CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-09

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-09

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-9
                                                                           
Nguyễn thành Thụy (JT)

41. Người ngoại quốc là ai?

Từ hồi nhỏ, nhất là lúc vào Trung Học, tôi bắt đầu có một khái niệm sơ đẳng thế nào là “người ngoại quốc”. Khởi điểm là người Trung Hoa mà mình thường kêu là người Tàu, hay Ba Tàu. Sau này mới biết kêu như vậy là vì họ tới Việt Nam bằng tàu, đa số là ba con tàu cho vững. Chắc họ cũng bị một lý do gì đó mà phải di tản như thuyền nhân. Cũng có người lại bảo “Ba Tàu” do chữ “bateaux” mà ra. Mô phỏng theo người Trung Hoa thì “người ngoại quốc” là người từ chỗ khác tới ở xứ mình, giống như mình, nhưng họ có tiếng nói và văn hóa riêng.

Sau đó thời Trung học Đệ Nhị Cấp, tôi bắt đầu tiếp xúc với một số người Mỹ khi học Hội Việt Mỹ. “Người ngoại quốc” bây giờ chẳng còn giống người mình. Họ to lớn, cao ráo, mắt xanh, mũi lõ, nhưng lâu lâu lại lác đác thêm đám Mỹ đen, khác hẳn.

Những người Mỹ ở Việt Nam đa số là đàn ông. Các bạn bè và tôi lúc đó thường thắc mắc không biết đàn bà Mỹ trông như thế nào. Rồi một hôm tôi gặp một bà tại Hội Việt Mỹ lần đầu tiên, nhưng thất vọng. Tôi kể cho các bạn bè.”Tao gặp người đàn bà Mỹ rồi, chẳng có gì đẹp, da dẻ toàn tàn nhang”. Sau đó, gặp người thứ hai là Bà Tý. Tôi còn nhớ ghi danh học Hôi Việt Mỹ lúc đó thì được chỉ định học Bà này. Tưởng là Việt Nam nhưng vào lớp mới biết bà này là Mỹ rặt, trăm phần trăm. Da trắng tóc vàng nhưng Bà luôn luôn mặc áo dài và lấy tên chồng là Tý. Khá đẹp và quả là một nàng dâu Việt Nam thật lý tưởng. Hai vợ chồng Bà Tý đều dậy tại Hội Việt Mỹ. Như vậy khái niệm về đàn bà Mỹ nay đã thay đổi. Nay tôi đã gặp và biết thế nào là “người ngoại quốc”, cả Tây lẫn Tàu, đàn ông và đàn bà.

Thế thì “người ngoại quốc là ai?”

Tôi lúc đó định nghĩa “người ngoại quốc là những người có nhiều tục lệ kỳ dị mang từ quê hương cũ của họ, cần phải sửa đổi để theo đại đa số quần chúng”

=================================================

42. Ai là người ngoại quốc?

Sau khi, được học bổng sang du học bên Úc, khởi đầu là khóa dự bị 6 tháng tại Sydney. Lúc đó tôi lại có dịp tìm tòi hiểu biết thêm về “người ngoại quốc” Tây phương, phong tục, tập quán và sinh hoạt của họ thế nào. Thật là ngộ. Có cái hay nhưng cũng có cái dở.

Một hôm ngồi truyện trò, trà dư tửu hậu, chúng tôi bàn cãi về những cái mới lạ, xấu đẹp mới học được từ các “người ngoại quốc” Úc. Chẳng hạn như:

-      “Người ngoại quốc” ở đây thiệt kỳ, ra đường hôn hít nhau tưng bừng.

-      “Người ngoại quốc” ở đây thiệt lạ. Tôi nói tiếng Anh nó chả hiểu, mà nói tiếng Tây nó cũng không hiểu luôn. Đâu có giống như “người ngoại quốc” ở xứ mình.

-      “Người ngoại quốc” ở đây thiệt dở. Giáng Sinh buổi tối ra đường, phố xá vắng lặng cứ như Chùa Bà Đanh vậy.

 

Bỗng có một tên đứng lên: “Các bạn ơi, “Người ngoại quốc không phải là người Úc đâu, mà là đám mình đó. Đây không phải Việt Nam. Mình là người ngoại quốc, lại còn kêu người bản xứ là ngoại quốc. Các bạn phải “nhập gia tùy tục”,  không thể ngồi đó phàn nàn về “người ngoại quốc” như lúc ở trong nước”. Lúc đó mọi người mới chợt tỉnh, mình bây giờ đã chính thức là “người ngoại quốc” tại Úc rồi.

Rồi nhớ lại định nghĩa ngày trước: “người ngoại quốc là những người có những tục lệ kỳ dị mang từ quê hương cũ của họ, cần phải sửa đổi để theo đại đa số quần chúng”

Sau đó mùa hè thấy các nàng sinh viên VN bắt chước mặc váy ngắn với panty hose. Còn mấy chàng thì mặc quần soọc, đi giầy vớ cao. Vào đại học thì phải nói tiếng Anh, tiếng Việt chỉ dùng ở nhà thôi. Ra đường không được quàng tay, quàng cổ kẻo bị hiểu lầm là “đồng tính”.

Rồi những năm học qua đi. Tôi bây giờ đã quen với nhãn hiệu là  “người ngoại quốc” thứ thiệt. Có một bữa tôi đọc ở đâu đó: Nếu đã thành “người ngoại quốc” rồi thì sẽ là “người ngoại quốc” luôn dù có sống ở đâu chăng nữa.

Ai là người ngoại quốc ?

=================================================

43. Ngày Valentine tới sớm

Gần một tuần trước ngày Valentine, bà xã tôi tự nhiên bực bội bảo tôi:

 - Anh ơi, cái phòng học anh bày đồ bừa bãi. Sao anh không dọn đi.

- Ừa anh bận nhiều chuyện khác. Từ từ anh sẽ làm.

- Em nói anh mấy tuần rồi, sao chả thấy gì?

- Có gì mà gấp đâu. Hay em giúp anh một tay?

- Em bận nhiều chuyện khác. Anh cho em thêm việc nữa sao?

- Anh cũng bận nhiều chuyện khác. Em cho anh thêm việc nữa sao?

- Không nói chuyện với anh nữa, chỉ mệt thêm.

- Anh cũng thế, nói chuyện với em cũng mệt thêm

 

Thế là chúng tôi giận nhau, chẳng ai thèm nói chuyện với ai. Chuyện chả có gì mà chẳng ai nhường ai. Con cái đi làm, đi học xa. Trong nhà chỉ có hai người mà lại giận nhau, nghĩ lại thì thật vô lý. Thế nhưng nó vẫn xảy ra và đã xảy ra. Không khí trong nhà bỗng sao lạnh lẽo, âm u.

 

Thứ sáu trước ngày Valentine vào thứ ba tuần sau, tôi bỗng nghĩ ra một kế.

Buổi trưa tôi bỏ sở, mua một bó hoa Bích Hợp (Oriental Lily) màu đỏ xậm là loại hoa mà vợ tôi thích nhất mang về nhà bỏ vào bình chưng trong nhà khi không có ai. Tôi viết cho nàng một Email bảo là để tặng nàng trong dịp Lễ Tình Yêu (Valentine) sắp tới.

 Buổi chiều, sau khi tan sở tôi ghé lại Gym tập thể thao, cố tình về trễ để nàng có thì giờ đọc Email của tôi.

 Khi về tới nhà, vợ tôi nước mắt dàn dụa, mở cửa ra đón, ngã vào lòng tôi. Nàng nức nở:

-      Anh ơi, cảm ơn anh đã làm lành. Em đã đọc điện thơ của anh. Anh nói rất đúng. Một ngày không vui là mất đi một ngày thật vô lý. Mà chúng ta đâu còn bao nhiêu ngày nữa đâu.

-      Cảm ơn em đã đồng ý với anh. Em có thích hoa Bích hợp kia không?

-      Thích chứ. Anh đoán thật đúng ý em. Cảm ơn anh đã dẹp tự ái để mua hoa tặng em. Thú thực em cũng chả biết làm sao.

-      Không có chi, chúng ta cứ vui mỗi ngày là chuyện chính.

 

Thế là chúng tôi làm lành với nhau. Tình hình đổi mới. Không còn chiến tranh nữa. Sau cơn xúc động, nàng bảo tôi:

-      Bây giờ chúng mình OK rồi, anh cứ dọn cái phòng học bừa bãi kia là mọi chuyện hoàn hảo.

-      Anh tặng hoa cho em là vì anh yêu em chứ có phải anh “đầu hàng” em đâu. Bộ em tưởng thế sao?

-      Em nghĩ là anh thương em nên làm mọi việc theo ý em?

-      Làm theo ý em thì em “win” rồi nhưng anh “win” cái gì đây? Mà không “win” thì làm sao anh vui được? Phải “win-win” đôi bên chứ

-      Thế anh muốn gì?

-      Phòng học bừa bãi không phải chỉ anh mà là thằng con trai tụi mình. Nó nhiều đồ lắm anh đâu có dám đụng vào. Đề nghị ngày mai thứ bảy em giúp anh một tay dọn đồ của nó, rồi anh dọn đồ của anh. Mọi chuyện sẽ thanh toán xong ngay ngày mai.

-      Ừ thôi cũng được.

 

Nguyên ngày thứ bảy hai vợ chồng tôi hè nhau dọn cái phòng học. Bao nhiêu đồ vứt đi của thằng con đi làm xa được quyết định chung. Đến chiều thì mọi việc tươm tất, hai đứa đều vui vẻ, tôi bảo nàng:

-   Anh đề nghị mình mừng Valentine tối nay, đi ra ngoài ăn nhà hàng rồi đi xi nê như ngày xưa lúc còn học đại học. Đâu cần phải chờ đến thứ ba.

-      Anh có nhiều ý kiến hay. Phục anh ghê.

-      Nhân tiện thêm một ý kiến nữa nhe.

-      Gì vậy anh?

-      Anh muốn ngỏ lời “cầu hôn” lại với em. Em nghĩ sao?

-      Kỳ thiệt đó. Nhưng làm sao mà em có thể “từ chối” lời “cầu hôn” này được đây chứ. Yes, Sir.

-      Thế thì anh viết tặng em một bài thơ tình nhé.

-      Anh coi vậy mà cũng lãng mạn ghê. Tuyệt vời.

 

Thế là trời lại mưa thuận gió hòa. Năm nay 2012 tự nhiên chúng tôi mừng Lễ Tình Yêu sớm hơn thường lệ nhờ... cãi nhau.

 

Bài thơ kèm đây

 

GỞI EM
(tặng my Valentine Ngọc Nương)

Gởi em bài hát của con tim
Tình yêu ta vẫn mãi đi tìm
Em là muôn thủa trong anh nhé
Tung cánh mây trời lượn đôi chim

            Gởi em yêu dấu nụ hôn nồng
            Tình mình sao vẫn nở bên trong
            Dù đời có còn bao mưa gió
            Đôi tim nhớ rung động song song

Gởi em hoa bích hợp đẹp xinh
Đỏ trắng lòng vương vấn chữ tình
Để còn mấy chục năm thêm nữa
Trăm năm dệt mộng của chúng mình

            Gởi em ánh mắt thủa ban đầu
            Ngây thơ êm ái đậm tình sâu
            Cái nhìn duyên nợ năm xưa ấy
            Mà đời chung bước mọi biển dâu

Rủ em chung lối dạo vườn thơ
Hoa thơm nở rộ đón mong chờ
Thuyền tình mời đôi ta lên đó
Dòng đời lạc lối, ghé bến mơ

Valentine 2012

=================================================

44. Ông chú tháo vát

Ở dưới quê chúng tôi có một ông Chú. Gọi là “Chú” nhưng đúng ra là “Dượng” theo miền Nam. Người Bắc không có chữ “Dượng” nên gọi là Chú, là chồng của dì tôi. Dì tôi mất sớm để lại cho ông 3 người con gái và ông cũng tục huyền với một bà khác. Ông là người rất tháo vát trong mọi lãnh vực kỹ thuật và mở một tiệm Bách Hóa gần nhà thờ xứ. Nhà ông buổi tối dùng ba bốn đèn Măng sông sáng rực. Ông lâu lâu lại lên Saigon mang về những dụng cụ tối tân, hiện đại và chỉ dẫn khách hàng cách xử dụng. Chúng tôi phục lăn mỗi lần lại chơi cửa hàng của ông.

Tôi nhớ có lần đó lại nhà chơi thì bà vợ ông khoe là dạo này ông có thêm một nghề mới. Đó là nghề đắp thánh giá cho các mộ phần ở nghĩa trang. Rất nhiều người đặt hàng, làm không kịp. Mẫu để khách hàng xem là thánh giá làm lại cho bà vợ và đứa con trai nhỏ của ông đã qua đời. Thật đẹp. Lúc đó tôi còn nhỏ nên chỉ hiểu và thấy đây là một nghề mới, thế thôi.

Về sau lớn lên tôi mới hiểu là ông đã dồn tất cả tình thương và mọi sự đau khổ của mình vào sự xây dựng hai cây thánh giá cho vợ cũ và đứa con trai duy nhất đã qua đời. Ông đã biến đổi sự đen tối này thành một nghệ thuật vẽ và khắc chữ tuyệt vời. Nhiều người sau khi dự lễ xong, ghé lại cửa hàng, nhìn thấy và vô cùng xúc cảm với ông. Bởi vậy mà bao nhiêu người đặt ông làm thánh giá cho người thân yêu của mình. Lúc đó tôi đã phục lại càng phục thêm.

Một sự đau khổ có thể biến thành một điều rất tốt!

=================================================

45. Tập mèo bắt chuột

Ở nhà quê nhà nào cũng phải nuôi mèo để bắt chuột hay ít nhất cũng phải làm cho chuột sợ mà không lộng hành. Tuy nhiên tùy may mắn, có mèo bắt chuột giỏi, có mèo không.

Lại cũng là chuyện của ông Chú đã kể trên. Có một lúc tôi nghe mấy bà chị tôi bảo là mấy con mèo nhà ông bắt chuột rất giỏi vì được ông huấn luyện. Tôi rất ngạc nhiên và thắc mắc trong lòng: “Mèo bắt chuột là trời sinh, ai mà dậy cho nó được”

Sau đó ít lâu, một lần lại chơi nhà ông. Cơm nước xong, ông bảo để ông cho coi huấn luyện mèo là thế nào. Ông lôi ra một cái bẫy lồng, có một con chuột trong đó. Ông kêu một con mèo lại đứng gần đó. Con mèo này đã được cho nhịn đói.

Phụt! ông bất ngờ mở bẫy. Con chuột nhào ra chạy một cái ào lên cột nhà. Con mèo chờ sẵn, rượt theo tức thì. Trong nháy mắt nó đã tóm được con chuột và tha ra ngoài.

Lâu lâu lại huấn luyện như thế. Thảo nào mà mèo nhà ông giỏi bắt chuột.

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 20 October 2013 19:08 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account