CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn SÓNG TRIỀN ĐÊ- truyện ngắn MPN

SÓNG TRIỀN ĐÊ- truyện ngắn MPN

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 


Ấn vào hình để xem hình to hơnTên:	ao-yem%20(9).jpgXem:	18KT :	22,7 KBID :	400

 

Sóng triền đê 


- Nụ ơi , Nụ à !
Con bé lại đi đâu ấy nhỉ ? Trưa trời trưa trật thế này rồi , còn chưa đói bụng hay sao ? Biền đưa mắt dáo dác tìm khắp con lều rách , mùi ẩm mốc xộc vào mũi Biền , khiến Biền hắt hơi mấy cái liên tiếp . Con bé ở bẩn đến tởm lợm , nói mãi mà nó có nghe đâu . Dở người , dở ngợm , dở đười ươi thế đấy .Có nói thế nào nó cứ toe miệng ra mà cười , đến khổ ! Nay mai lại tòi ra một tí nhau , chả biết đường nào mà lần ...
Biền tìm cây chổi lùa sạch mớ rác rưởi trên nền đất . Một chiếc cốc vỡ nằm chõng chơ , chiếc áo cũ nhàu nát vứt hững hờ như cuộc đời của Nụ . Sao có vài vệt máu ở đây nhỉ ? Thôi chết , hay con bé trở dạ ? Khổ ! Đã dặn kỹ lắm rồi , có gì cứ ới chú một tiếng...

- Nụ ới , Nụ ...ụ !

Biền hớt hải chạy dọc triền đê . Mặt trời đã lên đỉnh , cái nóng xồng xộc vào da thịt cháy bỏng trên đầu . Thường ngày thấy con bé hay tẩn ngẩn trên bờ đê này , nó ít khi dám đi đâu xa . Quái ! Biến đi đâu thế nhỉ ? Biền thấy lòng dạ thấp thỏm lo âu như mình là bố của đứa bé không bằng . Cái làng này khốn nạn lắm , toàn một lũ gia phong , nhà nào cũng ra điều cao quý lắm hử , liệu có đứa nào gia ơn giúp con bé với .

Con đê ngập nắng , đàn bướm cứ lượn vòng trên sóng lúa nhấp nhô . Lúa đang thì con gái , thoảng hương trổ đòng đòng mà Nụ có bao giờ được là con gái ? Nụ ơi ...

Người làng trốn nắng , con đường tít tắm lặng yên . Chỉ có bầy sẽ quần nhau rộn rịp loắn thoắng trên những khóm tre gìa . Biền cũng đã già đi đấy thôi . Ngày nào chàng trai trẻ quẫn chí bỏ làng mà đi . Không đi sao được ? Biền chẳng có tấc đất cắm dùi , hết làm công rồi lại làm thuê , đầu tắt mặt tối vẫn không ngoi đầu lên được . Cưới Thoa ư ? Rồi lấy gì nuôi nhau . Người làng chỉ nhắm vào quyền chức , gia thế . Biền cào đâu ra cái mớ ấy cho Thoa ? Mỗi ngày nhìn thấy Thoa lam lủ ngoài đồng , chiều về lại tất bật với gà lợn , rồi còn chăm cụ Lành đau ốm quặt quẹo luôn . Thoa trưởng thành trước tuổi , chưa tới hai mươi mà gò má đã chai sần . Mỗi khi ngắm cái bóng cao cao mỏng manh của Thoa ngoài giếng nước lòng Biền lại dấy tủi hờn . Yêu em , là phải mang hạnh phúc cho em phải không Thoa ? Ngoài trái tim ấp đầy hình bóng em , tôi là cái thằng chuyên chính vô sản , vô sản tất tần tật ba đời .

Ngày bước chân ra đi tôi đã ngập ngừng chôn tim mình trên con đê này ...Ngày nào em vừa lớn , nhũn nhẵng chạy theo sau lưng trâu vòi tôi thổi những khúc sáo dành cho lủ mục đồng .

" Ai bảo chăn trâu là khổ ? Chăn trâu sướng lắm chứ ! Ngồi lưng trâu phất ngọn cờ lau mà miệng hát nghêu ngao... "

Rồi tôi đã dứt khoát vứt ống sáo xuống con ao làng . Bởi tôi biết từ đây tiếng sáo của tôi sẽ lẻ bạn , thanh âm riêng của tôi sẽ đứt nghẽn trong cổ họng không còn vỗ giấc ru em ...

 

Nụ nằm sóng soài cạnh mép ao , mắt nhắm nghiền . Chiếc bụng ụ cao cứ phập phồng theo nhịp thở , một chân thòng xuống nước . Có lẻ trong cơn đau con bé cùn quẫn đã mò ra đây hy vọng nước mát làm dịu cơn đau . Máu đổ loang chèm bẹp thành vũng ...Máu ! Khiến Biền nhớ tới những ngày xông pha trận mạc . Biền bế thốc con Nụ chạy một mạch về nhà Biền , đặt ngay ngắn trên chiếc chõng tre . Người Nụ cứ run rẫy theo tiếng rên khàn đục , mặt nhợt nhạt nhàn nhụa những mô hôi và nước mắt .

- Hượm đã nào , phải cố sức mà chịu nghe không ? Chú đi tìm Mụ Lắm .

Nhà Mụ Lắm tận cuối làng . Mụ đang vần cám heo . Biền bươn bã nói từ đầu ngỏ .

- Mụ Lắm này ...ay . Cái Nụ trở dạ , nhờ Mụ sang ngay bên tôi . Nó ra nhiều máu lắm , chong chóng với ...

- Cơ khổ ! Vâng , tôi sang ngay đây . Cậu đun hộ nồi nước sôi .

Biền giúp Mụ Lắm lấy khăn nước nóng lau khắp người Nụ . Những vệt máu khô cứ bám chặt lấy thịt da . Mùi đàn bà tanh tanh lờm lợm . Con bé kiệt sức cứ nằm thở dốc từng chập ...Mụ Lắm thọc tay sâu vào người Nụ lôi ra từng nắm bùng nhùng . Khiếp ! Biền từng nhìn heo đẻ , bò đẻ , không ngờ người ta đẻ lại khốn khó thế này . Ngày xưa , Thoa cũng đã một mình trở dạ ? Khổ thân em !

Mụ Lắm làm công việc của Mụ chậm chạp trong lặng lẽ . Biền sốt ruột lắm háo hức mong tin .

- Liệu con bé có ổn không Mụ ?
- Để xem ...
- Mụ ơi , xong chửa ? Là con trai hay con gái ?
- ...
- Đã lâu thế rồi sao không nghe tiếng trẻ khóc nhỉ ?
Mụ Lắm vẫn ngậm căm .
- Mụ ở làng lâu vậy , Mụ có biết thằng khốn nào không ?
Mụ Lắm giương đôi mắt lờ đờ nhìn Biền rồi lắc đầu .
- Ông mà biết thằng nào ông đấm cho vỡ mặt . Ông đấm cả tiên sư mồ mả nhà mày ! Cái lũ súc vật , rõ là súc sanh mới dám đè ngửa một con bé ngớ ngẩn thế này .


Nụ lại trở mình rên hư hử ...

Lòng Biền đang xót xa cuồn cuộn những đợt sóng ngầm dậy trào từ lòng biển . Ngày ấy khi bị thương ở ngực và kẹt lại giữa rừng sâu lạc hẳn đồng đội . Biền chỉ biết nhai lá rừng đắp vào vết thương . Đêm Trường Sơn giá lạnh , nằm nghe chim kêu vượn hú rờn rợn trên thịt da . Biền đã cắn chặt răng thiếp đi từng cơn ...Rồi từng cơn đau lại đánh thức Biền . Đau trở nên nhức , nhức tê tái tâm can . Cái đói , cái khát , cái rét cứ đổ từng chập xuống đầu Biền . Thế mà Biền vẫn sống , nhờ hứng những giọt sương đọng lại nơi đầu lá . Dẫu sao lúc đó Biền cũng là đàn ông trưởng thành , được tôi luyện trong quân ngũ . Nụ còn bé dại lắm , đâu đã đến tuổi tròn trăng?

Mụ Lắm dùng một lưỡi lam vạch dấu thập trên trán hài nhi . Biền hốt hoảng .
- Mụ ...Mụ làm gì thế hở Giời ?
- Thằng bé đã chết ! Giọng Mụ lạnh lùng .
- Giời ơi  !  Biền đổ gập người xuống đất .
- Âu cũng là cái kiếp của nó , cậu ạ . Thế mà lại hay , nó là nghiệt chủng vào đời chỉ để gây họa . Tôi sẽ đem chôn nó bên cạnh miếu Thành Hoàng . Nó sẽ không còn cơ hội để đầu thai làm người . 
- Mụ cho tôi ngắm nó lần cuối vậy .
Đón tấm thân bé bỏng nhầy nhụa từ tay Mụ Lắm , Biền cảm thấy sờ sợ . Da nó xám xịt như chì , khuôn mặt răn rúm quắt queo như con chuột . Trên trán hài nhi có một vết chàm lớn vắt ngang . Vết rạch của Mụ Lắm đè lên vết chàm đó , vết thương há miệng ri rỉ chút máu đen . Biền nhanh tay đặt nó trên đùi , cởi áo mayo quấn lấy thằng bé , rồi ghì nó vào lòng cho nó chút hơi ấm tình thương .
- Thoa ơi Thoa !
- Cậu vẫn nhớ cô ấy sao ? Nó oán cậu đấy , tự dưng lại bỏ đi biền biệt ...Trước lúc nhắm mắt Thoa vẫn gọi tên cậu .
- Ai đã lấy Thoa ? Mụ làm ơn cho tôi biết .
- Tôi không chắc lắm ! Nghe nói gã ấy đã thăng chức làm tới trên huyện . Biền này , tốt nhất cậu đừng tìm hiểu gì cả . Chúng ta thấp cổ bé miệng , liệu đấy  ! . 
Mụ Lắm giằng lấy thằng bé mang đi . Biền nói với theo , tê dại ...
- Mụ vùi sâu sâu chút , kẻo lũ chó hoang .

Nụ vừa ú ớ trở mình , vài sợi nắng nhạt nhòa xiên mái lá rớt trên người Nụ . Bờ tóc rối bời như ổ rơm lại bệt sình lầy .Nụ rên khe khẽ rồi lại thiếp vào giấc ngủ mệt nhoài .

Biền xuống bếp bắt nồi cháo cho Nụ .

 

Nắng loãng trên con đê , vài bóng người lững thững trở về . Chiều dần rơi ngã tối . Bếp nhà ai nghi ngút khói bay . Biền bưng tô cháo trở lên nhà với Nụ . Biền lục tìm tấm chăn dù thời quân ngủ đắp lên người Nụ . Hơi thở con bé đều đặn hơn . Biền lấy lược gỡ bờ tóc rối , như một dúm rễ tre không sao gỡ được , chịu !

 

 Đã bao nhiêu năm nay Biền lũi thủi ra vào một mình , lắm lúc nghe cô đơn cào cấu . Vết thương cũ vẫn cứ hành hạ Biền giữa những đêm côi giá lạnh . Tâm hồn Biền đã như một hòn sỏi mòn vẹt theo thời gian . Hòn sỏi rồi chai lì , mòn vẹt tới độ không sao mòn được nữa rồi .Thoa ơi ! Có phải đây là chút ân tình mà tôi đã nợ em ? Bất giác Biền cất giọng ngân nga

 

Ra đi lòng vẫn ...( í ...a ) mơ về ...
Con đê ngập nắng ...(á... a ) lời thề còn nguyên .
Nhặt con thuyền lá ( á... là ) nợ duyên .
Bài thơ em gởi (ớ... ơi ) chao nghiêng mộng vàng ...


Tiếng Nụ cười khúc khích trong mơ ...

- Sư bố nhà mày ! Mới nứt mắt ra đã lẳng ... Ngủ ngoan nhé ! Chú còn ối lục bát cho mày . Chú chẳng biết hát đâu , chỉ biết ngâm lục bát của riêng chú thôi . Mày mà ngoan , chú dạy dỗ đàng hoàng cho bằng chị bằng em .

Tự dưng , Biền thấy lòng nôn nao thèm thổi một khúc sáo trúc . Ngày mai , Biền sẽ đi tìm trúc già , sẽ đẽo gọt lại khúc sáo như xưa . Từ từ rồi chú thổi cho mà nghe , những khúc nhạc đã làm mẹ mày ngẩn ngơ lúng liếng một thời ...

Ả Hằng vừa chồm khỏi lũy tre . Đêm trong vắt dẫu trời thiếu ánh sao .

 

Mưa phố núi

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 24 June 2012 23:00 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account