CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Sau Mùa Biển Động

Sau Mùa Biển Động

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

song nuoc

Phong Vũ

 

Đêm qua nước lên đầy, lênh láng dưới bờ và lên đến tận sân. Sáng nước rút xuống, trơ lại con đường đá ướt dầm, lóng lánh ánh nắng ban mai..
Đêm qua Vũ về, tàu chàng neo đậu ngay bến sông cạnh chân cầu. Thùy nấu một nồi cháu gà đem xuống các anh em dưới tàu đón giao thừa. Và Vũ lên nhà, hai người thức trắng đến sáng mùng Một...

Đêm trừ tịch Ba Mươi , khung trời tối đen mù mịt. Ngoại trừ ánh đèn và tiếng đàn Tây Ban Cầm văng vẵng dưới bờ sông, còn tất cả là một màu đen huyền diệu, thăm thẳm của đất trời. Vũ và Thùy ngồi bên nhau trước hiên nhà. Ngoài sân ánh đèn dầu trên chiếc bàn thờ ông Thiên, soi lờ mờ các dĩa hoa quả, con gà luộc; nén nhang thơm bốc khói, tỏa lờ mờ mùi hương dìu vặt. Thoang thoảng mùi hoa Mai từ góc sân đưa đến. Hai người ngồi gần bên nhau trong cái khoảnh khắc đất trời giao hòa này, cái giây phút thiêng liêng của cũ và mới gặp nhau. Giữa một điểm cuối cùng của một vòng quay trái đất quanh mặt trời. Một năm mới sẽ đến...
Trên bàn thờ trong nhà, gương mặt anh rạng rỡ trong chiếc ảnh bán thân lộng kiến. Anh cười mãn nguyện vì đã toại nguyện, Thùy đã có nơi nương tựa từ đây ! Chú em Vũ, vẫn chung tình như thửa nào. Như từ khi chú vừa gặp Thùy. Nhưng tình yêu khi ấy được thay vào là một nỗi kính mến dịu dàng. Anh biết Vũ yêu Thùy, nhưng vẫn thương yêu Vũ như tình anh em. Đôi khi anh đưa Vũ về nhà chơi dăm ngày, và không chút nghi ngại về tình cảm của hai người.Thùy vẫn xem Vũ như một người em chồng hiền hậu. Và Vũ vẫn xem Thùy như người chị dâu hiền lành, đáng kính.

Cho đến lúc anh vĩnh biệt ra đi vào một đêm đầy khói lửa.Vũ khóc một tay vuốt mắt anh, một tay vẫn ghì chặc cò, trong mùi khói súng nồng nặc chung quanh. Trời sáng Vũ rã rời quay về báo hung tin cho Thùy. Nàng ngất liệm trong tay Vũ. Ngày đưa đám, Thùy như người mất hồn, bước đi thất thểu không phương hướng. Đứa con gái nhỏ ba tuổi chưa biết niềm đau nỗi mất cha, trố mắt ngạc nhiên nhìn đoàn người đưa tang. Nó đùa nghịch với chiếc khăn tang trên đầu, trong tay bế của chú Vũ.

Sau đó Vũ lại đi, và chàng đã ít quay về như trước. Chàng muốn quên đi một dòng sông với hai bờ trĩu nặng hàng dừa. Một ngôi nhà nho nhỏ, mái ngói đỏ au và bờ tường trắng trắng. Có lẽ Vũ muốn quên đi những hình ảnh thân thuộc ngày trước, trong nỗi nhớ thương người vắn số. Hay Vũ muốn trốn chạy lòng mình, không muốn đối diện một Thùy đang bơ vơ, cô đơn?
Những tháng trăng sáng Hồng Ngự. Thùy vẫn ra ngồi ngoài bờ sông, mắt trông chờ một bóng tàu quen thuộc. Hay một tiếng động cơ rù rì, êm ả của con tàu thân yêu quay về. Con sông vẫn trống trải lạnh lùng. Mùa gió bấc, sương phủ mờ lòng sông những chiều nắng tắt sớm. Và Thùy vẫn sống trong nỗi mong chờ như thế. Nỗi mong chờ mơ hồ, không lời hứa hẹn thủy chung. Nhưng nàng vẫn biết, người ấy cũng đợi chờ một ngày...

Mùa mưa, cây trái phơi phới, ruộng đồng hân hoan trong màn nước trùm phủ. Mưa có khi kéo dài đôi ngày không ngớt. Từ nhà nhìn ra bờ mờ mịt trong mưa. Nhưng đôi mắt Thùy vẫn trông ngóng một bóng dáng con tàu từ vàm sông xa khuất ...
Những tháng lênh đênh trên các vụng biển. Vũ lang thang từ thành phố này qua thành phố khác. Cuộc sống hãi hồ như ướp mặn tâm hồn Vũ. Chàng âm thầm ít nói. Ít giao du với bè bạn. Những chuyến tàu đêm hải hành. Vũ ngồi suốt đêm trên đài chỉ huy, mà không cần đổi phiên trực với người khác. Chàng ngồi lặng trong nỗi buồn day dẵng. Nhớ đến người anh giờ đã an nghĩ dưới nấm mồ. Nhớ đến đứa cháu mồ côi mới vừa lên ba. Và nhớ lắm đôi mắt nàng. Đôi mắt với tia nhìn xa vắng, tuyệt vọng, đắng ngắt nỗi sầu trong ngày anh mất...Và cũng đôi mắt đó, thêm niềm chới với, hụt hẫng trong ngày tiễn Vũ ra đi.
Vũ ra đi đem theo tia nhìn ấy trong lòng. Thùy không nói gì lúc chia tay. Nàng chỉ âm thầm chảy nước mắt, ướt đểm chiếc khăn mù xoa trắng. Đến khi Vũ bước lên xe, Thùy mới ngước nhìn anh và nói nghẹn ngào: "Bây giờ lại thêm Vũ ra đi...".

Ba năm ròng rã, Vũ không quay về thăm chị. Thỉnh thoảng chỉ có cánh thư lạc lõng, buồn bã bay về , rồi sau đó lại im vắng. Thùy ngày tháng vùi đầu vào công việc để tìm quên. Khu vườn rộng đôi mẩu của nàng mỗi năm đều nặng trĩu trái. Khách đặt mua cả vườn, nhản, xoài và măng cụt. Đứa con gái đã lên năm, tên là Vy, nàng đưa đón nó đến ngôi trường tiểu học, ngoài chợ quận mỗi ngày. Và mỗi ngày nàng đều ghé vào nhà bưu điện để tìm thư, những cánh thư đìu hiu như tâm hồn người gởi. Có những đêmThùy âm thầm ngồi nhìn ánh trăng chiếu vằng vặc trên sông, khóc vì nhung nhớ .
Có những chiều nắng chìm, tím lịm bên sông. Mặt nước đã vắng vẻ những ghe thương hồ xuôi ngược. Thùy dắt bé Vy ra bờ sông tắm. Những giọt nướt mát mẻ sối lên người, như làm nguội bớt đi những nóng nảy trong lòng, những thắt thỏm trong tim, và những rạo rực xuân thì của thân thể đàn bà một con. Thùy còn quá trẻ để sống cảnh phòng không chiếc bóng thế này. Đã hơn ba năm rồi, từ ngày nàng trở thành thiếu phụ, và cũng ba năm rồi từ ngày Vũ ra đi.
Có những đêm mưa về, rạt rào bên cửa sổ. Những tàu lá chuối xanh mởn, run rẩy, trở mình rạo rực dưới cơn mưa lay láng. Trong gian phòng nhỏ, trên chiếc giường giờ đã quen thuộc với cảnh trống vắng, mênh mông ...Thùy trăn trở bên chiếu chăn lạnh lùng. Lệ ứa tràn thấm ướt mái tóc xổ dài, nàng bật khóc rấm rức. Răng cắn chặc môi đến rướm máu; tay bấu chặc chiếc gối nhàu nát...Vũ ơi ! Anh đang ở đâu?

Cũng những đêm mưa bão như thế, Vũ nằm cô đơn trên chiếc ghế bố vãi chật hẹp, trong căn phòng sắt lạnh lẽo của tàu. Chiếc dĩa đựng tàn thuốc cao ngùn ngụt tàn. Vũ có nhiều đêm thức trắng như thế, bệnh mất ngủ đã trở thành kinh niên từ khi Vũ ra đi. Có những đêm Vũ nhìn trăng mọc trên những rặng núi ven biển, rọi những rạo rực, long lanh ánh sáng huyền ảo xuống mặt nước. Đến khuya, Vũ cũng lại thấy ánh trăng đó đã lao đao giữa biển khơi, dọi chập chờn xuống mặt sóng nhữngđổ vỡ, lao xao của cuộc đời ...
Hay cũng những đêm như thế khi tàu neo bờ. Vũ lang thang các ngõ đường phố để tìm chút vui, tìm chút hơi hướm phấn son trong các quán ba, vũ trường...Rồi khi khuya về, lại là đôi chân khật khưỡng vì men rượu, lao đao trong cô đơn trở về tàu một mình...
Hình như Vũ muốn tự hành hạ mình như thế, để vơi bớt chút đau đớn trong tiềm thức rằng cái chết của anh trong đêm đầu năm ấy, cũng do sự chểnh mảng trong nhiệm vụ của Vũ một phần.
Nếu đêm ấy, Vũ đem tàu ra sớm một chút để thay thế cho tàu anh trở về căn cứ, thì bây giờ Thùy đâu đã trở thành thiếu phụ, và bé Vy đâu đã mồ côi cha ! Đêm ấy tàu Vũ vừa rời bến được một lát thì có tin khẩn báo cáo tàu anh đang bị phục kích. Vũ cho tàu chạy như muốn bốc cháy cả hai máy để cấp tốc đến tiếp ứng cho anh. Nhưng đến nơi thì đã trễ. Ánh lửa ngùn ngụt, chập chờn nhảy múa trên mặt nước trong đêm tối đã nói lên thực trạng. Tàu anh đã bị trúng nhiều hỏa tiển, và địch trong bờ vẫn còn đang bắn, tiếp tục tàn sát những người trên tàu sống sót. Vũ bật khóc, lồng lộn cho tàu tiến sát vào bờ bắn dữ dội vào những đốm lửa liên tục phụt ra từ trên bờ, mặc cho tàu đang bị địch bắn trả rát rạt. Vừa bắn Vũ vừa cho cập vào sát tàu anh đang bị cháy bên hông. Vũ nhảy qua tàu anh, vực anh dậy. Anh thều thào nhìn Vũ, nói đôi lời trăn trối vào tai Vũ , rồi nấc lên và nhắm mắt chết trong vòng tay Vũ...

Hình ảnh ấy bây giờ nhiều đêm vẫn chập chờn hiện về trong đầu Vũ. Những lời trăn trối của anh, Vũ vẫn mãi ghìm chặc trong tim, chứ không nói lại với Thùy. Nhưng ánh trăng đêm nay hình như dịu dàng hơn trên sóng biển sau mùa biển động. Vũ chợt thấy bùi ngùi trong lòng - Ba năm rồi vắng xa. Ba năm rồi không gặp Thùy. Không gặp lại ánh mắt buồn vời vợi đó trong ngày tiễn đưa. Và bây giờ bé Vy cũng đã bao lớn rồi. Nó vẫn thích nũng nịu ngồi trong lòng chú Vũ ngày nào kia mà. Và còn lời gửi gấm của anh nữa …
Sau nhiều đêm suy nghĩ, Vũ quyết định xin thuyên chuyển về lại miền Tây. Bỏ lại sau lưng những vụng biển lao xao mây gió. Đơn xin được thuận, và Vũ đã gửi cánh thư- đầu tiên sau bao tháng năm vắng bặt - về cho Thùy.

Đưa bé Vy vào trường xong, như thông lệ Thùy ghé lại nhà bưu điện để mở hộp thư trống vắng ra xem, với một chút tia hy vọng le lói cuối mùa của tâm hồn. Nàng không còn thất vọng nữa vì đã quen rồi với cái hộp thư trống rổng. Nhưng ô kìa, một cánh thư mong manh, như không có thật, đang nằm lặng lẽ bên trong. Run rẩy hai tay,Thùy cầm lấy và mở ra đọc...Đất trời chợt như nở bừng những cơn mưa chan hòa. Hoa lá như nở rựng trên vòm cây bên đường. Và mây cũng bỗng dưng như lòa xòa bay xuống thấp, chim bướm cũng như chụm lại, để cùng nàng đọc những hàng chữ quen thuộc bên trong thư :....Thùy ơi, ngày...Vũ sẽ về thăm Thùy !

* * *

Mùi khói thơm theo gió ngoài sông thỏang ngào ngạt. Vũ mở bừng mắt nhìn Thùy đang ngồi dưa đầu vào vai anh. Chàng vừa qua một cơn mơ kỳ lạ. "Vũ thấy mình cùng Thùy và bé Vy tung tăng tay trong tay, đi vào một khu vườn kỳ lạ. Chỉ có toàn là hoa hướng dương mọc thành cánh đồng bao la. Tay Thùy chợt vuột khỏi tay chàng và nàng bay bỗng theo cơn gió vừa đến từ bên kia thung lũng. Vũ chạy vói theo, đưa hai tay chập choạng, cuống quít để nắm lấy váy áo nàng kéo lại. Con gió đưa hai người lên cao, qua đồi, qua lũng, và đáp xuống bên một dòng suối nhỏ. Nơi đó có bé Vy đang ngồi, và...anh, bố của bé Vy, vẫn đang tươi cười nhìn Vũ và Thùy tiến lại gần. Vũ mừng rỡ chạy đến nắm lấy tay anh. Anh mĩm cười rạng rỡ, hân hoan và bao dung rồi từ từ tan biến vào hư vô !..."
Thùy cũng cựa mình mở mắt. Mái tóc nàng xổ tung chạy dài, óng ả len trên vai Vũ. Hai người mệt mõi, vừa chợp mắt một thoáng sau giờ giao thừa. Họ quyết định cùng thức trắng với nhau đêm nay, cùng dựa sát nhau trong giây phút giao hòa của trời đất này, để cũng hòa hợp với đất trời, với tình yêu vừa tìm lại sau những năm tháng chia lìa.
Sáng mai, Vũ sẽ cùng Thùy ra thăm lại mộ anh, thắp cho người quá cố nén nhang thơm đầu năm. Vũ sẽ rót rượu mời anh, và sẽ uống cạn như khi hai người bạn tâm giao còn bên nhau.Thùy sẽ đốt nén nhang , cám ơn anh đã bao dung và dẫn dắt để Vũ trở lại cùng mẹ con nàng, như tâm nguyện của anh khi trăn trối trong tay Vũ.

Những nụ mai cựa thầm se sẽ, run run trong gió đêm. Vũ nhìn sâu vào mắt Thùy. Ánh mắt nàng không còn buồn vời vợi nữa. Mà trong đó Vũ thấy lồng lộng những sông dài, những biển rộng, những đồng cỏ mênh mông đầy hoa dại. Và thấy cả cuộc đời mình chìm lắng trong mắt em...Một nụ hôn nhè nhẹ đến trong đêm trừ tịch, giữa cái tĩnh lặng của đất trời, giữa cái run rẫy của con tim, và giữa cái lồng lộng của yêu thương vĩnh cửu . Đâu đó trong đêm, như có tiếng thầm khe khẻ của một nụ quỳnh đang mở rộng, thơm ngát hương tình …

Để nhớ mùa biển động xa xưa

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 04 February 2012 17:23 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account