CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học

Văn Học

Quê hương là chùm khế ngọt?

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Năm xưa, khi thằng con tôi học lớp bốn. Vì biết nó mới qua đây không lâu, nên cô giáo cho bài luận với tựa đề: khi qua đây, điều gì làm em thích nhất. Nó viết một mạch, khi qua đây, em thích nhất là ở VN, đi học chỉ có nửa ngày. Nửa ngày còn lại tha hồ chạy chơi khắp xóm, chả bị la rầy gì cả. Không bị nhốt trong nhà suốt ngày!

 

Chuyện Một Người Mang Tên Nguyễn Thị Di Tản

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Tên tôi là Nguyễn Thị Di Tản. Cái họ Nguyễn của tôi đã chứng tỏ tôi là người Việt Nam chính hiệu con nai vàng. Song có điều tôi là đứa bé Việt Nam chào đời ở một miền đất lạ xa – đảo Guam – một nơi chốn thật lạ lẫm với quê hương tôi. Theo lời mẹ tôi kể tôi chào đời vào những tháng ngày buồn thảm nhất của miền Nam Việt Nam. Tôi đã nằm trong bụng mẹ, theo mẹ trên con đường di tản của dân tộc tôi.

 

30 Tháng Tư: Viết Về Những Anh Hùng Trong Tù Cải Tạo

E-mail Print

Sau 1975, Cộng Sản Việt Nam đã thi hành chính sách bắt chước Liên Xô và Trung Cộng để đầy đọa những người thuộc chế độ cũ trong các nơi gọi là “trại cải tạo.” Thực tế, đó là lò giết người không cần đến đại bác. Nhưng cũng vì thế, mà đã nổi bật lên những tấm gương anh hùng của các chiến sĩ Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, dù trong lò luyện lửa, vẫn dũng cảm vượt qua thử thách. Thập niên 80-90, khi một số người được trả tự do, và rồi qua được xứ Tự Do, nhiều cuốn sách, truyện ngắn đã được viết lại để cho thế giới thấy sự tàn bạo của chính sách giết người thầm lặng này.
 

Sao Không “Bế” Người Bạn Đồng Minh?

E-mail Print

Tôi nhận được bài viết có tựa đề “Thượng nghị sỹ Mỹ kể về cái hôn bất ngờ ở Việt Nam và câu chuyện khiến Tổng thống Bush rơi nước mắt” do một người bạn trẻ ở Houston, Texas chuyển lại kèm theo lời nhắn dễ mến của cô: Câu chuyện cảm động quá chú ơi!

 

NƠI GÌN GIỮ CỘI NGUỒN

E-mail Print
Hôm nay các em thiếu nhi trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ (CLB TNS) trình diễn ở trường Oxford Academy, một trường khá nổi tiếng ở thành phố Anaheim, miền nam Cali. Trường rất nghiêm ngặt và có tính cạnh tranh cao, đòi hỏi học sinh phải nộp đơn và làm bài kiểm tra để được vào học. Các em thiếu nhi CLB TNS được mời trình diễn 4 bài gồm bài múa Việt Nam Hùng Sử Ca, múa Áo Dài Việt Nam, múa Cây Đa Quán Dốc và đơn ca Xuân Phát Tài. Đây là lần thứ hai các em thiếu nhi CLB TNS trình diễn trong một trường công lập Mỹ. Dù đã nhiều lần lần tôi được xem các em trình diễn, tôi vẫn hãnh diện, vẫn tự hào và trong lòng vẫn đầy cảm xúc. Trong niềm cảm xúc dâng trào đó, ký ức của tôi hiện về như một cuốn phim quay ngược, đưa tôi trở về với những ngày đầu cho con tham gia vào ban thiếu nhi CLB TNS, đưa tôi tìm lại lý do vì sao tôi tìm đến với CLB TNS.

 

 

MỘT THUỞ YÊU ĐÀN

E-mail Print

MỘT THƯỞ YÊU ĐÀN (*)

Tân Liêu Trai
Mùi Quý Bồng

Trung ngồi trước chiếc dương cầm, thở dài. Đã mấy tháng nay chàng cố gắng tập trung tư tưởng, điều động những ngón tay trên làn phím ngà, hy vọng khả năng mình sẽ thăng tiến, nhưng vô ích. Chàng vẫn không thể nào vượt qua khỏi cái mức tầm thường, nhạt nhẽo. Những âm thanh chỉ “nghe được” mà không cách nào vươn cao hơn. Yêu nhạc, Trung đă bỏ bao nhiêu thì giờ luyện tập vĩ cầm từ những ngày còn học tiểu học. Đến năm 12 tuổi, Trung đã khá thành thạo, và hai năm sau trở thành một tay đàn có hạng.

 

Bố Tôi, Một Người Xa Lạ

E-mail Print

Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến.

 

VĨNH BIỆT "PHÂY-BÚC"

E-mail Print

Thằng con trai 28 tuổi ế chỏng ế chơ của tôi một hôm bỗng tuyên bố giữa bữa cơm:
- Chủ nhật này con đưa bạn gái con về giới thiệu với ba mẹ được không?

 

Kim/Trọng

E-mail Print

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: “Hãy nói cho tao biết mày xun xoe với những thằng nào, tao sẽ nói cho mày biết tâm hồn mày chó má tới mức nào!”
Rảnh, tui đi quá giang ghe vô Anglung Raing chơi. Nếp sinh hoạt của bà con Việt kiều tại cái làng nổi trơ vơ (giữa Biển Hồ) này ngộ lắm. Tối họ dùng bình ắc qui để thắp sáng mấy cái bóng đèn tù mù (và nhỏ xíu xiu) cùng với lời phân trần: “Thầy Tư thông cảm nha. Bị tụi tui ở tuốt luốt ngoài này nên điện câu không tới được."

 

Cô Bé Năm Xưa

E-mail Print

Năm 1967, tôi giữ chức vụ Phó Quận Trưởng quận Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên. Quận đường tọa lạc trên một đồi cao ở vùng Cầu Hai, thuộc xã Lộc Trì. Quận được phòng thủ như một tiền đồn, với nhiều hàng rào kẽm gai bao bọc chung quanh, bốn góc có bốn tháp canh với súng đại liên.

 
Page 5 of 46
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account