CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học

Văn Học

Vãi Chữ Lên Trời

E-mail Print

alt"lệnh sáng giữ, lệnh chiều bỏ Huế
Bao chiến công ... cũng thế mà thôi
Hải Vân ... tro rắc bốn trời
Hạt tro nào ... lạc vào nơi Cổ Thành!"
Nhất Tuấn

Trời Đông Bắc Mỹ những ngày cuối Đông xám xịt sau trận tuyết phủ trắng mặt đất . Không thể đi đâu và không thể viết gì lên trời sáng nay vì mất điện.

Last Updated ( Monday, 18 April 2011 10:29 )
 

Thư Gởi Bạn Già

E-mail Print

alt

Chữ Nghĩa mình có được hôm nay
Rồi cũng theo mây bay về Trời
Vần Điệu Ý Lời mình có
Rồi cũng theo gió cuốn bay!

Last Updated ( Sunday, 17 April 2011 10:32 )
 

Hương Chanh với nhà văn Quỳnh Giao

E-mail Print

Bài tạp ghi của nhà văn Quỳnh Giao sau đây nói về hoa chanh, tôi yêu các hoa citrus, vì sân sau nhà tôi có trồng cả 4 thứ cây là chanh, cam, quít và bưởi. Đêm về gió thổi hiu hiu hương hoa citrus chui lẻn vào cửa sổ cho ta một khứu giác thoảng nhẹ hương thơm dễ chịu, rồi cho hai buồng phổi bị mê hoặc chút gì đó như hương chanh đáng yêu của nước hoa 4711 Original Eau de Cologne (Muelhens lemon perfume) hay loại Estée Lauder, Light breeze Eau de Parfum, Citrus fragrance, những loại mà tôi thường xức cho con tôi khi các cháu còn bé, má phíng mang hương hoa chanh nhẹ nhàng, để khi hôn bé, làn da mịn màng hương chanh. Tôi vốn thích lemon fragrance.

Last Updated ( Saturday, 16 April 2011 03:56 )
 

TRÊN BẾN SÔNG ĐẤT CŨ

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

Phong Vũ

 

alt Hình như có tiếng chuông chùa đâu đó vọng lại. Tôi lắng nghe âm thanh ấy giữa tiếng sóng ì ạp dập vào bờ. Tiếng chuông khi lãng vãng xa, khi cuộn lại gần theo triền gió sông thổi mát rượi. Chùa nào nhỉ? Tôi tự hỏi trong lòng !
Chiếc đò máy chở đầy các tà áo trắng nữ sinh, chầm chậm tách bến trên bãi sông trước mặt. Sóng nhấp nhô đưa đẩy các dề lục bình lên xuống. Tôi nhìn theo đò, rồi tầm mắt tôi đi xa hơn, bên kia bờ. Ồ đây rồi! Tôi nghe tiếng reo vui trong đầu. Tôi đã tìm ra phương hướng của tiếng chuông khi nãy!  Ngôi chùa Tiên Châu ánh màu vôi trắng trong nắng, hiện lờ mờ nhỏ bé bên kia cù lao An Thành. Vậy mà từ chiều đến giờ tôi đã không nhớ đến. Đợi khi có tiếng chuông vẵng qua sông mới đưa tiềm thức trở lại ngày xưa...

Last Updated ( Monday, 18 April 2011 17:31 )
 

Kỷ Niệm 30 tháng 4, Nhớ Chuyện 75 Di Tản Buồn

E-mail Print
User Rating: / 10
PoorBest 

Xin mời quý bạn đọc về nhà văn Chu Tử...

Nhà văn Chu Tử ra đi năm 1975 vào những giờ cuối của VNCH, và những ngày Tháng Tư nghiệt ngã ấy, tàu tôi đi bị mắc cạn tại đoạn gần ngã ba sông Nhà Bè, mà một hướng nước chảy về Cát Lái, một ngã nước xuôi dòng ra sông Lòng Tảo, nhưng rồi được tàu bạn cứu bồ kéo ra để đi tiếp, mặc dù súng của địch quân bắn xa xa nghe vọng trên đường chúng tiến quân đánh chiếm Sài gòn. Cũng trên con sông Lòng Tảo ấy, nhà văn HQ Lê Bá Thông kể chuyện di tản xưa về Chuyến Hải Trình Định Mệnh:

Last Updated ( Saturday, 16 April 2011 03:00 )
 

MƯA THÁNG TƯ

E-mail Print

Bút ký tháng Tư buồn

Phong Vũ

altĐêm 29 Tháng Tư - Bến Ninh Kiều, Cần Thơ:
Bến Ninh Kiều thật vắng vẻ đêm nay. Chưa đến 8 giờ mà các hàng quán đã vội đóng cửa. Nỗi hốt hoảng  bởi những trái đạn pháo kích hồi chiều vẫn còn gây ngột ngạt trong không khí. Những tin đồn, những lời bàn tán quanh các bàn cà phê khiến những người đi dạo phố đã về nhà sớm. Sài Gòn bỏ ngõ, các tướng lãnh đã ra đi...Tin tức từ xa bay về vồn vập trong cơn nóng ngột ngạt của buổi chiều tháng Tư.

Last Updated ( Saturday, 23 April 2011 12:12 )
 

NGÕ TRÚC

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Nhân ngày Mother's Day, xin gửi một truyện ngắn về Mẹ. 

Phong Vũ

 

Ngõ TrúcBước qua hết chiếc cầu xi măng, bắc ngang con rạch nhỏ nằm núp bóng dưới bụi trúc um tùm, đã thấy mẹ đợi tôi nơi đó tự bao giờ. Nước lên đầy rạch. Hai bên bờ, những khóm điêng điểng trổ bông vàng đung đưa trong gió như vẫy chào người trở lại, sau hai mươi năm dài. Tôi nghe tiếng lá trúc xào xạc bên hiên nhà của Mẹ. Gốc ổi già nua, thân còm cõi đứng bên cửa sổ lặng thinh. Vườn rau xanh, các bụi bạc hà với những chiếc lá to tướng nghiêng đầu bàn tán thì thào - chàng trai bao năm rồi lang bạc nơi đâu, bây giờ về nhà với mẹ đây rồi!

Mẹ nghiêng đầu nhìn tôi mĩm cười; nụ cười vẫn đầy ắp bao dung như thuở nào! Ánh mắt mẹ trìu mến, long lanh sáng niềm vui hội ngộ; trong đó tôi  thấy ý nghĩ của bà:
"Ôi con trai yêu dấu của Mẹ đã trở về từ nơi xa xôi "

Tôi mĩm cười mừng rỡ, vội bước đến bên bà. Tôi ôm chầm lấy Mẹ. Nước mắt  tôi chảy thành dòng, nói trong nghẹn ngào: 
" Mẹ ôi, con đã về với Mẹ đây. Ngày ấy con đi, mà giờ đã hai mươi năm rồi! Thời gian dài đăng đẳng, con luôn trông mong có một ngày về thăm Mẹ. Bây  giờ thì con đã về đây, Mẹ ơi! "

Mẹ tôi vẫn cười hiền từ, nhưng sao tôi thấy nụ cười của bà quá xa xăm và buồn bã. Tóc mẹ bạc nhiều hơn xưa. Mẹ gầy và mong manh vì cuộc đời gian nan. Nắng trưa chiếu lung linh trên tóc mẹ. Bóng lá trúc chập chờn nhảy múa trên mặt nước. Những con chuồn chuồn bay lượn, vụt thoáng vụt hiện trên các ngọn sậy.
Hàng dừa xanh nghiêng mình sầu tư quay ra mặt rạch. Có chiếc xuồng ba lá của ai đang cột hờ hững... Con rạch nầy chạy dài theo con lộ tẻ trước mặt nhà Mẹ tôi. Đây là ngôi nhà bà cất trên thửa đất ruộng của ông nội, vào cuối năm bảy mươi lăm. Mẹ đưa ba đứa em tôi về đây trú ngụ, sau khi ngôi nhà lầu ở Vĩnh Long đã bị tịch thu vì qui vào thành phần tư sản. Cha tôi lúc đó đã đi tù cải tạo; một chuyến đi cuối cùng không về trong cuộc đời đầy thăng trầm của ông. Tôi nhớ các em tôi, tôi thương cho chúng phải lỡ vỡ cuộc đời. Cuộc sống buồn như những câu thơ...

Last Updated ( Thursday, 05 May 2011 18:18 )
 

Người Đi Qua Đời Tôi Ở Bãi Biển Ocean City

E-mail Print
User Rating: / 4
PoorBest 

CoDonMùa hè năm nay, gia đình tôi đi "xả hơi" hai tuần tại một thành phố biển mang tên Ocean City thuộc tiểu bang Maryland. Ocean City thực ra chỉ là  một giải đất nhỏ, có thể gọi là một bán đảo rất hẹp và khá dài, chạy dọc theo bờ biển Đại Tây Dương từ tiểu bang Delaware qua Maryland tới Virginia. Tận cuối con đường của bờ biển này chính là khởi điểm của xa lộ U.S. 50, một trong những con đường huyết mạch xuyên ngang nước Mỹ, nối liền hai bờ biển Đại Tây Dương và Thái Bình Dương với chiều dài 3,073 miles từ thời thế kỷ XIX.

Last Updated ( Saturday, 15 October 2011 04:22 )
 

Thầy Giáo Cũ và Lá Cờ Vàng

E-mail Print
User Rating: / 5
PoorBest 

CoVangEdenVirginiaTôi bàng hoàng xúc động thật lâu khi nhận được điện thoại của một người bạn học gọi từ Pennsylvania báo tin thầy cũ của chúng tôi là thầy N. mới từ Việt Nam qua Mỹ du lịch và thầy rất mong được gặp lại tôi. Thầy tôi đang ở nhà của một người cháu ở vùng Tây Nam tiểu bang Virginia, cách nhà tôi gần 3 giờ lái xe. Tôi gọi điện thoại xuống để chào thầy và hẹn cuối tuần sẽ xuống đón thầy về nhà nhưng thầy bảo cứ để thầy đi xe lửa lên Hoa Thịnh Đốn rồi đón thầy ở nhà ga, và "đó là mệnh lệnh" nên tôi đành phải vâng lời.

Last Updated ( Saturday, 15 October 2011 04:22 )
 

Nước Mắt Mợ Tôi

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

NuocMatThời mới lớn, lúc còn học trung học ở Bình Giả, tôi nhìn tương đối cũng đẹp trai, học giỏi, chỉ phải cái tội con nhà nghèo! Ngược lại, mấy cô gái đẹp trong lớp chúng tôi toàn là con nhà giàu, học không khá nhưng lại rất kiêu kỳ, chẳng bao giờ thèm để mắt tới đám con trai cùng lớp chúng tôi vì lúc nào cũng có nhiều anh lớp lớn "trồng cây si" trước cổng trường và sẵn sàng đưa đón các nàng đi ăn chè hay ngoạn cảnh bằng xe Honda.

Năm học lớp 10, trong dịp sinh hoạt ăn tất niên trước tết, tôi "mời mọc" đám con trai "xóm nhà lá" tổ chức thi hoa hậu để bình bầu thứ tự những người đẹp trong lớp, và kết quả là Thiên-Hương, một cô nàng "be bé xinh xinh với mái tóc thề buông nửa bờ vai" được chọn làm hoa khôi của lớp.

Last Updated ( Saturday, 15 October 2011 04:22 )
 
Page 37 of 38
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account