CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Tưởng Nhớ!

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Tưởng NhớKhi còn là bé con chạy loanh quanh, biển đối với tôi là một điều huyền bí và cũng thật là thơ mộng. Mỏi mắt nhìn ra tận chân mây là đường vòng cung đang hí hoáy vẽ một vệt ngăn chia bầu trời trong xanh và mặt nước biển pha nhiều màu đẹp đẽ.

Khi có dịp ra biển, tôi thường đứng trên bãi cát mịn màng hít thở làn gió trong lành, tầm mắt trải dài ngắm nhìn khoảng trời bao la màu xanh hy vọng, hòa quyện những áng mây bàng bạc lững thững trôi. Đó cũng là đề tài cho nhiều Nhạc Sĩ, Văn Sĩ, Thi Sĩ đã tốn biết bao là giấy mực để ca ngợi vẽ đẹp tuyệt diệu này. Không ai có thể biết được phía dưới mặt biển phẳng lặng, hiền hòa này, đại dương vẫn âm thầm chứa đựng những bão tố, những cơn sóng hung hăng giận dữ !

Một ngày cuối tháng tư, đất trời đảo lộn. Vùng biển bình yên thuở nào đã dậy sóng phong ba. Hàng ngàn hàng triệu người đùa tràn lênh đênh, bấp bênh nổi trôi trên những ngọn sóng bạc đầu. Những con người bé nhỏ này chỉ là hạt muối li ti quá mỏng manh giữa lòng đại dương bao la. Số mạng của họ đều nằm trong bàn tay của trùng khơi.

Khi nhắc nhớ đến những con người gan dạ, phiêu bạc này, người ta sẽ đặt câu hỏi : “ Vì sao họ phải liều mình trôi dạt? ”

Hai chữ liều mình có thể gọi là đúng nghĩa. Vì từ lúc mở mắt chào đời nào có ai biết được, biển trùng trùng điệp điệp ra sao bao giờ. Một động lực duy nhất thúc đẩy họ thực hiện cuộc phiêu lưu không biết ngày mai, thập tử nhất sinh này cũng chỉ vì hai chữ Tự Do.

Những cơn bão dữ đôi khi đã không nương tay che chở cho những con người bạc mệnh. Biển đã lấy đi nguồn hy vọng và mầm sống mà họ khao khát đi tìm. Cái chết tức tưởi không lời trăn trối thành những oan hồn vất vơ dưới lòng biển mặn.Tiếng khóc ai oán, rên rỉ thấu tận lương tâm của lòng nhân và của đất trời.

Hình ảnh những bàn tay yếu đuối vì kiệt sức, quờ quạng vẫy gọi trong tuyệt vọng, khẩn cầu xin cứu mạng đưa lên từ mặt nước biển đã đi vào lịch sử đau thương, một khúc quanh đen tối của đất nước Việt Nam. Đó cũng là ngày khóc hận của người dân miền Nam chất phác hiền lành.

Tháng tư đen lại một lần nữa đang ngâm ngùi trở về với chúng ta. Những thuyền nhân may mắn thoát khỏi bàn tay tử thần trên biển ngày nào và tất cả người Việt hải ngoại, chúng ta cùng thấp nén nhang lòng tưởng niệm đến vong linh còn lạc loài đâu đó giữa biển Đông.

Với lòng thành tâm của chúng ta mong sao những hồn thiêng lạnh cóng bơ vơ này hiểu được rằng: “Những người may mắn sống sót ở khắp cùng bến bờ xứ lạ, vẫn mãi luôn đốt nén nhang lòng tưởng nhớ với hy vọng làm ấm lại phần nào cái lạnh lẽo mà họ đã phải buông tay, nhắm mắt, ngâm mình chìm đắm dưới lòng đại dương, vào một ngày tuyệt vọng, không may trên biển Đông “

Bạch Liên

 

Comments  

 
#1 Dương Bùi 2011-08-11 00:06
Xin cho tôi góp một nén nhang để ngậm ngùi tưởng nhớ đến biết bao đồng bào thân thương, biết bao anh, chị, em, con, cháu ruột thịt của chúng ta đã không đến được bến bờ tự do trên những hành trình vượt biên vượt biển xa lánh chế độ độc tài phi nhân đã và đang reo rắc thảm họa lên non sông nước Việt. 36 năm qua rồi mà nỗi đau cốt nhục như vẫn còn y nguyên và nước mắt chúng ta vẫn nhỏ xuống nhớ thương những người thân yêu như vừa mới tức tưởi nằm xuống hôm qua. Tội ác này của đảng cộng sản Trời không dung, Đất không tha và ngày tàn của bọn chúng sắp đến.
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 01 May 2011 17:58 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account