CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-12

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-12

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

 

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-12
                                                                            Nguyễn thành Thụy (JT)
TKD

 

56. Nhà tranh vách đất

Ở nhà quê, có lúc gia đình tôi thấy nhà ở chật chội phải xây thêm một cái “chái” (extension) thêm cho thoải mái. Tôi được dịp ngắm các ông thợ đóng cọc, đổ nền rồi xây vách. Tôi thấy trát vách sao thật đơn giản, chỉ cần lấy vôi trộn với rơm rồi trát lên. Thế là xong. Tôi thích thú nhủ lòng là kỳ sau mình cũng dám tự tay làm chứ không chơi.

Sau đó mẹ tôi kể một chuyện là có một cô gái trẻ ở trong vùng đã ăn lủng vách vì đang có thai.Tôi buồn cười nhưng lại nghĩ nhà tranh vách đất vôi thế mà hay. Đã đơn giản dễ xây lại còn là nguồn calcium cho những bà hay cô đang mang thai nữa. Hihi.

=================================================================================================================

57. Con cóc là cậu ông Trời

Ở nhà quê không thể nào không nói tới “cóc”. Cóc là một con vật dị kỳ. Tuy nhỏ nhưng chả dám đụng tới nó vì da nó xấu xí, sần sùi lại chứa nọc độc. Mỗi lần mưa thì nó nghiến răng kêu ọp ọp rầm trời. Tôi thường né cóc nhưng khi nó vào “chơi” trong bếp không chịu đi thì cũng phải đánh. Đánh xong thì phải quăng đi thật xa nhà rồi rửa tay rửa gậy sạch sẽ. Một bà chị tôi tuy chẳng sợ rắn nhưng lại sợ cóc khủng khiếp. Thấy cóc là bỏ chạy và kêu ầm nhà.

Có một lần, cha mẹ đi vắng, bà chị này la mắng cô em tôi. Cô này lẳng lặng ra sau vườn kiếm được một bộ da cóc khô. Lấy que đâm vào, cô ta đem cóc về “dứ” bà chị. Bà này hoảng hốt phải chạy trốn sang nhà hàng xóm.

Từ đó cô em tôi bắt đầu có “thế lực” trong gia đình vì biết dựa vào “cậu ông Trời”. Tôi cũng không ngờ là cô bé này mới chừng dăm tuổi mà dám chơi thế.

=========================================================================================================

58. Mùa Đông bực bội

Mùa Đông bực bội hay không vừa lòng (Winter discontent) là một hiện tượng tâm lý của học trò mà tôi về sau học được của một ông Hiệu Trưởng một trường Trung Học tư nổi tiếng tại Melbourne. Hiện tượng này xảy ra vào năm thứ hai sau khi vào trường Trung Học. Ông bảo năm đầu vì mới vào, chân ướt chân ráo phải học hỏi nhiều nên học trò ít có quậy. Tuy nhiên lên năm thứ hai, khi đã quen nước quen cái thì học trò bắt đầu quậy vì các cuộc thi cử lớn như Tú Tài vẫn còn xa.

Tính theo học trình Việt Nam hồi xưa thì năm này là đệ lục (lớp 7). Quả là thế. Sau năm đệ thất thi cử xong mới vào ngoan ngoãn, học trò đệ lục hết lạ, bắt đầu quậy theo hiện tượng “mùa đông bực bội”. Đám học trò lớp tôi ở Petrus Ký cũng thế, bắt đầu phá phách và gây lộn.

 

Lúc đó tôi tương đối nhỏ con vì nhỏ tuổi. Các bạn trong lớp nhiều trự hơn tôi 2 tuổi và to con hơn nhiều. Đám bự con bắt đầu bắt nạt đám nhỏ con khi thầy cô không có ở đó. Làm “anh chị” bự dợt đám đàn em cho khoái.

Khi ra sân chơi tôi thường hay bị bắt nạt. Một vài tên lớn hơn ký đầu mấy tên nhỏ rồi chạy. Tôi bực bội rượt theo nhưng không bắt nổi. Rồi những tên khác thấy hay cũng nhào vô chọc ghẹo. Tôi lại càng nóng và rượt chúng nó thêm. Nhưng vô vọng. Có lần tóm được một đứa chạy chậm, đấm cho hắn một quả. Những đứa khác thấy vậy vào méc thầy cô. Thầy cô ra xem thì quả là tôi đi rượt đánh chúng nó. Bị phạt, tôi lại ức và tìm cách chơi lại. Càng ngày thì chúng nó lại càng khoái và rủ thêm đông đảo để chọc ghẹo đấm đá cho vui.

 Sau tôi không dám ra sân chơi nữa vì ra thì bị ăn đòn chí tử. Rồi cuối năm đệ lục tôi bị 2, 3 thầy cô phê vào học bạ: “Học giỏi nhưng hạnh kiểm kém”

Nghĩ lại công trình học cả năm đệ lục, vừa bị ăn đòn từ các tay “anh chị” bự (bullies) lại vừa bị tội từ thầy cô. Cha mẹ buồn rầu, lo lắng, tôi cảm thấy mình sao mà số xui tận mạng. Nhưng cũng phải công nhận là tôi đã có hung hăng, thích ăn miếng trả miếng.

Quả là một “mùa đông bực bội” vào năm đệ lục. Các nhà tâm lý Tây Phương thế mà đúng.

============================================================================================================

59. Đi học võ

Rầy la tôi mãi mà chẳng đi đến đâu, ba tôi lúc đó bàn với gia đình phải cho tôi đi học võ. Mọi người trong nhà đồng ý nhưng có một ông chú hay cậu gì đó lại bảo:

- Gớm, cái thằng nhỏ thích đánh lộn mà lại cho nó đi học võ thì như “gửi trứng cho ác”. Bác coi chừng đấy nhé.

Nhưng ba tôi bênh vực tôi sát ván, bảo là tôi “bị người đánh” chứ không phải “thích đánh người”. Tôi cũng nghĩ thế. Thế là hè năm đệ lục tôi đi học võ Thái Cực Đạo Đại Hàn hay Tae Kwon Do của một ông thầy người Việt học được từ quân đội Đại Hàn đang đóng ở Sài Gòn lúc đó. Tôi nhớ là học võ của trường phái Chung Do Kwan.

Đây cũng như dịp làm tôi mở mắt ra. Tôi học cách nắm tay đấm cho hiệu quả và tập dợt đêm ngày. Mua giây thừng về quấn vào cột nhà để luyện tay đấm và tay chặt. Chị tôi may cho thêm một bộ đồ võ thứ hai. Cứ thế, tôi bỗng say mê với võ nghệ trong ba tháng hè cuối năm đệ lục.

Về sau tôi đọc sách thấy có một vài sư tổ nghề võ sáng chế võ công tuyệt hảo vì hay bị “ăn hiếp”. Tôi nghĩ mình cũng đồng thuyền. Thôi cứ học Tae Kwon Do. Sang Úc mới biết môn này được truyền bá sang Mỹ rất nhiều là vì quân đội Mỹ đóng chung với quân đội Đại Hàn ở VN, học rồi mang về Mỹ.

Sau 3 tháng tập luyện, nghỉ hè  xong, vào năm đệ ngũ tôi đổi sang trường phái Oh Do Kwan cho tiện giờ và tiếp tục học. Lúc đó tôi lớn con hơn một chút và khỏe mạnh. Một số bạn bè thân biết tôi tập võ nên đồn ra. Mấy trự năm ngoái hay bắt nạt tôi bây giờ giảm bớt từ từ. Hơn một chục đứa năm ngoái nay chỉ còn chừng 2, 3 đứa dám giỡn với tôi. Số nhỏ này này vẫn theo mửng cũ tức là thụi tôi rồi chạy. Tôi chưa chạy nhanh bằng mấy tên này nên phải chịu.

Nhưng tôi nghĩ ra một kế khác. Tôi nhớ mấy tên này và rình rập từng tên. Khi có dịp cũng thụi cho nó một quả rồi chạy. Hắn chạy theo thụi lại nhưng tôi biết cách đỡ nên hắn chẳng gỡ lại được cú thụi này. Với lại tôi đã lớn, đỡ khá mạnh nên mấy tên này bắt đầu sợ.

Rồi một ngày. Cái gì tới sẽ phải tới. Có một tên tỏ ra bực bội với tôi:

- Sao tao thấy bây giờ mày “lộng” quá độ. Tao muốn đánh tay đôi với mày.

- Tao không muốn đánh tay đôi với ai hết.

- Mày không muốn nhưng tao muốn. Sau giờ học bữa nay, ra sân vận động sau trường. Thử xem mày tài nghệ đến đâu.

Không cách gì từ chối, tôi miễn cưỡng nhận lời và kêu thêm một tên đi theo nữa làm trọng tài.

Ra sân vận động chúng tôi kiếm một góc vắng vẻ và quăng cặp táp cho tên trọng tài giữ. Cởi áo ra và chuẩn bị so tài.

To con hơn tôi một chút, hắn ào vào như một con mãnh thú như chờ dịp để bắt mồi. Những cú đấm tung ra như mưa, ào ào như sấm. Tôi vừa đỡ vừa lùi, đi qua đi lại để né, vừa nhận xét tình hình.

Vài lần xáp lại như thế thì tôi thấy những cú đấm của hắn trông như  vũ bão nhưng chỉ là loạn xạ, thiếu định hướng và không hiệu quả. Mà có trúng chăng nữa thì tay đấm còn yếu nên cũng chả sao. Tôi biết hắn chẳng có học võ như tôi nên đã vững dạ. Tôi có kinh nghiệm giao đấu và có luyện tay đấm đoàng hoàng mặc dầu mới tập võ có 6 tháng.

Biết tẩy hắn, tôi bắt đầu chuyển sang thế công, phản đòn lia liạ. Những cú đấm của tôi tuy ít nhưng mạnh và chính xác. Ăn đòn vài lần, hắn phải lùi lại, bắt đầu nao núng không còn dám hung hăng như trước. Tôi bồi thêm vài cú đá.

Hắn bỗng đổi chiến thuật, bắt chân đá của tôi. Hơi loạng quạng nhưng tôi thấy cả hai tay hắn đang cầm chân tôi nên hở trên mặt. Tôi theo đà bung tới đấm một quả thật ngọt vào giữa mặt hắn. Hắn buông tôi ra và ôm mặt. Tôi dừng tay bảo với tên trọng tài:

- Đánh thế là đủ rồi. Mày kêu nó ngừng đi. Tao phải đi đây.

Tên trọng tài đồng ý và chúng tôi chấm dứt cuộc đánh tay đôi này.

Tôi lượm cặp, cầm áo đi về trước, để lại một đối thủ, tuy thua nhưng vẫn còn bực bội muốn tiếp tục đánh tiếp nhưng trọng tài không cho phép. Tôi mệt mỏi nhưng chẳng hề hấn gì. Cũng chỉ như một ngày tập võ, nhiều hơn chút, thế  thôi. Công lao tập luyện võ sáu tháng trường thế mà hữu dụng. Chỉ cẩn thận khi về nhà không để cho ai biết.

Hôm sau tôi thấy hắn có một quầng thâm dưới mắt phải. “Black eye” là thế. Tôi bỗng rùng mình, ngỡ ngàng. Lần đầu tiên tôi đã đả thương một người. Mà có phải tôi muốn thế đâu. Hắn bắt tôi phải đấu. Tôi không thể từ chối.

Từ đó tôi ra sân chơi thoải mái. Chẳng ai muốn hay dám gây sự chân tay với tôi nữa. Mà tôi cũng chả muốn đánh đấm ai. Các vụ đánh lộn nay đã chấm dứt và tôi xong năm đệ ngũ với lời phê “học khá” mà hạnh kiểm tốt. Ba tôi cũng như gia đình mừng hơn ai hết, bảo là từ nay không còn phải lo vấn đề hạnh kiểm của tôi nữa. Chỉ lo học mà thôi.

Phải nói là võ Tae Kwon Do đã giúp tôi có một cuộc sống thật hòa bình với chúng bạn. Càng tập lâu thì càng thuần tính, theo kỷ  luật chả muốn gây hấn với ai. Tất nhiên là cũng chẳng ai dám gây hấn với tôi. Tên so tài ngày trước với tôi nay lại trở thành bạn thân. Thật tréo cẳng ngỗng nhưng lại tốt vì tôi cũng học được nhiều điều hay từ hắn.

==================================================

60. Đại học Úc

Vào đại học ở Úc, ở một đại học xá chung chạ với các SV trẻ cùng lứa tuổi, tôi cũng tự hỏi: Lỡ có ẩu đả thì ra sao?

Một hôm ấy, câu hỏi này đã được giải đáp. Một SV bị đấm một quả vào mặt trẹo quai hàm. Nạn nhân bình tĩnh tìm nhân chứng và kêu cảnh sát. Cảnh sát lại lập biên bản và phạt người đánh khoảng $200, một món tiền khá lớn đối với SV lúc đó. Tên này còn bị Đại Học Xá cảnh cáo là lần sau sẽ bị đuổi thẳng thừng.

À thì ra cách giải quyết là thế. Nước văn minh có khác. Nếu đánh qua đánh lại thì cũng chả tích sự gì.

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 19 August 2012 04:40 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account