CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Cõi Thường (phần 3)

Cõi Thường (phần 3)

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Truyện Ngắn
 
CÕI THƯỜNG
 
( Tiếp theo )
 
****
 
   Tiếng chốt cửa mở nhẹ. Tôi nghe giọng nói chủ nhà vui vẻ chào hỏi người vừa đến và sau đó, tiếng nói một phụ nữ. Giọng nói líu ríu như chim hót của người nữ tôi nghe không rõ, còn tiếng gia chủ, tuy trầm hơn lúc trước, nhưng thân thiết và tỏ ra lưỡng lự:
- Nhà bố đương có khách. Ngày mai con và mẹ đến thăm cũng được. Khách còn ở lại vài ngày, có vội gì đâu.
- Nhưng bố ạ, khách đàn ông hay khách đàn bà?
- Đàn ông.
- Đàn ông thì bố sợ gì. Bố cứ để con vào.
- Nhưng mà...
- Chuyện này con thấy hemligt quá!
- Hemligt, tiếng Thụy Điển, nghĩa là bí mật chứ gì? Con đừng nghĩ bố không biết tiếng Thụy Điển nhé! Khách của bố hôm nay là khách đặc biệt, vài năm mới có một dịp đến. Có nhiều kỷ niệm và có nhiều chiêm nghiệm tâm tình của bố, chỉ riêng khách mới hiểu.
- Người khách này quen biết bố lâu chưa?
- Sao con vẫn còn nghi ngờ bố? Con không tin bố nuôi của con à?
- Con có thể tin bố. Nhưng mẹ con biết chuyện này, cách gì mẹ con cũng làm um lên. Con nói trước, bố ráng chịu nghe! "Khách đặc biệt, có nhiều kỷ niệm, tâm tình...", khó hiểu quá. Lúc này mẹ con biết bố có khách đặc biệt thì ôi thôi ?!...
Gia chủ ho khan, giọng nói hơi ngắc ngứ:
- Bố nói để con rõ chút xíu nữa, bố còn một chuyện riêng muốn nói với người này, nhưng chưa kịp. Khách loại này, tự ái lên, lỡ về ngay thì uổng lắm! Con hãy yên tâm, về nói qua với mẹ đây là chuyện bình thường. Mà thôi, tốt hơn hết, đừng nói. Đàn bà, thường có tính một mất mười ngờ, nhỡ có chuyện, hết cách nói với bả...
- Rõ ràng chuyện này rất hemligt ! Mẹ con chẳng tin được bố. Bố thử nghĩ coi, mẹ con biết bố "còn một chuyện riêng muốn nói với người khách đặc biệt" để tâm tình, chiêm nghiệm. Bố ơi, chỉ mới nghe đến đó thôi, hẳn bố biết là mẹ con sẽ nhìn bố như thế nào?
- Vài hôm sau, bố sẽ nói để mẹ rõ.
 Vài hôm nữa thì bố sẽ đi đường bố, và mẹ sẽ đi đường riêng của mẹ. Con biết trước như thế.
- Không chừng, bả nóng lên cũng có chuyện nha. Thôi vậy...
Việc thương lượng chắc hẳn đã đến hồi kết, hình như chủ nhà đã nhân nhượng. Tôi thoáng nghe tiếng cửa ra vào đóng lại và tiếng chân hai người bước vào phòng khách.
- Con chào chú ạ.
Một phụ nữ tuổi ngoài hai mươi, một người đã có gia đình vì trông vẻ ngoài cũng sồ sề một chút, vừa nhìn thấy tôi đã chào.
- Cháu đây gọi tôi bằng bố nuôi. Còn mẹ cháu, hồi trước ở V.N, nay qua bên này được vài tháng.
Tôi chào con nuôi chủ nhà. Nghe giọng nói ngập ngừng và nhìn nét mặt lộ vẻ mắc cở của ông, tôi cũng thấy thinh thích, chẳng hiểu tại sao...
- Anh à, chuyện hay và hấp dẫn quá. Sao đến lúc này, tôi mới biết nhỉ?
Gia chủ, tránh né câu hỏi của tôi, nói theo lối vông vo nhưng hé lộ vài điều tôi chưa hay biết:
- Tháng trước, tôi có thêm khoản tiền. Tôi gởi mẹ cháu và cháu, nhờ mua giúp một ít thực phẩm. Chẳng may đợt hàng ngoài tiệm thực phẩm chưa về và vài thứ tôi cần mua cũng chưa có, đến hôm nay vừa đến đợt thực phẩm mới, mẹ cháu mua thêm và bảo cháu đem lại. Đây, hai bịch nặng đồ ăn vừa mua.
 Và rất khôn khéo giả bộ quên câu hỏi tôi, ông bất ngờ tỏ ra hoan hỉ:
- Hôm nay anh và tôi gặp hên! Khỏi dùng đến món xà bần trong tủ lạnh nữa.
Để trêu đùa ông một chút thêm vui, tôi cười:
- Tôi tiếc cho món đặc biệt của anh quá.
- Anh đâu biết món hảo hạng để trong tủ lạnh của tôi là món gì.
Chủ nhà nhìn tôi có vẻ hãnh diện với món tuyệt vời ông từng trầm trồ khen trước đó. Còn tôi, đương nhiên là khó thể tưởng tượng nổi một món "tuyệt hảo" chưa từng nhìn thấy lúc này còn trong tủ lạnh; hình như trong ánh mắt vui vui của ông lộ vẻ trêu tức điều tôi chưa biết.
- Nào, anh thử hỏi con nuôi của tôi xem sao?
- Bố nuôi con nói với chú là ông có một món đặc biệt. Đó là món xà bần trong tủ lạnh. Nhưng chú chưa biết món xà bần là món gì. Con thử nói để chú biết, món này là món gì vậy?
- Chú chưa biết thật sao? Các thứ thức ăn của vài bữa trước để dồn lại, dân vùng quê con ngày trước thường kêu là món "xà bần". Còn món để trong tủ lạnh hiện nay của bố nuôi con, không phải là các món ăn dư để lại. Vì chính tay con làm hôm Chủ Nhật, cách nay hai ngày. Hôm ấy nhà con làm bữa mừng sinh nhật cho đứa lớn. Ngày mừng sinh nhật bạn bè mua nhiều thứ đem đến, theo một lệ có sẵn chẳng rõ dân tỵ nạn nào nghĩ ra, nghĩa là nhà nào mừng sinh nhật thì hàng xóm bạn bè giúp vào, đem đồ đem bông đến mừng, bóng bay gắn nơi ngỏ xóm. Bữa đó con nấu xong các món, nhìn món nào cũng bao nhiêu là nhiều. Con liền bớt ra mỗi món một phần, bỏ qua chút tiêu muối và để vào tủ lạnh. Thưa chú, bữa tiệc mừng sinh nhật, toàn các món ngon. Hôm nay các siêu thị hổng còn những đồ nấu đó đâu, con biết!
- Chú nghĩ, nếu đúng lời con nói, món này là từ nhiều món ngon gom lại, hình như có ai đã gọi nôm na là thập cẩm nhiều món. Món này đôi khi cũng được kể là món ngon và hiếm. Hiếm và ngon bởi ít thấy bán nơi các tiệm ăn thường; riêng về đồ nấu các món này cũng đắt và tay nghề các bếp gia cũng không phải là loại thường. Tuy nhiên người ta vẫn có tâm lý cùng một món ngon, ăn nơi tiệm ăn khác với ăn tại nhà, có thể là do cảnh trí trong tiệm dù đồ nấu ở nhà ngon hơn. 
Tôi nói dứt lời, chủ nhà vội lên tiếng:
- Nói như thế, anh đã ít nhiều làm giảm giá trị món đặc biệt của tôi.
Nhìn tôi, ông cười hóm hỉnh và nói tiếp:
- Anh nên biết, dẫu anh có tiền, có tài, có danh vọng chưa chắc anh đã được xơi món đặc biệt này!
- Anh tỏ ra vẫn còn giữ một đặc tính quá kiêu hãnh nhưng hơi khó nghe của anh thuở nào. Tôi nhận thấy đôi khi anh nói hơi quá. Chuyện này đơn giản chỉ là thưởng thức một món ăn - Tôi mạnh dạn nói ra ý kiến vừa nghĩ. 
Ông cười:
- Lúc này tôi không nói với mục đích để "thuyết" anh, và tôi cũng không "cãi lại" anh. Anh vừa nói tới thưởng thức, đúng không? Tôi xin hỏi anh, thưởng thức một món ngon khác hẳn với việc ăn để cho no bụng, đúng không?
Cô con gái nuôi nghe tiếng ông và tôi có lời qua lại, nhanh chóng từ bên phòng bếp bước ra:
- Bố ơi, một cây bánh mì mẹ con mua từ tuần trước, nay vẫn còn. Từ sáng đến lúc này, bố và chú vẫn chưa ăn sáng?
Ông chuyển sang giọng nói trầm buồn, chắc hẳn theo kịch bản ông đã soạn trước:
- Hai bên ăn miếng trả miếng găng lắm. Vừa rồi chú còn 'tẩm quất' cho bố, dán cái mác chủ nghiã "đặc tính quá kiêu hãnh nhưng hơi khó nghe", có phải không bạn tốt?
Nghe đến đây, tôi không thể không cười:
- Anh sướng quá nhỉ? Gặp tôi, anh được 'tẩm quất' miễn phí. Sướng ha!
Cô con gái nuôi chủ nhà nghe qua chuyện vui giữa ông và tôi, miệng cười ngỏn ngẻn và chào ra về. Chủ nhà nói với theo:
- Cho bố gởi lời chúc mẹ khỏe nha!
 
....
 
( Còn tiếp )
 
2001 - 2010
 
Vân Võ Hoài Phương

Comments  

 
#1 vân võ hoài phương 2013-06-18 05:20
Kính chào Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ
Vân võ hoài phương đã gởi xong truyện ngắn "Cõi Thường" (gồm 4 phần ngắn và đoạn kết) đến quý CLB Tình Nghệ Sĩ. Hôm nay, VVHP vừa gởi tiếp đến quý CLB Tình Nghệ Sĩ thêm một truyện ngắn "Tình Yêu Chợt Đến" (gồm phần 1 và 2), những phần tiếp theo xin gởi thêm sau. Rất mong truyện ngắn "Tình Yêu Chợt Đến" gặp dịp may góp vui với bạn gần xa trong những ngày nắng đẹp.
Vân Võ Hoài Phương
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account