CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-08

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-08

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-8
                                                                            Nguyễn thành Thụy (JT)
___________________________________________________________

36. Mồng Một Tết

Khi dọn vào Sài Gòn, gia đình tôi ở quây quần với họ hàng. Chúng tôi ở trong một hẻm nhỏ, ngoài đường thì có ông Chú tôi. Sang bên kia đường thì có hai người Cô, một em và một Chị ruột của Ba tôi. Còn ông Chú Út thì ở xa.

Sáng mồng một, theo lệ thì năm nào ông Chú Út cùng gia đình cũng xuống thăm ông Chú kia rồi hai gia đình ghé lại thăm gia đình tôi. Sau đó tất cả 3 gia đình lại kéo sang bên nhà hai người Cô, ở sát nhau. Thế là vui như...”Tết”. Ai cũng mặc quần áo đẹp. Trẻ con xúng xính trong những bộ đồ mới nhưng thùng thình để trừ hao cho đà tăng trưởng. Mấy năm đầu có đốt pháo đì đùng, xác pháo hồng bay đầy ngõ.

Bao nhiêu gói đỏ, kẹo hồng, mứt ngọt được tung ra cho trẻ con. Tiền lì xì thoải mái. Càng nhỏ thì lại càng lời. Chỉ việc chơi đùa. Đến trưa thì ăn bánh chưng, dưa hành và cà nén v.v.. Cà nén là cà pháo mà mẹ tôi đem nén thật cẩn thận mấy tuần trước Tết, ngon hơn cà pháo muối rất nhiều. Dưa hành hình như cũng đem nén nữa. Bánh tét thì sau này ông anh rể tôi đem về biếu.

Hồi đó đối với đám trẻ con đồng tuổi, tôi hay trổ tài đố vui, đố chữ v.v. Sau đó chụp hình chung gia đình. Mà lúc đó chỉ có hình đen trắng thôi. Máy hình đâu phải ai cũng có. Rồi đâu có thể xem ngay được. Phải chờ sau Tết đi rửa phim và rửa hình, tấm được, tấm không. Nhưng sao thật là quý giá.

Bao nhiêu năm ở hải ngoại, tôi vẫn mừng Xuân ở quê nhà với ký ức của tuổi thơ.

Quả thật đúng là vui như ... Tết.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

37. Đánh Tam Cúc

Tam cúc là một thứ bài đơn giản của người miền Bắc. Giống như cờ tướng, có 32 quân bài, 16 đỏ và 18 đen. Thường được đánh với 3 hoặc 4 người. Có thể đánh từng con bài nhưng ghép đôi với ba lại làm tăng sức mạnh. Tuy là mầu “đỏ” với “đen” nhưng chỉ có con “tốt” là kêu “tốt đỏ” và “tốt đen” thôi. Những con khác thì dùng những chữ “bay bướm” hơn. Như “Tướng ông”, “Tướng bà”, “Sĩ điều”, “Sĩ con”, “Tượng vàng”, “Tượng thâm” v.v.

Ngày ba mươi Tết, tôi với cô em tôi náo nức xin tiền bố mẹ và đi mua một cỗ bài Tam Cúc mới toanh để đánh vào dịp Tết. Thiệt là khoái chí. Các Chị lớn cũng vào, rồi các anh chị em họ hàng đồng lứa sát phạt lẫn nhau. Lúc hên lúc xui. Có gan mà kết đôi “tốt đen” thì cũng vớ khá bộn trừ khi bị đôi “tốt đỏ” “đè”.

Vui chơi 3 ngày Tết thật thoải mái. Sáng mồng 4, khi mới thức dậy sớm, tôi bỗng thấy khói trong bếp. Ba tôi trong bếp đang “vô tư” đốt bộ bài Tam Cúc từng con một. Cát bụi đang trở thành cát bụi. Ông bảo:”Cờ bạc là bác thằng bần. Chỉ chơi 3 ngày Tết thôi. Không thể để bộ bài này trong nhà được”.

Có lẽ ông nói đúng, mặc dầu tôi vẫn tiếc hùi hụi bộ bài mới toanh.

Và cứ như thế, mỗi năm vào Ba mươi Tết, tôi và cô em tôi lại rủ nhau đi mua bộ bài Tam Cúc mới.

=================================================

38. Tuổi Xuân thì

Lúc mới lớn thời đó ở Sài Gòn, tôi hay đánh đàn guitar và hát những bài hát Xuân mỗi độ Xuân về. Bao nhiêu bài hát Xuân trên radio và TV, nghe và hát lại. Không có tiền mua bài nhạc nhưng tôi hay mượn từ bạn bè và chép lại vào một cuốn nhạc. Bà chị kế tôi cũng tuy không thích hát nhưng chép nhạc cũng rất hay và thường phụ chép cho tôi những bài hát hay. Có một bài hát Xuân mà tôi thích nhiều hơn những bài khác. Đó là bài “Câu chuyện đầu năm” của Nhạc Sĩ Hoài An. Tôi thích nhất là hai câu cuối:

“Duyên vừa đẹp ý đắm say

Ôm nàng Xuân đẹp vào tay”

 Tuy nhiên khi hát tới hai câu này thì tôi luôn luôn hát nhỏ lại. Sợ... người khác nghe và đọc được ý nghĩ hay mơ ước của mình lúc đó.

Tuổi Xuân thì. Thích gái nhưng lại vô cùng nhát

=================================================

39. Đi Hướng Đạo

Tới khoảng 11, 12 tuổi gia đình bảo tôi phải nên vào Hướng Đạo để biết sống đoàn thể và tập tánh thực hành và tháo vát. Tôi nghe lời và vào một Đoàn Hướng Đạo, hình như là thuộc vế Đạo Xuân Hòa thì phải. Tôi xúng xính với bộ đồ mới, áo ka ki vàng, quần soọc xanh dương để đi họp mỗi Chủ Nhật. Mỗi người còn được cho hai “bửu bối” là một gậy tre và vài cuộn giây. Xe đạp là đương nhiên. Tôi vào đội Hổ. Những đội khác là Báo, Ưng và Ó.

Tôi học các trò chơi tập thể, tập dựng lều bằng những “nút” giây đặc biệt. Tập nấu cơm, đào rãnh quanh lều để tránh nước mưa v.v. Tôi khoái nhất là các “nút” giây. Nào nút dẹt, nút thợ dệt, nút cột buồm v.v. Thật là hay. Tôi có thói quen thủ một cuộn giây trong túi luôn luôn, coi như  một “bửu bối” để hộ thân.

Có một bữa mẹ tôi dẫn tôi sang chơi nhà ông chú ruột. Ra vườn ngồi chơi, trúng ngay cái ghế hơi long lỏng, lung lay. Tôi rút trong túi ra ngay một cuộn giây và buộc chiếc ghế này chắc lại, thật ngay ngắn.

Ông Chú tôi thật ngạc nhiên, phì cười và bảo tôi và mẹ tôi:

-      Đi Hướng Đạo thế mà cũng có lợi nhỉ?

Mẹ tôi cũng cười.

Tôi cũng mỉm cười một cách đắc thắng, tự mãn và thật là vô tư lự.

=================================================

40. Đi Trại Lớn Hướng Đạo

Tôi nhớ có một lần chúng tôi được đi một Trại lớn, chắc ở cấp “Đạo” hay lớn hơn, cả thứ bảy lẫn Chủ Nhật. Có lẽ là gần Tết. Các đội đều phân phối mọi công tác lều, gậy và các dụng cụ cắm trại khác. Chúng tôi bận rộn nguyên sáng và trưa Thứ Bảy để dựng lều và nấu cơm.

Đây là một cuộc cắm trại lớn, có cả gần ngàn người chứ không chơi. Nam và Nữ Hướng Đạo được cho vào hai chỗ khác nhau và gần bên. Chiều thứ bảy tạm xong các công việc nhìn xa xa bắt đầu thấy loáng thoáng có mấy Nữ Hướng Đạo cũng đang dựng lều.

Có mấy tên hỏi Đội Trưởng là có được phép sang bên ấy để giúp các Nữ Hướng Đạo này dựng lều không? Họ viện cớ chủ trương của Hướng Đạo là phải giúp đỡ lẫn nhau. Anh Đội Trưởng giải thích là theo lệnh Đoàn Trưởng thì không ai được “léng phéng” sang bên kia hàng rào vô hình giữa hai nhóm Nam và Nữ. Những người có phép là phải Đoàn Trưởng hay có địa vị cao mới được sang bên ấy. Mấy anh trai mới lớn tỏ vẻ hơi thất vọng. Lúc đó tôi chưa đủ lớn để thất vọng nhiều cho lắm nhưng cũng nghĩ là để cho mấy anh lớn chưa vợ sang hoạt động bên ấy thì chắc sẽ có lợi đôi bề. Nếu để mấy ông có vợ con rồi thì chỉ có lợi được một việc mà thôi.

Tuy nhiên chỉ nghĩ mà không nói ra. Tất nhiên về sau tôi cũng hiểu là những người tổ chức trại đâu dại gì mà để “lửa” gần “rơm”. Hihi.

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 20 October 2013 19:10 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account