CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học

Văn Học

Còn Gì Nữa Đâu

E-mail Print

Trái đạn đại bác nghiến răng tử thần xé không gian rít dài từ xa, bay qua xóm nhà lá, rớt chụp xuống khu cao ốc bên kia đường. Hùng dửng dưng đứng nhìn đám bụi khói bựn cùng với cái chuyển mình xuống của toà nhà. Hình ảnh chết chóc đã trở thành thường tình. Những căn nhà chung quanh lần lượt biến thể dưới bước chân hung thần khổng lồ. Công trình xây dựng đối diện giấc mơ quyền thế. Nhân loại chìm ngập dưới cơn hồng thủy bạo lực. Những gia đình chết chẳng toàn thây như kiếp trước phạm tội tày trời giết cha hại mẹ. Tấn tuồng lập lại quen thuộc đến nhàm chán thị giác. Tấm thảm máu phải trải dưới bước đi vinh quang của những kẻ tập tành chơi trò thay đổi bước đi lịch sứ.

Last Updated ( Monday, 11 April 2016 15:15 )
 

Chuyện Tình Người Gãy Súng

E-mail Print

Ngọc Trâm cẩn thận đánh thêm chút phấn hồng rồi bước đến trước tấm gương lớn. Thường thì ít khi nàng điểm trang kỹ lưỡng. Không ngờ những thứ phấn son lỉnh kỉnh vô hồn này lại như có phép màu. Da mặt nàng trông mịn màng hơn. Vài dấu chân chim hậu quả của nhiều đêm thức trắng đã biến mất. Đôi môi mọng đỏ rõ nét trái tim. Và nhất là đôi mắt, chúng không còn là đôi mắt lờ đờ ngái ngủ, mà đã trở lại long lanh to tròn mắt nai thuở nào. Khoác vào chiếc áo thụng đen, đội chiếc mũ vuông và choàng tấm “hood” nhung dài vòng qua sau cổ, Trâm xoay mình ngắm nghía. “Cũng không đến nỗi tệ,” nàng tự thưởng cho mình một câu và đẩy cửa bước ra ngoài.

Last Updated ( Monday, 11 April 2016 11:32 )
 

Người Em Nuôi

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

 

Thân chào tất cả các bạn!

Câu truyện của tôi dưới đây, được viết dựa theo một người em nuôi có thật ngoài đời của tôi. Tuy nhiên những lời đối đáp, cũng như tên tuổi của các nhân vật trong truyện, thì tôi đã thay đổi cho thêm phần vui nhộn. Tuy em nuôi của tôi có hơi ngáo thât ở ngoài đời, nhưng không đến độ như tôi đã diễn tả trong phần truyện bên dưới.

Last Updated ( Monday, 11 April 2016 09:54 )
 

Vài Suy Nghĩ Nhân Tưởng Niệm Biến Cố Đau Thương 30 Tháng 4

E-mail Print

Thấm thoát vậy mà cũng đã hơn 40 năm ngày “giải phóng” miền Nam. 

Last Updated ( Saturday, 09 April 2016 01:17 )
 

Hồi Ký Những Ngày Cuối Cùng Của Tháng Tư

E-mail Print

Tôi rời Việt Nam lúc 9 giờ 15 sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975. Một ngày trước khi miền Nam bị Cộng Sản cưỡng chiếm. Lúc đó, tôi là một quân nhân thuộc Sư Đoàn 5 Không Quân, phục vụ cho xưởng vô tuyến đặc biệt tại phi trường Tân Sơn Nhất.

 

CON ZACKY CỦA BẠN TÔI

E-mail Print

  Nhân kỷ niệm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư năm 1975, ngày quốc tang của dân tộc Việt nam, ngày giỗ của những đồng bào miền Nam đã bị bọn cọng phỉ giết chết một cách dã man, oan ức khi chạy trốn bọn chúng vào giờ phút cuối tháng Tư năm 1975 ở mọi nơi trên khắp các tỉnh miền Nam Việt nam, ngày tưởng nhớ những chiến sĩ oai hùng của VNCH thà tự sát chết chứ không để sa vào tay giặc cọng, và người còn sống thì chiến đấu đến phút cuối cùng mới bị giặc bắt.

 

THÁNG TƯ ĐEN! KHÔNG DỄ GÌ QUÊN

E-mail Print

     Nơi tôi ở, bên này bờ Thái bình dương xa thẳm, một nơi chốn thật yên bình, nơi mà người dân được quá nhiều tự do (vẫn có ít điều cần giới hạn) từ trong nhà ra tới ngoài xã hội, một nơi rất đông người Việt tị nạn đang sinh sống, nơi có quá nhiều phương tiện truyền thông, báo chí phục vụ “Free” cho đồng hương. Bởi lẽ đó, mỗi năm nhân ngày “quốc hận tháng tư đen” ban chấp hành cộng đồng (có ứng cử-bầu cử đàng hoàng), vẫn tổ chức tưởng niệm ngày đau buồn đó.

 

Giòng An Giang

E-mail Print

Nếu tôi không lầm, thì bản nhạc "Giòng An Giang" là sáng tác đầu tay của cố nhạc sĩ Anh Việt Thu , sáng tác theo thể điệu Luân Vũ lúc người cố nhạc sĩ này mới có 17 tuổi.

 

TRÚNG ĐỘC ĐẮC

E-mail Print

- Con nói rồi, mẹ làm ơn đi. Nếu mỗi lần gặp con mẹ cứ mãi chì chiết về Mariana, con sẽ chuyển qua hãng khác và dọn khỏi Cali, mẹ sẽ không bao giờ gặp lại con đâu.


Thằng Paul nói xong đóng cửa cái rầm rồi ra lái xe chạy vút đi, bỏ mặc Bà Chánh đứng sững sờ tức giận. Nhìn những món bánh trái bà đang chuẩn bị cho ngày giỗ ông nội Paul vào cuối tuần này, bà lắc đầu ngao ngán. Nếu vợ thằng Paul là người Việt, giờ này nó sẽ phụ cùng bà gói bánh, làm xôi chè, giò thủ. Vợ chồng bà vất vả nuôi thằng Paul khôn lớn cho ăn học thành tài, vậy mà giờ đây nó đành trở mặt.

Last Updated ( Saturday, 02 April 2016 15:33 )
 

"Cô Gái Tóc Dài" (Truyện Liêu Trai, Nguyễn Hà viết)

E-mail Print
Last Updated ( Thursday, 17 March 2016 09:29 )
 
Page 3 of 37
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account