CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học

Văn Học

Ra Mắt Sách: "Minh Đức Hoài Trinh: Chính Khí Của Người Cầm Bút"

E-mail Print

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 85 của Thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ phối hợp với Nhóm Thân Hữu Văn Bút VNHH và Nhóm Thân Hữu Quảng Ngãi thực hiện một quyển sách để vinh danh những đóng góp của Văn Thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh trong nền văn học Việt Nam và đặc biệt cho Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.

Xin kính mời quý vị và các anh chị đến tham dự buổi Ra Mắt Sách "Minh Đức Hoài Trinh: Chính Khí Của Người Cầm Bút" sẽ được tổ chức vào ngày Chủ Nhật, 14 tháng 12, lúc 1 giờ trưa tại nhà hàng Emerald Bay. Để biết thêm chi tiết, xin quý vị và các anh chị xem trong flyer bên dưới.

Ngoài phần phát biểu của các diễn giả còn có chương trình văn nghệ do CLB Tình Nghệ Sĩ phụ trách với một số bài hát được phổ từ thơ của Thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh.

Mong có sự hiện diện của quý vị và các anh chị.

Trân trọng kính mời.
Ban Tổ Chức
Việt Hải - Nguyễn Quang - Đào Đức Nhuận - Cao Minh Hưng

Last Updated ( Monday, 17 November 2014 23:12 )
 

Hương Bồ Kết

E-mail Print
Xin mời các anh chị đọc một truyện ngắn hay của
 
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích 
Last Updated ( Saturday, 15 November 2014 20:59 )
 

KÝ SỰ DU LỊCH CÁN CUN ( tiếp theo )

E-mail Print
User Rating: / 3
PoorBest 

 

Tôi đang say sưa kể chuyện cho hai du khách kia nghe thì « Chàng tour guide » gọi chuẩn bị để đi ăn cơm trưa. Thế là tôi giả từ hai du khách người Mỹ kia rồi theo hai gia đình lên phòng tắm rửa để chuẩn bị sang bên kia dùng cơm.

Chương trình kế tiếp chiều hôm nay là đi tắm biển. Đi nghỉ mát ở bãi biển mà lại không tắm biển thì đi nghỉ mát mà làm gì. Thế nên cả hai gia đình đều bay xuống biển để tắm nắng chiều, hít thở không khí trong lành của biển khơi vùng nghỉ mát nổi tiếng của Mễ Tây Cơ rợp những bóng dừa tuyệt đẹp. Các cháu tha hồ hụp lặn dưới nước, đùa vui với cát trắng với gió chiều. Tha hồ bắt nghêu, sò, ốc, hến và tập làm theo những con dã tràng xe cát biển đông.

Sau mấy giờ hụp lặn đùa vui với sóng biển, với cát trắng, vui đùa với gió mát của đại dương thì chiều cũng vừa tàn. Chúng tôi liền rời bờ biển để chuẩn bị đi dùng cơm tối. Sau khi cả hai gia đình hiện diện đầy đủ bên bờ hồ, « Chàng tour guide » tuyên bố : « Tối hôm nay mời tất cả đi dùng cơm tại nhà hàng Nhật ». Thế là « Chàng tour guide » đi đầu hướng dẫn hai gia đình đến nhà hàng Nhật ở sát bên rạp hát. Đứng trước cửa quan sát, ai cũng biết đây đúng là nhà hàng Nhật. Vì trước khi đến cửa ra vào của nhà hàng, chúng tôi thấy sát bên cạnh, mấy cây tre đứng thẳng tắp như mời gọi du khách vào thăm nhà hàng của xứ Á Châu. Tiến đến vài bước nữa thì thấy trên cửa ra vào của nhà hàng, mấy chữ tiếng Nhật cùng chữ Restaurant SAKURA in trên tấm bảng gắn trên cùng cho du khách biết đây đúng là nhà hàng của Nhật bản. Trước cửa ra vào là một ki-ốt để du khách nào không thích ngồi ở trong phòng thì ngồi ở ngoài để hóng gió mát từ biển thổi vào.

alt 

 Trên mặt kính trước cửa, có một tờ giấy ghi thời khoá biểu của nhà hàng để du khách biết giờ giấc đến dùng cơm. Vừa bước vào phòng, hai chữ Nhật Bản và bức hình thật lớn treo trên tường đập vào mắt du khách ngay khiến ai cũng nghĩ rằng, mình đang bước vào một nơi mà truyền thống võ sĩ đạo của Nhật Bản đã một thời vang bóng.

alt

alt

 

 

alt

 Nhìn cách trang trí các vật dụng như chén, bát, muỗng, nĩa, khăn, đũa v v…trên bàn ăn, người ta thấy đây đúng là biểu tượng của nền văn hoá dân tộc xứ Phù tang.

Mặc dầu nhân viên nhà hàng mang tờ thực đơn đến, nhưng tôi nói « Chàng tour guide » gọi gì cũng được. Vì cơm Nhật nghe hơi lạ tai nên cũng khó lựa chọn món ăn. Đã từ lâu, người ta chỉ nghe quen lỗ tai qua câu nói « Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật » chứ người ta không nghe nói « ăn cơm Nhật » bao giờ.

Mặc dầu hai gia đình chúng tôi vào một lần, nhưng vì các bàn ăn nằm cách xa nhau nên gia đình nào ngồi theo bàn của gia đình đó; chứ không ngồi chung một bàn như ăn buffet trên kia.

Trong lúc đang ngồi ăn thì gia đình Ông Ngoại 2 đem sang tặng chúng tôi một bình rượu sake để nhâm nhi với cơm Nhật.

alt

 Lúc thức ăn đã được dọn sẵn đầy đủ trên bàn, chúng tôi liền bắt đầu vừa ăn vừa nghe nhạc vọng lại từ loa phóng thanh nằm đâu ở góc phòng đằng kia. Bỗng tôi tưởng tượng mình đang ngồi trên xứ hoa anh đào của đất Phù Tang bên cạnh núi Phú Sĩ mây trắng bao phủ quanh năm. Thế là tôi mơ màng nghĩ đến bản nhạc “Mùa Hoa Anh Đào” của Nhạc Sĩ Hoàng Thi Thơ, rồi nghe văng vẳng bên tai tiếng hát của ca sĩ nào đó khi trầm khi bỗng thật du dương, làm cho lòng khách tha phương chạnh nhớ quê người :

Mùa xuân sang có hoa Anh Đào
Màu hoa tôi trót yêu từ lâu
Lòng bâng khuâng, nhớ ai năm nào
Hẹn hò nhau dưới hoa Anh Đào
mình nói chuyện ngày sau

Còn tìm đâu phút vui ban đầu!
Bụi thời gian cuốn trôi về đâu?
Để cho ai nhớ thương ai nhiều
Vì đã xa cách nhau lâu rồi,
dù nói không nên lời!

Chuyện đời như một giấc chiêm bao mà thôi
Tìm về quá khứ thấy xuyến xao lòng thôi
Gió xuân đến bao giờ,
Ngỡ như bước chân ai qua thềm hay là mơ?

Rồi Xuân sang thấy hoa Anh Đào
Màu hoa đây, dáng xưa còn đâu?
Niềm tâm tư khép kín trong lòng
Và tôi yêu bóng ai năm nào
Như đã yêu bóng hoa Anh Đào! ………..”.

Vừa nghe nhạc vừa ăn, vừa nhâm nhi rượu sake của Nhật Bản cho đến lúc thức ăn hết sạch mà không biết. Trước khi ra về, vợ chồng “Chàng tour guide” tặng tiền tips cho hai nhân viên phục vụ, khiến khuôn mặt của hai chàng này lộ vẻ mừng vui và rạng rỡ. Nhân cơ hội nầy, tôi liền xin phép chụp hình chung với họ làm kỷ niệm và hai nhân viên nhà hàng này chấp thuận ngay.

Bước ra khỏi nhà hàng thì trời đã về khuya, một cơn gió nhẹ từ ngoài biển thổi vào làm mọi người cảm thấy mát rượi và tỉnh táo hơn sau một chầu rượu sake trong quán Hoa Anh Đào (Hoa Anh Đào). Chúng tôi liền đi lẹ lên phòng để nghỉ ngơi sau một ngày thưởng thức trọn vẹn niềm vui ở xứ lạ quê người. Khi đi ngang bờ hồ lúc đêm khuya thanh vắng, tôi lấy máy hình ra chụp cảnh vắng lặng của mặt hồ làm kỷ niệm.

alt

 

Đang nằm ngủ bỗng nhạc đâu vang lên ở trong phòng làm tôi thức giấc. Tiến đến cửa nhìn ra “ocean view” thấy biển lặng như tờ. Có bình pha cà phê trong phòng mà ít khi uống, vì cứ xuống ăn điểm tâm là có sẵn trong nhà hàng. Sáng nay mở TV ra nghe tin tức nói về sự mất tích của chiếc máy bay MH370 nên pha cà phê ngồi uống để nghe luôn. Các xướng ngôn viên trên đài cho hay vẫn chưa tìm được xác máy bay đâu cả. Thật là bí hiểm về sự mất tích của chiếc máy bay MH 370 này. Chợt nhớ lời khuyên của cô con gái vì chưa tập thể dục buổi mai, tôi liền tắt TV rồi xuống thang máy bay ra bãi biển để chạy bộ tập thể dục như thường lệ. Khi đi ngang qua bờ hồ sau khách sạn, tôi lại lấy máy hình ra chụp cảnh mặt hồ ban mai lúc ánh bình minh vừa ló dạng ở chân trời.

alt

 Hồ sau khách sạn HOTEL RIU PALACE nhìn từ trên cao xuống.

Sau khi tập thể dục rồi lên phòng và tắm rửa xong xuôi thì nghe điện thoại reo. Nhấc điện thoại lên nghe đầu dây có tiếng “Chàng tour guide” mời xuống phòng ăn điểm tâm. Thế là tôi đóng cửa phòng lại rồi nhanh chân xuống thang máy đến phòng ăn điểm tâm ngay. Thấy hai gia đình chúng tôi vào, cậu nhân viên hôm qua vừa nhìn tôi vừa nói:“Once personas tambien, Señor?” (Cũng vẫn 11 người, thưa Ông?). Tôi gật đầu ngay. Thế là mấy phút sau một dãy bàn dành cho 11 người đã sắp đặt xong với đầy đủ muỗng, nĩa, khăn, napkin v v…Hai gia đình sáng nay cùng nhau ăn uống nói chuyện vui vẻ hơn bao giờ hết. Vui đến nỗi “Chàng tour guide” nhìn tôi rồi nói:“Honey! Ăn không no không về!”. Tôi vừa cười vừa đáp lễ ngay:“Yes, Honey! Không về nếu ăn không no!”. Sau đó hai gia đình cùng nhau vạch chương trình cho cuộc vui chơi ngày hôm nay. Người thì nói đi chụp hình tiếp để làm kỷ niệm. Người thì bảo xuống biển tắm một lần nữa xem sao, tắm trên hồ hoài không vui. Tuy nhiên ai cũng nghĩ rằng vẫn phải cho các cháu nhỏ tắm trong hồ hay hơn, vì các cháu còn nhỏ tắm biển không thích hợp. Xuống biển chúng chỉ ngồi trên bờ tập làm con dã tràng xe cát biển đông thôi làm người lớn phải đứng bên cạnh canh chừng, sợ sóng lớn vào bờ cuốn đi thì nguy hiểm. Cuối cùng mọi người đều nhất trí thôi thì tuỳ cơ ứng biến. Thích gì làm nấy. Còn thì giờ trong ngày làm tiếp sở thích khác cũng được thôi. Thế là ăn điểm tâm xong cả hai gia đình rủ nhau ra bờ hồ chụp hình trước. Sau đó đi loanh quanh chụp hình quanh bờ hồ, bờ biển, trong phòng khách của khách sạn v v…

alt

alt

alt

Như đã đề cập ở trên, vì có các cháu còn nhỏ dại nên cả hai gia đình ngay từ đầu đã không ththam gia vào những thú vui khác như visit the aquarium, the Galleons of Captain Hook, Cancún Sailing Catamarans, Sea View, Deep Sea Fishing v v…Vì thế hai gia đình Ông Ngoại 1 và Ông Ngoại 2 chỉ đi chụp hình quanh quẩn trong phòng khách, trên bờ hồ, trên bờ biển mà thôi. Và vì những phong cảnh này cũng rất đẹp và thật ngoạn mục. Trong thời gian này, tôi thấy nhiều du khách Á Châu cũng đi chụp hình quanh quẩn trên bờ hồ, trong phòng khách như chúng tôi vậy.

alt

 Hai nữ du khách Nhật Bản đang đứng trước một bức hình treo trong phòng khách của khách sạn

HOTEL RIU PALACE LAS AMERICAS tại xứ Mễ Tây Cơ.

 

alt

 

Một bức hình vẽ trên tường trong phòng khách của khách sạn

Trong thời gian chụp hình, tôi thấy ngoài biển cách bờ khoảng vài trăm mét, mấy chiếc ca nô của du khách thuê của khách sạn đang lướt sóng thật nhanh làm văng nước tung toé lên thật đẹp mắt. Gần bờ hơn nữa, một chiếc thuyền chở du khách đi hóng gió đại dương giữa ánh nắng chiều thật thú vị. Thêm vào đó, trên trời, một chiếc máy bay đang lượn qua lượn lại kéo theo sau một bảng quảng cáo của hãng nào đó, làm cho không khí ngoài bờ biển ngày hôm nay thật rộn ràng và vui nhộn. Đã thế, du khách ùa ra bãi biển chiều nay để tắm nắng làm cho không khí dọc theo bờ biển vui như ngày hội.

alt

alt

alt

alt

Sau khi dồn mọi nỗ lực chụp hình làm kỷ niệm vì hôm nay là ngày cuối cùng của thời gian nghỉ mát tại Cancún, mọi người ai cũng thấy đói bụng cả rồi nên thúc dục “Chàng tour guide” đến phòng ăn. Nhưng để thay đổi không khí nên trưa nay, « Chàng tour guide » hướng dẫn chúng tôi đi dùng cơm trưa ở khách sạn bên cạnh. Khách sạn nầy cũng nằm trong hệ thống khách sạn HOTEL RIU PALACE LAS AMERICAS nên khỏi phải trả tiền ăn. Hình như hệ thống khách sạn này gồm bốn khách sạn nằm gần nhau dọc theo bở biển. Từ khách sạn chúng tôi trú ngụ qua khách sạn bên cạnh đi bộ khoảng mười lăm phút thôi. Đoạn đường ngắn này cũng rất thơ mộng với những cây dừa thẳng tắp được trồng hai bên vệ đường. Đi hết đoạn đường ngắn ngủi nầy sẽ thấy khách sạn bên cạnh nằm ngay trước mặt.

Lúc bước vào phòng, chúng tôi thấy khách sạn này có vẻ cổ kính hơn khách sạn chúng tôi đang trú ngụ. Lối kiến trúc có vẻ như được thiết lập theo kiểu của các nhà thờ cổ xưa. Trên trần của phòng khách là một vòm bằng kính thật đẹp mắt, với những bóng đèn toả ánh sáng thường xuyên và những nhánh cây tủa xuồng thật nên thơ và quyến rũ. Sau khi nhìn sơ qua cảnh trí trong phòng, chúng tôi liền đi vào phòng ăn để dùng cơm trưa vì ai cũng thấy như kiến đang bò trong bụng rồi.

Phòng ăn tại khách sạn này cửa đều đóng lại nên hơi nóng, có vẻ ngột ngạt. Còn thức ăn thì cũng chẳng khác bao nhiêu so với khách sạn chúng tôi đang trú ngụ bên kia. Tuy nhiên số luợng có vẻ ít hơn nhiều. Nói thế thôi chứ nếu cứ ăn ngày ba bữa vẫn ăn không hết và ngày ba bữa bụng vỗ vẫn « kêu bình bịch, bùng bùng ». Cũng giống như khách sạn bên chúng tôi ở, bên này cũng ăn uống theo lối self-services. Sau khi « nếm thử » thức ăn bên cạnh nhà một bữa, chúng tôi lại rủ nhau ra về để các cháu nhỏ nghỉ giấc ban trưa.

Trước khi quảy gót trở lại khách sạn, tôi đi vòng ra phía sau để xem nơi sinh hoạt và giải trí của khách sạn nầy như thế nào. Nơi đây cũng có hồ bơi từ trên cao nhìn xuống bờ biển. Xung quanh hồ bơi rợp cả bóng dừa nên rất mát mẻ và thơ mộng hơn, vì dừa được trồng san sát bên nhau thật xinh đẹp. Du khách ở đây cũng có những sinh hoạt giống như bên khách sạn chúng tôi ở, cũng tập họp lại nhảy điệu samba, cũng xuống nước tụ năm tụ ba đùa vui bên nhau thật vui vẻ.

(Còn tiếp)

 

KÝ SỰ DU LỊCH CANCÚN (tiếp theo)

E-mail Print

Trong lúc các con cháu vui chơi thoả thích rồi chụp hình kỷ niệm trên bờ biển, tôi liền đi tìm một chiếc ghế dài để nằm nghỉ cho dỡ mỏi chân. Bỗng thấy hai du khách đang nằm nghỉ mát gần đấy, tôi đến bên cạnh gạ chuyện chơi. Hai du khách liền mời tôi ngồi xuống chiếc ghế nho nhỏ đặt bên cạnh. Sau vài câu chào hỏi xã giao, tôi được biết hai du khách này là người Mỹ đến từ Newyork. Họ nói với tôi họ đến đây để nghỉ mát một tuần lễ và chỉ còn hai ngày nữa là từ giả nơi đây. Sau đó họ hỏi tôi đến từ đâu, người nước nào, hiện làm việc ở đâu v v…Dĩ nhiên tôi trả lời cho hai du khách này những gì mà họ hỏi tôi. Đã thế tôi còn nói cho họ biết thêm rằng, trước đây tôi là một Sĩ Quan trong Quân Lực Việt Nam Cọng Hoà của chính phủ ở miền Nam Việt Nam. Sau khi Cọng Sản chiếm nước tôi vào ngày 30 tháng 04 năm 1975, chúng bắt bỏ tù chúng tôi vào cái gọi là trại tập trung cải tạo “The re-education camp”. Bọn chúng hành hạ chúng tôi giữa mưa giữa nắng trên rừng thiêng nước độc rất lâu. Có người lâu đến 10 năm, có người 13 năm, nhiều vị cấp tướng của tôi đến 16, 17 năm. Đặc biệt có một quân nhân bị Việt Cọng nhốt đến 34 năm bây giờ mới trả tự do cho Ông ta : đó là cựu Đại uý Nguyễn Hữu Cầu. Tôi mới nói đến đây thì hai vị du khách Mỹ này trợn mắt, há hốc miệng nhìn tôi rồi nói: “ Oh, My God!”. Sau đó tôi tiếp tục nói cho hai vị du khách này biết rằng, Cọng Sản rất độc ác. Họ độc ác đến nỗi nếu cột trụ điện ở ngoài đường mà biết đi, cũng chạy trốn Cọng Sản luôn! Hai du khách người Mỹ nầy một lần nữa lại mở miệng đồng thanh cất tiếng nói: “ Oh, My God”. Sau đó tôi nói tiếp khi thấy hai du khách này có vẻ lắng tai nghe tôi kể. Tôi kể rằng, lúc Cọng Sản chiếm nước chúng tôi, hằng ngàn hằng vạn người phải bỏ nước ra đi để tìm tự do ở quê mgười đất khách bất chấp cả sự nguy hiểm đến tính mạng.

Đó là lý do tại sao danh từ “Thuyền Nhân” (Boat People) đã xuất hiện trong tự điển của tất cả các nước trên thế giới; để rồi cuối cùng các anh biết sao không, gần năm trăm nghìn người bị bão tố phong ba dập vùi vào lòng biển cả thật là kinh hoàng. Một lần nữa, hai vị du khách này lại cất tiếng nói: “Oh, My God! Terrible!”. Tôi lại tiếp tục nói cho hai vị du khách này nghe rằng vì vậy mà hằng năm, nhiều đoàn thể người Việt chúng tôi ở hải ngoại làm lễ cầu siêu cho những oan hồn đã chết trên bước đường đi tìm tự do.

alt

Ông Ngoại 1 đang kể chuyện cho hai du khách nghe.

Nói đến đây chợt nhớ cách đây mấy năm, tôi có viết một bài liên quan đến vấn đề nầy khi Nhà Thơ Thái Tú Hạp tổ chức Lễ Cầu Siêu cho các oan hồn uổng tử tại khuôn viên của nghĩa trang Peek Family, nằm trong thành phố Westminster thuộc thủ đô tinh thần của người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản Nam California. Nguyên văn như sau:

ĐÀI TƯỞNG NIỆM

THUYỀN NHÂN VIỆT NAM,

 

biểu tượng thiêng liêng

của niềm khát vọng

tự do,

dân chủ

và nhân quyền

 

Vào lúc 01 giờ 00 chiều thứ bảy 25 tháng 04 năm 2009, Tượng Đài Thuyền Nhân đã được khánh thành tại khuôn viên của nghĩa trang Peek Family nằm trong thành phố Westminster thuộc thủ đô tinh thần của người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản Nam California.

Buổi lễ khánh thành thật trang nghiêm và long trọng với sự tham dự của trên một ngàn đồng hương người Việt, đã được sự yểm trợ của:

- Trung Tâm Tây Nam Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Hải Ngoại.

- Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Nam California.

- Tổng Hội Sinh Viên Miền Nam Nam California.

- Thanh Niên Cờ Vàng.

- Các Liên Đoàn Hướng Đạo Nam California.

- Trung Tâm Asia - SBTN.

- Ban Tù Ca Xuân Điềm.

- Gia Đình Phật Tử Chùa Điều Ngự Và Huynh Trưởng Miền Vạn Hạnh.

- Các Cơ Quan Truyền Thông Báo Chí Nam California.

- Xe Đò Hoàng và Xe Đò Thiện Thành.

Được biết Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam do nhà thơ Thái Tú Hạp và phu nhân là nữ sĩ Ái Cầm, chủ nhiệm tuần báo Saigontimes, khởi xướng từ năm 1997 qua một Trai Đàn Siêu Độ được tổ chức tại thành phố Montery Park. Nơi đây, ông Thái Tú Hạp đã phát biểu rằng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam mang hai ý nghĩa sâu sắc Tâm linh và Lịch sử. Tâm linh, tưởng niệm đến hàng trăm ngàn Thuyền nhân - Bộ nhân tử nạn trên đường vượt biển tìm Tự Do Nhân Quyền sau tháng 04 năm 1975 vì không chấp nhận chế độ Cộng Sản Việt Nam. Lịch sử: để lưu truyền những chứng tích đến các thế hệ mai sau hiểu nguyên nhân tại sao người Việt hiện hữu tại xứ sở Hoa Kỳ cũng như các quốc gia tự do trên thế giới.

Sự khởi xướng về dự án Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam bắt đầu từ Lời Nguyện Trên Biển Đông của ông bà Thái Tú Hạp lúc gia đình đang ngồi trên chiếc thuyền vượt biên qua biển Thái Bình Dương để đi tìm tự do, lánh nạn Cộng Sản.

Theo ông bà Thái Tú Hạp, khi con tàu chở ông bà cùng khoảng 200 người vượt biển từ Đà Nẵng vào năm 1979 sau khi lênh đênh trên biển cả mấy ngày đã bị bão đánh vỡ vào bờ hoang đảo Hải Nam làm 13 người tử nạn. Người ra đi đã thầm nguyện khi đến xứ sở Tự Do nào đó sẽ lập bia thờ và Tưởng Niệm đến những đồng hương đã nằm vĩnh viễn dưới lòng đại dương.

Ai cũng biết rằng sau ngày 30 tháng 04 năm 1975, Cộng Sản đã áp đặt một chế độ độc tài đẩm máu trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Tất cả các quân nhân, công chức, cảnh sát, cán bộ của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đều bị chúng bắt bỏ tù trong các trại tù mà chúng gọi là tập trung cải tạo. Đây là một cuộc trả thù tàn nhẫn nhất trong lịch sử Việt Nam nói riêng và nhân loại nói chung. Một cuộc trả thù thật độc ác vô tiền khoáng hậu.

Riêng đối với quần chúng, Cộng Sản đã bóp chết Tự Do, hủy diệt Nhân Quyền, tịch thu tài sản làm cho toàn dân rơi vào cảnh đói khổ, lầm than. Vì vậy tất cả mọi người tìm cách trốn khỏi chế độ độc tài đang tác oai tác quái, hành hoành trên khắp lãnh thổ Việt Nam.

Họ duy trì một chế độ độc tài đầy sắt máu, khiến mọi người đêm ngày phải lo âu, sợ hãi.

Nếu tiếp tục sống dưới chế độ này thì sớm muộn gì rồi cũng tiêu vong trong tức tưởi và uất nghẹn. Vì vậy càng cao chạy xa bay sớm chừng nào hay chừng đó. Đến nỗi người ta phải nói rằng nếu cột đèn biết đi thì nó cũng tìm cách ra đi mà thôi. Thế rồi người thì tìm cách vượt biên bằng đường bộ, kẻ thì vượt bằng đường biển. Lớp này đến lớp khác nối đuôi nhau tìm cách ra khỏi quê hương. Hằng chục chiếc thuyền, hằng trăm chiếc ghe, hằng ngàn chiếc gọ lần lượt ra khơi, vượt qua sóng gió ba đào, lênh đênh trên biển cả, cùng nhau ra đi không hẹn một ngày về. Họ quyết chí rời bỏ quê cha đất tổ để đi tìm Tự Do nơi vùng đất hứa mặc dầu họ biết rằng sóng gió ba đào giữa biển đông có thể làm cho họ sẽ vĩnh biệt ngàn đời. Bởi vì họ biết rằng thà chết còn hơn ở lại quê nhà để mất Tự Do. Những thuyền nào gặp mưa thuận gió hoà, trời yên bể lặng sẽ đến được bờ Tự Do. Trái lại những thuyền nào gặp mưa rơi tầm tã, sấm chớp liên hồi, bão tố ngày đêm, sóng gió xuôi ngược, hay gặp bọn hải tặc tác oai tác quái thì coi như lâm nạn giữa biển đông dậy sóng. Thế rồi tin tức về hằng chục chiếc huyền, hằng trăm chiếc ghe chìm vào lòng biển cả, hằng ngàn người đi tìm Tự Do, hằng vạn người rời xa quê cha đất tổ để lánh nạn Cộng Sản đã chìm xuống lòng đại dương, do các ký giả, các phóng viên của các đài phát thanh, đài vô tuyến truyền hình quốc tế tung ra, bay khắp thế giới làm cho toàn thể nhân loại bàng hoàng rồi xúc động đến nghẹn ngào! Sự kiện này đã đánh động lương tâm nhân loại cũng như đã đánh động lương tâm một số người trước đây đã ca ngợi chế độ Cộng Sản và xem chủ nghĩa Marx-Lenin như là thần tượng trong đời như nữ tài tử phản chiến Jean Fonda, Tom Hayden của Mỹ, triết gia Jean Paul Sarte của Pháp v.v… Chúng ta biết rằng Jean Paul Satre là triết gia của Pháp quốc với chủ thuyết hiện sinh nổi tiếng vang bóng một thời, đã làm cho thanh thiếu niên thế giới trong thập kỷ 60 coi như thần tượng của kiếp sống. Sau những tác phẩm cổ xúy chủ thuyết hiện sinh, J.P Sarte lại theo đường hướng của Marx-Lenin và xiển dương những tư tuởng Cộng Sản đến say mê khi ông cho ra đời tác phẩm “Phê phán lý tính biện chứng”. Ông ta say mê đến nỗi đã tuyên bố một câu khiến mọi người phải ngơ ngác:

Un anti-communist est un chien! (Ai chống Cộng là đồ chó!). Nhưng rồi sau vụ Budapest tại Hung Gia Lợi vào tháng 04 năm 1965, và sự kiện gần nửa triệu người Việt Nam trên đường đi tìm Tự Do đã chết ở Biển Đông đã làm cho J.P Satre tỉnh ngộ. Sau đó ông ta liền thay đổi câu nói trước đây đã làm cho mọi người cũng nức lòng:

Un pro-communist est un chien! (Ai thân Cộng là đồ chó!). Có lẽ sau khi thấy Cộng sản đang thực thi chủ nghĩa xã hội trên đất nước Việt Nam mà mọi người đều bỏ chạy trốn khiến J. P Sarte phải suy nghĩ lại câu nói của Lênine rằng Chủ nghĩa xã hội là mùa xuân của trái đất, là thiên đường của trần gian và là đỉnh cao của trí tuệ con người. Chắc ông ta đã tự nghĩ rằng tại sao là mùa xuân của trái đất, là thiên đường của trần gian, là đỉnh cao của trí tuệ con người mà người ta lại bỏ chạy trốn hết? Hỏi tức là đã trả lời vậy. Thế rồi ông đã gia nhập vào những đoàn cứu trợ các thuyền nhân vượt biển tìm tự do rất hăng say. Và cũng trước cái chết của đồng bào ở Biển Đông này, nước Mỹ đã thức tỉnh và quyết định thành lập các trại định cư để cứu vớt những người đi tìm Tự Do. Sau đó các chương rình ODP, HO v.v… đã được thành lập để làm vợi bớt đau thương cho các gia đình Việt Nam đang trên đường lánh nạn Cộng sản.

Chính tổ chức Liên Hiệp Quốc đã phải thành lập một chương trình cứu trợ rất vĩ đại chưa từng có trong thế kỷ 20 vì sự kiện hàng vạn người Việt Nam trên bước đường đi tìm Tự Do đã bỏ thây ngoài biển cả làm chấn động dư luận khắp hoàn cầu.

Trở lại vấn đề dự án Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam nói trên, ta thấy rằng sở dĩ Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân được thành hình bắt nguồn từ Lời Nguyện Giữa Biển Đông lúc ông bà Thái Tú Hạp thấy con thuyền chòng chành dưới cơn mưa tầm tã, sấm chớp liên hồi lúc Biển Đông đang dậy sóng, cái chết chỉ còn trong gang tấc vì con tàu chở khoảng 200 người vượt biển từ Đà Nẵng bị bão xô vào bờ hoang đảo Hải Nam khiến 13 người tử nạn. Trước cảnh tang tóc sầu thương này, nhà thơ Thái Tú Hạp đã xúc động mãnh liệt để rồi sự xúc động này được dệt thành thơ qua bài Lời Nguyện Giữa Biển Đông  như sau:

 

             THÁI TÚ HẠP

 

 Ðêm lặng lẽ thuyền đưa ra biển

Tôi lắng nghe tan nát cõi lòng đau

Biển khơi dẫn tới ngàn khổ nạn

Bàn tay nào tiếp máu yêu thương

Khi tuyệt vọng hắt hiu lạnh ngắt

Ðành đoạn xa nhau lìa bỏ quê hương

Như cánh chim xa rừng đau đớn hót

Giữa đại dương gầm thét hãi hùng

Thuyền xô đi trăm người câm lặng khóc

Ðịnh mệnh người thách đố giữa bão giông

Lệ khô người dưới mặt trời đốt cháy

Ði về đâu thuyền lạc giữa mênh mông

Không thể hiểu khi an bình đất nước

Người giết hại người thù hận đau thương

Người đày đọa người chết thảm giữa biển đông

Biển ơi! Xin hãy dừng cơn thịnh nộ

Hãy mở đường đưa ta đến niềm hy vọng bình an

Biển ơi! Biển là mẹ

Hãy ôm con vào lòng

Có bao giờ mẹ bỏ con đâu

 

Biển sóng đừng xô nhau chìm sâu đáy nước

Ðừng xé em tôi từng mảnh cuồng điên

Em chỉ là cánh hoa mong manh thánh thiện

Em hồn nhiên trinh trắng ngây thơ

Tiếng mẹ khóc, mẹ gào to hơn sóng cả

Cuộc chia ly bi thảm ngút trời cao

Biển ơi! Xin hãy đưa ta đến trái tim người

Trái tim như thác nguồn yêu thương từ ái

Biển vỗ về nhau những nghiệt ngã trầm kha

Hoa Tự Do nở bằng nước mắt

Bằng máu xương khổ lụy hãi hùng

 

Con đường sáng biển khơi thức dậy

Trong tình thương của nhân loại thăng hoa

Biển ơi! Dù sao ta vô cùng cảm tạ

Lời nguyện một lần mãi khắc ghi

Xin hãy bốc hơi thành mưa thành suối Cam Lồ

Gieo xuống ruộng đồng xanh thắm ước mơ

Chảy vào trái tim người hiểm độc

Cho cuộc đời chuyển hóa Thiện Tâm

 

Chuyện Thuyền Nhân là những trang sử

Máu xương và nước mắt nghìn năm

Những thảm kịch từ Việt Nam réo gọi

Từ biển đông trầm thống kêu gào

Biển xót xa và loài người cứu khổ

Trong vòng tay Thánh Mẫu Từ Bi

Trong trái tim Mẹ Quan Âm Bồ Tát

Biển hết trầm luân bất hạnh thảm sầu

Biển thắp ngọn hải đăng tỉnh thức trong hồn nhau

Tạ ơn đất trời xóa tan thù hận

Ánh sáng nhiệm mầu trong tăm tối thương đau

Cho chúng ta niềm tin yêu hạnh phúc

Mùa xuân như triều sóng vươn lên

Tỏa ngát tình thương khắp cùng thế giới

 

Và dịch giả Nguyễn Hữu Lý sau khi đọc xong bài thơ này đã quá xúc động nên quyết chí dịch ra Anh ngữ cho toàn thế giới được biết:

 

Oaths in the open great ocean

           (Version English by NGUYEN HUU LY)

When the boat puts out to sea in a calm evening

I try to listen to my broken heart yelling with pain

The open sea brings about millions of calamities

By what hand has the lovely blood transfused

In a hopeless and lightly chilled state?

To acquiesce in a quitting of the far-away homeland

Like a bird on the wing that separates from woods with

grievous singings

In the open great ocean with frightful roars

When the boat is pushed out, hundreds of people are

mutely in tears

The human fate has challenged stormy plights

Tears have dried human beings up under the burning sun

Where does the boat come when it has lost its bearings in the immense sea?

It is unfathomable that why are there in peaceful

circumstances of the nation                                  

Murdering one another with hatred and resentment

Ill-treating one another to tragic death in the open sea

Oh, ocean!  Please stop short all fits of anger

Try to lead me the way to a hopeful peace

Oh, ocean! Ocean is Mother

Try to embrace tenderly your children in your arms

Mother never abandons her kids

 

Don't thrust down each other at the deep sea bottom by waves

Don't tear up my sister in foolish shreds

She is only a slender and saintly petal of the flower

She is spontaneous, chaste, and innocent

Mother's weeping and yelling voice is louder than wave murmurs

The melancholy of separation ascends horrificly to high heaven

Oh, ocean!  Please guide me to the human heart

A heart that looks like a source of Love and Mercy

The ocean consoles together all terribly acute misfortunes

Flower of Freedom is blossomed by flows of tears

By blood and bones in dreadful anguish

 

The bright way of the high sea has waked up

Love among sublimated humankind

Oh, ocean!  Anyhow, I greatly appreciate

The oath that once was forever engraved on my mind

Please evaporate it into rain or holy-water spring

To sow the seeds of deepening dreams downward green

fields

To flow into the wicked person's heart

To make a mutation in a philanthropic living

 

The Boat Person's tales are really pages of history later on

From Vietnam with ear-splitting yellings of terror

From the eastern ocean with frightening screamings of horror

The deplorable waves and the human kind saving from unhappiness

Within the kind Saint Mother's merciful embrace

Within the graceful Mother Kwan Yin Bodhisattva's heart

Ocean ends overloaded misfortune and anguish

Ocean lightens the sea-light awakening the common souls

Thanks to Earth and Heaven for annulling revenge and grudge

A miraculous light in the midst of a suffering darkness

Offers to us the trustful love of happiness

Spring sounds like the waves in a rising tide

To expand immensely the compassion throughout the world.

 

Và để thực hiện Lời Nguyện Giữa Biển Đông này, Ông Bà Thái Tú Hạp đã quyết định thành lập dự án Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân với sự giúp đỡ và hưởng ứng của một số người khác. Và uỷ ban thành lập Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân được thành hình gồm nhà thơ Thái Tú Hạp, nữ sĩ Ái Cầm, Bác sĩ Nguyễn Hồng Sơn, nghệ sĩ Việt Dũng, xướng ngôn viên Minh Phượng, Bà Vân Bằng, Chánh Án Nguyễn Trọng Nho. Nhờ sự vận động liên tục trên 10 năm nay không biết mỏi mệt của Ông Bà Thái Tú Hạp và mọi người trong uỷ ban, Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân mới hoàn tất được ý nguyện và đã được dựng trong một vùng đất mang nhiều ý nghĩa, đó là Nghĩa Trang Peek Family. Vì là biểu tượng thiêng liêng của niềm khát vọng Tự Do và Nhân Quyền nên uỷ ban đã nhờ điêu khắc gia Vi Vi nghiên cứu khắc một bức tượng sao cho phù hợp với ý nghĩa này để tượng đài này sẽ là nơi an nghỉ nghìn thu cho hằng trăm ngàn thuyền nhân và bộ nhân đã hy sinh trên bước đường đi tìm Tự Do. Được biết Đài Tưởng Niệm do Tổ hợp Clack and Green Association Landscape Architecture thực hiện theo quan niệm Đông phương hình số 8. Pho tượng được đặt trên bệ trong hồ nước, hình thể chiếc tàu có vòi phun nước và đèn chiếu sáng. Ban đêm ánh đèn sẽ toả sáng rực rỡ toàn thể khu Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân. Chung quanh trồng 18 cây Palm sẽ tỏa bóng mát cho toàn thể khu vực này. Pho tượng là một khối đồng màu nâu nặng 10 tấn. Sau bao năm miệt mài điêu khắc, kiến trúc sư Vi Vi đã hoàn thành Tượng Đài như ý nguyện. Tượng Đài Thuyền Nhân được đúc bằng đồng là một quần thể 4 thuyền nhân gồm già trẻ dìu nhau trong những bộ áo quần rách tơi tả. Người thiếu phụ gương mặt đầy sầu thảm, tay trái ôm con dại trong lòng, tay phải giơ lên như cầu cứu mọi người trong thế giới Tự Do hãy ra tay cứu vớt và giúp đỡ! Nhìn vào bức tượng ai cũng cảm thấy ngậm ngùi đến rơi lệ vì đây là cái giá của Tự Do mà nam phụ lão ấu thuyền nhân Việt nam đã phải trả! Tượng đài được dựng trong một hồ nước tượng trưng cho đại dương và chung quanh hồ là những phiến đá khắc tên 6 ngàn thuyền nhân đã hy sinh trên đường đi tìm Tự Do.

Như vậy, sau các Tượng Đài đã được dựng lên tại Nam Dương, Úc, Canada, từ nay trở đi tại Hoa Kỳ, nơi trung tâm Thủ Đô Tinh Thần của người Việt tỵ nạn Cộng Sản thuộc miền Nam tiểu bang California, một Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân đã được dựng lên để cho hằng vạn oan hồn uổng tử chết ngoài Biển Đông hay trên đường bộ lúc băng đèo vượt suối trong rừng sâu núi thẳm vì đi tìm Tự Do, được đến đây để an giấc nghìn thu sau mấy mươi năm phiêu bạt khắp trời không nơi trú ngụ.

Xin nguyện cầu các linh hồn được sớm về cõi vĩnh hằng.

Xin nguyện cầu các linh hồn được an giấc nghìn thu.

Cùng các oan hồn uổng tử! Xin được vĩnh biệt ngàn đời!

 

California, ngày 30 tháng 04 năm 2009.”

(Còn tiếp)

 

KÝ SỰ DU LỊCH CANCÚN ( tiếp theo)

E-mail Print
User Rating: / 4
PoorBest 

Sau đó là một vài vũ khúc khác không có vòng lửa tiếp tục được trình diễn. Chợt nhớ tới mọi người đang chờ gia đình con gái Ông Bà Ngoại 2 trong phòng khách, tôi liền bỏ xem văn nghệ để vào trong ấy xem ra sao. Vừa đi ngang phòng ăn đã thấy gia đình con gái Ông Bà Ngoại 2 đang ngồi ăn cơm trong đó rồi. Hỏi ra thì được biết gia đình này vừa tới và đã làm “check in” xong nên vào phòng để ăn cơm tối. Thế là tất cả hai gia đình giờ đây đã đoàn tụ đầy đủ bên nhau trong chuyến đi Cancún nghỉ mát như đã rủ nhau từ trước. Vì kẹt passport của hai cháu nhỏ, vợ chồng con gái của Ông Bà Ngoại 2 đành phải chạy ngược chạy xuôi ở California mới làm được. Dù sao đi nữa gia đình của Ông Bà Ngoại 2 cuối cùng cũng đã thoả mản vì cũng đã đi nghỉ mát được tại Cancún. Và cuộc rong chơi mùa hè này dù gặp rủi ro nho nhỏ và mất đi hai ngày, nhưng cũng đã thưởng thức được những luồng gió mát của đại dương ở nơi phương trời xa lạ và những thức ăn đặc biệt tại xứ Mễ Tây Cơ rợp bóng dừa này.

Sáng thứ sáu, ngày 04 tháng 04 năm 2014, gia đình con gái của Ông Bà Ngoại 2 chính thức bắt đầu nhập cuộc vui tại Cancún cùng gia đình Ông Ngoại1. Thế là giờ phút này đây, cả hai gia đình rủ nhau xuống phòng ăn điểm tâm với tất cả là 11 người: gia đình Ông Ngoại 1 có 5 người, gia đình Ông Ngoại 2 có 6 người. Khi thấy tôi bước vào phòng, cậu nhân viên hôm qua không để ý “phái đoàn” còn kéo dài dài phía sau nên lật đật mở miệng nói với tôi:

-        Siete personas tambien, Señor.(7 người như hôm qua nhé, thưa Ông).

Tôi nói ngay:

-        No, querido! Hoy es distinto : once personas. ( Không đâu! Hôm nay khác rồi: 11 người)

Nghe tôi nói vậy, cậu ta thấy cũng có vẻ vui hơn, liền chạy đến vị trí hôm qua, kéo thêm một cái bàn nữa rồi ráp lại cho đủ 11 chỗ ngồi. Thế là ngày hôm nay, số người ăn uống đông hơn vì cả hai gia đình đầy đủ, nên lúc ăn uống bên nhau, mọi người chuyện trò rất thân mật và vui vẻ.

Sau đó hai gia đình bắt đầu rủ nhau đi chụp hình. Gia đình Ông Ngoại 1 chụp hai ngày nay cũng nhiều hình rồi nên chụp thêm để làm kỷ niệm một chuyến đi. Gia đình Ông Ngoại 2 mới chỉ chụp Ông Bà Ngoại 2 thôi, còn con cái và các cháu chưa chụp bao giờ nên hôm nay tha hồ mà chụp hình làm kỷ niệm. Đã thế, Ông Ngoại 2 là một “professional” về chụp hình nên bức hình nào, từ phong cảnh đến ánh sáng, góc độ nào cũng đẹp cả. Hai gia đình chụp chung có, chụp riêng có. Không biết hai gia đình này có hẹn hò gì nhau không mà sáng nay đều mang áo quần màu trắng cả nên hình chụp rất nổi và đẹp tuyệt vời!

alt

Một du khách bồng con đang ngắm cảnh chiều tà

Sau khi chụp hình xong, gia đình “Chàng tour guide” và gia đình con gái Ông ngoại 2 dẫn 4 cháu nhỏ xuống hồ bơi cho các cháu vui đùa thoả thích. Và các phu nhân cũng thoả thích vui đùa bên con cái. “Chàng tour guide” và cậu rể của Ông Ngoại 2 thay phiên nhau canh chừng các cháu nhỏ. Nếu rủi ro mà một trong các cháu uống một bụng nước thì phiền. Ở trên bờ, Ông Ngoại 2 và Ông Ngoại 1 thay phiên nhau chụp hình các cháu làm kỷ niệm. Riêng Bà Ngoại 2 thì ngồi vừa giữ vật dụng của con cái vừa nhìn các cháu tắm dưới hồ.

 

alt 

Các du khách đang tắm nắng dưới hồ nhìn ra ngoài biển.

Sau khi các cháu đùa vui dưới hồ nước một cách thoả thích, hai Ông Ngoại 1 và 2 thúc dục lên bờ để chuẩn bị dùng cơm trưa. Cũng giống như những bữa ăn trưa lần trước, lần này số người lên đến 11 chỗ ngồi nên việc phục vụ bàn này phải hai ba người. Hai nhân viên nhà hàng chạy tới chạy lui, chạy qua chạy lại như con thoi để mang nước cam, sữa cho các cháu nhỏ và người lớn. Riêng tôi, Ông Ngoại 2 và chàng rể của Ông Ngoại 2 gọi “beer” để uống. Hai phu nhân của hai chàng rể đúng là “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”, vì thương con nên đút cho con ăn trước. Sau khi chúng ăn rồi mới bắt đầu dùng cơm trưa. Và đến lượt hai chàng rể cũng thay phiên nhau cho con ăn để vợ ăn nữa chứ! Cuối cùng thì tiệc cũng dứt. Cả hai gia đình đều về phòng để nghỉ trưa. Trước khi rời phòng ăn, hai chàng rể và hai phu nhân đều cho hai cậu nhân viên phục vụ kia tiền tips cũng kha khá khiến hai cậu cám ơn rối rít và cười tươi như hoa nở.

Sau giấc ngủ trưa thoải mái, “Chàng tour guide” lại hướng dẫn hai gia đình xuống hồ bơi cho các cháu tắm tiếp. Bà Ngoại 2 vì hơi nhức đầu Ông Ngoại 2 phải ngồi bên cạnh để “take care” nên không xuống xem cháu bơi lội nữa. Riêng tôi vẫn một mình xách máy chụp hình đi “phiêu bạt giang hồ” quanh các bờ hồ xem cảnh nào là lạ thì chụp làm kỷ miệm. Khi đi đến bờ hồ nơi mọi người vẫn tập trung nhảy điệu samba, tôi thấy có một tấm bảng khắc chữ CAN và gần ki-ốt nơi bán nước giải khát, có một tấm bảng khắc chữ CÚN. Thấy thế tôi hỏi một nhân viên làm việc ở đây thì anh ta giải thích ngắn gọn như sau. CAN là địa danh tại vị trí ki-ốt, nơi phục vụ các thức uống giải khát nằm trên mặt đất. CÚN là địa danh tại vị trí ki- ốt đằng kia ngồi uống giải khát dưới nước. Hai địa danh này họp lại thành tên của thành phố CANCÚN.

alt

alt 

 

Sau khi đi vòng vòng nửa giờ quanh bờ hồ, tôi liền lên phòng thay áo quần để vào Gym Salon tập thể dục. Đi nghỉ mát thấy lười tập thể dục, nhưng vì vào đây “ngày ba bữa bụng vỗ nghe bình bịch, bùng bùng” nên phải cố gắng chịu khó tập thể dục. Nếu không, mỡ triglycerides nó ứ đọng ở vùng bụng thì sau bảy ngày đi nghỉ mát về, người ta tưởng rằng mình bị xơ gán cổ trướng thì nguy to! Đúng nửa giờ tập như thường lệ, tôi liền lên phòng tắm rửa để chuẩn bị tháp tùng “phái đoàn” đi ăn cơm tối. Lúc vào thang máy để lên lầu lại là lúc ba người ngoại quốc khác cùng vào chung môt lần nên hơi chật. Tôi bấm nút số 1 xong bỗng người đứng cạnh tôi là một người Mỹ nói tôi bấm dùm ông ta nút số 10 luôn. Tôi vừa nhìn ông ta vừa nói rằng, ở khách sạn này chỉ có dãy phòng thứ 8 thôi, làm gì có dãy phòng thứ 10. Những người cùng đứng chung trong thang máy đều bật cười. Ông Mỹ kia cũng cười luôn rồi bảo rằng, ông ta nói lộn, bấm lại dùm ông ta số 8. Sau khi thang máy dừng lại lần đầu tiên, tôi là người ra trước hết nên khi vừa bước ra, tôi liền quay lại đùa với ông Mỹ kia rằng, ông chờ khi nào thang máy ngừng ở dãy số 10 thì ra nhé. Mấy người còn lại trong thang máy đều cười vang lên một lần thật vui.

Sau khi mặc áo quần chỉnh tề chuẩn bị sẵn, bỗng đện thoại reo tôi nhấc lên nghe. Thì ra “Chàng tour guide” mời tôi đi thẳng xuống phòng EL ROMEO “Steak House” để dùng cơm tối vì tất cả mọi người chuẩn bị xuống thang lầu rồi. Tôi liền ra khỏi phòng, tiến đến thang máy và gặp ngay “phái đoàn” đang đứng trước cửa thang máy. Thế là chúng tôi cùng nhau xuống lầu tiến về phòng ăn để dùng cơm tối. Cũng như những phòng khác, vừa bước vào phòng ai cũng thấy chương trình dán ngay trước cửa.

 Thấy chúng tôi đến khá nhiều người nên hai ba nhân viên hỏi thăm rối rít. Cuối cùng họ cũng đã sắp xếp chỗ ngồi cho 11 người thật nhanh với đầy đủ muỗng, nĩa, khăn, ly trên bàn. Tờ thực đơn được mang đến cho từng người ngay. Ai thích món gì gọi món đó. Vào phòng ăn “Steak House” dĩ nhiên gọi món Beef Steak trước tiên mới đầy ý nghĩa, và cũng để làm vừa lòng “Chàng tour guide” vì chàng ta đã chọn phòng ăn này cho mọi người tối nay.

Một trong ba thanh niên phục vụ đến hỏi tôi:

-        ¿Tequila, Señor ?( Tequila, thưa Ông?)

Tôi nói ngay:

-        No. Por favor puede traernos una botella del vino rojo.( Không uống Tequila. Làm ơn mang cho chúng tôi một chai rượu đỏ đi)

Tôi vừa nói xong, anh ta chạy đi lấy rượu ngay. Một phút sau anh ta mang một chai rượu đỏ đến để trên bàn rồi khui chai rượu ngay.

Anh ta nhẹ nhàng rót rượu vào ly tôi rồi ly Ông Bà Ngoại 2 và con rể Ông Bà này. Riêng “Chàng tour guide” nhất định không uống rượu mặc dầu nhân viên phục vụ rót rượu rồi để ly rượu ngay trước mặt chàng; vì như đã đề cập ở trên, chàng ta sợ say sẽ lái máy bay lạc vào áng mây trời không biết đường về! Rót rượu cho chúng tôi xong anh nầy hỏi:

-        ¿Señor, Desea ordenar? (Thưa Ông, Ông gọi món gì ăn nhé?)

Tôi hỏi cậu ta:

-        ¿Cuál es la especialidad del día? (Hôm nay có món gì đặc biệt không?)

Thấy tôi nói tiếng Tây Ba Nha, cậu ta cũng trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha liên tục:

-        ¿Como quiere el filete? (Steak nhé, thưa Ông?)

Tôi trả lời ngay:

-        OK, quiredo. (Vâng, bạn ạ)

Sau đó anh ta đi hỏi từng người một và cuối cùng tất cả hai gia đình đều bằng lòng ăn giống nhau hết là Beef Steak vì đây là phòng để ăn Beef Steak.

Trước khi đem món chính là Beef Steak ra, các nhân viên phục vụ đem món khai vị trước để chúng tôi ăn đỡ “đói lòng” trong khi chờ món chính.

 

alt 

 Hai gia đình cùng nhau dùng cơm tối sau khi đã sum họp đầy đủ tại khách sạn HOTEL RIU PALACE.

Cũng giống như những phòng ăn khác, vì biết rằng mấy nhân viên phục vụ sẽ mở nắp ra rồi đập nắp xuống thật kêu sau khi hô một, hai, ba nên chúng tôi không ai mở ra làm gì. Đây có lẽ là truyền thống tạo niềm vui cho du khách lúc mở màn cho mỗi bữa ăn tại khách sạn đấy thôi.

alt

Các nắp đậy vẫn để nguyên chờ nhân viên đến khai mạc.

 

Sau khi thức ăn được dọn ra đầy đủ trên bàn, các nhân viên phục vụ đến đặt tay lên nắp đĩa rồi cùng nhau hô to: uno, dos, tres (một, hai, ba) rồi nhấc nắp lên và đập nắp xuống đĩa thật mạnh, tạo thành một tiếng kêu chát chúa nơi bàn ăn. Sau đó các nhân viên lấy nắp đi để lộ một miếng Beef Steak trên đĩa như đang nằm khêu gợi cơn đói của chúng tôi.

alt

 

Sau phút cụng ly nhập tiệc, chúng tôi bắt đầu thưởng thức món Beef Steak của phòng ăn EL ROMEO “BEEFSTEAK”. Vừa nhâm nhi rượu vừa thưởng thức món ăn thật ngon miệng của nhà hàng EL ROMRO này. Đặc biệt là Ông Bà Ngoại 2 tối nay vui hẳn lên hơn những ngày qua, vì con cháu đã đến được Cancún để cùng nghỉ mát với Ông Bà. Vì tối nay sẽ có chương trình văn nghệ tại nhà hát của khách sạn nên sau khi dùng cơm tối xong, chúng tôi liền vào xem văn nghệ ngay.

Cũng giống như chương trình hằng đêm, từ 08giờ 30 đến 09 giờ 30, sân khấu dành riêng cho thiếu nhi. Vì vậy vừa mở màn, một số thiếu nhi được mời lên sân khấu để múa, nhảy theo sự hướng dẫn của một nhân viên trên sân khấu. Ba người cháu của Ông Ngoại 1 và Ông Ngoại 2 liền lên sân khấu ngay. Các cháu đã múa nhảy theo những động tác của hướng dẫn viên cùng với một vài thiếu nhi khác trên sân sấu, khiến buổi trình diễn của thiếu nhi đêm ấy thật vui nhộn và hào hứng vô cùng. Nhưng rồi càng về khuya, các cháu ham vui đùa trên sân khấu thì Ông Bà các cháu ngồi ở dưới lại buồn ngủ nên đã lên phòng nghỉ ngơi trước. Sau đó “Chàng tour guide” dẫn các cháu về sau khi màn cuối cùng của thiếu nhi chấm dứt.

Sáng ngày 05 tháng 04 năm 2014, bước qua ngày thứ năm ở tại Cancún, như thường lệ theo lời khuyên của cô con gái, tôi cũng xuống chạy chầm chậm trên bờ biển để hít luồng không khí mát rượi trong lành thổi từ đại dương vào vùng cát trắng. Vừa chạy vừa nhìn ánh bình minh ló dạng ở chân trời sao mà đẹp tuyệt trần, khiến lòng mình tưởng chừng như đang sống trong một thế giới tiên cảnh nào thưở trước.

 alt

Bình minh ở bãi biển Cancún

Sau nửa giờ chạy dọc theo bờ biển để tập thể dục, tôi liền về phòng tắm rửa, chuẩn bị áo quần để theo hai gia đình đi ăn sáng.

Cũng như những lần điểm tâm trước, đồ ăn điểm tâm nhiều đến nỗi du khách ăn lắm bữa như ăn trưa ăn tối vậy. Thế nên như đã được trình bày ở trên, du khách nào cũng ăn thả dàn, không cần phân biệt ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều hay tối. Vì thế cứ mỗi lần ăn xong ai nấy “ngày ba bữa vỗ bùng kêu bình bịch, bùng bùng”! Ăn nhiều quá như vậy nên hằng ngày tôi vào “gym salon” tập thể dục để chận đứng sự phá phách lung tung của thằng “Cholesterol” nằm trong băng đảng “LDLvà Triglycerides” đã từng làm chết chóc và khổ đau hằng triệu người trên thế giới. Nói vậy thôi chứ nhiều người vẫn kiểm soát được miếng ăn khi đứng trước thức ăn toàn là cao lương mỹ vị, nhất là những người có LDL trên 130 và triglycerides quá160. Sau khi dùng điểm tâm xong, “phái đoàn” hai gia đình Ông Ngoại 1 và ông Ngoại 2 lại lên đường đi tìm những cảnh đẹp nên thơ để tiếp tục chụp hình làm kỷ niệm cho những ngày nghỉ mát bên bờ biển ở đất Cancún nầy.

 

alt

alt 

Gia đình các du khách chụp hình trên bãi biển làm kỷ niệm.

(Còn tiếp)

 

 

KÝ SỰ DU LỊCH CANCÚN (Tiếp theo)

E-mail Print
User Rating: / 3
PoorBest 

Sau khi dùng cơm xong, chúng tôi liền lên phòng để nghỉ trưa vì sáng nay, đi nhiều nơi để chụp hình cũng như các cháu đã bơi lội dưới nước suốt cả buổi mai, nên ai cũng cảm thấy mỏi mệt cả rồi. Sau giấc ngủ trưa ngon lành, “Chàng tour guide” gọi điện thoại cho tôi biết, cả nhà sắp xuống cho hai cháu bơi lội tiếp để các cháu vui chơi trọn ngày trong hồ nước. Thế là tôi cũng xuống theo cùng vui với con cái và các cháu luôn. Trong lúc gia đình con tôi đang tắm dưới ánh nằng chiều trong hồ bơi, tôi thả bộ đi về phía hồ đằng kia có mấy cây dừa rợp bóng mát, nơi hầu hết du khách tập trung để đùa vui dưới nước. Tại đây, du khách chia làm hai phe đánh volley ball dưới nưới. Đặc biệt mỗi bên bao nhiêu người cũng được với đủ mọi thành phần sắc tộc, bất kể nam hay nữ, không phân biệt tuổi tác; ai muốn chơi cứ nhảy xuống nước nhập cuộc. Một thiếu nữ tình nguyện làm trọng tài đứng trên bờ hồ thổi còi cho trận đấu. Dọc hai bên bờ hồ, du khách nằm nghỉ mát dưới bóng dừa loang loáng ánh nắng chiều, vừa xem trận đấu volley dưới nước, vừa hóng gió mát ngoài biển thổi vào để thưởng thức những ngày nghỉ hè tại Cancún. Để tăng thêm sự rộn ràng và nhộn nhịp của nơi giải trí cho du khách, những bản nhạc giật gân đã được ban nhạc của khách sạn tung ra làm vang dội cả một góc trời trên bờ hồ nhìn ra ngoài biển cả.

Last Updated ( Tuesday, 14 October 2014 09:43 )
 

KÝ SỰ DU LỊCH CANCÚN

E-mail Print
User Rating: / 4
PoorBest 

 

 KÝ SỰ DU LỊCH CANCÚN

alt

Dương Viết Điền

 

 

Trước khi đi nghỉ mát tại địa điểm nổi tiếng Cancún, tưởng cũng nên biết sơ qua về lịch sử và địa lý của địa danh này. Cancún là phần đất thuộc tiểu bang Quintana Roo của nước Mễ Tây Cơ. Đô thị chính đóng tại Benito Juárez. Cancún được thành lập từ ngày 20 tháng 04 năm 1970. Thị trưởng hiện nay là Ông Julián Ricalde Magaña.

alt

Lá cờ của Mễ Tây Cơ . Lá cờ tiểu bang Quintana Roo. Huy hiệu của tiểu bang Quintana Roo

 


 alt

 

Cancún. Cancún nằm trong tiểu bang Quintana Roo

Diện tích khoảng1,978.75 km2 (764. 100 sq mi). Dân số khoảng 628,306 người.

   Năm               Dân số             Tỷ lệ bách phân

1990

167,730

—    

1995

297,183

+77.2%

2000

397,191

+33.7%

2005

526,701

+32.6%

2010

628,306

+19.3%

2014

722,800

+15.0%

Mật độ dân số trung bình là 320/km2 (820/sq mi). Cancún (Đọc theo tiếng Tây Ban Nha là: [kaŋˈkun]) là thành phố nằm về phía Đông Nam của Mễ Tây Cơ, toạ lạc trên bờ biển Đông Bắc của xứ Yucatán Peninsula trong tiểu bang Quintana Roo. Đây là một địa điểm du lịch nổi tiếng của thế giới nói chung và của đô thị Benito Juárez của Mễ Tây Cơ nói riêng.

Có hai cách dịch chữ Cancún theo lối phiên âm của người Maya. Nghĩa thứ nhất là “Tổ rắn”, nghĩa thứ hai là “ Nơi trú ngụ của những con rắn vàng”.

Theo tài liệu của thuộc địa trước đây, đảo Cancún là nơi dân Maya ở. Vào những năm sau khi chiếm được đảo nầy, dân cư nơi đây đã chết quá nhiều vì bệnh tật, hải tặc, và sự đói khát hoành hành. Một số dân bỏ đi nơi khác, một số thì ở rải rác tại Isla Mujeres và trên đảo Cozumel Island. Đảo Cancún này bắt đầu phát triển vào ngày 23 tháng 01 năm 1970. Lúc bấy giờ trên đảo chỉ có ba cư dân ở đchăm sóc đn điền dừa cho dòng họ Don José de Jesús Lima Gutiérrez mà thôi. Còn Ông chủ đồn điền này lại sống bên Isla Mujeres. Và chỉ có 117 người sống gần Puerto Juares, nơi có nột làng chài lưới và căn cứ quân sự

Vì là vùng nhiệt đới nên khí hậu Cancún ấm quanh năm rất thuận lợi cho khách du lịch về đây nghỉ mát. Tuy nhiên từ tháng năm đến tháng chạp, cơn bão nhiệt đới thường xuất hiện nhưng lâu lâu mới có bão lớn như năm 1988 có bão Hurricane Gilbert, năm 2005 có bão Hurricane Wilma, và năm 2007 có bão Hurricane Dean.

Để cho các nhà đầu tư vào vùng xa lạ này khai thác được dễ dàng và thuận lợi, chính phủ Mễ Tây Cơ đã phải tài trợ cho chín khách sạn đầu tiên. Khách sạn đầu tiên được tài trợ có tên là The Hyatt Cancún Caribe, nhưng thực ra, chính khách sạn The Playa Blanca mới là khách sạn được xây dựng trước nhất, sau này trở thành khách sạn Blue Bay rồi giờ đây đổi thành Temptation Resort. Thành phố bắt đầu kiến tạo trung tâm du lịch vào năm 1974. Vì thế rất nhiều khách sạn được xây cất thêm và hầu hết những khách sạn đều nằm dọc theo bờ biển nên gió mát từ đại dương thổi vào rất tốt cho khách du lịch thế giới. Du khách có thể chọn lựa bất kỳ khách sạn nào tại Cancún dọc theo bờ biển để đến nghỉ mát.

Chúng tôi quyết định chọn khách sạn HOTEL RIU PALACE LAS AMERICAS để đến nghỉ mát trong kỳ nghỉ hè năm nay. Bởi chúng tôi được biết rằng, hệ thống khách sạn RIU rất nổi tiếng và đã được thành lập vào năm 1953. Trung tâm quản lý hệ thống khách sạn nổi tiếng thế giới này là Mallorca tại Tây ban Nha. Chủ nhân ông là những nhân vật mang tên Carmen Riu, Luis Riu. Hệ thống khách sạn này có nhiều loại như Riu Hotel, Riu ClubHotel, Riu Palace, Riu Plaza. Lợi tức hằng năm khoảng 1.63 tỷ dollars (năm 2008). Số nhân viên lên đến 25,150 người (2012). Hệ thống khách sạn Riu này được xây dựng trên 16 quốc gia với 100 khách sạn, và ngay tại trung tâm nghỉ mát Cancún này cũng có khách sạn Riu này. Hiện nay, thế hệ thứ ba của gia đình RIU đang quản lý hệ thống khách sạn này.

Gia đình chúng tôi đến phi trường Los Angeles trước giờ bay hai tiếng đồng hồ để làm thủ tục lên máy bay đi nghỉ mát tại trung tâm nghỉ mát Cancún. Vì đã hẹn nhau trước nên vừa đến phi trường, chúng tôi liền gặp gia đình bạn con gái tôi. Gia đình nầy gồm cha mẹ cô ấy cùng phu quân cô ta và hai cháu nhỏ. Vì hai cháu nhỏ của con gái tôi gọi tôi bằng Ông Ngoại, hai cháu nhỏ của bạn con gái tôi cũng gọi cha mẹ bạn gái con tôi bằng Ông Bà Ngoại luôn. Vì vậy để diễn tả về danh xưng của hai gia đình chúng tôi được dễ hiểu trong cuộc hành trình của chúng tôi đến Cancún, tôi xin tạm gọi gia đình bên tôi là Ông Ngoại 1 và gia đình bên bạn con gái tôi là Ông Ngoại 2.

Sau khi làm thủ tục cân đo đong đếm để lên máy bay xong xuôi, chúng tôi đến gặp gia đình Ông Ngoại 2 thì được biết, hai cháu nhỏ không thể lên máy bay được vì không có passport! Sở dĩ hai cháu nhỏ không làm passport vì bạn gái con tôi đã gọi điện thoại đến đây để hỏi rồi nhưng nơi đây trả lời là con nít khỏi cần passport! Bây giờ đến đây người ta bắt cháu nhỏ cũng phải có passport mới ra nông nỗi nầy! Cuối cùng, gia đình bạn gái con tôi đành phải về làm passport cho hai cháu nhỏ rồi sẽ đi sau vì vé máy bay đã mua sẵn từ lâu rồi. Còn Ông Bà Ngoại 2 thì đi theo chúng tôi để bay qua Cacún trước.

Chiếc máy bay 737 của hãng hàng không United Airlines chở khoảng 240 hành khách cất cánh từ phi trường Los Angeles lúc 11:00 giờ sáng thứ ba ngày 01 tháng 04 năm 2014, đến phi trường Cacún lúc 04:00 chiều (giờ California). Vì ngày hôm ấy là một ngày đẹp trời nên ngồi trong máy bay nhìn ra ai cũng thấy trời xanh mây trắng nắng hồng thật thơ mộng. Bỗng máy bay rơi xuống thật nhanh làm mọi người hoảng hốt. Trong tích tắc, đầu óc tôi cảm thấy như quay cuồng và quá hồi hộp. Tôi nghĩ có chuyện gì đây chăng? Không lẽ chiếc máy bay này giống như máy bay MH370 bay từ Mã Lai Á sang Trung Quốc rồi biến mất và rơi xuống Ấn Độ Dương để rồi 13 chiếc máy bay và 11 chiếc tàu thuỷ của mấy quốc gia tìm kiếm gần một tháng trời vẫn biệt vô âm tín! Thế thì coi như xong! Đi nghỉ mát đâu không thấy, lại thấy sắp rơi xuống Đại Tây Dương làm mồi cho cá mập! Nghĩ đến điều đó làm tôi rùng mình! Nhưng sau khoảng 6 giây thôi, chiếc máy bay ngưng rơi xuống và bay êm đềm trở lại khiến du khách thở ra nhẹ nhõm rồi cười tươi như hoa nở vì vừa trãi qua một cơn “bão tố phong ba” quá nhanh, tưởng chừng như sắp lìa đời nhưng sau đó lại trở về trạng thái an bình như cũ. Khoảng ba mươi phút sau, hai nữ chiêu đãi viên hàng không đẩy chiếc xe thức uống giải khát đến phân phối cho từng người. Tôi xin một ly cà phê sửa. Trước khi trao ly cà phê sửa cho tôi, cô chiêu đãi viên hàng không trao cho tôi một mảnh giấy lau miệng. Ngồi trên máy bay không biết làm gì để giết thì giờ, nên tôi vừa nhâm nhi cà phê sữa vừa đọc mấy chữ trên mảnh giấy cho hết thời gian mấy giờ ngồi trên máy bay.

Vừa uống ly cà phê sữa xong thì con gái tôi trao cho tôi và chồng con tôi mỗi người một gói xôi đậu đỏ với mấy trứng chim cút đã luộc chín nằm sẵn trong gói xôi luôn. Nhìn hai gói xôi trong bao ny lông, tôi biết đây là xôi của Ông Bà Ngoại 2 tặng cho chúng tôi. Gia đình Ông Bà Ngoại 2 trước khi đi đã làm sẵn sáu, bảy gói xôi để ăn trên máy bay. Nhưng vì hai cháu nhỏ không có passport nên gia đình con gái Ông Bà Ngoại 2 phải trở lại nhà như đã trình bày ở trên nên xôi dư hai ba gói. Thế là gia đình chúng tôi có một bữa ăn trưa thật no nê gồm xôi với trứng chim cút. Nhân đây tôi cũng xin trình bày sự thân thiện giữa gia đình tôi và gia đình Ông Bà Ngoại 2. Chúng tôi đã quen biết nhau từ trước 1975 lúc còn ở trong quân đội. Lúc tôi làm việc ở phòng báo chí thì Ông Ngoại 2 làm việc ở phòng an ninh thuộc Quân Đoàn I, Quân Khu I. Ông Ngoại 2 thỉnh thoảng xuống phòng báo chí tôi chơi vì Ông ta thích sang ảnh và chụp ảnh. Từ đó chúng tôi chơi thân với nhau. Sau khi ở tù về hai gia đình chúng tôi lại gặp nhau lại vì ở cùng một xóm trong Tây Lộc, thuộc thành nội Huế. Khi qua Mỹ, chúng tôi thường liên lạc với nhau và con cái chúng tôi cũng học với nhau cùng trường cùng lớp. Vì thế nên hai gia đình chúng tôi thân nhau là vậy.

Trở lại chuyện uống ly cà phê sữa và ăn gói xôi ở trên. Sau khi ăn trưa xong, kẻ thì ngủ, nguời đọc sách. Tôi ngồi xem TV để giết thì giờ, nhưng chỉ thấy hết quảng cáo nầy đến quảng cáo khác. Có một quảng cáo lập đi lập lại nhiều lần. Đó là câu: Over 100 channels of live Direct TV. Swipe, more movies. Ai muốn xem phim thì cứ lấy thẻ tín dụng ra gạch vào máy sẽ tha hồ mà xem. Vì còn đến những ba giờ nữa máy bay mới đáp xuống phi truờng Cancún nên không biết làm gì thêm cho hết thì giờ. Vì vậy tôi bắt đầu ngồi thiền trên máy bay. Cũng giống như ở nhà, thay vì ngồi xếp bàng tôi lại phải thả hai chân xuống đất vì thế ngồi trên máy bay không thể xếp bàng được. Khoảng một giờ sau, hai nữ chiêu đãi viên hàng không lại đẩy chiếc xe đựng thức uống đi phục vụ hành khách một lần nữa. Khi cô ta đến bên tôi hỏi tôi dùng gì nữa không, tôi nghĩ nếu mình đi xe hơi thì chắc không nên uống thêm nữa vì sợ thằng “Tiền liệt tuyến” tuổi già nó quậy rồi phải bắt tài xế dừng lại làm phiền người ta. Còn giờ đây mình đang ngồi trên máy bay rủi mà thằng “Tiền liệt tuyến” nó quậy thì đếch sợ thằng Tây nào cả. Vì mình khỏi cần làm phiền pilot bắt ông ta dừng máy bay lại để đi tiểu trên trời vì trong máy bay đã có nhà cầu rồi. Đã thế, mình đọc trên mạng thấy một ngày nếu uống hai ly cà phê sẽ giảm nguy cơ bớt bị stroke. Vã lại cũng để giết thì giờ nên tôi liền xin một ly cà phê như hồi nãy để tiếp tục nhâm nhi. Trước khi trao ly cà phê cho tôi, cô chiêu đãi viên hàng không cũng trao cho tôi một mảnh giấy lau miệng như hồi nãy. Nội dung mấy dòng chữ trong mảnh giấy lại khác với nội dung mảnh giấy trước đây

Sau khi nhâm nhi hết ly cà phê, tôi nhìn lui nhìn tới, nhìn qua nhìn lại thấy ai cũng ngủ cả. Nhìn qua bên trái thấy cậu con rể đang ngủ. Nhìn qua bên phải thấy cô con gái tôi và hai đứa cháu ngoại cũng đang ngủ. Tôi liền mở miệng ngâm nho nhỏ hai câu thơ của Thi Sĩ Trần Tú Xương:

Thiên hạ có khi còn ngủ cả.

Dại gì phải thức một mình ta.

Thế rồi tôi cũng nhắm mắt ngủ luôn.

Không biết ngủ được bao lâu rồi thì các chiêu đãi viên hàng không đến phát giấy tờ để điền vào những khoảng trống làm thủ tục trước khi nhập cảnh. Tờ giấy là một mẫu đơn có tựa đề là: ESTADOS UNIDOS MEXICANOS. Dưới mấy chữ này là những chữ ENTRY REGISTRATION( ENTRADA REGISTRACION) rồi tiếp theo là các chữ như FORMA MIGRATORA MÚLTIPLE (FMM), REGISTRO DE ENTRADA. Như những lần xuất ngoại khác, tôi thấy các mẫu đơn nầy xuống phi trường trước khi nhập cảnh điền vào cũng được. Sau khi nộp các mẫu đơn cho hai cô chiêu đãi viên hàng không, không biết làm gì nữa nên tôi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Nhưng mới chợp mắt khoảng hai mươi phút bỗng tiếng nói của một chiêu đãi viên hàng không vang lên trên loa phóng thanh làm tôi thức giấc. Thì ra đó là lời nhắn nhủ của cô ta rằng, hành khách hãy xem lại seatbelt vì còn khoảng mười lăm phút nữa máy bay sẽ hạ cánh xuống phi trường. Thế rồi máy bay từ từ hạ cánh xuống phi trường và dừng lại. Nhìn đồng hồ thấy lúc bấy giờ là bốn giờ chiều, giờ California. Chúng tôi tiến vào trong để làm thủ tục nhập cảnh vào Nước Mễ Tây Cơ. Lúc nhân viên là một người đàn bà Mễ Tây Cơ đang xem passport chúng tôi, thấy tôi đội mũ liền nói bằng tiếng Anh:

-        Thưa ông, xin Ông cất mũ dùm cho.

Đoán chắc cô ta là người Mễ Tây Cơ, tôi liền nói bằng tiếng Tây Ban Nha:

-        Lo siento, Señora! (Tôi xin lỗi, thưa bà).

Nói xong tôi liền lấy mũ xuống ngay.

Thấy tôi nói tiếng Tây Ban Nha, bà ta vừa nhìn tôi vừa cười rồi nói:

-        ¿Habla Español? (Ông biết nói tiếng Tây Ba Nha?)

Tôi trả lời:

-        Poquito solamente, Señora.( Biết chút đỉnh thôi, thưa bà).

Sở dĩ bà ta bảo tôi cất mũ đi là để bà ta nhận diện khuôn mặt tôi có giống khuôn mặt trong passport không vì đây là nơi kiểm soát nhân dạng du khách nhập cảnh.

Sau khi làm thủ tục nhập cảnh xong chúng tôi liền liên lạc với hãng xe buýt đã sắp đặt trước để xe đến chở về khách sạn. Lợi dụng lúc chúng tôi đang chờ xe buýt đến, một nữ nhân viên có lẽ là của khách sạn chúng tôi sắp đến trú ngụ, đã trình bày cho chúng tôi những thú vui tại trung tâm nghỉ mát Cancún. Nếu chúng tôi thích những thú vui nào thì cô ta sẽ hướng dẫn phương thức liên lạc đến những trung tâm đó. Cô ta đã trình bày như mời gọi chúng tôi nên tham dự vào. Thế rồi cô ta khuyên chúng tôi nên tham dự vào những thú vui giải trí đó như “visit the aquarium, the Galleons of Captain Hook, Cancún Sailing Catamarans, Sea View, Deep Sea Fishing v v…”. Dĩ nhiên chúng tôi chỉ lắng tai nghe thôi chứ những thú vui đó chúng tôi không thể tham dự được vì cả hai gia đình đều có mấy cháu còn nhỏ dại đi theo nghỉ mát. Mọi việc giao dịch, liên lạc, tiếp xúc nhập cảnh, xuất cảnh con rể tôi làm hết. Vì vậy tôi gọi con rể tôi là “ Chàng tour guide”. Sau khi “Chàng tour guide” liên lạc được với hãng xe buýt, thì 10 phút sau xe đến chở chúng tôi về khách sạn ngay. Con đường từ phi trường Cancún về khách sạn thấy nho nhỏ, xinh xinh, được trãi nhựa rất sạch sẽ. Hai bên đường cây cối thật xanh tươi làm mát rượi du khách dù trời chiều nơi đây vẫn còn say nắng. Đặc biệt có nhiều đoạn, hai bên vệ đường trồng dừa thẳng tắp làm cho chúng tôi nhớ lại những con đường ở quê nhà xa thăm thẳm. Đã thế, có một khúc quanh của con đường ấy, hai bên vệ đường người ta trồng những hàng cây cau thật sai trái sao mà giống những con đường ở xóm làng ngày trước ở quê ta, làm cho chúng tôi càng chạnh nhớ quê nhà. Sau khoảng hai mươi phút chạy vòng vo, xe buýt đã đến đậu trước mặt khách sạn. Trước khi đi sang đây, con gái tôi đã cho tôi biết khách sạn chúng tôi đến ở toàn là màu trắng mang tên HOTEL RIU PALACE LAS AMERICAS. Khi thấy khách sạn trước mặt toàn màu trắng có tên HOTEL RIU PALACE, tôi nghĩ khách sạn này đúng là chính hiệu con nai vàng rồi.

 alt

 

Chúng tôi liền xuống xe vào khách sạn để chuẩn bị một tuần nghỉ mát tại một trong những trung tâm nghỉ mát nổi tiếng của Mễ Tây Cơ: Cancún. Vì ngoài trời nóng nực quá nên lúc vừa bước chân vào khòng khách của khách sạn, không khí lạnh trong phòng toả ra khắp nơi làm du khách tưởng chừng như vừa bước vào trong một tủ lạnh khổng lồ. Phòng khách của khách sạn HOTEL RIU PALACE rất rộng lớn. Cảnh trí trong phòng làm choáng ngợp du khách lúc mới nhìn vào.

 

alt

alt

 alt

Cảnh trong phòng khách của khách sạn

Sau khi ngồi nghỉ thoải mái lấy lại sức sau mấy giờ ngồi cứng như khúc gỗ trên máy bay, chúng tôi liền đến quầy “Check in” làm thủ tục lấy phòng để tạm trú trong khách sạn. “Chàng tour guide” đại diện chúng tôi tiếp xúc với nhân viên khách sạn để biết sẽ vào ở phòng nào, ăn uống ra sao, chương trình vui chơi trong mấy ngày tới như thế nào v v…Đặc biệt lúc làm thủ tục “Check in”, người nào cũng bị nhân viên khách sạn đeo một vòng vào cổ tay. Trên vòng này có mấy chữ mang tên khách sạn RIU và có một dãy số gồm 6 con số in trên vòng này luôn. “Chàng tour guide” cho biết rằng, mọi người phải mang vòng này trong suốt thời gian ở trong khách sạn. Nếu vất vòng này đi sẽ bị đói ngay vì nhờ vòng này, khi vào phòng ăn nhân viên thấy mới phục vụ. Thấy ai cũng bị bắt đeo vòng này nên tôi đùa với Ông Bà Ngoại 2 rằng, chúng ta ai cũng bị còng một tay hết.

 Nếu bước về bên trái quầy “Check in” vài bước, du khách sẽ thấy một bảng ghi tất cả những điều cần thiết mình muốn biết khi vào trú ngụ tại khách sạn này:

Suite Ocean View - All-Inclusive

Room Sleeps up to 3 People

Best Rate Guaranteed


All Inclusive Features:

  • All meals and snacks
  • Breakfast: Full American breakfast buffet, on the spot cooking stations, fruits, juices and Cava.
  • Continental breakfast/snack
  • Lunch: Hot and cold buffet and on the spot cooking stations
  • Pizzas, pasta, salads and assorted desserts
  • Dinner: Buffets and dishes prepared on the spot Special evenings: theme buffet (twice a week)
  • Optional dining (reservations required in advance): Brazilian Rodizio (main course with table service; buffet starters and dessert) À la carte: Sakura Japanese restaurant, Grill and steakhouse, Tío Pepe Mexican restaurant, Krystal Fusion restaurant
  • Snacks 24 hours a day
  • Beverages: Local and imported beverages served 24 hours a day
  • Drinks service at the pool
  • Regularly restocked mini-bar and liquor dispenser
  • Room service 24 hours a day
  • Sports and activities: Gym, table tennis, beach volleyball Floodlit hard surface tennis court (at the Hotel Riu Cancun)
  • Sauna and jacuzzi
  • Windsurfing, catamaran, canoeing, snorkelling equipment
  • 1 introductory scuba diving lesson in the pool
  • Daytime entertainment programme for adults (daily)
  • Daytime entertainment programme for children ages 4 to 7 and ages 8 to 12 at RiuLand (daily) Live music, shows or Riu evening programme (daily)
  • Complimentary entrance to Pacha night club and drinks at the Hotel Riu Cancun (open six nights a week)
  • All gratuities

Amenities: Each room provides a bathroom, hairdryer, 110 volt electricity, telephone with data port connection, central air conditioning, ceiling fan, mini-bar, optics, flat screen TV, living room area with sofa or sofa bed, and in-room safe.

Sau khi làm thủ tục “Check in” xong, “Chàng tour guide” lấy chìa khóa phòng, thẻ mượn khăn tắm, chìa khóa “ két sắt” v v… rồi phân phát cho chúng tôi. Cuối cùng Ông ngoại 1 là tôi vào ở phòng 133, ông Bà Ngoại 2 vào phòng 134, còn “Chàng tour guide” cùng phu nhân của chàng ta và 2 cháu nhỏ vào phòng 140. Để tiện việc liên lạc với nhau từ phòng này đến phòng khác, “Chàng tour guide” cho biết phương pháp chính là bấm số 20 trước, tiếp theo đó bấm tiếp số phòng mình ở, điện thoại sẽ reo và liên lạc được.

Vừa bước vào phòng, Ông Ngoại 1 bỗng cảm thấy lòng mình buồn man mác chia phôi, đơn côi gối chiếc vì không có sự hiện diện của Bà Ngoại 1. Sở dĩ Bà Ngoại 1 không có mặt trong chuyến đi nghỉ mát này vì trước khi chuẩn bị lên đường, Bà Ngoại 1 nhận được hung tin người anh ruột đang lâm trọng bệnh bên tiểu bang Pennsylvania nên phải bỏ dở chuyến đi nghỉ mát để sang thăm anh mình. Nếu Ông Ngoại 1 có một nổi buồn vì đơn côi gối chiếc thì Ông Bà Ngoại 2 cũng có một nổi buồn khắc khoải sầu thương trong lòng, vì cô con gái và chàng rể cùng hai đứa cháu ngoại phải trở về nhà không đi được vì hai cháu nhỏ không có passport. Ông Bà đêm nay chắc khó ngủ không phải vì nơi xứ lạ quê người, mà vì lo âu trông đợi không biết ngày nào con gái mình làm xong passport cho hai cháu nhỏ để qua đây. Đứng trong phòng nhìn tổng quát thấy phòng ốc cũng khá khang trang, sạch sẽ và ngăn nắp thứ tự. Trong phòng có một TV và một tủ lạnh. Trong tủ lạnh có hai ba loại nước giải khát như bia, pepsi cocacola, dry Canada, nước lạnh. “ Chàng tour guide” cho biết tất cả nước giải khát trong tủ lạnh là free. Trên tủ lạnh có một bình thuỷ tinh pha cà phê và mấy cái ly. Trên cùng lại có thêm mấy chai rượu khác loại nhau cũng free luôn, tha hồ mà say sưa cho những chàng nào nghiện rượu. Bù với phòng nghỉ mát ở bên “Thiên Đường Bahamas”, một chai nước lạnh 7 dollars không ai dám đụng đến.

alt

 

alt

alt

 

Mở tủ áo quần để móc quần áo vào thì thấy ở góc phía dưới bên phải tủ có một hộp bằng sắt hình chữ nhật. Đây là nơi để du khách cất giấu tất cả những gì quý báu nhất đem theo như tiền bạc, châu báu, ngọc ngà, hột xoàn, kim cương, giấy tờ quan trọng, v v... Vì vậy tôi gọi hộp nầy là “két sắt” và mỗi du khách đều được phát một chìa khoá riêng để mở “két sắt” này.    
Lúc mới vào cửa, thấy có hai mảnh giấy màu đỏ và màu xanh móc nơi cửa. Mảnh giấy màu đỏ gồm ba thứ ngoại ngữ khác nhau Anh, Tây Ba Nha và Đức, nhưng đều cùng một nghĩa, nội dung đại khái: xin đừng làm phiền. Có nghĩa rằng có người đang ở trong phòng, xin đừng vào. Mảnh giấy thứ hai thì màu xanh, cũng gồm ba ngoại ngữ khác nhau Anh, Tây Ba Nha và Đức cũng đều cùng một nghĩa, nội dung đại khái: Hãy vào sửa sang lại phòng ốc dùm. Vì thế, nếu du khách nào đang lỡ ôm người tình “không chân dung” để tâm sự cùng nàng mà quên lấy mảnh giấy màu đỏ móc ở bên ngoài cửa phòng mình, rủi người bồi phòng vào dọn phòng, cố gắng mà cười trừ chứ đừng có phiền trách ai cả !Mở học bàn nơi đặt TV thấy có hai bao nylon lớn xếp gọn gàng. Ai muốn giặt áo quần, ủi áo quần v v… thì bỏ vào bao này người bồi phòng sẽ lo tất cả. Chắc là phải trả tiền rồi đấy.

Sau khi chuẩn bị phòng ốc cho một tuần lễ nghỉ mát, “Chàng tour guide” hướng dẫn chúng tôi xuống restaurant của kách sạn để dùng cơm tối. Vừa vào phòng ăn, “Chàng tour guide” cho biết ăn uống ở đây free, giống như các restaurant “buffet” vậy. Tha hồ mà ăn. Ăn sáng, ăn trưa, ăn tối muốn ăn lúc nào cứ vào. Nếu ngày xưa Cụ Nguyễn Công Trứ ăn “ngày ba bữa vỗ bụng rau bình bịch” thì ngày hôm nay, ai vào ăn ở restaurant này sẽ thấy “ngày ba bữa vỗ bụng thịt cá bình bịch, bùng bùng” bởi đủ loại cá, đủ loại thịt, đủ các loại trái cây tha hồ mà ăn mà nhậu. Tôi ở nhà chỉ ăn cá và thịt gà, lâu lâu mới ăn một ít thịt theo lời khuyên của bác sĩ. Lúc vào đây, tôi cũng định ăn uống theo tiêu chuẩn ở nhà để bảo vệ sức khoẻ. Nhưng bạn tôi là “Bác Sĩ” Ông Ngoại 2 bảo lâu lâu ăn vài bữa ăn thua gì. Vì thế tôi cũng ăn xả láng luôn nghĩa là “ngày ba bữa vỗ bụng thịt cá bình bịch, bùng bùng”! Đã thế, tôi cũng gọi nhân viên phục vụ nhà hàng mang “beer” đến nữa. Nhân viên nhà hàng phục vụ bàn chúng tôi tối nay là một cậu thanh niên người Mễ Tây Cơ còn trẻ khoảng chừng hai mươi tuổi. Khi cậu ta đến hỏi tôi uống gì, tôi liền hỏi cậu ta bằng tiếng Tây Ba Nha:

-        ¿Tiene cerveza? (Có bia không?)

Cậu ta trả lời:

     - Si, Señor. (Thưa Ông có ạ)

Tôi nói:

-        Por favor me trae dos botellas de Heineken ( Làm ơn mang cho tôi hai chai bia loại Heineken)

Cậu ta trả lời:

-        Aqui, no hay Heineken, Señor. Dos Equis Solamente, Señor. (Ở đây không có            Heineken thưa Ông. Chỉ có loại Dos Equis thôi Ông ạ).

Nghe cậu ta nói vậy tôi nghĩ chắc qua Mễ thì uống bia Mễ cho rồi. Loại Heineken đắt quá đời nào cho uống free. Vì thế tôi nói với cậu ta:

-        OK. Por favor me trae dos Dos Equis. (Được rồi. Làm ơn cho tôi 2 lon Dos Equis nhé).

Cậu ta vừa trả lời vừa chạy đi lấy “beer”:

-        Si, Señor. (Vâng, thưa Ông).

Mấy phút sau cậu ta mang đến hai lon, tôi liền trao một lon cho Ông Ngoại 2, một lon tôi giữ.

 Thế là tôi và Ông Ngoại 2 bắt đầu nâng lon “beer” lên cụng nhau để khai mạc bữa cơm tối đầu tiên của hai gia đình tại Cancún. Riêng “Chàng tour guide” là trang nam nhi nhưng chàng ta nhất định không uống “beer” vì sợ lúc say sưa, chàng ta lái máy bay chở vợ con về lại Los Angeles sẽ lạc vào trong áng mây trời không tìm được đường về! Sau khi dùng cơm tối xong, tôi tặng cho cậu phục vụ “beer” kia vài đô la Mỹ. Vì vậy cậu ta nói ngay:

-        Gracias, Señor. Invito usted mañana entrar aqui otra vez, Señor (Cám ơn Ông rất nhiều, thưa Ông. Mời Ông ngày mai vào đây dùng cơm tối lại nhé).

Có lẽ thấy tôi cho cậu ta tiền típ kha khá nên cậu ta mời tôi tối mai vào ăn lại để tiếp tục tặng cậu ta tiền típ nữa chăng? Sau khi dùng cơm tối xong chúng tôi liền lên phòng ngủ để nghỉ ngơi vì suốt ngày ngồi trên xe hơi rồi trên máy bay khiến thân thể mệt mỏi, đừ cả người. Vừa bước vào phòng thấy một mảnh giấy để trên bàn nội dung như sau:

 Vì như đã đề cập ở trên, tất cả mọi việc liên quan đến chuyến đi nghỉ mát tại khách sạn này “Chàng tour guide” đảm trách hết. Vì vậy tôi chỉ đọc nội dung mảnh giấy nầy cho biết vậy thôi, chứ “Chàng tour guide” có lẽ đã tiếp xúc với nhân vật nầy rồi nên tôi khỏi phải bận tâm.

   Đang nằm mơ màng giấc điệp thì nghe nhạc nhẹ vang lên từ hệ thống âm thanh đặt ở góc phòng làm tôi thức giấc. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi thay áo quần rồi xuống sân sau của khách sạn gần bờ hồ, tìm chỗ vắng bóng người ngồi nhìn ra biển thiền nửa tiếng đồng hồ. Đây là thói quen tôi thường làm ở nhà để thực tập thiền mỗi buổi sáng ngõ hầu bảo vệ sức khoẻ lúc tuổi xế chiều.

 Sau đó, theo lời khuyên của con gái tôi, tôi liền xuống biển vừa chạy chầm chậm vừa hít không khí mát rượi trong lành buổi mai dọc theo bờ biển. Lúc bấy giờ trời đã sáng rồi nhưng tôi không thấy ai tập thể dục như tôi cả. Có lẽ người ta còn muốn ngủ thêm giờ vì đêm qua đã say mèm đến tít cung thang, vì đã cùng nhau “chén chú, chén anh, chén tôi, chén bác” chăng? Sau khi chạy dọc theo bờ biển khoảng nửa tiếng đồng hồ, tôi liền ngưng chạy rồi vừa đi vừa thở vừa tiếp tục hít không khí trong lành của biển cả. Chợt thấy ánh bình minh ló dạng ở chân trời, tôi liền lấy máy hình mang theo chụp ngay cảnh đẹp tuyệt vời này để làm kỷ niệm.

Đúng 08:00 giờ sáng, hai gia đình chúng tôi cùng nhau xuống phòng ăn để dùng điểm tâm. Chúng tôi quyết định chọn một bàn ở phía ngoài gần bờ biển để vừa ăn vừa nhìn sóng biển đuổi xô nhau chạy vào bờ, mới cảm nhận được niềm hân hoan và thú vị trong những ngày đi nghỉ mát ở bờ biển của xứ Cancún. Phòng ăn này có danh hiệu là RESTAURANT TIO PEPE. Mỗi phòng ăn đều có tờ chương trình dán ở cửa kính ra vào để du khách vào ăn cho đúng giờ giấc.

 Nói là điểm tâm chứ thực ra là ăn giống như buổi trưa vậy. Vì thức ăn thức uống đủ loại trước mắt mọi người nên tiếc gì mà không ăn. Chẳng lẽ vào đây chỉ pha một ly cà phê sữa rồi lấy thêm một cái bánh ngọt mà ăn thôi, lấy cớ là đang dùng điểm tâm, trong lúc cá, thịt, trứng chiên, ớp- la v v…đang nằm trên quầy thức ăn như có vẻ khiêu khích bản năng dinh dưỡng của mọi người! Thế là tôi dùng một bữa điểm tâm thật no nê giống như ăn một bữa cơm tối vậy. Bỗng hai con chim từ đâu bay sà xuống đậu trên bàn bên cạnh chúng tôi. Sau khi mhìn qua nhìn lại thật nhanh, một con mổ vào đĩa thịt của một du khách vừa ăn xong rồi vụt bay nhanh ra ngoài trời và biến mất dạng. Thấy thế, Ông Ngoại 2 nói lần sau phải vào trong dùng điểm tâm thôi, vì ở ngoài nầy chim đến đậu trên thức ăn dễ bị truyền bệnh.

Sau khi dùng điểm tâm xong, “Chàng tour guide” và phu nhân dẫn hai cháu xuống hồ để tắm nắng ban mai, cho các cháu thoả thích vui chơi trong những ngày nghỉ mát ở xứ Cancún rợp cả bóng dừa và sóng biển dạt dào suốt tháng quanh năm.

Thế rồi Ông Ngoại 1 và Ông Ngoại 2 cũng rủ nhau đi chụp hình làm kỷ niệm.

Sau mấy tiếng đồng hồ chụp hình và các cháu cũng đã bơi lội thoả thích, chúng tôi liền rủ nhau vào phòng để dùng cơm trưa. Theo sự hướng dẫn của “Chàng tour guide”, trưa nay chúng tôi vào phòng ăn có tên là RESTAURANT DON ROBERTO. Nhìn vào cửa kính, chúng tôi cũng thấy tờ chương trình dán ở góc cửa. Vừa bước vào phòng ăn, nhân viên phục vụ đứng đón chào du khách và chúng tôi thật nồng hậu ngay tại cửa ra vào. Sau đó họ mời chúng tôi vào từng bàn để dùng cơm trưa.

 alt

 Vừa đến góc phòng ăn, một nhân viên phục vụ khoảng 20 tuổi hỏi chúng tôi tất cả bao nhiêu người để sắp xếp chỗ ngồi. Hầu hết nhân viên phục vụ đều nói tiếng Tây Ba Nha nên tôi cũng trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha:

-        Siete personas ( 7 người)

Thế là cậu ta chạy tới chạy lui sắp hai bàn gần nhau, tổng cọng đủ bảy chỗ ngồi. Sau khi ổn định chỗ ngồi, chúng tôi ai nấy đều tự động đi đến các quầy để lấy thức ăn, vì ăn uống tại phòng này được tổ chức theo kiểu ăn buffet vậy. Nơi đây, du khách mặc áo quần tự do lúc vào phòng ăn. Du khách có thể mặc quần đùi, áo T-shirt, chân mang dép. Sau khi chúng tôi lấy thức ăn mang đến bàn ăn đầy đủ, chàng thanh niên phục vụ kia liền đến hỏi uống gì không. Gia đình “ Chàng tour guide” tất cả đều gọi nước cam hết. Khi cậu ta đến hỏi tôi, tôi liền quay sang Ông Ngoại 2 hỏi trưa nay nên uống gì, Ông Ngoại 2 bảo trưa này uống rượu đỏ đi. Thế là tôi quay sang nói với cậu ta:

-         ¿Tiene el vino rojo?(Có rượu đỏ không?)

-         Si, Señor (Thưa Ông có ạ)

Tôi nói ngay :

-        Por favor nos trae dos vasos del vino rojo (Làm ơn cho chúng tôi hai ly rượu đỏ)

Sau khi thức ăn thức uống đầy đủ, chúng tôi bắt đầu dùng bữa cơm trưa đầu tiên tại phòng ăn DON ROBERTO của khách sạn HOTEL RIU PALAS LAS AMERICAS. Bữa cơm trưa thật thịnh soạn và no say với đủ loại thịt cá, rau quả, trái cây, đồ tráng miệng v v…Tuy nhiên Ông Bà Ngoại 2 cho dù thức ăn quá đầy đủ trước mặt nhưng lòng dạ vẫn bồn chồn và lo âu vì con cháu không biết bao giờ sang đây vì kẹt phải làm passport cho hai đứa nhỏ. Gia đình “Chàng tour guide” và tôi cũng cảm thấy không vui khi thiếu đi gia đình của bạn gái con tôi. Chợt tôi hỏi Ông Ngoại 2 tình trạng passport của hai cháu nhỏ như thế nào rồi vì Ông Bà Ngoại 2 vẫn thường xuyên e-mail trên i-pad để liên lạc với con cái; Ông Ngoại 2 trả lời là mọi việc đã hoàn tất và tối mai gia đình bạn gái con tôi sẽ đến phi trường Cancún lúc 08:30 tối. Nghe Ông Ngoại 2 nói như thế, gia đình tôi cũng thấy vui lây, vì hai gia đình rủ nhau cùng đi Cacún nghỉ mát mà giờ đây, gia đình bạn vẫn chưa thấy qua đây làm sao mà không buồn được. Nhớ lại lúc đi lấy thức ăn tại các quầy, tôi thấy người ta khắc mấy trái dưa thành những hình như con chim cú, con cá sấu v v…thật đẹp mắt để cạnh thức ăn, nên tôi lấy máy hình chụp những hình ảnh này làm kỷ niệm.

alt

alt

alt

 (Còn tiếp)

 

 

MỘT VÀI KỶ NIỆM VỚI NHẠC SĨ HỒ XUÂN MAI

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

alt

 

Tác giả và Nhạc Sĩ Hồ Xuân Mai

Last Updated ( Tuesday, 07 October 2014 23:13 )
 

Huế Của Một Nửa Tôi

E-mail Print

Thỉnh thoảng tôi được đọc những bài viết của Nhóm Huế viết về Huế, về các bạn Huế thật giản di, chân tình, thật thắm thiết, thật hay.

 

Thương Nhớ Sài Gòn

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

Tôi như nhiều người không sinh ra tại Sài Gòn nhưng suốt học trình từ tiểu học lên đại học được sống với thủ đô của miền Nam, mà qua tên gọi mỹ miều là "Hòn Ngọc viễn Đông". Tôi suy tư về nguồn gốc các danh từ Sài Gòn và Hòn Ngọc viễn Đông.

Last Updated ( Saturday, 23 August 2014 05:30 )
 
Page 7 of 37
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account