CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học

Văn Học

NƠI GÌN GIỮ CỘI NGUỒN

E-mail Print
Hôm nay các em thiếu nhi trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ (CLB TNS) trình diễn ở trường Oxford Academy, một trường khá nổi tiếng ở thành phố Anaheim, miền nam Cali. Trường rất nghiêm ngặt và có tính cạnh tranh cao, đòi hỏi học sinh phải nộp đơn và làm bài kiểm tra để được vào học. Các em thiếu nhi CLB TNS được mời trình diễn 4 bài gồm bài múa Việt Nam Hùng Sử Ca, múa Áo Dài Việt Nam, múa Cây Đa Quán Dốc và đơn ca Xuân Phát Tài. Đây là lần thứ hai các em thiếu nhi CLB TNS trình diễn trong một trường công lập Mỹ. Dù đã nhiều lần lần tôi được xem các em trình diễn, tôi vẫn hãnh diện, vẫn tự hào và trong lòng vẫn đầy cảm xúc. Trong niềm cảm xúc dâng trào đó, ký ức của tôi hiện về như một cuốn phim quay ngược, đưa tôi trở về với những ngày đầu cho con tham gia vào ban thiếu nhi CLB TNS, đưa tôi tìm lại lý do vì sao tôi tìm đến với CLB TNS.

 

 

MỘT THUỞ YÊU ĐÀN

E-mail Print

MỘT THƯỞ YÊU ĐÀN (*)

Tân Liêu Trai
Mùi Quý Bồng

Trung ngồi trước chiếc dương cầm, thở dài. Đã mấy tháng nay chàng cố gắng tập trung tư tưởng, điều động những ngón tay trên làn phím ngà, hy vọng khả năng mình sẽ thăng tiến, nhưng vô ích. Chàng vẫn không thể nào vượt qua khỏi cái mức tầm thường, nhạt nhẽo. Những âm thanh chỉ “nghe được” mà không cách nào vươn cao hơn. Yêu nhạc, Trung đă bỏ bao nhiêu thì giờ luyện tập vĩ cầm từ những ngày còn học tiểu học. Đến năm 12 tuổi, Trung đã khá thành thạo, và hai năm sau trở thành một tay đàn có hạng.

 

Bố Tôi, Một Người Xa Lạ

E-mail Print

Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến.

 

VĨNH BIỆT "PHÂY-BÚC"

E-mail Print

Thằng con trai 28 tuổi ế chỏng ế chơ của tôi một hôm bỗng tuyên bố giữa bữa cơm:
- Chủ nhật này con đưa bạn gái con về giới thiệu với ba mẹ được không?

 

Kim/Trọng

E-mail Print

Dịch giả Phạm Nguyên Trường: “Hãy nói cho tao biết mày xun xoe với những thằng nào, tao sẽ nói cho mày biết tâm hồn mày chó má tới mức nào!”
Rảnh, tui đi quá giang ghe vô Anglung Raing chơi. Nếp sinh hoạt của bà con Việt kiều tại cái làng nổi trơ vơ (giữa Biển Hồ) này ngộ lắm. Tối họ dùng bình ắc qui để thắp sáng mấy cái bóng đèn tù mù (và nhỏ xíu xiu) cùng với lời phân trần: “Thầy Tư thông cảm nha. Bị tụi tui ở tuốt luốt ngoài này nên điện câu không tới được."

 

Cô Bé Năm Xưa

E-mail Print

Năm 1967, tôi giữ chức vụ Phó Quận Trưởng quận Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên. Quận đường tọa lạc trên một đồi cao ở vùng Cầu Hai, thuộc xã Lộc Trì. Quận được phòng thủ như một tiền đồn, với nhiều hàng rào kẽm gai bao bọc chung quanh, bốn góc có bốn tháp canh với súng đại liên.

 

Đại Gia Việt Nam Thèm Khát Cuộc Sống Bình Thường Bên Mỹ

E-mail Print

Bà Xuân đã dọn dẹp nhà tươm tất, căn phòng apartment 1 phòng ngủ của hai vợ chồng bà ngày thường đã gọn gàng bà vẫn muốn gọn gàng hơn, lại có bó hoa tươi mới mua ở chợ về cắm để giữa bàn nên phòng khách chật hẹp bỗng tươi thắm và lịch sự hơn ngày thường.

 

CHUYỆN CHÚ XE ÔM - "Nhất Tự Vi Sư, Bán Tự Vi Sư"

E-mail Print

Chú xe ôm dừng xe trước cổng cho cô sinh viên xuống. Bất ngờ cô đưa chú gói quà và nói: “Chú về nhà rồi mở ra xem nhé ! Bắt đầu ngày mai, cháu không đi học nữa, hôm nay cháu đã tốt nghiệp rồi. Cám ơn chú nhiều…”

 

CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG

E-mail Print

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức ăn dư mứa thì nó vội vã trút vào cái lon rồi chạy ra ngoài đứng ngóng tiếp.

 

CON TÀU CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

E-mail Print

Anh cũng như bao nhiêu người sĩ quan khác ở Miền Nam. Sau 75, đều bị tập trung cải tạo. Những tháng đầu anh được vợ gửi cho một hai lần đồ ăn, sau đó thì biệt tăm. Anh được phép viết thư về cho gia đình nhiều lần. Nhưng không thấy vợ trả lời. Như thế kể như anh bị vợ bỏ. Sống trong trại cải tạo mà không có người thăm nuôi, không được tiếp tế đồ ăn, người đó kể như chết. Anh biết mình nằm trong số người bất hạnh đó. Nên anh phải tự lực cánh sinh. Nói chơi cho vui vậy chứ tự lực gì nổi. Có được thăm nuôi hay không, người tù nào cũng co cúm lại. Thức ăn dành dụm từng chút. Ra ngoài lao động, con mắt của họ dáo dác tìm bất cứ thứ gì có thể bỏ vào bụng cho đở đói. Cho nên người có quà thăm nuôi cũng như dân mồ côi, khi ra ngoài lao động cũng xục xạo tìm kiếm đào bới như nhau. Ai tìm được nấy ăn.

 
Page 5 of 46
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account