CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi NỖI LÒNG NGƯỜI CÔ PHỤ TRONG THI PHẨM “ TRONG TA NGẬM NGÙI” của Nữ Thi Sĩ Nguyễn Tiến Quỳnh Giao.

NỖI LÒNG NGƯỜI CÔ PHỤ TRONG THI PHẨM “ TRONG TA NGẬM NGÙI” của Nữ Thi Sĩ Nguyễn Tiến Quỳnh Giao.

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

ngam ngui


Nói đến người cô phụ là nói đến người đàn bà cô đơn gối chiếc, một mình một bóng, khắc khoải đêm trường. Lắm lúc buồn vời vợi vì không còn ai để tâm sự chuyện đời, không còn ai để nũng nịu khi khóc, để đùa giỡn khi cười. Đớn đau thay khi đang sống bên nhau thật êm đềm hạnh phúc, bỗng đâu trở thành cô phụ giữa dòng đời.

Có nhiều người đang yêu thật say đắm nhưng rồi tình yêu đã tuột khỏi tầm tay để rồi một sớm một chiều trở thành người cô phụ. Có nhiều người trở thành cô phụ nhưng đêm đêm nhìn ánh trăng qua song cửa, lòng vẫn ước mơ ngày trở lại của người chinh phu từ chiến địa hoang tàn nên mắt vẫn vọng về biên ải xa xa cho dù nàng vẫn biết rằng :

Tuý ngọa sa trường quân mạc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

Vì chưa biết tin chàng sống chết ra sao nên nàng vẫn còn hy vọng . Còn hy vọng nên nàng vẫn còn đợi chờ. Trong những lúc đêm khuya thanh vắng một mình một bóng, cho dù lắm lúc nhớ chàng quay quắt đến thất điên bát đảo, nhớ chàng đến nức nở suốt đêm trường, nhưng rồi vẫn ước mơ một ngày nào đó chàng sẽ trở về quê cũ nên tâm hồn nàng lắm lúc vẫn cảm thấy hạnh phúc, lâng lâng. 

Tuy nhiên nếu người đàn bà khi biết chồng đã vĩnh biệt cõi đời, xuống dưới suối vàng an giấc nghìn thu, thì lòng đau như cắt. Bởi từ nay trở đi biết lấy ai mà tâm sự giữa dòng đời, biết lấy ai mà nương tựa lúc gặp nghịch cảnh khốn cùng! Đớn đau nhất là trở thành người cô phụ lúc tuổi mới vào đời. Ai cũng biết rằng Nữ sĩ Tương Phố Đổ thị Đàm lấy chồng năm 17 tuổi, xa chồng năm 19 tuổi và trở thành góa phụ năm 21 tuổi. Khi nghe chồng là bác sĩ Thái văn Du qua đời, bà đã vào Huế rồi ôm con ngồi khóc bên mộ chồng đến khô cả dòng lệ. Sau đó bà đã nức nở sầu thương thật lâm ly bi thảm, thật thống thiết ngậm ngùi qua thi tập GIỌT LỆ THU đến nỗi một nữ sĩ Pháp, bà Jeanne DUCLOSSALESSES quá xúc động nên đã dịch sang Pháp ngữ với tựa đề “Larmes d'Automme”. Sau này khi về lại Huế thăm mộ chồng, bà vẫn ngậm ngùi thương tiếc qua mấy dòng thơ trong bài “Bình hương lỗi nguyện”:

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Bỗng một phút bình tan gương vỡ

Để tình này dang dở, dở dang;

Thề duyên thôi đã phụ phàng,

Non sông trăng nước bẽ bàng vì ai.

Nay trở lại ngậm ngùi cảnh cũ ;

Người xưa say giấc ngủ ngàn năm!

Tử sinh xé giải đồng tâm,

Trước mồ, lã chã không cầm hàng châu.

Khóc nhau, dễ gặp nhau đâu nữa,

Tìm nhau đành tìm ở chốn nầy;

Tro vàng lẫn khói hương bay,

Tro tàn, khói tỏa bao khuây hận tình!

Tuy nhiên, đối với những người đàn bà đã từng sống hạnh phúc bên chồng, bên con rồi  lúc chồng qua đời dĩ nhiên cũng buồn và quá đau khổ, nhưng sự khổ đau nầy không quá nức nở sầu thương, không đến nỗi nghẹn ngào nuối tiếc, không đến nỗi tan tác cõi lòng  như những người cô phụ đã trở thành goá phụ lúc tuổi còn xuân xanh.

 Nói thế không có nghĩa sự xúc động con tim của người cô phụ đã một thời sống hạnh phúc bên chồng nay không còn dạt dào, khắc khoải, không còn chua xót, nghẹn ngào.

Ai đã từng đọc qua thi phẩm“Trong Ta Ngậm Ngùi ” của nữ thi sĩ Nguyễn Tiến Quỳnh Giao đều thấy tình yêu nồng nàn, nhớ nhung chất ngất cũng như những xúc cảm dạt dào khi nghĩ đến phu quân đã quá cố vẫn còn tiềm tàng và bàng bạc qua mấy chục bài thơ nằm trong thi phẩm.

Thật thế, khi một mình một bóng nhìn mùa thu vừa bay đi và lá vừa đổi sắc màu, thấy mùa đông giá rét về giữa bầu trời ảm đạm, nhà thơ cảm thấy tâm hồn sao mà bơ vơ, lạc lỏng, sao mà cô đơn bẽ bàng để rồi chỉ một mình một bóng lặng đứng giữa dòng đời mà nghe những nỗi nhớ ngàn đau réo rắt trong tim:

Tàn thu lá đã đổi màu

Đông sang để lại ngàn đau nỗi đời!

Người về lòng thấy chơi vơi !

Bơ vơ lặng đứng giữa đời buồn tênh.

                   ( Trong bài Bơ Vơ, trang 23 )

Cuộc tình đúng là bèo dạt hoa trôi, mây bay gió thổi. Mới bên nhau đó mà giờ đây đã vĩnh biệt ngàn đời, âm dương cách biệt. Thôi thì giờ đây còn chút huơng thừa, để cho vừa lòng chàng đang an giấc dưới suối vàng, và cũng để cho vừa lòng nàng vì đã cùng nhau thỏ thẻ bên tai trong những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, nàng quyết không bao giờ quên những kỷ niệm buồn vui và suốt đời mãi mãi ôm ấp chúng vào lòng để rồi chỉ biết hẹn gặp lại chàng kiếp sau mà thôi:

Tình như bèo dạt hoa trôi

Lạnh lòng lữ khách buồn đời lãng du!

Từ đi vào cõi sa mù…

Tình yêu dấu kín thiên thu ngậm ngùi ! 

 

Kể từ lê gót ngược xuôi,

Vẫn mang theo những buồn vui cuộc đời,

Ngoảnh nhìn trăng nước xa khơi…

Trăm năm vẫn nhớ những lời hẹn xưa,

 

Còn trong ta chút hương thừa,

Giữ nhau kỷ niệm cho vừa lòng nhau.

Thế là chôn chặt niềm đau !

Tình yêu xin hẹn kiếp sau cõi này.

 

Người đi khuất nẽo chân mây

Vẫn mang kỷ niệm theo ngày tháng trôi.

Đường trần vạn nẻo xa xôi…

Hẹn nhau tàn cuộc vui rồi gặp nhau.

             ( Trong bài ThiênThu Ngậm Ngùi, trang 31 )

Vì vẫn còn nhung nhớ triền miên, vì vẫn còn tiếc nuối những tháng ngày bên nhau nên cho dù đã cách nhau ly biệt, cho dù đã vạn nẻo chia lìa, nàng vẫn ước mơ được một ngày gặp lại chàng ở một kiếp nào đó xa thăm thẳm nằm trong cõi vĩnh hằng, hư vô giữa vũ trụ bao la bát ngát:

Nắng vàng hong tóc người đi,

Tấm thân vô định còn gì cho nhau,

Nếu đời còn có kiếp sau,

Còn duyên ta lại gặp nhau kiếp này.

                ( Trong bài Vô Định, trang 66 )

Không hẹn nhau gặp lại sao được khi những kỷ niệm còn đó, khi những kỷ vật còn đây.

Không hẹn gặp nhau sao được khi chàng qua đời để lại nàng một mình bơ vơ ở chốn quê người đất khách, bơ vơ trong những đêm đông lạnh lẽo u buồn khiến “ nỗi đau thiếu phụ nát nhàu buồng tim ” :

Từ khăn tang quấn trên đầu,

Nỗi đau thiếu phụ nát nhàu buồng tim,

Cõi này còn chỉ riêng em,

Anh đi để lại nỗi niềm nhớ mong…

               ( Trong bài Quả Phụ, trang 85 )

Nhớ ơi là nhớ ! Buồn ơi là buồn ! Biết làm sao bây giờ đây anh ơi ! Chàng  đã ra đi biền biệt lâu rồi nhưng chàng vẫn còn để lại những dấu tích ái ân còn đây, những biểu tượng ân ái còn đó khiến cho dù được vui bên con bên cháu, nhưng lòng người cô phụ vẫn nhớ nhung triền miên chất ngất :

Bốn mươi năm một cuộc đời,

Anh đi còn đó những lời ái ân

Để em giữa chốn phàm trần

Vui bên con cháu bao lần nhớ anh

Nhớ lúc còn bên nhau không rời nửa bước, nguyện cùng chung sống bên nhau đến thưở bạc đầu, nào ngờ đâu «  nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương » để rồi anh vĩnh biệt cõi đời để lại em một mình nức nở sầu thương giữa nắng sớm mưa chiều, giữa dòng đời đầy oan nghiệt :

Từ theo anh thưở vào đời,

Lang thang khắp chốn chẳng rời xa nhau,

Nguyện cùng chung đến bạc đầu.

Nào ngờ anh vội dứt câu hẹn thề,

Cõi nào anh đã đi về ?

Riêng em ở lại tứ bề quạnh hiu !

Đời đưa nắng sớm mưa chiều,

Vắng anh lòng thấy quá nhiều đau thương !

Nhưng rồi ai cũng biết rằng « sinh ký tử qui » cho nên cuộc đời là vô thường, là phù du, là bèo dạt hoa trôi, là mây bay gió thoảng. Bởi vì ai cũng biết rằng trăng tròn rồi lại khuyết, hoa nở để mà tàn. Vì thế tình yêu đã được thăng hoa và theo thời gian rồi cũng sẽ nhạt nhoà, phôi pha theo năm tháng. Tuy nhiên cứ mỗi lúc nhớ nhau, chàng và nàng lại ráp mảnh trăng rằm lại là họ sẽ thấy cha mẹ, cũng như thấy ta đang vui hát giữa dòng đời :

Đêm buồn ngửa mặt nhìn trời,

Đếm sao rơi để thấy đời phù du.

Từ xa nhau những mùa thu

Mang theo kỷ niệm xa mù biệt tăm,

Qua rồi biết mấy mùa trăng,

Gót chân phiêu lãng bao năm lạc loài.

Trời quê nửa mảnh trăng soi,

Còn đây kỷ niệm nhớ hoài trong ta.

Theo thời gian cũng phôi pha,

Tình yêu rồi cũng nhạt nhoà tháng năm.

Đường trần vạn nẻo xa xăm,

Nhớ nhau ráp mảnh trăng rằm thấy nhau.

Tóm lại qua thi phẩm «  Trong Ta Ngậm Ngùi » của nữ thi sĩ Nguyễn Tiến Quỳnh Giao, ta thấy bàng bạc khắp nơi những niềm nhung nhớ chất ngất, những nỗi nghẹn ngào đắng cay, những lần đau thương đầy ngấn lệ, cũng như những lúc quằn quại giữa nắng sớm mưa chiều mặc dầu nhà thơ vẫn biết rằng, nghìn trùng xa cách người đã đi rồi, còn gì đâu nữa mà khóc với cười !

 

California, một chiều mưa .
Ngày 06 tháng 02 năm 2009

Dương viết Điền

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 02 February 2012 22:08 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account