẽ vời nên bóng dáng đặc thù của miền tây Nam Bộ với những cánh đồng lúa bát ngát bao la, cò bay thẳng cánh. Đó cũng là một loài hoa mang sắc tím, thân phận long đong theo con nước đầy vơi. Lục bình không chân đứng, chỉ trôi nổi trên khắp cùng đồng bằng sông Cửu Long. Hoa nở ngút ngàn cả một khúc sông tô thắm góc trời một màu tím biếc.

Từng cụm lục bình nhởn nhơ không cần biết bến đỗ là đâu và cứ mãi bồng bềnh trôi dạt. Lục bình sống nương nhờ vào dòng nước ngọt ngào màu xanh chàm lục của sông nước phù sa miền Lục tỉnh. Cuộc đời giản dị hiền hòa không bon chen đua sắc với các nàng hoa rực rỡ khác. Hình như trong các loài hoa tuyệt sắc chỉ có hoa Lục bình sống đời phiêu bồng dời đây mai đó. Mặt nước là nhà, là điểm tựa dung thân.

Thân phận hẩm hiu chuyển lưu theo vận nước thủy triều lớn ròng. Con sóng gợn lăn tăn đẩy đưa chùm lá xanh ngát đi ngược rồi lại đi xuôi. Thân phận long đong cũng như một kiếp người phiêu bạc, lang thang trên những nhánh sông đời. Lục bình có thể trôi, có thể mắc cạn. Lục bình còn biết tìm bến bồi cuộn đầy phù sa để nấn ná. Thân phận lục bình giống như con người ta cứ mãi mê vẫy vùng ngang dọc, gầy dựng tương lai trong trường đời. Sau một thời vang bóng cũng sẽ dừng chân khi tìm được nơi chốn bình yên cho đời mình.

Hương thơm quê Ngoại như vòng tay quấn quyện hồn tôi. Con đê đầu làng của một thời rong chơi trên chiếc cầu khỉ lắc lẻo bắt ngang hai bờ con nước. Tôi và lũ nhóc con thích ngồi chọc phá từng đám lục bình thong dong, lêu bêu trôi ngang qua.Tuy bước chân tuổi thơ đã mờ phai theo phiến đá thời gian nhưng dấu ấn một góc trời kỷ niệm vẫn còn lẩn quẩn đâu đây trong k‎ý ức

Trong khoảnh khắc thời gian lắng đọng, tôi thẫn thờ thả hồn về quê Ngoại năm xưa. Buổi chiều gió sông thổi mát nhè nhẹ, tôi thường ngồi lơ ngơ bó gối bên vách lá, dưới gốc cây dừa mát rượi, lẳng lặng nhìn ra bờ sông ngắm nhìn đám lục bình đong đưa.Tim tôi miên man thả dòng suy nghĩ bâng quơ. “Lục bình sao cứ thủng thỉnh trôi, không dừng lại ở một bến bờ nào đó mà lại sống đời chùm gởi mặc cho mạch nước đẩy đưa?! Và nếu cứ trôi vô định hoài thì bến đậu cuối cùng cho cuộc đời ngắn ngủi ấy sẽ là đâu ?”

Tôi chợt nhận ra, dòng đời trôi và lục bình trôi, hình như có nhiều điểm tương tự nhau ?.!

Khúc quanh lịch sử của đất nước đã làm tan vỡ bao ước mơ của tuổi trẻ vừa rời ghế nhà trường. Những ước mơ cho tương lai đều đi vào ngõ cụt không lối thoát và bị chìm dần vào trong bóng tối. Ngọn đèn tương lai chỉ còn là một vệt sáng mập mờ của chiếc que diêm đang thoi thóp thở và sẽ tắt lịm vào bất cứ lúc nào.

Những đứa con Việt Nam như bè lục bình lưu vong nổi trôi xứ người và định cư rải rác khắp quả địa cầu. Nơi đâu cũng đều có những dòng sông hiền hòa như dòng sông quê Mẹ. Nhưng có một điều thiếu vắng mà tầm mắt tôi vẫn mãi đi tìm. Đó là những cụm Lục Bình trổ hoa tím biếc lập lờ trên những nhánh sông bao dung của xứ người,

Dòng nước ngọt ngào nơi đây chan hòa tình nhân ái nên những cụm Lục Bình lưu lạc tha phương sau chuỗi ngày gian nan cưỡi sóng đại dương đã may mắn sống sót tìm được bến đậu bình yên. Gốc rễ nhỏ bé khi rời xa quê Mẹ, sau bao năm tháng tìm được màu đời mới đã mọc lan tươi tốt, lấn chiếm cả một vùng trời hải ngoại.

Thoảng đâu đây hương đồng nội phảng phất mùi mạ non đang cựa mình thức giấc trong ngăn ký ức làm lòng tôi man mác nhớ về quê Ngoại xa xăm! Khung trời bình yên với đám Lục Bình rủ rê nhau kết bè chầm chậm trôi vẫn là bức tranh thủy mạc thật linh động hiện ra trong tầm mắt tôi bây giờ.

Thuở ấy, mỗi khi nhìn thấy cụm lục bình, tôi đều tấm tức khen thầm:" Cái tên Lục bình nghe điềm đạm dễ thương làm sao ! Hình ảnh từng cụm lục bình lững lờ trôi trên mặt sông phẳng lặng pha màu chàm đất phù sa thiệt là đẹp mà cũng thiệt là nên thơ ! Tôi vẫn mãi yêu tên gọi Lục Bình !”

Nguyễn Thị Bạch Liên

 

Comments  

 
#1 Trần Phong Vũ 2011-05-01 08:47
Thân chào Bạch Liên,
Bút ký "Luc Bình" cũng rất trong sáng, mộc mạc và giãn dị như loài hoa của sông nước miền tây này. Đọc bài tôi thấy những hình ảnh cuộc đời trôi nỗi của người dân trên vùng hoa đồng cỏ nội. Hoa Lục Bình đẹp lắm, đơn sơ, bình dị, nhưng trôi nổi suốt đời. Những mẫu chuyện về miền Nam đều đẹp .,..
Thân mến ,
Phong Vũ
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 01 May 2011 17:55 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account