CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Điểm Tâm

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Đoản khúc dưới đây được trích từ tập hồi ký "Giòng Đời Trôi Nổi" của cùng tác giả.....

 

Thời điểm :  Sài Gòn, 2004...

 

 

Điểm Tâm

 

 

 

Sáng nay tôi dậy trễ vì tối hôm qua đến hơn nửa đêm anh Việt mới đưa tôi về đến khách sạn. Tôi mở mắt quay sang bên nhưng không thấy Hồng. Nhìn vào phòng tắm thấy đèn sáng và nghe tiếng nước chảy, tôi biết Hồng đang tắm.

Với tay lấy cái remote, tôi bật TV. Năm 2004, so với lần trước tôi về, các ngài đỉnh cao trí tuệ cũng có tiến bộ chút ít. TV bây giờ được 5 hay 6 đài, cũng có màu và có nhiều chương trình khác nhau. Bật qua một đài, tôi thấy trên màn ảnh TV đang chiếu một phim ngoại quốc. Một điều rất dở khi xem phim ngoại quốc trên TV Việt Nam là họ không chuyển âm bằng nhiều giọng mà lại dùng phương pháp thuyết minh một giọng nên phim mất hay một nửa, thua phim bộ Hồng Kông hay Ðài Loan tôi xem ở Mỹ nhiều.

Bật qua một đài khác, một vở thoại kịch VN, diễn viên toàn là người miền Bắc. Bật qua một đài nữa, cô xướng ngôn viên Bắc Kỳ đang đọc tin tức trong nước.

Qua một đài khác, a ha, trên màn ảnh là một trò chơi (game show). Oh my god, họ đang chơi trò chơi Trị Giá Ðích Thực, y chang của chương trình game show nổi tiếng bên Mỹ : The Price Is Right. Tất cả chương trình, từ cách chọn người dự thi cho đến cách chơi, từ sân khấu cho đến người điều khiển chương trình đều rập khuôn giống như game show của Mỹ, có khác chăng là người dự thi là dân Việt, họ nói tiếng Việt, và trị giá phần thưởng ít hơn mà thôi.

Ai bảo đảng ta không biết cầu tiến? Ðảng ta cũng sớm nhận ra là muốn sống là phải bám đít tư bản, mặc dù ngoài miệng cứ bô bô chửi rủa, nhưng chúng là những thằng có tiền, bám đít nó để mình còn hưởng một chút thừa của chúng chứ. Khư khư theo Mác, Lê là chỉ có đói.

Nằm coi TV được một lát thì Hồng trong buồng tắm bước ra, trên người quấn một cái khăn tắm. Tôi chợt nhìn nàng không chớp mắt. Bà xã của tôi đẹp quá.

Hồng thấy tôi nhìn nàng trân trân, bẽn lẽn hỏi:

-Tại sao anh lại nhìn em như vậy?

Tôi ngập ngừng:

-Em...em...đẹp quá.

Nàng đỏ mặt đáp:

-Thôi đi ông, lại nịnh nữa.

-Thiệt mà. Anh vẫn thường nói với em là em đẹp lắm đó sao, nhưng hôm nay em đẹp thật.

Nàng chớp mắt:

-Nhảm nhí, lại muốn gì nữa đây?

Tôi cuời hề hề:

-Thì anh muốn...ăn điểm tâm. Anh đói bụng ...

Nàng cười bí ẩn:

-Ừ, đi tắm đi rồi ăn sáng.

Tôi bật dậy như một cái lò xo, phóng vào buồng tắm, mở nước nóng đứng dưới vòi sen mà thấy lòng vui vô hạn. Ðể dòng nước ấm tràn lan trên thân thể, đầu óc tôi lại bồng bềnh về một chốn bồng lai, tiên cảnh, nơi có đỉnh vu sơn với dốc đồi thoai thoải chạy dài đến vùng đồng bằng có cỏ non mượt mà, suối trong róc rách. Tôi miên man liên tưởng đến thân thể ngọc ngà cùa Hồng. Dưới cái khăn tắm nhạt màu đó là làn da trắng như trứng gà bóc, mịn màng.

Ngay từ ngày đầu tiên hai đứa gặp nhau, tôi đã ngây dại vì Hồng có đôi mắt rất đẹp và đôi môi mọng đỏ, khêu gợi, cùng những thứ khác trời cho. Tôi đã yêu người con gái đó ngay từ lúc khi nàng mở cánh cổng sắt bước ra, với nụ cười thật rạng rỡ.   Nụ cười đã làm con tim tôi đập loạn xạ.

Tôi vẫn còn nhớ nụ hôn đầu tiên của hai đứa trên sàn nhảy của vũ trường Majestic. Nụ hôn thật nồng nàn thật tuyệt vời.

Tôi biết mình là người may mắn. Tôi cũng biết mình là người đang rất hạnh phúc, cái hạnh phúc mà nhiều người đang thèm thuồng, cái hạnh phúc mà có bạc tỷ cũng không mua được.

Tôi chỉ mong cuộc đời sẽ mãi bình lặng như thế này là tôi mãn nguyện lắm rồi. Tôi chẳng ước muốn gì hơn cả. Hồng ơi, anh cám ơn em nhiều. Em đã mang lại cho anh ý nghĩa của cuộc đời.

Bất chợt, tôi cất giọng hát nhỏ một bài tình ca.

-Xong chưa anh ơi ...mau lên còn đi ăn sáng

Tiếng của Hồng vang lên cắt đứt dòng tư tưởng lan man của tôi.

-OK, ra liền.

Ðánh răng, xúc miệng, cạo râu nhẵn nhụi, không quên xức thêm một chút cologne, tôi quấn cái khăn ngang người mở cửa phòng tắm bước ra.

Hồng đang nằm trên giường, dưới tấm chăn phủ, cặp mắt đa tình nhìn tôi không chớp. Tôi nghe người nóng ran, cởi bỏ cái khăn, cúi xuống định hôn lên đôi môi mộng.

Nàng quay mặt, ghé tai tôi thì thầm:

-Ðóng cửa chưa?

-Yên chí, anh đã treo cái bảng “Xin đừng làm phiền”.

Môi tôi lại tìm môi nàng.   Hồng trân người, ôm chặt lấy tôi xiết mạnh.

Tôi lại thấy mình bay bổng trên không trung, vút cao rồi bồng bềnh trên vùng mây trắng. Tôi lại thấy mình lạc chốn đào nguyên với đồi núi, cỏ cây, suối trong cùng rừng rậm.

Hồn tôi cứ thế phiêu bồng về nơi xa thẳm.

Ngoài đường có lẽ nắng đã lên cao.

 

Trần Quốc Sỹ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 25 August 2013 22:43 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account