CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi Tình Yêu Trong Thơ Phi Loan Hoàng Thị Cỏ May

Tình Yêu Trong Thơ Phi Loan Hoàng Thị Cỏ May

E-mail Print
User Rating: / 11
PoorBest 

phi_loan

“Cái tình là cái chi chi
Dẫu chi chi cũng chi chi với tình”

Trên đây là hai câu thơ của Thi Sĩ Nguyễn Công Trứ nói về “cái tình”. Dĩ nhiên “cái tình” ở đây là ái tình là tình yêu. Cái «chi chi» ở đây là sự yêu nhau say đắm, là sự nhớ nhung chất ngất. Cái «chi chi» ở đây là những quằn quại đớn đau, là những năm tháng giận hờn. Chàng yêu nàng rồi thề non hẹn biển. Nàng yêu chàng để rồi nức nở sầu thương. Khi yêu nhau họ chẳng biết trời trăng mây nước đâu cả. Đến lúc xa nhau vì không còn yêu nhau nữa, họ bắt đầu nhìn trời trăng mây nước mà lòng buồn vời vợi vì “nghìn trùng xa cách người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười!”. Thật vậy, tình yêu đúng là “cái chi chi”. Lắm lúc yêu nhau để rồi nhớ nhau mất ngủ. Lắm lúc yêu nhau nhưng bỗng nhiên lại giận nhau để rồi khắc khoải đêm ngày. Yếu tố “thất tình” (vui, giận, buồn, lo, nghĩ, kinh, sợ) luôn luôn ám ảnh cặp tình nhân khi hai trái tim họ đang cùng thổn thức.

Theo y lý Đông Phương, yếu tố “thất tình” đưa đến tình chí bị kích động, sang chấn về tinh thần. Điều này làm cho âm dương, khí huyết, tạng phủ, kinh lạc mất thăng bằng rồi sinh ra đủ thứ bệnh tật. Bởi vì khi hai người yêu nhau, chắc chắn những chuyện vui, giận, buồn, lo, nghĩ, kinh, sợ sẽ xuất hiện trong tâm hồn họ hằng ngày. Cứ thế, nếu chàng và nàng càng yêu nhau, yếu tố “thất tình” xuất hiện trong tâm hồn họ càng mãnh liệt. Và cũng theo thuyết Đông y, nếu vui quá sẽ hại tim, giận quá sẽ hại gan, suy nghĩ quá sẽ hại tỳ, lo lắng quá sẽ hại phổi, sợ hãi quá sẽ hại thận.
Trong thi phẩm MắcNợ, ta thấy nhà thơ Phi Loan Hoàng Thị Cỏ May vì cũng đã từng liều lĩnh bước đi trên Đại Lộ Tình Yêu, đã từng ngụp lặn trong bể tình ái, nên không thể nào tránh khỏi «thất tình » như được đề cập ở trên. Thật thế, đoạn đường tình yêu của Thi Sĩ Hoàng Thị Cỏ May lúc đầu thật là da diết. Mới bắt đầu yêu, nàng cảm thấy sung sướng ngất ngây, vui vẻ suốt đêm ngày để rồi từ từ đi vào quỹ đạo của “Khổ Đau”. Nàng đã vội vàng kết tơ trời, kết tơ lòng. Sau đó nàng lại kết nắng vàng xong liền kết tình nồng. Thế rồi bao nhiêu tơ trời, tơ lòng, bao nhiêu nắng vàng, tình nồng nàng đều gom hết để tặng cho người nàng yêu:

Em kết tơ trời gởi đến anh
Tặng anh, tặng cả nụ thông xanh
Tặng anh, tặng hết hương trong tóc

Cả chút hôn thầm-ôi! ngất ngây
Em kết tơ lòng gởi đến anh
Tặng anh, tặng cả hồn mê say
Tặng anh, tặng cả vòng tay ấm
Cả chút ân tình trong gió bay
Em kết nắng vàng gởi đến anh
Tặng anh, tặng hết ánh trăng đầy
Tặng anh, tặng cả trời mây thắm
Cả chút dạt dào trong mắt cay
Em kết tình nồng gởi đến anh
Tặng anh tình dẫu có hao gầy
Tặng anh, tặng cả bờ môi ấy
Cả chút ngọt ngào trong đắm say
(Bài «Quà tặng mùa tình yêu» trong Thi phẩm «Mắc Nợ», trang 118).

Say đắm trong tình yêu rồi ngụp lặn trong hạnh phúc ban đầu, Hoàng Thị Cỏ May như ngây ngất giữa mùa tình ái bên cạnh người tình mà nàng ấp ủ từ lâu. Thế rồi nàng tựa đầu lên vai người tình lý tưởng, lắng tai nghe chàng thì thầm «yêu mãi muôn đời một dáng em». Rồi nàng sung sướng khi thấy chàng hôn nàng thật đắm đuối và nghe như có tiếng nhạc nào réo rắt trong tim nàng:

Em tựa đầu em trên vai anh,
Mân mê từng lọn tóc em mềm.
Thì thầm em bảo sao yêu thế ?
Yêu mãi muôn đời một dáng em.
Anh đặt môi anh lên môi em…
Giật mình thảng thốt gió ru êm.
Vòng tay nồng ấm dìu em lại,
Có nốt nhạc nào ngân trong em…
(Bài «Trong hạnh phúc anh», Thi Phẩm Mắc Nợ, trang 119 )

Nhưng Hoàng Thị Cỏ May có ngờ đâu lúc đang đắm chìm trong hạnh phúc tình yêu thì bỗng đâu cung đàn lạc điệu lại réo rắt trong tim nàng khiến cho nàng buồn vời vợi. Nỗi buồn chia phôi man mác, rồi nỗi buồn lại tan tác trái tim hồng héo hon làm cho nàng nức nở lệ sầu triền miên, để rồi trong những tháng ngày mùa thương tay đợi mắt chờ, nàng đã để cho dòng lệ tuôn trào như những giọt mưa thu rơi giữa đêm khuya thanh vắng.Thế rồi từng giọt sầu rơi giữa dòng đời nghiệt ngã, khiến nhiều giọt làm tim nàng đau buốt, nhiều giọt lại tan vào máu làm tê tái nỗi sầu da diết; nhưng tất cả những giọt nước mắt ấy, giọt dài, giọt ngắn, giọt sầu nàng đều mang hết khiến đôi mắt nàng khô cả giòng lệ. Để rồi nàng buồn nàng thả lỏng cho cuộc đời trôi nổi lênh đênh, không biết đâu là bờ bến! :

Giọt sầu lay động rèm mi
Giọt rơi xuống má giọt tìm tim côi

Giọt rơi-rơi-mãi không thôi
Giọt tan thành sóng -chơi vơi nỗi buồn
Giọt kia rơi mãi trong hồn
Giọt vàng nỗi nhớ, muộn phiền xót xa
Giọt buồn lay động tim ta
Giọt len vào máu- giọt tê nỗi sầu
Giọt tình trải cuối niềm đau
Giọt dài giọt vắn- giọt sầu em mang

Chao ôi ngày tháng hững hờ
Em buồn em thả cuộc đời em trôi
Như anh cuộc sống nổi trôi
Bao giờ ghé lại bến tình em đây

Xúc động khi đọc bài thơ “Giọt sầu nổi trôi” của Thi Sĩ Hoàng Thị Cỏ May, Nhạc Sĩ Hạnh Cư đã phổ nhạc ngay bài thơ này với cung La thứ thật não nùng ai oán và cứ cuối mỗi câu thơ sầu thảm, Nhạc Sĩ Hạnh Cư đã viết hai dấu trắng nằm trong hai trường canh liên tiếp như để cho những giọt lệ từ từ rơi, rồi kéo dài trường độ như muốn diễn tả nàng thơ đang nỉ non tình! Phổ nhạc bài thơ “ Giọt sầu nổi trôi” nầy, Nhạc Sĩ  Hạnh Cư như muốn biểu lộ sự thông cảm những nỗi niềm khắc khoải và nghẹn ngào trong tình yêu của nàng thơ Hoàng Thị Cỏ May vậy.

Thế rồi thời gian trôi theo dòng đời tình ái, nhà thơ Hoàng Thị Cỏ May và người tình lý tưởng của nàng lại hát bài ngăn cách rồi biệt ly. Không biết biệt ly vì hai con tim đã đập loạn nhịp, biệt ly vì nàng và chàng đã bôn ba giữa giòng đời nghiệt ngã hay vì chàng đã rời xa thế giới hữu hạn này? Nhưng dù sao đi nữa chàng và nàng đã say đắm bên nhau, qua những lời thề non hẹn biển, qua những lần xao xuyến hương nồng, nên biết bao nhiêu kỷ niệm giờ đây vẫn còn ấp ủ trong lòng.
Vì thế, niềm thương nỗi nhớ vẫn làm cho nàng buốt nhói con tim. Để rồi nàng vẫn ước mơ được gặp lại chàng đến nỗi khi thấy cổng Thiên Đường rộng mở, nàng cũng chẳng muốn bước vào mà chỉ muốn bay về lại trần gian để được nằm lại trong vòng tay người tình ấy. Phải chăng nhà thơ HoàngThị Cỏ May nghĩ rằng, cổng Niết Bàn hay Thiên Đàng luôn luôn rộng mở một cách dễ dàng để đón chào những linh hồn từ cõi Ta Bà bay lên, nên nàng liền bay xuống trần gian, chờ dịp khác nàng sẽ bay lên cũng được, lo làm gì! Hay là nàng thơ vì quá yêu chàng, vì quá nhung  nhớ người tình lý tưởng nên giữa Thiên Đường  và Tình Yêu, nàng đã nhất quyết chọn Tình yêu!

Nhà thơ Hoàng Thị Cỏ May ơi! Thiên Đường hay Niết Bàn là thế giới vĩnh hằng, là nơi mà những vị tu sĩ đã tu nhân tích đức cả cuộc đời, nhiều khi phải trải qua mấy kiếp người mới có thể được vào trong thế gới này. Bởi vậy mỗi khi một người qua đời, người ta thường cầu nguyện cho linh hồn người ấy được vào cõi Niết Bàn hay được lên Thiên Đàng để được hưởng Nhan Thánh Chúa. Riêng đối với Phật giáo, vào được cõi Niết Bàn đâu phải dễ ! Theo Ngài Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, không phải Niết Bàn nào cũng vào dễ dàng đựợc đâu. Đức Đạt Lai Lạt Ma cho biết rằng, theo tông phái DuyThức, Niết Bàn còn có bốn loại :Tự Tánh Niết Bàn ( Natural Nirvana), Hữu Dư Y Niết Bàn (Nirvana with residue), Vô Dư Y Niết Bàn ( Nirvana without residue ) và Vô Trụ Xứ Niết Bàn ( Non- abiding Nirvana ). Các vị thánh của phái Tiểu Thừa và Đại Thừa có thể vào được ba loại Niết BànTự Tánh, Hữu Dư và Vô Dư. Các bậc BồTát có thể vào được Niết Bàn Tự Tánh và Vô Trụ Xứ. Riêng Đức Phật là có đủ bốn loại Niết Bàn. Nói như vậy để cho nhà thơ biết rằng, thấy cổng Thiên Đường hay cổng Niết Bàn mở ra mà không chịu vào thì một ngàn năm sau khi bay lại lên trời, nhà thơ có đứng chờ ngoài cổng Thiên Đường một ngàn năm, cổng Thiên Đường cũng chưachắc mở ra lại cho nhà thơ đâu. Thôi thì nếu vì yêu chàng quá, vì nhớ chàng quá, nàng cứ  tự nhiên bay về lại trần gian để được nằm gọn trong vòng tay người tình muôn thưở ! :

Khói trầm bay, khói trầm bay
Hồn em bay bổng khói đầy quyện hương
Khói trầm ngát ánh chiều dương
Em vừa thấy cổng Thiên Đường mở ra.
Khói trầm quyện áng mây  xa
Trong hanh vàng nắng chiều xa cuối đường
Em vừa từ chối Thiên Đường
Để em quay lại giữa vòng tay anh.
( Bài “ Từ chối Thiên Đường” trong Mắc Nợ, trang 126 )

Thế rồi “đoạn đường chiến binh” về tình yêu của nhà thơ Hoàng Thị Cỏ May cuối cùng đã biến thành những tiếng nấc uất nghẹn, những thở than ngao ngán cho cuộc tình, miệng luôn luôn lẩm bẩm chữ yêu như bà phù thủy đang đọc thần chú! Để rồi nàng cảm thấy uất ức và đau thương của thói đời đen bạc. Đã thế, nàng lại còn thách thức Ông Trời cho thêm thuốc khổ đau để nàng được tiếp tục hưởng thú đau thương!

Lầm bầm trong miệng chữ yêu.
Từ trong tâm tưởng đã nhiều ưu tư
Trong ta tình đã thiên thu
Nhổ ra thấy máu ứa từ thương đau
Thời gian rồi cũng qua mau
Đoạn trường như thấy qua cầu tái tê
Đã không cho nghiã phu thê
Rong chơi vẫn thế- u mê giữa đời
A…ha…cười thách ông Trời
Cho thêm chút nữa- rã rời tim đau…
(Bài “ Tội nghiệp”trong Thi phẩm Mắc Nợ, trang 140)

Rồi cuối “đoạn đường chiến binh” tình yêu đầy gian nan khổ ải này, nhà thơ Phi Loan Hoàng Thị Cỏ May chỉ có nghẹn ngào rơi lệ. Cùng đồng cảm với những bất hạnh của người phụ nữ trong vòng quay định mệnh, mà chính họ đã không thể thoát ra những khổ đau, nên nàng đã nói lên tâm sự đó qua bài thơ "Hận Đàn Ông" và nàng đã thét lên: “Đàn ông …em hận suốt đời !” !

…À ơi!... À ơi…À ơi!...À ơi,
Yêu ai yêu nửa trái tim,
Nửa kia còn lại…để dành phận em.
Lời ru con lúc về đêm,
Như ru em đó, nỗi niềm còn đây.
Giờ đây tình chẳng đủ say
Hương  kia chẳng đượm những ngày xa nhau.
Xa nhau người bước đi mau.
Còn em ở lại dạt dào vương mang
Chàng theo người đẹp đài trang
Quên đi tình nghĩa lời vàng tâm giao
Nhớ chăng anh? Nhớ thưở nào
Nuôi anh “cải tạo” lòng nào đành quên
Mình em thân vạc trong đêm
Thăm chồng dù phải truân chuyên không sờn
Nhìn em vóc thể héo mòn
Chồng mong con đợi ngọn nguồn lênh đênh
Đưa anh tới đỉnh bình yên
Mà sao anh nở quên tình thâm sâu
Bây giờ tóc đã hai màu
Cuộc đời còn lại gánh sầu đơn côi
Đàn ông… em hận suốt đời
Không tin ai nữa bởi người như anh
Anh mang đi tuổi thanh xuân
Chừ đà xế bóng nhìn quanh ngậm ngùi.

(Bài “Hận Đàn Ông” trong Thi phẩm Mắc Nợ, trang 159 )

Nhà thơ Phi Loan HoàngThị Cỏ May ơi!, rút kinh nghiệm để kiếp sau đừng có dại mà nghe lời khuyên của Nguyễn Công Trứ “ Cái tình là cái chi chi. Dẫu chi chi cũng chi chi với tình” nữa nhé.

California, ngày12 tháng 01 năm 2012.
Dương Viết Điền

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 12 February 2012 00:35 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account