CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Tình Đoạn Trường Tháng Tư

Đoạn Trường Tháng Tư

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

43 Năm Nhìn Lại

Đoạn Trường Tháng Tư

Với Liên Khúc Thơ ( Hoạt Cảnh )

Nỗi Lòng Người Việt Ly Hương

 

Để Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận :

30 Tháng 04 Năm1975

 

Vương Anh Quân

Ngày 30 tháng 04 năm 1975, Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà đã bị đồng minh bức tử, buộc buông súng đầu hàng, rồi hoàn toàn sụp đổ. Thế là cả miền nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, một kẻ nội thù…

                    

Bốn ba năm nhìn lại , vói những trang sử đã qua, tuy ngắn, nhưng thời gian cũng đủ dài để cho mọi người dân Việt, Bắc cũng như Nam hiểu rõ ra rằng ai là chánh đạo, ai là gian tà ? ai đã tạo nên cuộc chiến` tranh 1945 – 1954 để rồi Việt Nam phải chia đôi đất nước ? – Ai là kẻ đã phát động nên cuộc chiến tranh Nam Bắc tương tàn, với chiêu bài cuộc chiến“giải phóng miền nam “? Tất cả là đều do bọn cộng sản việt nam gây nên..

Bốn mươi ba năm nhìn lại, ngày 30 tháng 04 năm 1975 có phải là ngày “ giải phóng” không ? hay thực sư chì là một chiêu bài gian manh xảo trá của chúng để biến toàn Việt nam thành một nước cộng sản, tay sai và chư hầu của cộng sản quốc tế ?...để chạy theo một chủ nghĩa ngoại lai, không tưởng và vô thần, rồi đưa dân tộc ta vào một cuộc chiến tranh , nồi da xáo thịt, làm cho hàng triệu triệu người cả 2 miền Nam Bắc phải chết oan khiên. Nhất là sau ngày 30 tháng 04 năm 1975, đảng cộng sản VN đã thực hiện một chính sách cai trị độc tài, cực kỳ dã man, vô nhân đạo, vô nhân bản và phi dân tộc tại miền nam Việt nam…đã làm cho hàng triệu người đành phải bỏ xóm làng, bỏ quê hương, bỏ đất nước mà ra đi tìm đất sống, tìm tự do. Cuộc ra đi này đã kéo dài trên một thập niên và họ đã phải trả bằng một giá trong tang tóc, đau thương, chua xót, tủi hờn: cha mất con, vợ mất chồng, gia đình ly tán. Hàng trăm ngàn người đã phải chết dưới lòng biển cả hoặc nơi rừng sâu núi thẳm, và biết bao phụ nữ đã bị hải tặc hãm hiếp… rồi bị giết trong nghiệt ngã bi thương…!

Đến nay đã non nửa thế kỷ trôi qua, trôi qua như một cơn ác mộng. Những trang sử đau thương đó làm sao xoá đi được trong giòng sử việt, trong lòng dân tộc việt, và nhất là làm sao có thể phai mờ đi trong tâm tưởng của những người Việt phải bỏ nước ra đi,,,hiện nay họ đang là những người Việt ly hương, sống hầu hết trên các nẻo đời đất nước nơi xứ người. Con cháu họ giờ đây đã bước qua thế hệ thứ ba, trưởng thành và thành công trên mọi phương diện, đã và đang làm vẻ vang cho giòng giống Việt qua mọi lãnh vực như chính trị, kinh tế, văn hoá, xã hội, giáo dục… Với trên 3 triệu người Việt ly hương đang sống khắp mọi nơi trên thế giới, họ đang là một Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại, không những vững mạnh mà còn là một cộng đồng với nhiều chất xám được nể trọng, và tiếng nói của họ cũng đã có giá trị đối với mọi người, mọi giới trên chính trường quốc tế…Tuy vậy, họ vẫn mong có một ngày về, một ngày về quang phục quê hương, họ ra đi, nhưng vẫn nhớ về cội nguồn, dân tộc và Tổ Quốc Việt Nam thân yêu…cho dù đã hơn 40 năm dài xa cách !

….Phải, họ làm sao có thể quên được một quê hương Việt Nam, nơi mà hiện nay vẫn còn trên 90 triệu đồng bào ruột thịt đang phải sống một cuộc đời lầm than, đói khổ dưới ách cai trị độc tài của bọn cộng sản vô thần ? Họ làm sao có thể làm ngơ trước một đất nước Việt Nam đang bị băng hoại và phá sản đến tận cùng, từ đạo đức, văn hoá xã hội, giáo dục..? Họ làm sao nhắm mắt và mũ ni che tai trước một quê hương Việt Nam đang bị bọn cộng sản, vì đặc quyền đặc lợi và quá hèn nhát, đã và đang cúi đầu dâng đất dâng biển, nhượng quyền khai thác đất đai của tổ quốc cho ngoại bang ? và để cho ngoại bang tự do tác oai tác quái trên quê hương xứ sở của mình ? Trong khi đó, những con dân Việt yêu nước, quyết gìn giữ và quyết đấu tranh với ngoại bang, với kẻ thù thì lại bị đàn áp, bắt bớ tù đầy ???

 

Nỗi Lòng Của Người Việt Ly Hương, những người con yêu của tổ quốc, cùng có chung một Mẹ Việt Nam, nhưng vì hoàn cảnh đau thương và đen tối của vận nước, đành phải bỏ quê cha đất tổ mà ra đi, sống tha phương nơi xứ người, nhưng tâm tư và nỗi lòng của họ lúc nào cũng hướng về cố hương, yêu quê hương, yêu dân tộc và luôn sát cánh cùng dân tộc để đấu tranh, hầu sớm giải thể đảng cộng sản vô thần ác độc đang còn ngự trị trên quê hương Việt Nam mình, mong sớm đem lại cho toàn dân một cuộc đời ấm no hạnh phúc, một nuớc Việt Nam độc lập, tự do, dân chủ, nhân bản và phú cường…

 

Để tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 Tháng 04 Năm 1975

43 năm dài phải xa rời đất mẹ thân yêu :

           Liên Khúc thơ :    Đoạn Trường Tháng 4 ( Với 3 Bài Thơ )

                                

1 * Vọng Quê Huông

2 * Việt Nam, Quê Hương Tôi

3 * Mẹ Việt Nam ơi ! Chúng Con Sẽ Về…

 

 

Bài Thơ Thứ I     Vọng Quê Hương

 

43 năm nhìn lại, kể từ sau biến cố đau thương 30 tháng 4 năm 1975, cả miền nam Việt Nam đã rơi vào tay tập đoàn cộng sản độc tài thống trị, kết quả, hàng triệu người dân Việt đã phải bỏ quê hương đất nước để ra đi tìm tự do, nhất là hàng trăm ngàn người đã phải liều mình ra đi bằng con đường vượt biển bằng những con thuyền nhỏ mong manh như chiếc lá, thiếu mọi phương tiện, lao vào một biển cả mênh mông, dấn thân vào con đưòng chết để hy vọng tìm được con đường sống…

Những người bỏ nước ra đi năm xưa, may mắn sống còn và hiện giờ dù họ có trôi dạt về đâu ? sống nơi xứ sở nào ? họ vẫn không bao giờ quên quê cha đất tổ, quên dân tộc cội nguồn, họ vẫn hướng về cố hương, hướng về Biển Đông, nơi ấy có quê hương Việt Nam, có Mẹ Việt Nam và thầm nhủ với Mẹ Việt Nam rằng :

                                        Nghìn trùng xa cách biển khơi

Con Xin mãi mãi là người Việt Nam

 

                                             Vọng Quê Hương

 

Ôi nghìn trùng xa cách

Nơi đâu là Biển Đông

Ôi đất trời mênh mông

Nơi đâu là Nước Việt ?

 

Thôi xa rồi, xin tạm biệt quê tôi

Nơi tôi sinh ra từ thuở nằm nôi

Nam, Trung, Bắc là một giòng sữa mẹ

Kiếp tha phương một kiếp đời quạnh quẽ

Tình ly hương, tình trĩu nặng bên lòng

Biết bao giờ mới thấy lại non song

Đời trôi dạt nơi bến trời xa lạ.

 

                                             Tôi có mẹ có cha

Tôi có nước có nhà

Có quê hương tiên tổ

Cùng giòng máu mầu da

Nhưng dân tôi đang mỗi người mỗi ngả

                                            Kẻ tha phương, người sống kiếp cùm gông

Từ giòng Cửu Long đến dải sông Hồng

Giang sơn đó, ôi ngàn năm bất diệt

Hỡi những ai là giống gìòng Lạc Việt

Siết tay nhau ta dựng lại ngọn cờ

 

                                Ngọn cờ độ lập tự do

Non sông gấm vóc bên bờ Biển Đông

Ôi biển trời mênh mông

Ôi cuộc đời ly biệt

Xin tạm xa người, non, nước Việt quê tôi

Nơi tôi lớn khôn từ thuở nằm nôi

 

Hồn thiêng sông núi hỡi

( hồn thiêng sông núi hỡi )

Xin giúp tôi, đưa tôi về nguồn cội

 

Quê hương, quê hương Ơi !

Việt Nam, Mẹ Việt Nam Ơi !

Xin hãy chờ con nhé

Dù muôn vạn nẻo đời

 

Nghìn trùng xa cách biển khơi

Con xin mãi mãi là người Việt Nam.

 

                     Tác giả :

                                     Vương Anh Quân

 

Bài Thơ Thứ II Việt Nam. Quê Hương Tôi

 

Quê hương tôi, Việt Nam, từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu, một dải giang sơn gấm vóc, mà TổTiên ta đã mất bao máu xương và bao ngàn năm dựng nước và giữ nước. Người Việt ly hương, cho dù đã non thế kỷ dài xa cách, lưu vong sống nơi xứ người, tuy cuộc sống đã khá ổn định và thành công trên mọi lãnh vực chính trị, kinh tế, văn hoá , xã hội…nhưng không phải vì thế mà họ quên đi đất nước, quên đi dân tộc…

Không, họ vẫn yêu quê hương, yêu dân tộc và quyết tâm cùng dân tộc đấu tranh và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam : dù chỉ một gang sông, một tấc đất, mộtgóc biển, núi, đồi…phải cùng nhau gìn giữ và bảo vệ. Nhất là hiện nay, bọn cộng sản độc tài thống trị quá hèn nhát, đã và đang nhượng đất, nhượng biển cho kẻ thù phương bắc, một kẻ thù từ ngàn đời của dân tộc…

                                                   Việt Nam ,

                           Q uê Hương Tôi.

                

Tôi sẽ về quê tôi nước Việt

Có nắng vàng lên nắng Biển Đông

Có Bắc Trung Nam trời đất mẹ

Non nước ngàn năm một giống dòng

 

Tôi sẽ về Việt Nam nước tôi

Trường sơn Đông Hải vạn trùng khơi

Núi sông tiên tổ hồn vang gọi

Vang gọi trong tôi mọi nẻo đời

 

Đất nước tôi rừng vàng biển bạc

Sông nước phù sa, lúa ruộng vàng

Hoa lá xanh mầu thơm trái ngọt

Thắm tình dân tộc Bắc Trung Nam.

                

Tổ tiên tôi bốn ngàn năm dựng nước

Chống bắc bình nam rạng giống giòng

Con cháu Lạc Hồng muôn vạn thuở

Giữ gìn tô điểm đẹp non sông

 

                                  Tôi yêu đất nước tôi

Tôi mến dân tôc tôi

Dù gang sông, tấc đất

Dù góc biển, núi, đồi

Tôi sẽ cùng toàn dân Việt

Quyết tâm gìn giữ muôn đời.

 

Tôi yêu nước Việt tôi

Tôi mến đồng bào tôi

Kẻ nào manh tâm bán nước

Kẻ nào ô nhục …

 

dâng biển , dâng đất cho người

                                   Tôi thề sẽ cùng toàn dân Việt

                                   Diệt tan bọn phản bội giống nòi .

    

chín mươi triệu Dân Việt tôi vẫn còn đó

Và hùng khí Diên Hồng xưa vẫn còn đây

Kẻ thù nào mưu toan cướp nước

Sẽ chết, chúng phải chết

trên dải đất Việt Nam này.

                                                  

Quê hương nước Việt của tôi !

Non xanh, nước biếc bên trời Biển Đông

Giòng Cửu Long, giải Sông Hồng

Tam Quan Đồng Tháp, non sông rạng ngời

                      

Toàn dân nước Việt tôi ơi !

                                 Quyết tâm ta giữ muôn đời Việt Nam.

                                            

                                                                         Tác giả :

                                                                          Vương Anh Quân

                                                      

Bài Thơ Thứ III : Mẹ Việt Nam Ơi, Chúng Con Sẽ Về …

 

Kể từ năm 1975, đã 43 năm dài trôi qua, một trang sử tuy ngắn trong giòng sử Việt, nhưng thời gian hẳn cũng đủ dài cho thân phận của hơn 3 triệu người dân Việt lưu vong…Họ ra đi bởi vì vận nước, vì bọn độc tài cộng sản vô thần…Ra đi, nhưng lòng vẫn hướng về cố hương, về tổ quốc, về dân tộc, về giống nòi, và vẫn quyết một lòng trở về quang phục quê hương…

 

                  

Mẹ Việt Nam Ơi !Chúng Con Sẽ Về_____

 

Mỗi tháng tư về…

Lòng mênh mang sầu nhớ

                 Mỗi tháng tư về…

Lòng khắc khoải chờ mong

Hướng về Biển Đông

Cố hương vời vợi ! ! !

 

Mẹ Việt Nam Ơi !

Đã bao năm, quê hương dài ngóng đợi

Sông núi tủi hờn, mãi vọng khôn nguôi !

 

Mẹ Việt Nam Ơi !

Đã bao năm qua rồi

Đã bao năm Mẹ tắt nụ cười

Mắt mẹ chan hoà cùng nước biển khơi

Đàn con mẹ vẫn phương trời ly biệt !

 

 

Mẹ Việt Nam Ơi !

Quê hương ta đã tàn chinh chiến

Mấy chục năm qua tưởng thái bình

Nhưng chưa một ngày thấy ánh bình minh ,

Dân tộc mình …Ôi ! vẫn kiếp sống điêu linh !

 

Mẹ Việt Nam Ơi !

Con ra đi…mong có một ngày

Con ra đi…mơ ước từng ngày

Một ngày trên đất nước quê hương

Cờ vàng bay, bay khắp các nẻo đường

 

Mẹ Việt Nam Ơi ! Con sẽ về

Bạn bè tôi Ơi !       Ta sẽ về

Ta sẽ vềđem lại tình người

Ta sẽ về mang lại nụ cười

Cho mẹ già nước mắt thôi rơi

Cho đàn con trẻ nguồn vui an bình

Nước nhà rạng ánh bình minh

Quê hương Đại Việt quang vinh muôn đời.

 

                Mẹ Việt Nam Ơi !...Con sẽ về

Đồng bào tôi Ơi !... Ta sẽ về

Ta sẽ vềmuôn sức muôn ngưòi

Ta sẽ vềchung sức xây đời

Xây đời hạnh phúc nơi nơi

Toàn dân đoàn kết người người ấm no

 

 

 

 

 

 

 

Ta sẽ vềbằng vạn tiếng reo hò

Bằng ngọn Cờ Vàng Độc Lập Tự Do

Giang Sơn gấm vóc bên bờ Biển Đông.

 

Ta sẽ về…bằng hùng khí Diên Hồng

Vang danh giòng Việt, non sông rạng ngời

Quyết Chung lòng…(   Quyết chung lòng…)

                             toàn dân Việt tôi ơi !

 

                                                                                    Tác Giả :

                                                                                         Vương Anh Quân

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account