CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Đêm Hát Đình Mùng Ba Tết

Đêm Hát Đình Mùng Ba Tết

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

tet
Tôi đi ra đi vào mà lòng dạ không yên. Tiếng trống thùng thình theo gió vẵng đến từ trên đầu vàm càng làm tôi thêm nôn nao. Những thứ bà ngoại căn dặn tôi đã làm đủ. Nào là qua nhà bà Cả hái thêm trầu, hay lau chùi  cho bóng loáng  cái ô bằng thau đựng trầu, vôi, và các thứ lặt vặt mà tối nay tôi có nhiệm vụ trông giữ nó.

Tôi làm xong tất cả mà trời vẫn chưa tối . Thỉnh thoảng tiếng pháo nổ lẻ tẻ bên hàng  xóm không làm tôi để ý cho lắm, như hôm mùng một hoặc mùng hai tết.  Mỗi lần như thế thì con chó Vện lại nhảy cóng lên, rồi chạy đến lòng vòng bên chân tôi, ra điều đang kinh hải vì tiếng nổ. Tôi vuốt ve thì nó mới yên tâm để chạy trở ra nằm canh ở trước cổng nhà.

Con chó Vện này có bộ lông màu vàng hun, thêm những vệt xám lẫn lộn. Cách đây khoảng hai năm tôi đã nhặt được nó từ bụi tre sau sân  đình, trong một buổi đi học về. Không hiểu ai đã vứt nó ở đó. Lúc ấy trông có vẻ nó vừa được sinh ra. Nhưng mẹ nó ở đâu thì không rõ!  Tôi đem về nuôi, làm cho nó một cái ổ rơm trong góc bếp. Nhưng ít khi thấy nó ở đó, mà gốc mai bên cạnh cổng nhà mới là chỗ nó ưa thích. Vện quanh quẩn nơi đó đêm cũng như ngày, ngoại trừ những lúc chạy theo tôi xuống bờ sông tắm. Hay mỗi sáng theo tôi đến trường học, rồi nó lại quay về và nằm sau cổng nhà chờ đợi. Cha tôi vẫn khen Vện là một con chó khôn và trung thành.

Có tiếng ngoại gọi tôi từ trong nhà:  ”Vũ à, vào đây sửa soạn để đi xem hát với ngoại”.

Tôi lên tiếng dạ, nhưng đã mặc xong bộ quần áo mới từ sau bửa cơm chiều. Tôi sẳn sàng mọi thứ cho buổi đi chơi theo ngoại tối nay. Trong túi tôi là mấy phong lì xì màu đỏ – công tôi chúc tết  bà ngoại, ba má cùng cô cậu chú bác từ hôm đầu năm. Thêm mấy chục viên pháo lẻ tôi lượm được, vào những lúc Cậu Sáu đốt các phong pháo dài cả thước treo trên cổng  đêm giao thừa, và mùng một tết. Tôi dè xẻn không đốt chúng hết. Đợi đến tối mùng ba đi coi hát với ngoại thì sẽ cho tụi thằng Hùng, thằng Trí  bên kia sông biết tay. Hai thằng nầy đến trường thường trêu chọc tôi, cho rằng tôi nhát đế.

Tôi định tối nay sẽ cho bọn nó thấy sự gan dạ của tôi bằng cách cầm viên pháo trên tay, châm nhang vào ngòi  cho lửa xẹt ra rồi mới quẵng đi cho nổ. Màn nầy tôi đã quan sát nhiều lần từ Cậu Sáu tôi, và cũng đã thử vài lần. Lúc đó tôi cũng run lắm khi châm ngòi. Chỉ sợ viên pháo sẽ nổ đùng trên tay. Thế nhưng sau ít lần nín thở, tôi đã biết được một  điều - viên pháo luôn có một đầu thắt lại - ngay phía dưới sợi dây tim pháo. Đầu nầy sẽ không nổ tung hết, vì không có thuốc pháo bên trong.  Nếu rủi chưa kịp quăng đi mà viên pháo đã nổ trên tay, cũng không làm đau lắm  nếu hai ngón tay tôi kẹp viên pháo ở nơi nầy. Bí quyết ấy đã khiến tôi bạo dạn hơn.

Đi vào nhà, tôi thấy bà ngoại tối nay mặc chiếc áo dài màu nâu sậm. Tóc bà bới cao và vắt ở phía sau gáy một búi to. Bà đội chiếc khăn màu vàng sậm điểm những chấm nâu tròn. Mẹ tôi đang lúi húi cày chiếc kim tây vào túi áo trong của bà. Hiểu rỏ nhiệm vụ, không đợi ai nhắc tôi đến ôm chiếc ô trầu của ngoại lên và dợm bước ra cửa. Mẹ tôi dặn dò: ”Con phải theo gần ngoại nghen. Đừng bỏ đi chơi xa. Coi chừng ô trầu cho ngoại, đừng ham chơi rồi bỏ đại người ta lấy mất”.

Tôi vâng dạ mà lòng thấy hảnh diện vì được mọi người tin tưởng, giao cho trọng trách này. Nhưng riêng tôi thì nôn nao lắm vì sắp được đi xem hát cải lương tối nay, và sắp được trổ tài đốt pháo trên tay cho tụi bạn cùng trường biết mặt. Tôi biết chắc là tối nay chúng nó sẽ đến nơi đó.

Tôi đi ra cổng đợi ngoại. Mai đã lát đát rụng đầy quanh gốc. Trên cành là những chùm bông vàng rực rở. Thoảng có mùi hoa cúc, hoa vạn thọ dìu dịu trong gió Tết. Con Vện nhỏm dậy ư ử những tiếng mừng rỡ – có lẽ nó ngở tôi sẽ  dẫn nó ra bờ sông tắm như thường lệ. Nó đứng dậy bước vòng quanh chân, đưa lưỡi liếm tay tôi. Tôi vuốt đầu nó và thảy cho nó miếng mức bí tôi đang cắn dở. Con Vện hân hoan ngoạm miếng mức, đuôi ve vẩy cuống quít.  Bà ngoại  bước ra  bảo tôi:  
“Thôi đi con. Sắp tới giờ rồi đó”.

Tôi đẩy cánh cổng cho bà bước ra thì con Vện cũng  len theo. Tôi trừng mắt bảo nó:
 “Vện! Đi vô. Ở lại giữ nhà. Không được đi theo”.

Con Vện khựng lại và ngước nhìn tôi ngơ ngác. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi đi đâu ban đêm mà không dẫn nó theo. Tôi theo ngoại bước xuống bến sông, nơi có chiếc ghe máy của Cậu Bảy vừa tới  đang chờ sẳn. Có tiếng kêu ư ử phía sau, tôi quay lại nhìn. Con Vện vội mọp đầu xuống đất như không muốn tôi nhìn thấy. Nó vẫn len lén theo sau chúng tôi một đoạn. Tôi đứng lại, dậm mạnh chân xuống đất nói to:  
“ Vện! Đi về”

Tôi khoát tay ra hiệu cho nó. Con Vện buồn bả ngồi bệt xuống hai chân sau, ngóng mỏ lên nhìn tôi như van nài  Mặc nó ngồi đó, tôi vội rảo bước theo bà ngoại. Có tiếng Cậu Bảy réo tôi in ỏi từ bờ sông:  
“ Vũ à, mau lên. Bà ngoại đang đợi con  kìa”.

Chiều mờ nhạt trên bến. Tôi ngước nhìn lên không trung. Lát đát những ngôi sao sớm đã hiện ra trên nền trời. Tôi có thói quen ngắm sao vào những đêm không trăng như tối nay. Đó cũng là do ba tôi bày ra. Có những đêm gió thổi dìu dịu, ông hay kéo chiếc ghế vải ra sân nằm hóng mát. Ông trải thêm chiếc chiếu bên cạnh cho anh em chúng tôi đùa giỡn. Người thường chỉ tôi xem dãy Ngân hà rực rỡ vắt ngang bầu trời. Hay chỉ tôi tìm chùm sao Đại Hùng tinh, có chấm sao Bắc Đẩu nằm ở cuối ngọn. Riêng tôi thì thấy chùm sao nầy giống hình một cái gào múc nước, hơn là hình con gấu khổng lồ như các người Hướng Đạo đặt  tên. Có lúc mẹ tôi nấu một nồi chè đem ra để cả nhà cùng ăn.
Bà ngoại thì lúc nào tôi cũng thấy bà ngồi trên chiếc sập gụ kê  bên phòng khách. Bà ngồi đó ăn trầu, tay cầm chiếc quạt đồi mồi phảy nhè nhẹ. Chiếc quạt nầy do Cậu Sáu tôi mua từ Hà Tiên về nhân một lần đi công tác mấy năm trước. Tôi không biết mặt ông ngoại. Chỉ nghe bà tôi nói rằng khi còn sinh tiền ông là một Đông y có tiếng ở quê ngoại khi trước. Ông có nhiều đệ tử theo học nghề hốt thuốc lẫn võ nghệ. Bà ngoại cũng biết nhiều miếng võ  gia truyền. Tiếng đồn là bà có thể chống cây sào tầm vông mà nhảy lên nóc nhà như chơi. Tôi chưa từng thấy bà làm điều đó. Bà nay đã già rồi. Chỉ thích đi xem hát cải lương mỗi lần có đoàn hát về trong quận và ngồi ăn trầu, kể chuyện cổ tích cho con cháu nghe mà thôi.

Cậu Bảy giật giây kéo cho chiếc máy đuôi tôm bắt nổ. Tiếng máy xành xạch phát ra vang dội trên mặt sông. Cậu đở tay Ngoại bước xuống chiếc ghe đang chòng chành. Tôi đặt ô trầu xuống cạnh nơi ngoại ngồi. Cậu Bảy nói:  ” Vũ, con bước lên cầu tháo dây ra, rồi đứng cầm cây dầm xô cho mủi ghe quay  ra ngoài..”.

 Tôi hăng hái làm theo lời Cậu. Đi ghe là điều mà tôi luôn ưa thích.. Được ngồi trên ghe hay xuồng chạy bồng bềnh trên sông, mắt nhìn cảnh vật chạy dài hai bên bờ. Nhà cửa vườn tược lần lượt hiện ra trước mắt xanh tươi. Lại thêm gió sông thổi lồng lộng mát rượi. Thỉnh thoảng đưa tay xuống vọc làn nước lạnh mát đang chạy rào rạt hai bên be ghe. Hay đưa tay vớt các cánh bông dại, bèo thỉnh thoảng dạt trôi ngang.

Tôi nhớ những lần theo mẹ tôi bơi xuồng đi chợ vàm. Mẹ tôi chậm rải bơi theo con nước xuôi.  Mẹ chỉ cho tôi xem những căn nhà người quen hay bà con  loáng thoáng sau những vườn cây. Sau buổi chợ về, thường tôi lười biếng nằm dài trên xuồng, miệng ngậm viên kẹo dừa. Mắt lim dim nhìn những đám mây trắng ngát trôi trên bầu trời xanh. Thỉnh thoảng những tàn cây rậm rạp chạy tràn  ra ngoài bờ sông chắn tầm nhìn của tôi. Nắng chiếu từng đóm lung linh qua kẻ lá, lao xao trên mặt nước. Những con chuồn chuồn bay lượn trên các bụi cóc kèn, ô rô mọc um tùm bên bờ kinh.  Tuy nhiên những buổi lênh đênh trên sông nước như thế, tôi chỉ được hưởng trong những ngày nghĩ hè mà thôi…

Cậu Bảy hạ càng chiếc máy đuôi tôm xuống nước, ghe bắt đầu tiến lên. Vừa gát chiếc dầm xuống be ghe, tôi chợt nghe tiếng chó sủa ong óng trên bờ. Nhìn lên tôi thấy con vện đang chạy theo ghe. Nó vừa chạy vừa sủa như kêu gọi tôi chờ nó. Tôi hét to:
” Vện! Đi trở lại nhà, không được chạy theo”. 
Không biết có phải vì ghe đã xa bờ, hay vì tiếng máy đuôi tôm nổ lớn nên con vện không nghe theo lệnh tôi. Nó vẫn tiếp tục chạy dọc theo bờ sông. Bóng nó mờ mờ trong  ánh  đêm dần xuống, tiếng sủa xa dần…

Ngôi đình làng sáng rực ánh đèn trong đêm mùng ba Tết. Tiếng trống thùng thình vang dội, như thúc giục mọi người nhanh bước. Từng đoàn người lũ lượt kéo nhau đi trên bờ sông. Họ vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Tết vẫn còn, pháo vẫn nổ đì đùng trước các sân nhà. Mùi thuốc pháo bay ngàn ngạt trong gió.
Cậu Bảy tắt máy đuôi tôm. Ghe chậm dần. Cậu dùng dầm rẽ cho ghe quay mũi vào bờ, rồi cập ghe vào một khoảng trống giữa các ghe xuồng khác đã đến đấy trước. Đích thân Cậu bước lên bờ cột dây ghe chắc chắn vào một gốc cây, rồi trở xuống đở ngoại lên. Tôi theo sau, tay không quên ôm chắc ô trầu của ngoại. Tôi nhìn dáo dát xem có thấy tụi bạn đâu đây không. Nhưng khoảng nầy trời tối, không đủ ánh đèn để thấy chúng. 

Cậu Bảy dẫn  ngoại đi theo đám người vào cổng đình. Cậu dặn tôi đứng đó với ngoại, rồi cậu chen vào đám đông đang nhốn nháo trước một căn lều nhỏ để mua vé vào rạp. Sân đình tưng bừng người. Dọc theo hai bên sân là những sạp quán ồn ào người ăn uống. Tôi đưa mắt ngắm hai dây bóng đèn điện treo lũng lẵng từ trong rạp ra đến bờ sông. Chiếc bảng hiệu “Long Hưng Ca Vũ Nhạc Đoàn” được trưng cao truớc cửa rạp. Vậy là cũng đoàn hát này đã đến đây  năm rồi. Tôi cũng được theo ngoại đi xem hát. Tôi vẫn còn nhớ cô đào Diệu Hoa đóng vai Phàn Lê Huê trong vở tuồng  Cải lương Hồ Quãng“Thần Nữ Dâng Ngũ Linh Kỳ”. Tôi không để ý lắm đến cốt truyện. Chỉ thấy tội nghiệp cho nữ tướng Phàn Lê Huê tài sắc vẹn toàn mà phải chịu nhục lụy vì ông chồng ghen tuông vô lối.  Chỉ có bà ngoại, và những người chung quanh, đã xì xụp rớt nước mắt cho cô đào thương…

Cậu Bảy trở lại với hai tấm vé. Tôi biết tính Cậu. Cậu chỉ đưa ngoại vào rạp, rồi sẽ đi ra một quán nào đó để gặp chị Nhàn. Chắc chắn hai người đã hẹn nhau đêm. Tôi cũng không mê thích lắm cải lương. Chỉ đợi dịp là lẻn ra ngoài đi tìm tụi bạn. Tôi và ngoại bước theo đoàn người vào rạp.
Sau khi đưa vé cho người giữ cửa xé, chúng tôi đi vào trong. Người ta đã ngồi chật gần hết trên những hàng ghế cây dài. Tôi len lõi tìm được cho ngoại một chổ trống gần phía trước. Ngoại ngồi xuống, móc túi lấy chiếc quạt giấy ra quạt lấy quạt để. Hơi người ngột ngạt trong rạp. Dưới chân tôi đạp xồn xột lên bao xác mía, lá gói bánh mà người coi vứt ngỗn ngang. Ngoại bảo tôi mở cơi trầu cho bà. Trong đó mẹ tôi đã têm sẵn cho ngoại nhiều xấp trầu, lẫn vôi và cao đã bổ sẳn từng miếng nhỏ. Răng ngoại tôi còn tốt, chưa phải  ăn trầu quết trong cối  như nhiều người cùng tuổi. Ngoại nhón lấy một miếng, bỏ vào miệng nhai chẩm rải. Tôi đưa cho bà cái hộp thiếc tròn có nắp, vì Ngoại tôi không thích nhổ nước trầu xuống đất...

Chợt có tiếng cồm cộp của ai đó gỏ vào máy mi-rô-phôn. Rồi bức màn màu nhung đỏ từ từ kéo lên. Mọi tiếng ồn ào chợt ngưng bặt. Một người ăn vận  quần áo com-lê tây trắng, đầu chảy ngược láng bóng, từ trong cánh gà bước ra giới thiệu:   
 “ Kính thưa quý vị khán giả của làng Tân Hiệp. Đoàn ca vũ nhạc chúng tôi hân hạnh xin được chúc tết quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng . Một năm mới tràn đầy sức khỏe. Mùa màng thắng lợi. Mua may bán đắt bằng năm bằng mười năm ngoái. Tết nay chúng tôi xin được long trọng trình diễn vở tuồng Tiết Đinh Sang Cầu Phàn Lê Huê,  xin được bắt đầu”.

Mọi người ồn lên bàn tán…
   ”Vậy mới được chứ…Năm nay cho thằng Tiết Đinh San phải năn nỉ thụt lưởi với vợ nó…”.
Lại có tiếng ai đó nói: “Gặp tôi như bà Phàn Lê Huê cho người chồng bội bạc chết luôn…”.
Ánh sáng đèn trong rạp mờ xuống. Đồng thời ngọn đèn rọi màu đỏ chợt phựt lên trên sân khấu. Tiếng đàn kìm, đàn nhị, hoà lẫn kiếng kèn nổi lên nhịp nhàng. Mọi người ngưng nói chuyện, quay lại chăm chú lên sân khấu…
Sau khi nhìn cô đào trong vai Phàn Lê Huê bước ra yểu điệu vài phút. Tôi chợt thất vọng vì năm nay không phải là cô đào Diệu Hoa của năm rồi. Trí óc tôi suy nghĩ vẫn vơ…Cô ấy đã về đâu? Trong khi đó ngoại tôi say mê xem tuồng.

Tôi len lén  bước ra khỏi rạp. Bên ngoài vẫn ồn  ào. Có tiếng người xôn xao một góc sân. Tôi bước về hướng đó thì thấy bọn thằng Trí,  thằng Huy, thêm cả thằng Tài đang ngồi  chồm hổm vòng quanh một đám đổ Bầu Cua Cá Cọp.  Tôi cũng hăm hở chen vào vòng. Trong túi tôi mấy phong lì xì vẫn chưa có dịp xài. Tôi thấy hơi tiếc, rủi thua thì sao? Tôi đang phân vân thì tụi thằng Đức đã nhìn thấy tôi. Nó hất hàm như ngầm thách. Tự ái nổi lên, tôi rút  tiền ra mạnh dạn đặt vào hình con Cọp – cũng là tuổi của tôi - đang vương nanh múa vút trên tấm giấy màu xanh đỏ mà các nếp gấp đã sờn tua …

    *  *  *

 Đêm hình như đã khuya. Đám người trên sân đình cũng  đã thưa bớt. Mỏi mệt tôi ngồi phệt trên đám cỏ xơ xác, phủ đầy giấy lá chung quanh. Tôi đưa mắt nhìn quanh quẩn. Trong một quán gần cửa rạp có vài người kép mặt còn đầy son phấn đang ngồi ăn cháo gà. Họ chỉ mặc áo thun ba lá và chiếc quần dài. Chắc vai tuồng của họ vừa hết. Vài người đàn bà đang thu dọn quang gánh ra về. Ngọn đèn dầu vàng treo trên đầu thúng lắc lư  theo từng nhịp bước nặng nề của họ.
Tụi thằng Huy cũng đã đi về lúc nãy. Chúng nó chịu phục là tôi gan lì trong màn biểu diển cầm pháo trên tay châm ngòi. Tôi đã thách thức nhưng không thằng nào dám làm như thế. Dĩ nhiên tôi không cho chúng biết cái bí quyết mà Cậu Sáu tôi đã chỉ. Riêng về phần Bầu Cua Cá Cọp, chúng cũng phải phục lăn khi thấy tôi dám…nướng hết số tiền lì xì mà tôi có trong túi.  Chúng có biết đâu, sau những giây phút tự ái hảo, tôi đang ngồi  đây bơ thờ với cõi lòng hối tiếc – thế là dự tính  sẽ mua tập truyện tranh” Tề Thiên Đại Thánh” trong tiệm sách trên quận  đã bay theo tấm giấy Bầu Cua Cá Cọp ! 

Tiếng  đàn hát lơi dần trong rạp. Đoán là tuồng sắp vãng, tôi đi vào rạp để đón ngoại. Người bên trong đã về bớt. Tôi len đến chỗ ngoại ngồi. Ô trầu vẫn còn mở nắp cạnh bên ngoại. Tôi nhìn vào thấy trầu đã vơi gần hết. Ngoại vẫn nhìn chăm chú lên sân khấu. Tôi thấy khoé mắt bà ươn  ướt nước mắt. Chắc bà lại khóc như năm trước. Tôi thấy thương ngoại quá đổi. Trên kia tiếng đàn hạ màn cũng vang lên như tôi và chúng bạn thường hát diễu:
 “ Ò e con ma đánh đu, Tạc-Zăng nhảy dù, Zi-rô bắn súng…”

Tôi dẫn ngoại xuống bờ sông nơi đậu ghe tìm Cậu Bảy. Cậu đang ngồi đó hút thuốc. Tôi nghe tiếng huýt  sáo hân hoan vang lên. Chắc là cậu đã có một buổi hẹn hò mãn nguyện với người yêu. Chúng tôi xuống ghe xuôi dòng ra về. Tôi nhìn lên bờ, hai dãy bóng điện trước rạp đã tắt. Nhưng các ánh đèn từ  các sạp quán vẫn còn sáng. Người ta vẫn chưa chấm dứt các cuộc vui.  Họ như vẫn còn hối tiếc những ngày Tết thong thả, trôi qua nhanh.

Về đến nhà, tôi buồn ngũ díp cả mắt. Chân bước thấp  bước cao,  tôi mở cổng cho  ngoại vào. Không có tiếng ư ử mừng rỡ như lệ thường của con Vện. Tôi không để ý lắm, chắc nó cũng chạy quanh quẩn đâu đó thôi, hay đang trốn trong bếp vì pháo của hàng xóm đốt. Tôi trao ô trầu của ngoại cho mẹ tôi đang đứng đón, và ầm ừ trả lời bà vài câu có lệ, rồi chui thẳng vào buồng, leo lên giường ngũ quên cả việc thay quần áo. 

Sáng Mồng Bốn Tết, tôi thức dậy muộn. Nắng rọi xuyên cửa sổ chiếu vào buồng tôi sáng trưng. Bước ra nhà sau rửa mặt, tôi thấy chiếc ổ rơm của con Vện vẫn trống trơn. Có tiếng người nói chuyện râm rang trước phòng khách. Cậu Sáu tôi đang từ giã mọi người để trở lại Sài Gòn làm việc. Cha tôi đang nói chuyện với cậu về việc sẽ gởi tôi lên đấy khi tôi đến bậc Trung Học. Buổi ăn sáng đang dở dang. Mẹ đưa cho tôi dĩa bánh tét chiên vàng, cộng thêm một ít củ kiệu và tôm khô , đây là món tôi ưa thích. Bà Ngoại ngoắc tôi lại bên bà. Chậm rãi mở chiếc kim tây cài túi, bà rút ra một phong lì xì đưa cho tôi và bảo: “Thưởng cho con đã đưa ngoại đi coi hát tối qua nè”.
Cậu Bảy nheo mắt  cười với tôi tinh nghịch, như ngầm bảo “ Ngoại lì xì cho tiền nướng Bầu Cua Cá Cọp tối qua đó”. Tôi mừng rỡ cảm ơn Ngoại rồi đi ra sân, tay cầm theo miếng mức bí để cho Vện. Nó thích món nầy lắm. Bông mai vàng rụng nhiều, ngập quanh gốc. Con Vện vẫn không có ở đấy. Tôi hơi thắc mắc – nó không ở đây từ tối qua đến giờ ư?...

Sáng mồng Năm Tết, tôi ra cổng tìm Vện. Hoa mai vẫn  rụn vàng một góc sân. Vện vẫn bặt tâm. Cả nhà tôi bàn tán cho rằng nó trốn đâu đó, chưa dám ló ra vì pháo vẫn nổ đì đùng quanh xóm. Tô thức ăn cho nó trong góc bếp vẫn còn nguyên, chứng tỏ nó không về để ăn. Tôi bắt đầu bồn chồn trong dạ, có ai  bắt nó về làm đồ nhậu không?

Chiều mùng Sáu Tết, tôi đang thơ thẩn ngoài sân chợt nghe tiếng trẻ con ồn ào ngoài bờ sông. Hiếu kỳ tôi chạy ra xem.  Có vài đứa bé thấy tôi đến bèn đưa tay chỉ về hướng bụi chà tre của người trong xóm đặt dưới ngã bả vàm sông để bắt cá. Tôi nôn nả đi về hướng đó, đến gần tôi  thấy một vật màu vàng  đang vật vờ kẹt giữa các hàng tre cấm nghiêng ngã dưới nước …Con vện thân yêu của tôi !! 

Sau này Cậu Bảy nói với tôi: “ Đêm ấy con Vện nó chạy theo ghe mình đưa ngoại đi coi hát. Chạy dọc theo bờ sông một đoạn thì ghe quẹo phải tại vàm để đổ lên đình. Không còn chạy trên bờ theo ghe được nữa,  thấy ghe càng xa, Vện bèn nhảy xuống sông để lội theo người chủ nhỏ thân yêu của nó. Nhưng tại ngã ba vàm sông nước xoáy, nó kiệt sức vì lội quá xa…

Phong Vũ

Tôi đi ra đi vào mà lòng dạ không yên. Tiếng trống thùng thình theo gió vẵng đến từ trên đầu vàm càng làm tôi thêm nôn nao. Những thứ bà ngoại căn dặn tôi đã làm đủ. Nào là qua nhà bà Cả hái thêm trầu, hay lau chùi  cho bóng loáng  cái ô bằng thau đựng trầu, vôi, và các thứ lặt vặt mà tối nay tôi có nhiệm vụ trông giữ nó.

Tôi làm xong tất cả mà trời vẫn chưa tối . Thỉnh thoảng tiếng pháo nổ lẻ tẻ bên hàng  xóm không làm tôi để ý cho lắm, như hôm mùng một hoặc mùng hai tết.  Mỗi lần như thế thì con chó Vện lại nhảy cóng lên, rồi chạy đến lòng vòng bên chân tôi, ra điều đang kinh hải vì tiếng nổ. Tôi vuốt ve thì nó mới yên tâm để chạy trở ra nằm canh ở trước cổng nhà.

Con chó Vện này có bộ lông màu vàng hun, thêm những vệt xám lẫn lộn. Cách đây khoảng hai năm tôi đã nhặt được nó từ bụi tre sau sân  đình, trong một buổi đi học về. Không hiểu ai đã vứt nó ở đó. Lúc ấy trông có vẻ nó vừa được sinh ra. Nhưng mẹ nó ở đâu thì không rõ!  Tôi đem về nuôi, làm cho nó một cái ổ rơm trong góc bếp. Nhưng ít khi thấy nó ở đó, mà gốc mai bên cạnh cổng nhà mới là chỗ nó ưa thích. Vện quanh quẩn nơi đó đêm cũng như ngày, ngoại trừ những lúc chạy theo tôi xuống bờ sông tắm. Hay mỗi sáng theo tôi đến trường học, rồi nó lại quay về và nằm sau cổng nhà chờ đợi. Cha tôi vẫn khen Vện là một con chó khôn và trung thành.

Có tiếng ngoại gọi tôi từ trong nhà:  ”Vũ à, vào đây sửa soạn để đi xem hát với ngoại”.

Tôi lên tiếng dạ, nhưng đã mặc xong bộ quần áo mới từ sau bửa cơm chiều. Tôi sẳn sàng mọi thứ cho buổi đi chơi theo ngoại tối nay. Trong túi tôi là mấy phong lì xì màu đỏ – công tôi chúc tết  bà ngoại, ba má cùng cô cậu chú bác từ hôm đầu năm. Thêm mấy chục viên pháo lẻ tôi lượm được, vào những lúc Cậu Sáu đốt các phong pháo dài cả thước treo trên cổng  đêm giao thừa, và mùng một tết. Tôi dè xẽn không đốt chúng hết. Đợi đến tối mùng ba đi coi hát với ngoại thì sẽ cho tụi thằng Hùng, thằng Trí  bên kia sông biết tay. Hai thằng nầy đến trường thường trêu chọc tôi, cho rằng tôi nhát đế.

Tôi định tối nay sẽ cho bọn nó thấy sự gan dạ của tôi bằng cách cầm viên pháo trên tay, châm nhang vào ngòi  cho lửa xẹt ra rồi mới quẳng đi cho nổ. Màn nầy tôi đã quan sát nhiều lần từ Cậu Sáu tôi, và cũng đã thử vài lần. Lúc đó tôi cũng run lắm khi châm ngòi. Chỉ sợ viên pháo sẽ nổ đùng trên tay. Thế nhưng sau ít lần nín thở, tôi đã biết được một  điều: viên pháo luôn có một đầu  thắt lại - ngay phía dưới sợi dây tim pháo. Đầu nầy sẽ không nổ tung hết, vì không có thuốc pháo bên trong.  Nếu rủi chưa kịp quăng đi mà viên pháo đã nổ trên tay cũng không làm đau lắm - nếu  hai ngón tay tôi kẹp viên pháo ở nơi nầy. Bí quyết ấy đã khiến tôi bạo dạn hơn.

Đi vào nhà, tôi thấy bà ngoại tối nay mặc chiếc áo dài màu nâu sậm. Tóc bà bới cao và vắt ở phía sau gáy một búi to. Bà đội chiếc khăn màu vàng sậm điểm những chấm nâu tròn. Mẹ tôi đang lúi húi cày chiếc kim tây vào túi áo trong của bà. Hiểu rỏ nhiệm vụ, không đợi ai nhắc tôi đến ôm chiếc ô trầu của ngoại lên và dợm bước ra cửa. Mẹ tôi dặn dò: ”Con phải theo gần ngoại nghen. Đừng bỏ đi chơi xa. Coi chừng ô trầu cho ngoại, đừng ham chơi rồi bỏ đại người ta lấy mất”.

Tôi vâng dạ mà lòng thấy hảnh diện vì được mọi người tin tưởng, giao cho trọng trách này. Nhưng riêng tôi thì nôn nao lắm vì sắp được đi xem hát cải lương tối nay, và sắp được trổ tài đốt pháo trên tay cho tụi bạn cùng trường biết mặt. Tôi biết chắc là tối nay chúng nó sẽ đến nơi đó.

Tôi đi ra cổng đợi ngoại. Mai đã lát đát rụng đầy quanh gốc. Trên cành là những chùm bông vàng rực rở. Thoảng có mùi hoa cúc, hoa vạn thọ dìu dịu trong gió Tết. Con Vện nhỏm dậy ư ử những tiếng mừng rỡ – có lẽ nó ngỡ tôi sẽ  dẫn nó ra bờ sông tắm như thường lệ. Nó đứng dậy bước vòng quanh chân tôi, đưa lưỡi liếm tay tôi. Tôi vuốt đầu nó và thảy cho nó miếng mức bí tôi đang cắn dở. Con Vện hân hoan ngoạm miếng mức, đuôi ve vẩy cuống quít.
Bà ngoại  bước ra  bảo tôi:  “Thôi đi con. Sắp tới giờ rồi đó”.

Tôi đẩy cánh cổng cho bà bước ra thì con Vện cũng  len theo. Tôi trừng mắt bảo nó:
 “Vện! Đi vô. Ở lại giữ nhà. Không được đi theo”.

Con Vện khựng lại và ngước nhìn tôi ngơ ngác. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi đi đâu ban đêm mà không dẫn nó theo. Tôi theo ngoại bước xuống bến sông, nơi có chiếc ghe máy của Cậu Bảy vừa tới  đang chờ sẳn. Có tiếng kêu ư ử phía sau, tôi quay lại nhìn. Con Vện vội mọp đầu xuống đất như không muốn tôi nhìn thấy. Nó vẫn len lén theo sau chúng tôi một đoạn. Tôi đứng lại, dậm mạnh chân xuống đất nói to:  “ Vện! Đi về”

Tôi khoát tay ra hiệu cho nó. Con Vện buồn bả ngồi bệt xuống hai chân sau. ngóng mỏ lên nhìn tôi như van nài  Mặc nó ngồi đó, tôi vội rảo bước theo bà ngoại. Có tiếng Cậu Bảy réo tôi in ỏi từ bờ sông:  “ Vũ à, mau lên. Bà ngoại đang đợi con  kìa”.

Chiều mờ nhạt trên bến. Tôi ngước nhìn lên không trung, lát đát những ngôi sao sớm đã hiện ra trên nền trời. Tôi có thói quen ngắm sao vào những đêm không trăng như tối nay. Đó cũng là do ba tôi bày ra. Những đêm gió thổi dìu dịu, ông hay kéo chiếc ghế vãi ra sân nằm hóng mát. Ông trãi thêm chiếc chiếu bên cạnh cho anh em chúng tôi đùa giỡn. Người thường chỉ tôi xem dãy Ngân hà rực rỡ vắt ngang bầu trời. Hay chỉ tôi tìm chùm sao Đại Hùng tinh, có chấm sao Bắc Đẩu nằm ở cuối ngọn. Riêng tôi thì thấy chùm sao nầy giống hình một cái gào múc nước, hơn là hình con gấu khổng lồ như các người Hướng Đạo đặt  tên. Có lúc mẹ tôi nấu một nồi chè đem ra để cả nhà cùng ăn.

Bà ngoại thì lúc nào tôi cũng thấy bà ngồi trên chiếc sập gụ kê  bên phòng khách. Bà ngồi đó ăn trầu, tay cầm chiếc quạt đồi mồi phẩy nhè nhẹ. Chiếc quạt nầy do Cậu Sáu tôi mua từ Hà Tiên về nhân một lần đi công tác mấy năm trước. Tôi không biết mặt ông ngoại. Chỉ nghe bà tôi nói rằng khi còn sinh tiền ông là một Đông y có tiếng ở quê ngoại khi trước. Ông có nhiều đệ tử theo học nghề hốt thuốc lẫn võ nghệ. Bà ngoại cũng biết nhiều miếng võ  gia truyền. Tiếng đồn là bà có thể chống cây sào tầm vông mà nhảy lên nóc nhà như chơi. Tôi chưa từng thấy bà làm điều đó. Bà nay đã già rồi. Chỉ thích đi xem hát cải lương mỗi lần có đoàn hát về trong quận và ngồi ăn trầu, kể chuyện cổ tích cho con cháu nghe mà thôi.

Cậu Bảy giật giây kéo cho chiếc máy đuôi tôm bắt nổ. Tiếng máy xành xạch phát ra vang dội trên mặt sông. Cậu đở tay Ngoại bước xuống chiếc ghe đang chòng chành. Tôi đặt ô trầu xuống cạnh nơi ngoại ngồi. Cậu Bảy nói:  ” Vũ, con bước lên cầu tháo dây ra, rồi đứng cầm cây dầm xô cho mũi ghe quay  ra ngoài..”.

 Tôi hăng hái làm theo lời Cậu. Đi ghe là điều mà tôi luôn ưa thích.. Được ngồi trên ghe hay xuồng chạy bồng bềnh trên sông, mắt nhìn cảnh vật chạy dài hai bên bờ. Nhà cửa vườn tược lần lượt hiện ra trước mắt xanh tươi. Lại thêm gió sông thổi lồng lộng mát rượi. Thỉnh thoảng đưa tay xuống vọc làn nước lạnh mát đang chạy ràn rạt hai bên be ghe. Hay đưa tay vớt các cánh bông dại, hay bèo thỉnh thoảng giạt trôi ngang.

Tôi nhớ những lần theo mẹ tôi bơi xuồng đi chợ vàm. Mẹ tôi chậm rải bơi theo con nước xuôi.  Mẹ chỉ cho tôi xem những căn nhà người quen hay bà con  loáng thoáng sau những vườn cây. Sau buổi chợ về, thường tôi lười biếng nằm dài trên xuồng, miệng ngậm viên kẹo dừa. Mắt lim dim nhìn những đám mây trắng ngát trôi trên bầu trời xanh. Thỉnh thoảng những tàn cây rậm rạp chạy tràn  ra ngoài bờ sông chắn tầm nhìn của tôi. Nắng chiếu từng đóm lung linh qua kẻ lá, lao xao trên mặt nước. Những con chuồn chuồn bay lượn trên các bụi cóc kèn, ô rô mọc um tùm bên bờ kinh.  Tuy nhiên những buổi lênh đênh trên sông nước như thế, tôi chỉ được hưởng trong những ngày nghĩ hè mà thôi…

Cậu Bảy hạ càng chiếc máy đuôi tôm xuống nước, ghe bắt đầu tiến lên. Vừa gát chiếc dầm xuống be ghe, tôi chợt nghe tiếng chó sủa ong óng trên bờ. Nhìn lên tôi thấy con Vện đang chạy theo ghe. Nó vừa chạy vừa sủa như kêu gọi tôi chờ nó. Tôi hét to: ” Vện! Đi trở lại nhà, không được chạy theo”.  Không biết có phải vì ghe đã xa bờ, hay vì tiếng máy đuôi tôm nổ lớn nên con Vện không nghe theo lệnh tôi. Nó vẫn tiếp tục chạy dọc theo bờ sông. Bóng nó mờ mờ trong  ánh  đêm dần xuống, tiếng sủa xa dần…

Ngôi đình làng sáng rực ánh đèn trong đêm mùng ba Tết. Tiếng trống thùng thình vang dội, như thúc giục mọi người nhanh bước. Từng đoàn người lũ lượt kéo nhau đi trên bờ sông. Họ vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Tết vẫn còn, pháo vẫn nổ đì đùng trước các sân nhà. Mùi thuốc pháo ngàn ngạt trong gió.
Cậu Bảy tắt máy đuôi tôm. Ghe chậm dần. Cậu dùng dầm rẽ cho ghe quay mũi vào bờ, rồi cập ghe vào một khoảng trống giữa các ghe xuồng khác đã đến đấy trước. Đích thân Cậu bước lên bờ cột dây ghe chắc chắn vào một gốc cây, rồi trở xuống đở ngoại lên. Tôi theo sau, tay không quên ôm chắc ô trầu của ngoại. Tôi nhìn dáo dát xem có thấy tụi bạn đâu đây không. Nhưng khoảng nầy trời tối, không đủ ánh đèn để thấy chúng. 

Cậu Bảy dẫn  ngoại đi theo đám người vào cổng đình. Cậu dặn tôi đứng đó với ngoại, rồi cậu chen vào đám đông đang nhốn nháo trước một căn lều nhỏ để mua vé vào rạp. Sân đình tưng bừng người. Dọc theo hai bên sân là những sạp quán ồn ào người ăn uống. Tôi đưa mắt ngắm hai dây bóng đèn điện treo lũng lẵng từ trong rạp ra đến bờ sông. Chiếc bảng hiệu “Long Hưng Ca Vũ Nhạc Đoàn” được trưng cao truớc cửa rạp. Tôi nhớ đoàn hát này đã đến đây  năm rồi. Tôi cũng được theo ngoại đi xem hát. Tôi vẫn còn nhớ cô đào Diệu Hoa đóng vai Phàn Lê Huê trong vở tuồng  Cải lương Hồ quảng“Thần Nữ Dâng Ngũ’ Linh Kỳ”. Tôi không để ý lắm đến cốt truyện. Chỉ thấy tội nghiệp cho nữ tướng Phàn Lê Huê tài sắc vẹn toàn mà phải chịu nhục lụy vì ông chồng ghen tuông vô lối.  Chỉ có bà ngoại, và những người chung quanh, đã xì xụp rớt nước mắt cho cô đào thương…

Cậu Bảy trở lại với hai tấm vé. Tôi biết tính Cậu. Cậu chỉ đưa ngoại vào rạp, rồi sẽ đi ra một quán nào đó để gặp chị Nhàn. Chắc chắn hai người đã hẹn nhau đêm. Tôi cũng không mê thích lắm cải lương. Chỉ đợi dịp là lẽn ra ngoài đi tìm tụi bạn. Tôi và ngoại bước theo đoàn người vào rạp.
Sau khi đưa vé cho người giữ cửa xé, chúng tôi đi vào trong. Người ta đã ngồi chật gần hết trên những hàng ghế cây dài. Tôi len lõi tìm được cho ngoại một chổ trống gần phía trước. Ngoại ngồi xuống, móc túi lấy chiếc quạt giấy ra quạt lấy quạt để. Hơi người ngột ngạt trong rạp. Dưới chân tôi đạp xồn xột lên bao xác mía, lá gói bánh mà người coi vứt ngỗn ngang. Ngoại bảo tôi mở cơi trầu cho bà. Trong đó mẹ tôi đã têm sẵn cho ngoại nhiều sấp trầu, lẫn vôi và cao đã bổ sẳn từng miếng nhỏ. Răng ngoại tôi còn tốt, chưa phải  ăn trầu quết trong cối  như nhiều người cùng tuổi. Ngoại nhón lấy một miếng, bỏ vào miệng nhai chẩm rải. Tôi đưa cho bà cái hộp thiếc tròn có nắp, vì Ngoại tôi không thích nhổ nước trầu xuống đất...

Chợt có tiếng cồm cộp của ai đó gỏ vào máy mi-rô. Rồi bức màn màu nhung đỏ từ từ kéo lên. Mọi tiếng ồn ào chợt ngưng bặt. Một người ăn vận  quần áo com-lê tây trắng, đầu chảy ngược láng bóng, từ trong cánh gà bước ra giới thiệu:   
 “ Kính thưa quý khán giả của làng Tân Hiệp. Đoàn ca vũ nhạc chúng tôi hân hạnh xin được chúc tết quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng . Một năm mới tràn đầy sức khỏe. Mùa màng thắng lợi. Mua may bán đắt bằng năm bằng mười năm ngoái. Tết nay chúng tôi xin được long trọng trình diễn vở tuồng Tiết Đinh Sang Cầu Phàn Lê Huê,  xin được bắt đầu”.

Mọi người ồn lên bàn tán…
   ”Vậy mới được chứ…Năm nay cho thằng Tiết Đinh San phải năn nỉ thụt lưởi với vợ nó…”.
Lại có tiếng ai đó nói: “Gặp tôi như bà Phàn Lê Huê cho người chồng bội bạc chết luôn…”.
Ánh sáng đèn trong rạp mờ xuống. Đồng thời ngọn đèn rọi màu đỏ chợt phựt lên trên sân khấu. Tiếng đàn kìm, đàn nhị, hoà lẫn kiếng kèn nổi lên nhịp nhàng. Mọi người ngưng nói chuyện, quay lại chăm chú lên sân khấu…

Sau khi nhìn cô đào trong vai Phàn Lê Huê bước ra yểu điệu vài phút. Tôi chợt thất vọng vì năm nay không phải là cô đào Diệu Hoa của năm rồi. Trí óc tôi suy nghĩ vẫn vơ…Cô ấy đã về đâu? Ngoại tôi say mê xem tuồng.
Tôi len lén  bước ra khỏi rạp. Bên ngoài vẫn ồn  ào. Có tiếng người xôn xao một góc sân. Tôi bước về hướng đó thì thấy bọn thằng Trí,  thằng Huy, thêm cả thằng Tài đang ngồi  chồm hổm vòng quanh một đám đổ Bầu Cua Cá Cọp.  Tôi cũng hăm hở chen vào vòng. Trong túi tôi mấy phong lì xì vẫn chưa có dịp xài. Tôi thấy hơi tiếc, rũi thua thì sao? Tôi đang phân vân thì tụi thằng Đức đã nhìn thấy tôi. Nó hất hàm như ngầm thách tôi. Tự ái vặt nổi lên, tôi rút  tiền ra mạnh dạn đặt vào hình con Cọp – cũng là tuổi của tôi - đang vương nanh múa vút trên tấm giấy màu xanh đỏ mà các nếp gấp đã sờn tua…

    *  *  *

 Đêm hình như đã khuya. Đám người trên sân đình cũng  đã thưa bớt. Mõi mệt tôi ngồi phệt trên đám cỏ xơ xát, phủ đầy giấy lá chung quanh. Tôi đưa mắt nhìn quanh quẩn. Trong một quán gần cửa rạp có vài người kép mặt còn đầy son phấn đang ngồi ăn cháo gà. Họ chỉ mặc áo thun ba lá và chiếc quần dài. Chắc vai tuồng của họ vừa hết. Vài người đàn bà đang thu dọn quang gánh ra về. Ngọn đèn dầu vàng treo trên đầu thúng lắc lư  theo từng nhịp bước nặng nề của họ.
Tụi thằng Huy cũng đã đi về lúc nãy. Chúng nó chịu phục là tôi gan lì trong màn biểu diển cầm pháo trên tay châm ngòi. Tôi đã thách nhưng không thằng nào dám làm như thế. Dĩ nhiên tôi không cho chúng biết cái bí quyết mà Cậu Sáu tôi đã chỉ. Riêng về phần Bầu Cua Cá Cọp, chúng cũng phải phục lăn khi thấy tôi dám…nướng hết số tiền lì xì mà tôi có trong túi.  Chúng có biết đâu, sau những giây phút tự ái hảo, tôi đang ngồi  đây bơ thờ với cỏi lòng hối tiếc – thế là dự tính  sẽ mua tập truyện tranh” Tề Thiên Đại Thánh” trong tiệm sách trên quận  đã bay theo tấm giấy Bầu Cua Cá Cọp ! 

Tiếng  đàn hát lơi dần trong rạp. Đoán là tuồng sắp vãng, tôi đi vào rạp để đón ngoại. Người bên trong đã về bớt. Tôi len đến chỗ Ngoại ngồi. Ô trầu vẫn còn mở nắp cạnh bên ngoại. Tôi nhìn vào thấy trầu đã vơi gần hết. Ngoại vẫn nhìn chăm chú lên sân khấu. Tôi thấy khoé mắt bà ươn  ướt nước mắt. Chắc bà lại khóc như năm trước. Tôi thấy thương ngoại quá đổi. Trên kia tiếng đàn hạ màn cũng vang lên như tôi và chúng bạn thường nhái diễu:
   “ Ò e con ma đánh đu, Tạc-Zăng nhảy dù, Zi-rô bắn súng…”

Tôi dẫn ngoại xuống bờ sông nơi đậu ghe tìm Cậu Bảy. Cậu đang ngồi đó hút thuốc. Tôi nghe tiếng huýt  sáo hân hoan vang lên. Chắc là cậu đã có một buổi hẹn hò mãn nguyện với người yêu. Chúng tôi xuống ghe xuôi dòng ra về. Tôi nhìn lên bờ, hai dãy bóng điện trước rạp đã tắt. Nhưng các ánh đèn từ  các sạp quán vẫn còn sáng. Người ta vẫn chưa chấm dứt các cuộc vui.  Họ như vẫn còn hối tiếc những ngày Tết thong thả trôi qua nhanh.

Về đến nhà,tôi buồn ngũ díp cả mắt. Chân bước thấp  bước cao,  tôi mở cổng cho  ngoại vào. Không có tiếng ư ử mừng rỡ như lệ thường của con Vện. Tôi không để ý lắm, chắc nó cũng chạy quanh quẫn đâu đó thôi, hay đang trốn trong bếp vì pháo của hàng xóm đốt. Tôi trao ô trầu của ngoại cho mẹ tôi đang đứng đón, và ầm ừ trả lời bà vài câu có lệ, rồi chui thẳng vào buồng, leo lên giường ngũ quên cả việc thay quần áo. 

Sáng mồng Bốn Tết, tôi thức dậy muộn. Nắng rọi xuyên cửa sổ chiếu vào buồng tôi sáng trưng. Bước ra nhà sau rửa mặt, tôi thấy chiếc ổ rơm của con Vện vẫn trống trơn. Có tiếng người nói chuyện râm rang trước phòng khách. Cậu Sáu tôi đang từ giã mọi người để trở lại Sài Gòn làm việc. Cha tôi đang nói chuyện với cậu về việc sẽ gởi tôi lên đấy khi tôi đến bậc Trung Học. Buổi ăn sáng đang dở dang. Mẹ đưa cho tôi dĩa bánh tét chiên vàng, cộng thêm một ít củ kiệu và tôm khô , đây là món tôi ưa thích. Bà Ngoại ngoắc tôi lại bên bà. Chậm rãi mở chiếc kim tây cài túi, bà rút ra một phong lì xì đưa cho tôi và bảo:
 “Thưởng cho con đã đưa ngoại đi coi hát tối qua nè”.

Cậu Bảy nheo mắt  cười với tôi tinh nghịch, như ngầm bảo “ Ngoại lì xì cho tiền nướng Bầu Cua Cá Cọp tối qua đó”. Tôi mừng rỡ cảm ơn Ngoại rồi đi ra sân, tay cầm theo miếng mức bí để cho Vện. Nó thích món nầy lắm. Bông mai vàng rụng nhiều, ngập quanh gốc. Con Vện vẫn không có ở đấy. Tôi hơi thắc mắc – nó không ở đây từ tối qua đến giờ ư?...

Sáng mồng Năm Tết, tôi ra cổng tìm Vện. Hoa mai vẫn  rụn vàng một góc sân. Vện vẫn bặt tâm. Cả nhà tôi bàn tán cho rằng nó trốn đâu đó, chưa dám ló ra vì pháo vẫn nổ đì đùng quanh xóm. Tô thức ăn cho nó trong góc bếp vẫn còn nguyên, chứng tỏ nó không về để ăn. Tôi bắt đầu bồn chồn trong dạ, có ai  bắt nó về làm đồ nhậu không?

Chiều Mùng Sáu Tết, tôi đang thơ thẩn ngoài sân chợt nghe tiếng trẻ con ồn ào ngoài bờ sông. Hiếu kỳ tôi chạy ra xem.  Có vài đứa bé thấy tôi đến bèn đưa tay chỉ về hướng bụi chà tre của người trong xóm đóng dưới ngã ba vàm sông để bắt cá. Tôi nôn nả đi về hướng đó, đến gần tôi  thấy một vật màu vàng, đang vật vờ kẹt giữa các hàng tre cấm nghiêng ngã dưới nước …Tim tôi chợt như thắt lại: Con vện thân yêu của tôi !! 

Sau này Cậu Bảy nói với tôi, là cậu cho rằng: “ Đêm ấy con Vện nó chạy theo ghe mình đưa ngoại đi coi hát. Chạy dọc theo bờ sông một đoạn thì ghe quẹo phải tại vàm để đổ lên đình. Không còn chạy trên bờ theo ghe được nữa,  thấy ghe càng xa, Vện bèn nhảy xuống sông để lội theo người chủ nhỏ thân yêu của nó. Nhưng tại ngã ba vàm sông nước xoáy, nó kiệt sức vì lội quá xa…

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 02 February 2012 21:51 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account