CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Tản Mạn Nhân Chuyến “Về Sài Gòn”

Tản Mạn Nhân Chuyến “Về Sài Gòn”

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

“Về Sài Thành, đường còn xa, xa tít mờ xa…”

Tôi kéo vali khỏi khu nhận hành lý, vừa nhún nhẩy bước đi vừa hát thầm trong niềm hạnh phúc bài “Về Sài Thành” của nhạc sĩ Hoàng Khải trên đường ra cổng kiếm xe Uber. Cuối cùng rồi tôi cũng lên được máy bay và hạ cánh an toàn trên vùng đất Nam Cali sau hơn hai tiếng đồng hồ bị giữ lại ở phi trường miền Bắc.

Chuyến về Sài Gòn (Nhỏ) này là chuyến đi tôi mong đợi từ mấy tháng nay. Không biết tự khi nào, tôi luôn có ý nghĩ “về” khi đi Nam Cali nơi có phố Sài Gòn nhỏ, nơi mà dù bận cỡ nào tôi cũng luôn phải ghé qua mỗi lần có mặt ở đây. Tháng Tám 2017 năm ngoái, vì sức khỏe nhà tôi bất ổn nên tôi không thể đi dự lễ phát giải VVNM hàng năm của Việt Báo. Tôi ở nhà mà trong lòng chẳng vui chút nào. Tiếc ơi là tiếc. Nhớ những buổi tiền họp mặt sôi nổi, hát hò, quậy chọc cùng các bạn trong nhóm Việt Bút, tiếc không chứng kiến buổi lễ phát giải rộn ràng, buồn không được nhìn các mầm non Bé Viết Văn Việt lên sân khấu nhận giải thưởng, và cùng các bạn VB chia nhau bán sách để gây quỹ cho chương trình VVNM như mọi năm.

Cho nên năm nay nhân đại hội lần thứ 8 ngày thành lập Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và ra mắt sách vinh danh nhạc sĩ Anh Bằng ở Nam Cali, mà tôi cũng có một bài viết ngắn về người nhạc sĩ tài ba luôn nặng tình với quê hương này, tôi quyết tâm phải đi cho bằng được. Tuy vậy vẫn hồi hộp từng ngày vì không biết đến giờ chót cái “bệnh già” của ông xã tôi có gì trục trặt hay không nên đâu dám book sớm vé máy bay. Chờ đến gần ngày đi, khi thấy sức khỏe “chàng” không đến nỗi tệ lắm tôi mới đưa ông ấy đến chơi với cháu nội và đặt mua vé máy bay cho dù bị…chém một phát khá đau.

Đã vậy lại còn bị xui. Buổi sáng trước khi ra phi trường, tôi cẩn thận in vé “check-in” từ máy vi tính ra, lấy bằng lái kẹp vào cho chắc ăn, rồi để lên bàn cạnh cái mũ chờ khi đi sẽ bỏ vào túi áo lạnh để tiện việc trình vé khi vô phi trường. Vừa thay đồ xong thì cũng đúng lúc trên điện thoại của tôi báo là xe Uber đã tới ngoài cửa.

Tôi vội vàng vơ cái mũ chụp lên đầu rồi kéo vali chạy một mạch ra xe, leo lên, và thở phào nhẹ nhỏm vì xe tới đúng hẹn. Người tài xế Uber là một cậu da màu khá vui tính, chào hỏi tôi xong thì anh ta nói chuyện huyên thuyên suốt con đường đến phi trường. Tôi cũng là người thích tìm hiểu, thích xã giao, nên thấy anh chàng dễ tính thì hỏi thăm đủ thứ chuyện trên đời. Người tài xế tỏ vẻ hảnh diện, miên man kể tôi nghe về gia cảnh anh ta, về vợ và hai con gái, và về cái job tài xế Uber rất thành công của anh. Sau khi mất cái “job thơm” kỷ sư vi tính, anh chuyển sang làm tài xế Uber, và sau năm năm làm việc toàn thời gian cho Uber, anh đã làm chủ một ngôi nhà ba phòng và vừa mua được chiếc xe mới toanh anh đang chạy. Tôi mãi mê nghe chuyện, thỉnh thoảng chêm vào vài lời khen và chúc mừng sự thành công của anh ta. Anh chàng thích chí nên khi đến nơi lăng xăng giúp tôi đem hành lý xuống, lại còn đẩy vô tận cửa rồi mới ra xe chạy đi.

Vì đã check-in trước ở nhà nên không cần phải tới quầy để lấy vé, tôi đi thẳng vào cổng an ninh chờ khám xét. Trời thần ơi! Khi thò tay vào túi áo khoát để lấy bằng lái và cái vé đã in thì không thấy đâu cả! Chết rồi tôi rồi! Thì ra trong lúc vội vã vì xe tới tôi đã bỏ lại những giấy tờ cần thiết ấy trên bàn, và khi lên xe cậu tài xế mãi nói huyên thuyên làm tôi không có thời gian nhớ đến chúng. Bây giờ về nhà lấy rồi trở ra thì phi cơ sẽ bay mất tiêu, và nếu không đi thì tiền cũng mất, vì vé mua cận ngày khá đắc tôi chọn book kiểu giảm giá “WannaGetAway” không thể trả lại.

Tiến thoái lưỡng nan, tôi chạy đại trở lại chỗ quầy check-in của hảng bay, tả oán với họ tôi vừa đánh mất bằng lái xe và vé máy bay trên đường đến đây, giờ không biết làm sao. Tôi cố gắng mở cái email hảng xác nhận đã check-in trong điện thoại cho họ coi, nhưng không biết sao lúc đó cái điện thoại chết tiệt lại chẳng chịu nghe lời, dùng đủ mọi cách nó vẫn nằm ỳ ra không nhúc nhích cho tôi log in vô email. Có lẽ vì lính quýnh tôi cứ chọc đại lung tung nên nó nổi khùng đứng im một chỗ. Cuối cùng thì người nhân viên của hảng bay sau khi hỏi tôi những thông tin cá nhân cần thiết, đã in ra cho tôi chiếc vé máy bay, khoanh vào mấy chữ to tướng “No ID” bằng bút lông màu đen, rồi chỉ tôi vào khu vực check an ninh để trình bày trường hợp của tôi và nhờ họ giúp.

Vậy là họ cũng còn “chừa cửa” cho những hành khách “ba chớp ba nhoáng” như tôi đó chứ. Mừng quýnh, tôi xăng xái đi vô sắp hàng. Nhưng chuyện không đơn giản tí nào. Sắp hàng chờ một hồi, đến lượt tôi thì họ gọi một nhân viên an ninh lại đưa tôi đi vòng vòng qua một cửa khác chờ tiếp. Sau khi biết tôi chẳng có mảnh giấy gì liên quan đến nhân thân ngoài mấy cái thẻ tín dụng và thẻ nhà băng không có hình (Phải chi tôi bỏ theo thẻ Costco có hình chắc là đỡ rồi, vì họ nói cần chứng minh ít nhất là một cái thẻ tín dụng và một thẻ chi cũng được mà phải có hình), họ gọi đến sở an sinh hay DMV gì đó tôi không chắc lắm, chỉ thấy người bên kia đầu dây, thông qua người nhân viên trước mặt, dặn tôi “không được đụng đến cái cell phone” của tôi khi họ bắt đầu hỏi. Rồi họ hỏi tôi đủ thứ chuyện trên đời, từ địa chỉ, số điện thoại nhà, số an sinh xã hội, tên tuổi ngày tháng năm sinh ông xã, tên tuổi ngày tháng năm sinh, nơi ở của mấy đứa con. Ôi thôi, tôi phải làm việc hết mức với cái đầu để nhớ lại cho đầy đủ ngần ấy thông tin, sém chút nữa là bị…tẩu hỏa nhập ma luôn.

Vẫn chưa hết. Sau khi biết chắc chắn tôi là “công dân Mỹ thứ thiệt” chứ chẳng phải là khủng bố khủng bao gì, thì họ đưa tôi vào một phòng đặc biệt để khám xét hành lý và khám…người. Một nàng Mỹ “da nâu” tướng to đùng bặm trợn, mặc đồng phục bảo vệ, đi thình thịch muốn xục xịch cả cái sàn sân bay, đeo đôi găng tay trắng nuốc bước lại. Cô ta đưa hai tay lên, rồi thao thao bất tuyệt nói với tôi là cô sẽ dùng đôi tay này “sờ trực tiếp” vào người tôi. Chẳng hề ngượng miệng tí nào, cô ta nói huỵch tẹt ra “tên tuổi” các nơi trên thân thể cái người mà cô chuẩn bị khám xét, điểm yếu điểm mạnh chi mô cô đều nêu ra tất tần tật, rất “tượng hình”, không tránh né hay nói mánh nói khóe một chữ nào như người Việt mình. Tôi mới nghe và nhìn vào đôi bàn tay “boxing” trước mặt mà đã cảm thấy…lạnh cả xương sống. Nhưng đã lỡ phóng lên lưng cọp, bây giờ mà có bỏ chạy chỉ tổ làm cho sự việc càng tồi tệ hơn. Tôi liền cắn răng mạnh dạng gật đầu, nói cô cứ tự nhiên “hành động”, tôi chẳng …ngán thằng Tây nào cả! Và tôi lầm thầm hứa với lòng, từ nay mỗi khi đi đâu phải luôn nhớ “quay đầu nhìn lại một lần” trước khi bước ra cửa như những nhân vật trong phim Hồng Kông thường làm…

Ra đến phía cổng dành cho xe đưa đón, trong lòng tràn ngập niềm vui tôi hí hởn bước lại chỗ bãi đậu của xe Uber và lấy điện thoại ra đặt cuộc gọi. Tưởng là đã thong dong khi qua khỏi cái “ải” hải quan ở phi trường, đến được Nam Cali là xong chuyện. Nhưng vẫn chưa phải. Bận đi này quả thật là lận đận. Phải chi gặp được tác giả huynh trưởng VVNM “rành sáu câu” về kinh dịch Phạm Hoàng Chương tôi sẽ hỏi thăm anh thử xem cái ngày tôi xuất hành có bị phạm sao phạm trăng chi hay không mà tôi bị khốn khổ cho đến giờ chót. Vì kỳ này đi chỉ có mình ên, tôi được mời đến “ở trọ” lại nhà của đôi uyên ương Phong Đào và Phùng Annie Kim, thay vì ở khách sạn như những lần đi với ông xã. Vợ chồng Phùng Annie Kim người bạn thân trong nhóm Việt Bút, cũng đã ghi danh đi dự Đại Hội 8 kỳ này để ủng hộ cho CLB TNS và các cháu thiếu nhi Mầm Non Văn Nghệ, nên đã có nhã ý mời tôi đến đó rồi anh chị sẽ chở đi chung. Khổ nỗi, nhà hai người lại ở trong một khu nhà mới kín cổng cao tường rất an ninh như chốn…cung đình, mỗi khi ra vào đều phải bấm số mật mã thì cổng mới mở cho xe chạy vào.

Tôi vô đặt hàng hết công ty Uber rồi đến công ty Lift, mà chỗ nào cũng bị trả lời “unavailable”, không sẵn sàng, chẳng có chỗ nào nhận chở tôi tới địa chỉ nhà của Annie, vì đến nơi đó phải bấm mật mã rắc rối. Tôi thử gọi Taxi, nhưng đã từng đi Uber và Lift với cái giá rất phải chăng, tôi làm sao mà chịu đưa đầu cho bọn Taxi họ chém lên gấp ba lần kia chứ. Thế là tôi phải mò mẫm lục lại sổ địa chỉ, kiếm một địa chỉ người quen gần nhà Annie và gọi Uber chở đến. Anh Phong Đào nghe tôi “báo cáo” liền chạy lại chở về nhà anh chị ấy. Cuối cùng cũng được thở phào.

Tội nghiệp “thiền sư” Phóng Dao, biệt hiệu thân thương bạn bè nhóm Việt Bút đặt cho phu quân cựu “hoa hậu” Phùng Annie Kim. Buổi chiều trước khi đi dự đại hội, anh từ tốn và kiên nhẫn ngồi dưới phòng khách chờ đợi hai “mụ o già trầu” ở trên lầu rần rần xí xọn, kẻ sấy tóc ào ào, người thay áo đổi quần soèn soẹt, lớp phấn lớp son, rồi nữ trang bóp ví, giống như còn đang là tuổi thanh xuân, mặc dù ai cũng đã làm “mụ nội mụ ngoại” cả rồi. Chả trách thiên hạ thường nói đàn bà và con nít rất giống nhau.

Khi thấy chúng tôi dò dẫm từng bước xuống cầu thang tay vén áo dài tay “tha” túi xách, dù túi xách chỉ để...làm điệu chứ thật ra bên trong chả có tiền bạc chi, chàng phu quân hoa hậu mặt mày tươi tắn thở nghe một cái phào, tưởng đâu thoát nạn. Chàng vội chộp xâu chìa khoá đứng lên te te đi trước ra xe.

Nhưng nào chúng tôi đã để ông ấy yên thân! Ra đến ngoài sân, nhìn thấy trời quang mây vắng những chòm hoa lồng đèn, hoa phong lan rực rỡ trong ánh nắng ban trưa, thật đẹp, thật hữu tình, chúng tôi kêu giật ngược bắt chàng quay trở lại giúp làm phó nháy. Lại tạo dáng tạo hình nhón chân ngoẹo cổ, bác Phóng Dao chắc là trong bụng kêu khổ liên miên nhưng cũng ráng bấm bụng chụp liền tù tì đến mấy chục “pô” cho hai mụ “để đời” và đem khoe với nhóm bạn Việt Bút.

Chúng tôi đến nhà hàng Majesty hơi sớm một chút, nhưng nhiều người còn đến sớm hơn. Năm nay buổi lễ càng thấy rộn ràng, tổ chức trông quy mô hơn năm trước mà tôi cũng có dự. Trên khán đài, ngoài những hàng chữ Kỷ Niệm 8 Năm Thành Lập, CLB TNS còn trang trọng kiêm thêm “Ra Mắt Sách Tưởng Niệm & Vinh Danh Nhạc Sĩ Anh Bằng”, nhắc nhở quan khách về người nhạc sĩ tài ba, có tấm lòng yêu nước ngút ngàn, bậc nhac sĩ tiền bối cũng là người đồng sáng lập Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ. Lúc này hầu hết các bàn đều có người ngồi. Thật là cảm động cho tấm lòng của cộng đồng Việt đối với Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và chương trình Đào Tạo Tài Năng Trẻ ở Nam Cali. Đến năm trăm vé đã được bán ra, trước đây chị Lisa thông báo trên Diễn Đàn đóng sổ thật sớm không bán vé nữa vì nhà hàng đã hết chỗ. Có thể thấy uy tín, sự tin tưởng của bà con đồng hương Việt đối với việc làm của ACE trong toàn ban CLB TNS. Tôi nhìn quanh tìm nhóm Việt Bút “phe mình”. Khổ nỗi, việc sắp xếp chỗ ngồi là do bốc thăm để cho công bình. Không biết ban tổ chức “bốc hốt” kiểu gì mà làm cho nhóm Việt Bút chúng tôi bị... tan đàn xẻ nghé, kẻ ngồi bên đông phải ngoẻo cố rướn đầu mới thấy được người bên tây.

Tôi và đứa cháu gái Hồng Ngọc tôi mời đi theo may mắn ngồi cùng chung bàn với một số các tác giả đàn anh VVNM như anh Nguyễn Hữu Thời, vợ chồng anh “Đường thi sĩ” Trần Quốc Sĩ nhưng sau đó anh chị dời sang chỗ vợ chồng tác giả Như Ý Võ, anh chị Nguyễn Viết Tân, sau thêm Annie và anh Phóng Dao, cùng vợ chồng hội trưởng Cao Minh Hưng Ngọc Bích.

Tuy nhiên, chàng trai bận rộn Cao Minh Hưng và phu nhân Ngọc Bích tất tả ngược xuôi liên tục chào hỏi người này bắt tay người kia tiếp xúc báo chí..., suốt buổi không dừng lại để ăn một chút gì, ghế của họ đã bỏ trống từ đầu đến cuối. Dầu vậy, thỉnh thoảng hai người cũng ghé lại chỗ nhóm Việt Bút để trò chuyện làm cho chúng tôi thấy rất ấm lòng. Không phải riêng nhóm Việt Bút, mà hầu như tất cả mọi người, mọi đoàn thể có mặt hôm ấy đều được Minh Hưng và Ngọc Bích chào đón nhiệt tình. Mỗi lần nhóm Việt Bút chúng tôi gặp nhau thế nào Cao Minh Hưng cũng bị mọi người chất vấn về chuyện anh có “ba đầu sáu tay”, chỗ nào cũng có mặt. Lớp lo cho CLB TNS rồi còn nhiều chương trình TV, rồi tập các em hát, nhưng anh chị vẫn luôn có mặt trong các buổi lễ phát giải VVNM của Việt Báo và luôn tham gia giúp đỡ các hoạt động của nhóm Việt Bút. Vừa qua buổi ra mắt sách của cô tác giả nhóm Việt Bút, Như Ý Võ tại hội trường Việt Báo, CMHưng đã giúp tổ chức rất thành công làm cho cả nhóm đều ngưỡng môi. Vài chị em trong nhóm bàn với nhau chờ một ngày đẹp trời sẽ ráng ... xâm mình in sách vì sau lưng chúng tôi có rất nhiều lợi thế, nhờ Việt Báo cố vấn, thuê hội trường Việt Báo, nhờ CMH và ban văn nghệ CLB TNS tổ chức dùm, nhờ nhóm Việt Bút làm... khán giả! Ôi chao quả là “thiên đường in sach” đang rộng mở cho chúng tôi!

Chương trình lễ kỷ niệm 8 năm thành lập CLBTNS được bắt đầu bằng lễ chào cờ Việt Nam Cộng Hoà và cờ Hoa Kỳ thật long trọng như mọi khi. Hội Trưởng Cao Minh Hưng, chị Như Hảo, Lisa Trần, cô Hồng Vân, và Hạnh Lê là những MC tuyệt vời đã làm cho khán giả chăm chú theo dõi chương trình từ đầu đến cuối.

Image result for Kỷ Niệm 8 Năm Thành Lập CLB Tình Nghệ Sĩ

Trong bài phát biểu của Cao Minh Hưng, anh bùi ngùi nhắc lại ước nguyện của cố Nhạc sĩ Anh Bằng, người đồng sáng lập CLB TNS, và cũng là mục đích chính của CLB TNS, bảo tồn và phát huy nền văn hoá Việt Nam. Ai cũng biết, mục đích mà Cao Minh Hưng nói bao gồm một chương trình vô cùng hữu ích, đó là đào tạo Tài Năng Trẻ bằng cách mở những lớp đào tạo giọng ca và hát múa diễn kịch cho các em thiếu nhi vào cuối tuần không thu lệ phí.

Sau phần giới thiệu quan khách thì bản nhạc “Tình Nghệ Sĩ Hành Khúc” quen thuộc đã được toàn ban CLB TNS trình bày, làm rộn rã trái tim mọi người. Xen kẻ chương trình, quan khách lại được thưởng thức tài nghệ của Ban Văn Nghệ và Ban Thiếu Nhi CLB TNS do các em mầm non trình diễn.

Thật là đáng ngưỡng mộ quý thầy cô và các ACE trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, ban Văn Nghệ, và ban Đào Tạo Tài Năng Trẻ. Chỉ mới thành lập được hai năm thôi, mà các cháu đã tiến bộ vượt bực. Hôm ấy may mắn, chúng tôi được ngồi gần chỗ ký giả Mỹ Linh của Việt Nam America Ti Vi đang phỏng vấn các cháu Tài Năng Trẻ trong chương trình Tài Năng Trẻ hàng tuần trình diễn trên VNA TV.

Trong sự náo nhiệt của nhà hàng, tôi thích thú chăm chú theo dõi các câu trả lời bằng tiếng Việt thật dễ thương, thật tự nhiên và thông minh của các bé khi trả lời cô ký giả. Bé Thuận Thiên thì nói rất thích theo học tập với các thầy cô trong Ban Đào Tạo vì “thầy cô rất là giỏi” cháu cũng nhận biết là hiện giờ cháu đã hát giỏi hơn, hay hơn trước nhiều. Thuận Nghi thì trả lời cháu rất thích vì làm được cả hai môn múa và hát luôn. Còn bé Minh Tuyết nhỏ xíu thì nói chỉ hơn một năm tập luyện mà giờ cháu múa hát tiếng Việt thật rành. Bé Mai Thy trả lời cũng dễ thương, là bé thích cả hai môn múa và hát nhưng nhấn mạnh nhờ học ở đây mà nay cháu thuộc nhiều bài hát tiếng Việt. Bé Lâm Mỹ An làm tôi xúc động vô cùng khi bé nói cả gia gia đình, ba mẹ và ông nội thay phiên đưa cháu đến học với chương trình Tài Năng Trẻ. Nếu mọi phụ huynh người Việt của chúng ta ở hải ngoại đều sốt sắng như gia đình này, cùng nhau khuyến khích các cháu đi học tiếng Việt, tham gia gia các chương trình văn nghệ tiếng Việt, thì lo gì các thế hệ con cháu sau này quên tiếng Việt. Riêng cháu thiếu niên Anthony “đàn anh” của cả nhóm trả lời rất mạnh mẽ khẳng định là cháu thích vô cùng khi theo học chương trình này.

Image result for Kỷ Niệm 8 Năm Thành Lập CLB Tình Nghệ Sĩ

Đến phần giới thiệu và ra mắt quyển sách gồm 40 tác giả khắp nơi cùng viết để vinh danh cố nhạc sĩ Anh Bằng, tôi thật xúc động khi nghe anh Trần Thăng, cháu ruột của cố nhạc sĩ Anh Bằng xác nhận là nhờ đọc cuốn sách này anh được biết thêm nhiều điều về người chú Anh Bằng mà anh chưa bao giờ nghe qua, mặc dù trước đây anh là người rất gần gũi với chú. Và anh cũng tỏ lòng trân trọng cám ơn những tác giả đã đóng góp sáng tác văn thơ nhạc về nhạc sĩ Anh Bằng. Điều này làm cho tôi cảm thấy những câu chuyện nho nhỏ mà tôi viết về nhạc sĩ quá cố Anh Bằng chẳng những không thừa mà còn làm cho thân nhân của nhạc sĩ cảm động khi được đọc.

Vì anh Trần Thăng đã nói rất đúng. Làm sao mà anh biết hết những câu chuyện “bên lề lịch sử” về nhạc sĩ Anh Bằng, vì trong đời cố nhạc sĩ đã có không biết cơ man nào người yêu mến ngưỡng mộ. Tôi ngày ấy chỉ là một cô bé thuộc “fan ngưỡng mộ” nhạc sĩ Anh Bằng, thuộc vào hàng vô danh tiểu tốt. Vậy mà tôi cũng đã có một kỷ niệm, một câu chuyện không thể quên, liên quan đến bản nhạc “Tình Lan và Điệp” của Anh Bằng mà tôi đã viết trong Tuyển Tập vinh danh cố nhạc sĩ Anh Bằng kỳ này, xin tóm lượt một chút vào đây chia sẻ với các bạn đọc. Ngày xưa, một lần ngoại tôi đi Sài Gòn lấy hàng có mua về cái máy hát dĩa. Đó là cái máy dĩa đầu tiên trong làng tôi. Nó trông giống chiếc khay trà có cái cần gắn cây kim quay vòng vòng trên chiếc dĩa lắc lư. Và dĩa hát thì bự chảng, to bằng cái đĩa đựng trái cây, chứ không gọn ghẽ nằm trong lòng bàn tay như đĩa DVD bây giờ.

Những đêm trăng sáng, mấy cậu tôi mở máy lên là bà con lối xóm kéo tới ngồi đầy sân để nghe máy hát. Trên hiên nhà, ông tôi hảnh diện cười khà khà, bày bàn trà ra mời các cụ bạn già trong xóm. Ngoại tôi ngày xưa làm Hương chức, nên cái thú uống trà Tầu của ông cũng đầy “phong cách” quan quyền thời phong kiến. Mỗi lần bà tôi đi Sài Gòn đều có mua về cho ông vài hộp trà Tầu. Tôi nhớ hình như là trà Ô Long. Cái cách uống trà của ông tôi với mấy người bạn già hồi đó ngộ lắm nên tôi thường mon men lại nhìn. Ông tôi mang ra bộ đồ trà lỉnh kỉnh đủ thứ, nào khay nào ấm, bình, cốc, kẹp gắp… Chiếc ấm trà bằng sứ bé tẻo bé teo bằng cái nắm tay của tôi với bốn cái tách cũng chỉ to hơn ngón tay cái, nhưng lại chạm trỗ hoa văn rực rỡ có dát vàng sáng chói trông đẹp mắt vô cùng. Bàn tay các cụ xương xẩu, to gồ ghề, vậy mà khi thưởng thức “trà đạo” lại nâng niu cái tách trà tí hon với một vẻ vô cùng trang trọng. Mọi người đều làm giống hệt như nhau. Từ từ nâng tách trà đưa lên ngang mũi, hít vào một hơi dài rồi mới hạ xuống hớp một chút, chép miệng gật gù rung đùi ra chiều thích thú lắm.

Trong khi các cụ bên hiên nhâm nhi món trà “cao cấp”, thì ngoài sân bà tôi cũng châm đầy trà vườn vô cái bình sứ lớn, ủ giữ ấm trong chiếc “bình ấp" làm bằng vỏ trái dừa khô, và mời trầu cau các chị các bà hàng xóm. Mẹ tôi đi rang bắp tưới mắm nêm ớt hiểm cay xè đem đãi mọi người. Bọn con nít chúng tôi vừa nghe máy hát vừa nhai bắp vừa hít hà, chảy cả nước mắt nước mũi, nhưng mà ngon chi lạ.

Khi bộ dĩa hát có bài “Chuyện Tình Lan Và Điệp” của Anh Bằng mới phát hành (Ghi tên tác giả là Mạc Phong Linh và Mai Thiết Lĩnh) cậu tôi mua về thì “khán giả rạp sân” thích mê thích mệt, có người nghe còn sụt sùi rơi lệ. Ai cũng yêu cầu quay đi quay lại, đến độ cây kim cày xới cái dĩa bị sờn chạy cà giựt cà giựt, nghe thật tức cười. Mỗi lần như vậy cậu tôi phải giở cái cần lên rồi bỏ xuống nó mới chịu tiếp tục hát.

Đám nhóc chúng tôi cũng mê Chuyện Tình Lan Và Điệp nên cùng nhau hát theo,

tôi thì đã thuộc lòng từ trước nhờ chép tay bản nhạc của ông cậu. Làng tôi rất gần quận hành chánh nên lúc bấy giờ còn an bình thịnh vượng, đêm miền quê gió mát trăng thanh. Dù ở trong độ tuổi mới lớn, tôi cũng cảm nhận được sự yên ả và vẻ đẹp ngọc ngà của những đêm trăng sáng. Ngồi ngoài sân ăn bắp rang, nhìn lên bầu trời trong veo không một gợn mây. Bên giếng nước ánh trăng bàng bạc xuyên qua từng kẽ lá. Buội chuối hàng cau như cùng đùa vui vờn nhau trong gió, đẩy xô làm ánh trăng lung linh nhấp nhô. Và bên tai thì vang vang tiếng hát cùng điệu nhạc dạt dào của bản tình buồn Lan Và Điệp. Thật không còn gì thú vị bằng. Đáng tiếc là về sau giặc giã tràn lan, súng đạn xày xéo thôn làng, những người Cộng Sản từ trên núi xuống đã cướp mất sự bình an thuở ấy của quê tôi.

Ngoài những buổi tối nghe máy hát, đi học về rảnh rổi tôi thường lấy sổ bài ca ra ngân nga. Tôi “hò hét” thường xuyên trong nhà, đến nỗi mẹ sợ tôi sẽ mê theo nghề ca hát. Một lần, bà đem đốt quyển sổ bài hát và cấm tôi không được mơ tưởng đến “nghiệp xướng ca”. Không hề gì. Tôi đã “cất” chúng vào đầy bụng, nên lén mẹ mày mò chép lại trong quyển sổ và dấu vào cặp sách.

Buổi trưa khi nào thích hát tôi chạy qua nhà ngoại, rủ Bích Vân nhỏ em con ông cậu ra vườn sau trèo lên cây xoài rậm rạp rồi hai đứa thi nhau rướn cổ mà gào. Ngồi trên cây xoài hát thì chẳng có sao. Nhưng trong một lần ngồi hát trên cây chuối đã khiến cho tôi thấy tới…ngàn sao! Đó là lần “chơi dại” nhớ đời. Chúng tôi trèo lên cái thang ai dựng sẵn vào một buội chuối rồi nhắm tít mắt cùng hò lên, “Tôi kể người nghe, chuyện Lan và Điệp một chuyện tình cay đắng…” Bích Vân nhỏ tuổi hơn, lại nhác gan nên không dám trèo chỉ ngồi ở dưới bậc thấp nhất ngước cổ lên mà hát. Còn tôi, sau này bị mẹ la “già đầu mà dại”, cố làm oai trèo lên tới năm nấc thang, ngồi vắt vẻo tay vịn thang chân thòng xuống để “song ca”.

Vừa hát, ngon trớn chúng tôi vừa ngoẻo đầu lắc lư theo nhịp bài ca. Thân cây chuối láng trơn, lại bị hai con nhóc đứa ngồi trên đứa ngồi dưới đã không cân bằng mà còn lúc lắc, chiếc thang bỗng nhiên xục xịch, vẹo qua rồi vẹo lại. Tôi hoảng hồn, nghĩ là chiếc thang đang ngã xuống nên nhắm mắt buông tay. Và từ năm nấc thang tôi rơi tự do xuống đất đánh phịch như một cục gạch, rồi nằm bất tỉnh.

Bích Vân hoảng hốt chạy vào nhà kêu la ỏm tỏi. Người lớn chạy ra đưa tôi vô cấp cứu, trong khi cái thang quỷ quái vẫn thản nhiên đứng tựa vào cây chuối như chọc quê tôi. Thì ra tôi bị thần hồn nát thần tính nên buông tay chứ cái thang đâu có ngã! Báo hại tôi bị bà ngoại cạy miệng đổ vào nước “đồng tiện” của thằng nhóc em Bích Vân, và bắt nằm yên trên giường hơ lửa đến ba ngày, dưới lưng lót dày một lớp lá cây “Ngũ Trảu” tẩm nước tiểu ướt nhèm nhẹp. Sau mới biết là “sản phẩm”

của ông tôi, hèn chi khi ấy lửa nóng làm bốc hơi, mùi khai dội lên điếng cả mũi.

Đó là một kỷ niệm “đau thương” tôi có với ca khúc “Chuyện Tình Lan Và Điệp” của nhạc sĩ Anh Bằng. Khi ông còn sanh tiền, tôi từng dự tính sẽ có một ngày trong dịp nào đó, tôi đi Nam Cali dự lễ Kỷ Niệm thường niên của CLB TNS để được diện kiến vị nhạc sĩ tài danh tôi hằng mến mộ, sẽ kể ông nghe câu chuyện tôi té thang vì “trình diễn trên cây chuối” bài hát Chuyện Tình Lan Và Điệp của ông khi tôi còn nhỏ, và …bắt đền ông cố vấn phải phổ dùm nhạc cho một trong những bài thơ của tôi. Nhưng tiếc là nhạc sĩ đã ra đi trước khi tôi gặp được ông…”

 

Cuối buổi Đại Hội 8 Năm ngày thành lập Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và ra mắt sách vinh danh nhạc sĩ Anh Bằng hôm ấy là phần văn nghệ ca nhạc cộng khiêu vũ rất sôi nổi. Nhạc trổi lên xập xình dồn dập làm cho những người có “đôi chân vàng” cũng phải…ngứa nghề nhịp chân lọan xạ. Thấy nhiều thực khách tràn ra sàn nhảy, bắt đầu với những bước chân điêu luyện, bà bạn Annie khèo chân tôi ra dấu đứng lên để cùng tham gia. Tôi lắc đầu nguầy nguậy, chỉ vào đôi giày cao gót và chiếc quần phủ gót và chiếc áo dài lướt thướt, ra dấu bộ muốn té lộn mèo cho gãy giò hay sao. Cô nàng cười trừ đành ngồi lại thúc thủ nhịp chân ngắm thiên hạ nhảy. Chúng tôi thích thú lẫn ngưỡng mộ ngắm nhìn một cặp “cụ trên cổ lai hy” mà luôn túc trực ngoài sàn nhảy từ đầu đến cuối không bỏ sót một bản nhạc nào. Phu nhân xinh xắn Ngọc Bích và CM Hưng lúc này hơi rảnh chút nên thường ghé lại chụp hình với chúng tôi và ngồi xuống cùng chúng tôi chuyện trò thật vui cho đến khi tàn tiệc. Chia tay cô bé cháu để về nhà cặp Phóng Dao + Annie nghỉ qua đêm sáng bay sớm về “trình diện” ông xã mà lòng tôi ngập tràn cảm xúc…

Tóm lại, chuyến đi này dù ngắn chỉ hai ngày nhưng thật là tuyệt vời, thật không uổng công tôi vất vả, bị lục lọi , bị khám người, bị hoảng vì sợ lỡ chuyến bay để “về” Sài Gòn. Một chuyến đi trước khổ nhưng sau kết thúc đầy thú vị. Dù tôi sống ở miền Bắc Cali, nhưng hình như duyên nợ tôi dính liền với miền Nam, nên ít nhất là mỗi năm một lần, tôi đều có lý do (hoặc tìm lý do) để …về Sài Gòn.

Và mỗi lần như thế, tôi lại được dịp viết …tản mạn.

Phương Hoa

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account