CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Tình THƠ TÌNH TUỔI HỌC TRÒ (a collection)

THƠ TÌNH TUỔI HỌC TRÒ (a collection)

E-mail Print
User Rating: / 8
PoorBest 

THƠ  TÌNH TUỔI HỌC TRÒ

(A collection of 13 poems from different poets)

1.   HỎI TỘI ANH.

 Hỏi tội anh: Sao ngày xưa không nói?

Khi anh nhiều lần đã gặp gỡ  em,

Em  người dưng, anh lớn hơn mấy tuổi,

Ngại ngùng gì chỉ thầm lặng nhớ thương ?

            Em gái anh và em chung một lớp,

            Là đôi bạn thân suốt mấy năm liền,

            Hai tâm hồn đời học sinh vụn vặt,

            Chưa bao giờ em có một niềm riêng.

Khi mỗi lần đến nhà anh thuở đó,

Bạn và em rủ rỉ chuyện tâm tình,

Anh lạnh lùng nhìn em làm em …sợ,

Cứ bâng khuâng “Hay anh ấy ghét mình” ?

                Tuổi học trò sao mà nhiều lãng mạn,

                Như con thuyền trên sóng nước đẩy đưa,

                Em chưa có người thương đi bên cạnh,

                Tan trường về áo trắng đẹp ngây thơ.

Thuở ấy tâm hồn em là gío lộng,

Gió muôn chiều, mà tình ở nơi đâu?

Em nào hiểu trong con người thầm lặng,

Anh đã cho em tình cảm ban đầu.

              Sao anh chỉ lạnh lùng và nghiêm khắc?

              Chưa bao giờ anh nói chuyện với em?

              Lòng ngây thơ em phân chia khỏang cách,

              Dù gặp anh, em chẳng dám lại gần.

Anh là anh, em chỉ là em gái,

Hai cuộc đời, hai ngã rẽ khác nhau,

Bao năm qua chưa một lần gặp lại,

Sông nước vẫn trôi, mây vẫn ngang đầu.

              Đến hôm nay vô tình em được biết,

              Có một thời anh từng mến thương em,

              Anh qúa trẻ và em thì mới lớn,

              Có nghĩa gì chút tình cảm mong manh.

Hỏi tội anh: Đã vô tình lắm nhé !

Thời gian qua và tình cũng qua rồi,

Nếu anh nói những gì anh suy nghĩ ,

Biết đâu bây giờ mình đã nên đôi ?

                Em vẫn hiểu đó chỉ là số mệnh,

                Tình như mây bay lạc bốn phương trời,

                Lòng vu vơ đôi khi em vẫn trách:

                Sao ngày xưa anh khờ thế, anh ơi !!!!

   Nguyễn Thị Thanh Dương

 

2.   THEO LỐI EM VỀ

Thấy em thấp thoáng bóng từ xa

Áo trắng thướt tha dưới nắng tà

Tóc dài buông thả đùa trong gió

Ngây ngất hồn anh dáng ngọc ngà

 

Theo gót em về khi lớp tan

Âm thầm lê bước vết chân hoang

Nhắn gió gởi mây lòng bối rối

Bên thềm chiều mộng nhạt miên man

        Em vẫn hồn nhiên trên lối về

        Anh lòng ngây dại cõi đê mê

        Phượng đỏ ngập đường tình chẳng ngỏ

       Ngại ngùng một gã sợ sang hè

Nhớ má em hồng pha sắc nắng

Ai oán tiếng ve hè đã sang

Lưu bút lạnh lùng tờ giấy trắng

Em có hay chăng sợi đắng mang

       Anh gom kỷ niệm dấu trong thơ

       Tàn phai lá uá những mong chờ

      Ngập sầu hồn lạnh cung đàn lỡ

      Lối mộng tình anh khúc nhạc mơ.

Uyên Phương Minh Nguyệt

 

3.   CHIỀU TAN TRƯỜNG, BUỒN

 Chiều tan trường, anh một mình đứng đợi,

Chuyến xe nào cũng vắng bóng em thôi!

Anh thờ thẫn nghe trời dần sẩm tối

Phố lên đèn, khơi dậy nỗi đơn côi!

            Em của những tháng năm hồng mộng ước,

            Của những ngày trắng mát áo Trưng Vương,

            Của những đêm sầu tím hồn thao thức

            Và những chiều vàng ấm, tóc mây buông.

Đôi mắt biếc hồn nhiên mầu nắng hạ,

Bờ mi cong khép nép dáng thu buồn,

Làn môi thắm mùa xuân cười rộn rã,

Đêm đông thèm sưởi ấm ngón tay thuôn.

          Anh gặp em một chiều thu bỡ ngỡ.

          Rất vô tình đôi sóng mắt giao nhau,

         Anh chợt thấy cửa địa đàng rộng mở,

         Trái tình yêu trong miệng rắn tươi mầu.

 Rồi mỗi chiều tan trường anh đứng đợi

Chuyến xe tình mang bóng dáng thân yêu.

Em mắt biếc, cho hồn anh chới với,

Em môi hồng, tim anh buớc chân xiêu.

         Anh say đắm trong tình yêu hớn hở,

        Tuổi học trò dệt những giấc mơ hoa.

       Mới thoáng đó đã mơ ngày pháo nổ,

      Dây tơ hồng quấn quýt trói chân ta.

Nhưng than ôi, đã bao lần gặp gỡ,

Đã bao lần đôi sóng mắt giao duyên,

Đã bao lần nghe lòng mình rộn rã,

Mà chúng mình hai đứa vẫn chưa quen!

         Anh nhút nhát hay là anh khờ dại?

         Em kiêu kỳ hay em cũng băn khoăn?

        Hoa với bướm đã giăng đường tình ái,

        Sao mình còn chân díu bước phân vân?

 Để bây giờ tan trường anh đứng đợi.

Chuyến xe nào cũng vắng bóng em thôi.

Tim tê tái, xót xa và bối rối,

Anh thẫn thờ bên góc phố đơn côi!

        Nỗi đau, niềm nhớ xa vời,

        Buồn ơi, ta hãy ngỏ lời chào nhau!

 MÙI QÚY BỒNG

 4.   CHO BÉ CỦA ANH

 Nắng quái đùa dai xuyên lá cây

Nghịch tinh ve vuốt cánh vai gầy,

Rồi men lên lén hôn bờ má

Làm Bé của anh chợt ngẩn say.

       Mắt biếc đột nhiên xanh biếc thêm,

      Mi cong nhẹ khép rất êm đềm,

      Làn môi hồng thắm cười e ấp.

     Mái tóc huyền thơm hương thủy tiên.

Anh ngẩn ngơ như chú bé con,

Lần đầu tiên nếm trái đào ngon,

Hồn thơ ngây ngất vì say đắm,

Rộn rã tim yêu đập nhịp dồn.

       Mở rộng vòng tay góp nắng trong

       Anh gom thành bụi phấn tơ hồng,

       Rắc lên từng cánh hoa ân ái,

       Kết chuỗi vòng thay nhẫn đính hôn.

 MÙI QÚY BỒNG

 5.   CUNG ĐÀN XƯA.

 Ngày xưa đi qua ngõ

Anh dạo mấy đường tơ

Nhạc buồn vương vương lối

Cho lòng em ngẩn ngơ 

       Đường đi, về hoa cỏ

      Màu xanh, hồng mộng mơ

      Ru hồn cô gái nhỏ

      Áo trắng buồn bơ vơ

Anh cùng đàn tâm sự

Buổi trưa buồn phượng bay

Em học về qua ngõ

Buồn bao giờ không hay

       Đàn anh rung từng điệu

      Khóc cho một lần yêu?!!

      Lòng em nào ai hiểu

      Một mình, yêu và yêu

Hè về, hoa phượng trổ

Ngõ vắng, ve sầu ngâm

Tiếng đàn anh nức nở

Hận tình đời trăm năm

      Rồi xa trường yêu dấu

     Ôi ba tháng hè dài

     Chín mươi ngày thương nhớ

     Tiếng đàn vương u hoài

Ngày phượng hồng thôi rụng

Ngày ve sầu thôi ngâm

Trời mưa bong bóng nhỏ

Tàn mùa hè một năm

       Em trở về ngõ xưa

      Trời trưa cơn mưa thưa

      Cửa nhà anh không mở

      Đàn thôi rung đường tơ

 ( Đàn anh đem đi bán

Vì tình anh dở dang?)

Lòng sầu em ấp ủ

Một tình yêu ngỡ ngàng

      Sáng sáng rồi trưa trưa

     Đường mòn loang hoa nắng
     Đâu dư âm ngày xưa
     Đã chìm trong dĩ vãng

 Mưa buồn mưa bay bay

Em về, đi từng ngày

Phượng đỏ sầu không thắm

Má thôi hồng hây hây

       (Chắc anh, người trai trẻ

      Đã lên đường tòng quân?)
      Đường đi ra chiến trận
      Có mang đàn theo không?

 Bao giờ anh trở lại?

Thuyền xưa xa bến rồi

Dòng sông còn chảy mãi

Thời gian hờ hững trôi

      Cửa nhà anh không mở

      Đàn thôi rung đường tơ
Nhưng lòng em vẫn mãi
Nhớ hoài cung đàn xưa.

 ( Để nhớ một tiếng đàn thời đi học)

 Nguyên Nhung.

 6.   U TÌNH

 Một lần vấn chuyện tình cờ

Tôi về nhặt chữ làm thơ gửi người 

Giờ phương nào đó xa khơi

Biết người còn nhớ đoạn đời ngày xưa

Tỉnh yêu một thuở đón đưa

Người sao chôn kín không thưa thành lời?

Ta vô tình chẳng hiểu người

Nên vụng về thiếu nụ cười cầu thân

Lối xưa qua lại mấy lần

Mà câu thổ lộ ái ân không thành

Bây giờ cách biệt thôi đành

Tình yêu chắp cánh, chim xanh bay rồi

Hương tình giờ vẫn chưa rời

Biết người yêu trộm hồn rơi ta buồn

Người ơi đâu cánh tay thuôn

Khép nhau lấp kín lại nguồn thời gian

Tình xuân giờ vẫn chưa tàn

Tìm nhau đi để xoá tan muộn phiền

Đem nhau tới đỉnh bình yên

Bàn tay chắp phím nối liền cung xưa

Bây giờ yêu lại vẫn vừa

Ta chờ em tháp tình xưa muộn màng

 Lê Văn Chiếu

(Cần thơ 1973)

 7.    Một Thuở Yêu

 Một thuở yêu nhau luyến vạn ngày

Hoàng ơi anh có biết đêm nay

Cô đơn em thẫn thờ bên trướng

Dệt chút tơ lòng gửi gió mây

         Kỷ niệm ngày xưa em vẫn mang

        Tình ta tha thiết đẹp muôn vàn

        Mỗi chiều em nép bên song cửa

        Đợi cánh thư hồng anh gửi sang


 Và đây là ít dòng thơ anh:

 

"Đó đây cách một con đò

Xa xôi chi đó mà chờ không sang?

Chiều nghe gió lộng cuối làng

Nghe lòng dìu dịu nhớ thương khôn cùng

Đó đây cách mấy con sông

Cách bao nhiêu bến mà lòng cách xa

Chiều nay nắng đổ bóng tà

Trên con sông cũ hay là về đâu

Nhớ nhau biết nhớ phương nào

Buồn không ai hiểu vì sao mà buồn

Chỉ duy biết có một hôm

Gặp em thấy đỡ cô đơn rất nhiều

Thế thôi rồi dáng diễm kiều

Xa tôi tôi thấy những chiều nhớ thương.."

 Cao Minh Nguyệt

 8.   TÌNH THƠ

         Tôi nữ sinh Nguyễn Huệ

        Anh nam sinh Bồ đề

        Hai trường cùng con phố,

        Chung nhau một lối về.

Rồi một hôm tình cờ,

Gặp Anh, tôi lớ ngớ

Anh nhìn tôi bỡ ngỡ

Gật đầu cười vu vơ.

        Bao buổi sáng tinh mơ

        Nhiều chiều qua lặng lờ

        Không gian là duyên cớ

       Gợn chút buồn vẩn vơ.

 Niềm vui đến bất ngờ

Thăm bạn, qua ngõ kề

Anh vòng tay đứng đợi

Mắt cười, chân run ghê.

       Giã từ tuổi dại khờ,

      Bước vào thời mộng mơ

     Tập làm duyên e-lệ

     Biết mong ngóng đợi chờ

 Buổi chiều vàng gợi nhớ

Tan lễ muộn Nhà thờ

Anh chờ, trao tập vở

Khẽ lời : có phong thơ!

      Thẹn thùng, thầm mắc cỡ,

     Hồi hộp, đành ngó lơ.

     Tình thư chưa vội mở,

     Sợ vương vào dây tơ.

 Thời gian trôi hững hờ

Anh xứ người bơ vơ

Tôi  duyên đời  lỡ cỡ

Tình vẫn hoài TÌNH THƠ!.

 Le thi Hoai Niem

 9.   Chuyện Tình Tuổi Học Trò

 Bao năm từ thuở mình yêu
Bao nhiêu kỷ niệm bao chiều mộng mơ
Em hiền mắt biếc nai tơ
Anh quên trang sách ngồi ngơ ngẩn nhìn
Em như tia nắng bình minh
Sưởi hồn anh ấm niềm tin yêu đời
Tim anh nao nức đợi chờ
Dịp may mau đến ngỏ lời làm quen
Em còn nhớ kẻ mon men
Lại gần khẻ hỏi xem "Em đọc gì..."?
Chắc em thầm nghĩ "Hỏi chi?"
Yêu em anh quyết đứng lì không đi...
Sân trường thêm bóng cây si
Anh trồng bên lối em đi học về
Gốc cây anh khắc lời thề
Yêu em giữ mãi cơn mê tình đầu
Bao năm vẫn ngỡ ban đầu
Mơ sau sánh bước trên cầu uyên ương...

 Cao Minh Hưng

 10.               Ánh mắt

 Ta mong ước yêu đương trong ánh mắt,

Suối cô đơn, như hạn hán bao năm.

Em ngưng bước, buổi chiều kia nắng tắt,

Đến bên em, cả vũ trụ trăng rằm.

              Ánh mắt em, ôi cả trời mơ ước.

              Linh hồn em, ta trìu mến trong tay.

             Hay duyên nợ, an bài trong kiếp trước,

            Hôn môi em, trong chén rượu vơi đầy.

 Em duyên dáng, ta nhìn em ngơ ngác,

Đến bên em dạo khúc hát đam mê,

Em yêu hỡi, thương nhau bằng thơ nhạc,

Hãy nhìn ta, ôi ánh mắt pha lê.

          Em lộng lẫy, tâm hồn ta hoang phế,

          Suối cô đơn, bỗng nước chảy thông dòng.

         Ánh mắt em, ôi khung trời thơ mộng,

         Mắt lưu ly, ta chết lịm trong lòng.

Em cất bước, tại sao em đi nhỉ ?

Dáng kiêu sa, ta bỗng thấy cô đơn,

Em nhớ nhé, đôi ta từng tri kỷ,

Tại vì em, ta mến nhạc yêu đờn.

 John Thụy

 

11.     Tình học trò

Cha tôi người làm việc quốc gia,

Má con chàng ở vùng Cộng sản.

Tuổi thơ ngây biết gì lửa đạn.

Yêu và yêu chẳng có chi bàn.

            Rồi một ngày, tôi chẳng sang ngang,

           Sao nghĩa tình thôi đành đứt đoạn.

           Âm thầm chàng từ biệt đi xa!

          Tình yêu đầu vuột mất đâu ha?


Chàng hỏi tôi như chính tôi hỏi chàng:

 

Sao bỗng dưng tình trả lại anh?

Khi lòng lưu luyến dứt không đành?

Cắn môi em thốt lờ ngăn cách!

 Mà lệ tuôn mờ như tiễn anh!

 Phan Kim Ngọc

 

12.   Tình Ngốc Nguếch

 

 Hỏi tội anh: Sao ngày xưa không nói?

Anh ngại ngùng chỉ khẽ vội đôi khi
Nàng lờ lững bé yêu chi chưa vội
Để thời gian cô đọng mối tình si

Lúc nhu mì như những khi lãng mạn
Em tung tăng suối tóc thoảng hương bay
Áo dài trắng pha màu lay vạt nắng
Anh bồi hồi lòng thơ thẩn mê say

Em mắt biếc như xuân mai đua nở
Cho dù yêu nhưng sao tỏ cùng nàng?
Sợ hai chữ 'vô duyên'
giăng theo gió
Đành lặng thinh em hởi! Có biết chăng?

Trong trần ai nhiều hướng trăm ngã rẽ
Ngày xưa anh khờ khạo thế em ơi!
Tin số mạng cho một thời yêu để!
Mối tình thơ trầm khuất nhẹ sương rơi

Nếu có trách!Trách anh người ngốc nguếch
Thời gian qua lòng lếch thếch khôn nguôi

Mộng dưới hoa rụng rồi xuôi cõi biệt
Tình học trò ôm giữ miết người ơi!

 

 Đường Sơn

 

13.   LÀM QUEN

 

Tôi thấy em rồi một lần ra phố

Bước trang đài vương lối ngỏ kiêu sa

 

Tóc ôm tròn vai áo tím hoa cà

 

Màu áo mang tên loài hoa kỷ niệm

 

          Tôi thấy em chiều xinh không trang điểm

 

          Chủ nhật nào choàng mây tím hoàng hôn

 

          Gió thướt tha nâng cánh áo chập chờn

 

          Người xa bước rồi dư hương còn ngát

 

Tôi thấy em rồi mấy lần dạo mát

 

Chân bơ vơ xuôi thềm đá công viên

 

Nghe xôn xao niềm mơ ước thật hiền

 

Muốn đến hỏi tên mà sao cứ ngại

 

           Tôi đã thấy em bao lần qua lại

 

           Những sáng chiều trôi bóng nắng nghiêng nghiêng

 

           Nhưng vẫn hoài chưa dám ngỏ chuyện riêng

 

           Nên quay về làm thơ yêu màu tím

 

Rồi ta gặp nhau một mùa trái chín

 

Sớm mai hồng có nắng lịm vườn cây

 

Em nụ cười xinh má thắm hây hây

 

Tôi rụt rè run tay trao mảnh giấy...

 

Lê Văn Chiếu (27-5-1973 Mỹ tho)

 

 


Comments  

 
#1 pha le 2012-11-14 07:38
;-) :-? :P
tho dai wa ak!
ko co pai neo ngan chut sao?
cho e bai tho nao 4dong thui dc ko?
Quote
 
 
#2 pha le 2012-11-14 07:40
tinh ju hoc tro zui nhi :P
hoi hoi nguong mot chut :oops:
nhung ma van dang yeu :P
Quote
 

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 08 July 2012 03:44 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account