CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Châu Về Hiệp Phố

Châu Về Hiệp Phố

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Phong Vũ

 

altGần hai năm trời xa vắng, nay Dũng quyết định về thăm lại nhà.

Bao lâu nay vì công việc, vì nhiệm vụ, và vì những lý do riêng tư, Dũng biền biệt không về. Mặc cho mẹ chàng gởi thư thúc giục, mặc cho em chàng lên đơn vị khuẩn khoản bảo anh trai về thăm nhà. Dũng vẫn biệt tông biệt tích gần hai cái tết.

Các bạn học ngày xưa, bạn cùng xóm, đồn đại với nhau rằng Dũng thất tình cô nào đó trong thành phố nên không về. Có đứa thì gần chính xác hơn, cho là Dũng bị mẹ bắt lấy vợ nên trốn biệt. Duy chỉ có Dũng biết tại sao mình không muốn về. Nay thì chuyện ấy đã tan rồi. Nay thì chuyện ấy đã là cây đa cũ, bến đò xưa. Và nay thì lòng chàng thanh niên đã thêm nhiều vết hằn tình cảm, nên sau cùng chàng chán nãn và muốn quay lại đất cũ. Mẹ Dũng cũng lùi bước trước sự cứng đầu của Dũng. Bà không ép Dũng phải cưới vợ nữa. Nhưng phải dẫn bạn gái về cho bà xem mắt.

Phố xá có nhiều thay đổi, trông như lạ hẳn đi dưới mắt Dũng. Buổi chiều, Dũng về tới nhà. Các bạn chàng không hay biết nên không ai tới. Chỉ có các cô em gái là mừng rỡ, và vì có nhiều quà Dũng mang về. Cha chàng làm việc ở Sài Gòn, vắng nhà. Mẹ chàng vẫn mạnh khỏe, duy có điều Dũng thấy bà như già hơn trước. Mẹ vô cùng mừng rỡ, hối các em chàng làm cơm thịnh soạn để mừng con trai trở về.

Chiều Dũng đi uống cà phê với các bạn. Thành phố vẫn đông đúc như trước. Hàng quán vẫn nhộn nhịp, dù rằng chiến tranh ngày càng khốc liệt. Người ta như sống vội vã hơn khi còn dịp để hưởng thụ. Tối về, em gái Dũng ra mở cửa cho chàng, và cô ấy ra dấu cho Dũng hãy lên sân thượng.

Một chút ngạc nhiên, Dũng theo lời cô ấy bước lên hai tầng cầu thang, mở cánh cửa nhỏ, và bước ra khoảng không gian mát lạnh, được soi sáng bởi một bóng đèn tờ mờ trên sân. Thoạt tiên Dũng không thấy gì cả, ngoài trừ các bóng trúc đang phất phơ bay trong gió đêm. Nhưng, bên dãy lan can nhìn xuống đường, Dũng nhận ra bóng người đang đứng, lẻ loi một mình. Dũng bước lại gần. Bóng đen ấy xoay người lại và nhìn chàng. Trái tim Dũng chợt như dừng đập trong nỗi kinh ngạc - Người ấy là Xuân Nguyên, bạn gái của chàng khi trước.

Hình như gần hai năm rồi, chàng đã quên mất Nguyên. Quên mất có người con gái bé nhỏ đã yêu chàng tha thiết. Thảo nào, trong lần chia tay cuối cùng, Nguyên đã khóc rất nhiều vì nàng linh cảm sẽ mất Dũng. Và sự thật đã như vậy, Dũng không trở về gặp Nguyên nữa. Chàng ra đi biền biệt trong suốt năm tháng đó. Dũng đã nghĩ rằng, Nguyên cũng quên chàng thôi, như những cô gái khác đang sống nơi thành phố phồn hoa. Họ có quá nhiều cuộc vui, có qua nhiều cơ hội để gặp gở những đối tượng khác. Những đối tượng, những chàng trai thành phố luôn tìm dịp để ve vảng, để quyến rủ những thiếu nữ ham vui, nhẹ dạ cả tin. Làm lính chiến như Dũng, luôn thua thiệt trong tình trường.

Nhưng, trong khi Dũng vui với các mối tình mới, thì Nguyên vẫn âm thầm sống trong cô đơn để chờ chàng. Sự ngây thơ, sự trong trắng vô tội của Nguyên khiến nàng luôn nghĩ rằng, rồi Dũng sẽ trở về mà thôi. Một nửa trái tim nàng đã trao cho Dũng, và một nửa kia nàng để trong lồng ngực, sống thoi thóp hy vọng chờ chàng. Thỉnh thoảng ít hôm, nàng lại đến chơi với Hương, em gái út của Dũng. Rồi sau đó, lẻ loi một mình nàng thường lên sân thượng, đứng nơi góc Dũng đã hôn nàng lần đầu, nhìn xuống đường để mong thấy chàng quay về. Bao nhiêu mùa trúc vàng lá, bao nhiêu mùa Nguyên trông đợi Dũng, tại nơi góc tường này.

Hai người đứng trân trối nhìn nhau. Đôi mắt của Nguyên chợt đẫm lệ, và nàng khóc rấm rứt trong lòng bàn tay. Nhìn đôi vai nhỏ của nàng run rẩy, Dũng thấy vô cùng hối hận cho khoảng thời gian đã qua. Chàng đã quá vô tâm trước tấm lòng trong sáng của cô gái. Chàng đã vô tình, bội bạc với mối tình chung thủy của nàng. Chàng đã đam mê nhan sắc, cuộc vui mà quên mất đi người con gái tội nghiệp này. Chàng đã lạnh lùng, tàn nhẫn trong sự đau khổ tháng ngày của cô gái kia.

Trong giây phút, Dũng thấy mình quá phũ phàng với Nguyên. Ăn năn dâng tràn, Dũng ngượng ngùng nhẹ nắm tay Nguyên xem phản ứng của nàng. Nguyên chỉ chờ có vậy, nàng như lả người gục vào vòng tay Dũng. Chàng trai vội đón lấy người nàng, ôm chặc vào lòng, vừa vuốt ve vừa gục đầu vào tóc nàng:

- Nguyên, tha tội cho anh. Tha tội cho sự bạc tình của anh. Trong lòng anh vẫn yêu em, và yêu hơn bất cứ lúc nào. Hãy trừng phạt anh bằng bất cứ hình thức nào. Anh rất đáng tội...

Nguyên nói trong nức nở :

- Anh ơi, anh không có tội gì cả. Em yêu anh nên luôn chờ đợi anh về. Em biết là sau cùng, anh sẽ về đây với em. Anh là lính nên anh sẽ đi lâu lắm. Nhưng anh sẽ trở lại. Phải không anh? Có phải là anh về đây thật với em không?

Dũng thấy lòng rưng rưng vì xúc động. Quả thật  chàng rất yêu nàng, vì nàng quá đổi ngây thơ và hiền lành. Anh yêu nàng vì biết nàng từ thuở bé, trở thành thiếu nữ và rồi vội yêu chàng. Nguyên lớn lên trong bóng dáng của chàng. Tội nghiệp cô bé chưa từng có mối tình nào khác, để thử nghiệm, để so sánh. Tình đầu của em quá lớn, và quá khổ đau. Suốt hai năm trời nàng mòn mỏi, như chinh phụ chờ người về từ cõi xa xôi nào đó. Trong hai năm biết bao là lời đường tiếng mật. Biết bao là ong bướm nhởn nhơ quanh đóa hoa xuân sắc. Chỉ đợi lúc gió đẩy đưa để đáp vào hút nhụy. Nhưng lòng chung thủy đã là một bức rào cản ngăn. Phong kín trái tim em vào hình bóng chàng mãi mãi .

Sương đêm thấm lạnh hai kẻ đang tức tưởi, trùng phùng trong bóng tối của sân gác thượng. Nhưng nào họ biết gì là giá băng. Hương yêu như vị rượu ướp nồng thân xác. Họ đắm đuối tay trong tay, mắt trong mắt. Dũng ôm kín Nguyên vào lòng. Chàng trân trọng, nâng niu em như chiếc bình pha lê dễ vở. Em mong manh quá , em dịu dàng quá khiến anh thêm ngất ngây trong vị ngọt của các nụ hôn. Dũng hiểu rằng đây mới là mối tình đích thực của đời mình. Bao nhiêm phù phiếm, hư ảo chàng chạy theo tháng ngày, là những bọt bong bóng vỡ tan khi lòng người thay đổi. Giây phút này mới là những chân hạnh phúc mà chàng tìm kiếm.

Riêng Nguyên, lòng thơ ngây khiến nàng vẫn nghĩ là cuộc đời là lăng kính màu hồng. Với nàng tình yêu là mật ngọt. Là trái cấm thơm tho mà hai kẻ yêu nhau cùng lén lút ghé môi vào. Nàng chưa từng phiêu du ra khỏi khung cửa của cuộc sống bình yên, nên không biết rằng cuộc đời là lắm gió mưa giông bão. Yêu Dũng, nàng yêu bằng bản tính nguyên thủy của con người - yêu là vì lòng rung động. Yêu không điều kiện, không đòi hỏi đối tượng phải yêu đắm đuối lại như mình. Với nàng, yêu là trao nhau trái tim vĩnh viễn.

Nàng yêu mà không ghen hờn. Không cần tìm hiểu Dũng đã có bao nhiêu cô gái khác đi qua đời chàng. Nàng yêu, và giãn dị nghĩ rằng Dũng sẽ yêu nàng chân thành, chỉ vì Dũng đã nói với nàng như thế. Và nàng tin yêu chàng tuyệt đối.

Xét cho cùng, đến tận bản sắc của sự thể, thì Dũng đã nói thật. Chàng rất yêu Nguyên.

Khoảng thời gian chàng không về thăm Nguyên, có những khuya sau cuộc rượu, hay cuộc tình nào đó, nỗi nhớ nhung Nguyên luôn làm chàng đau nhói tâm cang.

Chàng lao vào các cuộc truy hoan như một cách để quên. Chàng muốn Nguyên chọn con đường khác. Đi còn đường không có chàng, để nàng có thể sống cuộc đời hạnh phúc hơn. Dũng không muốn Nguyên phải đau khổ vì chàng sau này.

Có những lần đi đưa tiễn những người bạn tử trận. Thấy vợ con của họ đau đớn, khóc lóc vật vã, Dũng không muốn Nguyên sẽ như vậy. Nàng nên có cuộc sống bình thuờng hơn cho tương lai. Yêu một người lính đã là khổ. Làm vợ một người lính càng nhiều tai họa hơn. Xa cách nhiều hơn là gần gũi. Sống chết không biết lúc nào. Tổ hạnh phúc gia đình như xây trên vực thẳm chênh vênh, không biết khi nào sụp đổ.

Cuộc chiến thì ngày càng khốc liệt. Kéo dài qua nhiều thế hệ. Nên nhiều lúc nhớ nàng trong đêm vắng , Dũng chỉ biết kêu " Nguyên ơi, anh nhớ em. Nhưng cũng muốn em hãy quên anh ".

Bây giờ Dũng hiểu tất cả không qua định mệnh. Chàng đã tìm cách trốn chạy mối tình của Nguyên. Nhưng sợi tơ đã buộc chặc hai người, có thể từ kiếp trước. Nên sau cùng chàng quay về, gặp lại Nguyên và người xưa vẫn chung thủy chờ đợi. Và bây giờ, trái tim chàng lại mềm yếu vì yêu. Vì mối tình tha thiết của em. Vậy thôi cũng đành vậy. Ta hãy tuân theo định mệnh, hãy cùng nhau đi cho trọn cuộc đời này. Gắn bó, thương yêu nhau để sống trong cuộc đời đầy bất trắc này. Anh sẽ che chở em trong vòng tay anh. Em sẽ phải chấp nhận chia ly và thương nhớ nhưng khi mình xa vắng nhau. Một năm không biết bao lần anh được về phép, nhưng chắc chắn đó sẽ là những ngày thiên đường, thần thánh của đôi mình...

*     *    *

Mẹ Dũng từ chiều đến giờ ra vào cứ suy nghĩ: “Dũng nó đã chịu về nhà . Vậy là hết một mối lo . Thế nhưng chuyện vợ con của nó, nào thấy nó nói gì?” Bà đem nỗi băn khuăng hỏi Hương, đứa con gái út . Thì Hương mĩm cười bí mật và nói với mẹ :

Mẹ à, anh Dũng lớn rồi mẹ đừng lo lắng quá . Biết đâu lần này anh sẽ chịu cưới vợ , thì mẹ sẽ nghĩ sao”. Mẹ Dũng nghe qua mừng rỡ:

- Thế con có biết nó chịu ai không? Để mẹ còn tính tới .

Hương nói nửa kín nửa hở:

-Thế mẹ không để ý thiệt sao?

Mẹ Dũng bần thần suy nghĩ . “À hay là là …Nhưng mà con bé đó nó còn nhỏ quá mà . Mình biết nó từ khi còn con nít đến giờ . Nhưng mà cũng có thể lắm . Sao nó hay đến đây chơi với Hương, dù không có thằng nhỏ ở nhà . Bây giờ thì nó cũng lớn bộn ra rồi . Dáng cao dong dõng. Ngực cũng thắt, lưng cũng như con ong, thì cũng tướng sinh con đây. Tính nết con nhỏ này cũng được, rất lễ phép. Mình không đã xem nó như con nuôi sao? Nhưng sao không nghe thằng Dũng nói gì cả?

Hương thì vui lắm trong lòng . Dàn xếp cho hai người gặp lại nhau là nàng đã mãn nguyện. Tội nghiệp nhỏ Nguyên, nó yêu sớm qua nên khổ. Thay vì cứ phây phây như mình, tha hồ đi chơi cho sướng, chứ yêu làm gì cho khổ. Thế nhưng nó lại yêu anh Dũng . Mà ông Dũng này thì lại lang bạc, hào hoa. Không biết ông ta có bao nhiêu cô bồ rồi? Tội nghiệp nhỏ Nguyên hiền và lại quá chung thủy . Gặp mình thì bỏ quách đi cho rồi. Thiếu gì “chàng” ở trong thành phố đang theo đuổi chứ !

Cha Dũng thì chỉ nhận tin qua điên thoại. Ông cũng vui vì con trai chịu về thăm nhà . Nhưng đối với ông thì đó là chuyện nhỏ thôi . Ông còn bao nhiêu chuyện phải lo nữa . Chuyện ông đang có bà hai trên này, chuyện tranh cử năm nay của ông . Bà vợ của ông lo cho Dũng, nên có lúc bảo ông lo cho nó ở gần nhà, hoặc được về văn phòng, không phải đi tác chiến nữa . Nhưng ông biết tính con mình. Nó sẽ không thích được lo lót như vậy đâu. Với lại nó cũng giống ông khi còn trẻ. Thích giang hồ đây đó mà thôi!

*     *     *

Gió đêm thổi lộng, đẩy đưa bụi trúc như vuốt ve, an ủi đôi tình nhân đêm tao ngộ. Trăng đã trôi về một phía trời, nhưng ánh sáng vẫn nuột nà, dịu ngọt như mơn trớn da thịt hai người. Nguyên nhắm nghiền mắt, dựa vào lòng người yêu và nghe hạnh phúc thắm từng ngỏ ngách tâm hồn. Đêm như thăm thẳm vô cùng tận, đầy ấp những yêu thương và là nguồn ân ái cho những kẻ yêu nhau.

 Có tiếng chân trên cầu thang, Hương nhô đầu ra khỏi cánh cửa, nói đùa nhắc nhở :

- Hai ông bà ơi, đêm đã gần tàn, gà đã gần gáy canh ba, chàng hãy đưa thiếp về, kẻo giới nghiêm sẽ làm thiếp ở lại đây mãi mãi...

Dũng và Nguyên giật mình ra khỏi cơn mộng mị thiên đường của họ. Sự có mặt của Hương, khiến Nguyên mắc cở rời khỏi vòng tay người yêu. Dũng đứng lên và nói :

- Thôi để anh đưa em về, kẻo chị của em đợi ở nhà. Sáng sớm mai anh sẽ ngồi đợi em ở sân trước. Khi em đi lễ Misa ngang nhé.

Xuống hết cầu thang, thì gặp mẹ Dũng đang đứng đó. Hương buột miệng nói :

- Mẹ đừng ép anh Hai cưới vợ nữa nghen. Anh sẽ lại bỏ nhà đi mất như lần trước.

Mẹ của Dũng nhìn Nguyên đang sóng đôi với Dũng, bà hiểu và sung sướng nói :

-Thôi, má không ép anh con nữa đâu. Má đã tìm được con dâu của má rồi !

Trời đêm xanh mướt ánh trăng. Những ngọn đèn đường như ngượng ngùngtrước vẻ đẹp rực rở của chị Hằng, đứng lấp ló chiếu ánh sáng yếu ớt bên vệ đường. Trước cổng nhà Nguyên, họ hôn nhau chia tay. Gió vội kéo màn mây, che khuất ánh trăng đang thẹn thùng...

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account