CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Nghiệp Chướng

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Tôi gặp người đàn ông đó khi vào làm cho công ty điện tử ST&T Technologies vào mùa hè năm 88.  Dũng, tên của anh, tuổi khoảng ngoài ngũ tuần,  anh có vóc dáng của một ông chủ lớn.  Người tầm thước, trắng, hơi mập, dáng đi của anh rất bệ vệ. Với mái tóc hoa râm, gương mặt chữ điền, vầng tráng rộng, cộng thêm cặp kính cận, anh thật đúng mẫu mực, khuôn thước của một người trí thức, một giáo sư khoa bảng, hay một nhân vật quan trọng có địa vị trong xã hộị  Nhưng sao dường như trên gương mặt anh lúc nào cũng đượm vẻ tư lự, nụ cười héo hắt, gượng gạo, giọng nói trầm buồn như  đang cố che dấu một điều gì u uẩn trong lòng?

Buổi sáng hôm đó là ngày đầu tiên của tôi tại công ty điện tử nàỵ  Tôi đang ngồi một mình bên ly cà phê trong giờ giải lao thì anh tới mở lời, giọng miền Bắc thật nhỏ nhẹ:

- Chào chú, chú mới vào làm ở đây hở ?

- Chào anh, thưa anh vâng.  Hôm nay là ngày đầu của em.
Chỉ chiếc ghế trống đối diện, tôi mời anh:
- Mời anh ngồi.  Em tên Steven, nhưng xin anh cứ gọi tên Việt của em là Sỹ. Anh làm ở đây lâu chưa?
- Anh làm ở đây cũng được hơn hai năm.  Anh tên là Dũng, tên Mỹ là John, tụi Mỹ thường gọi anh là Johnny. Rất hân hạnh được biết Sỹ.
- Hân hạnh được biết anh.
- Anh là kiểm soát viên (inspector hay còn gọi là QA).  Còn chú, làm gì ở đây?
- Dạ em là kỹ sư .  Tên xếp em nói sẽ giao cho em trông coi chương trình ADCAP.
- À đúng rồi, hình như hãng mình mới trúng thầu cái project nàỵ  Anh xin chúc mừng cho chú. Người Việt Nam mình giỏi thật, nhất là những người trẻ tuổi như chú.  Còn như bọn anh, qua đây khi tuổi đã xế chiều nên bị họ coi như đồ phế thải.
- Anh nói quá lời, theo em, mỗi người một công việc.  Kỹ sư hay kiểm soát viên, chỉ là danh xưng, nhưng công việc đều quan trọng như nhau cả.  Ngay cả những anh chị làm ở dưới assembly line, hay test department, công việc của họ cũng không kém phần quan trọng.  Chúng ta chỉ là một phần trong guồng máy, hệ thống sản xuất của công ty mà thôi.
Anh đưa mắt nhìn về xa xăm, giọng cay đắng như tiếc nuối một quá khứ huy hoàng:
- Chú nói đúng, nhưng người có chức vị vẫn được thiên hạ vị nể.
Nghe anh nói câu này, tôi đoán chừng anh từng là một người có quyền hạn, hoặc có địa vị trong xã hội Việt Nam trước năm 75.  Có thể anh từng là một vị tướng, hay là một nhân vật cao cấp trong chính phủ.  Tôi chuyển hướng câu chuyện:
- Ở Việt Nam, có lẽ anh trong quân đội?
Anh cười, nụ cười có vẻ gượng gạo:
- Không, anh chẳng đi lính ngày nào cả.  Anh làm cho bộ Ngoại Giao.
- Anh xuất thân từ trường Quốc Gia Hành Chánh ?
- Đúng rồi.  Sao chú biết?
- Em chỉ đoán vậy thôị  Anh cả của em cũng là dân Quốc Gia Hành Chánh.  Sau khi xong Cao học, anh ấy về Giám Sát Viện.  Những người bạn của anh sau khi tốt nghiệp đều có chức vụ trong chính phủ.  Không là Phó tỉnh thì cũng là Giám đốc các cơ quan công quyền.
Anh lại nhìn về cõi xa xăm, lẩm bẩm điều gì tôi nghe không rõ:
- Hết rồi …những ngày vàng son …
- Anh nói gì cơ ạ ?
- Không, không có gì.   Có lẽ anh biết anh của chú.
Câu chuyện đến đây thì tiếng chuông hết giờ nghỉ bỗng vang lên.  Anh đứng dậy bắt tay tôi:
- Đến giờ làm việc rồi, anh phải vào.  Làm ở line giờ giấc nhất định, không như chú, giờ giấc thoải mái không bị bó buộc.  Hôm nào rảnh, anh em mình nói chuyện tiếp.
-Dạ vâng.
Tôi bắt tay anh rồi cũng đứng lên, lững thửng đi về phòng làm việc của mình.
Thấm thoát, tôi đã làm ở đây được non một tháng.   Tôi cũng quen được một số anh chị em Việt Nam khác, tất cả đều là những technicians và assemblers.  Riêng anh,  mấy tuần qua, tôi không có dịp nói chuyện nhiều với anh.  Trong giờ giải lao, tôi có để ý tìm anh, nhưng hầu như  lần nào, tôi cũng thấy anh bận gọi điện thoạị  Không muốn làm phiền anh, vả lại, cũng chẳng có chuyện gì quan trọng nên tôi lại thôi.  Thỉnh thoảng khi đi ngang chỗ anh làm việc, tôi cũng dừng lại hỏi thăm anh qua loa vài câu xã giao.
Rồi tất cả mọi chuyện bắt đầu vào một  buổi chiều. 
Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó là một buổi chiều thứ Sáu, khi tôi đang trên đường ra bãi đậu xe để về nhà sau 8 giờ làm việc căng thẳng, bỗng nghe tiếng ai gọi sau lưng:
-Sỹ.
Tôi quay lại thì thấy anh tất tả chạy đến, gương mặt đượm vẻ lo âu.  Anh nhìn dáo dác chung quanh rồi kéo tôi vào một chỗ khuất, ngập ngừng:
- Anh, anh … có một việc cần chú giúp …nhưng…nhưng anh ngại quá.
Tôi nói với anh:
- Xin anh cứ nói, nếu trong khả năng của em, em sẽ sẵn lòng.
- Chú nói vậy thì anh mới dám hỏi. Anh rất cần một số tiền nhỏ, chú có thể cho anh mượn vài ngày được không?
Tôi nhìn anh một vài giây dò xét rồi đáp:
- Anh cần bao nhiêu, anh cho em biết.  Nếu có thể giúp được, em sẽ giúp anh.
Anh trầm giọng:
- Kẹt lắm anh mới dám nhờ chú.  Số là bà chị của anh bên Houston đau nặng, không biết kỳ này có qua khỏi hay không.  Anh muốn bay sang thăm chị ấy lần cuối, nhưng anh không đủ tiền mua vé máy bay.  Chú ứng trước cho anh ba trăm, anh hứa sẽ hoàn lại chú ngay sau khi anh trở về Cali
Cảm thông cho hoàn cảnh của anh, tôi nói nhanh:
- Tưởng nhiều chứ ba trăm đô thì em có.
Móc túi lấy quyển check book, tôi định viết chi phiếu cho anh thì anh đã lên tiếng:
- Chú cho anh xin tiền mặt được không?  Anh cần ngay để mua vé máy baỵ  Chú ký check, anh sợ không tiện.
Tôi nhíu mày suy nghĩ rồi nói:
- Em không có sẵn tiền mặt trong túi, nhưng được rồi, anh theo em ra ngân hàng, em sẽ lấy tiền cho anh.
Anh lái xe theo tôi đến ngân hàng gần sở . Tôi rút 300 đô từ trương mục đưa cho anh:
- Anh cầm lấy số tiền này để đi thăm chị của anh.  Khi nào có, anh cho em xin lại cũng được.
Anh cầm tay tôi, nghẹn lời:
- Cảm ơn chú, anh sẽ không bao giờ quên ơn chú.
- Xin anh đừng bận tâm.  Giúp đỡ nhau trong hoàn cảnh khó khăn là chuyện thường tình.  Chúc anh đi bình an, em sẽ thêm lời cầu nguyện cho chị của anh.
Anh bắt tay tôi, xiết chặt, rồi quay gót.  Tôi nhìn theo dáng anh, lòng cảm thấy vui vui xen lẫn chút bùi ngùi .
Sáng thứ Hai, anh đến tận văn phòng tôi, cám ơn và đưa cho tôi một tấm chi phiếu cá nhân 300 đô, kèm thêm lời căn dặn:
- Anh rất cảm ơn chú đã giúp anh.  Anh xin hoàn trả chú số tiền chú đã cho anh mượn.  Anh chỉ xin chú đừng cash tấm chi phiếu này cho đến cuối tuần vì thứ năm anh mới lãnh lương, khi ấy, anh mới có thể bỏ tiền vào trương mục được.  Chú thông cảm cho anh.
- Vâng, anh yên tâm, em sẽ không bỏ vào công cho đến thứ trưa thứ Sáu.
- Cám ơn chú thật nhiều
- Dạ không có chi.  À, em quên hỏi anh, bệnh tình chị của anh có thuyên giảm không?  Có hy vọng qua khỏi không?
Anh nhìn tôi lắc đầu:
- Bác sĩ nói chị sẽ không còn sống được bao lâu nữa.  Ung thư đến thời kỳ cuối rồi.
Tôi an ủi anh:
- Em thành thật chia buồn cùng anh.  Sống chết là do Thiên Chúa sắp đặt, chúng ta không thể thay đổi được.  Chúng ta chỉ biết cầu nguyện cho chị.
- Cám ơn chú.   Chú thật là một người có lòng quảng đại.  Thiên Chúa sẽ trả ơn cho chú.  Bây giờ anh phải trở về làm việc.  Một lần nữa xin cám ơn chú .
Nói xong anh quay gót rời khỏi phòng tôi.
Thứ Sáu tuần đó, như thường lệ tôi đến ngân hàng để deposit check lương cùng tấm chi phiếu của anh.  Tôi rất ngạc nhiên khi người thu ngân viên trả lại cho tôi tấm chi phiếu của anh và cho tôi biết là tấm chi phiếu không có giá trị.
Tôi khẩn nài với cô ta:
- Cô vui lòng kiểm lại lần nữa.  Người ký chi phiếu này cho tôi biết anh ta đã bỏ tiền vào trương mục ngày hôm qua.
Cô thâu ngân viên lạnh lùng trả lời tôi:
- Không thể có chuyện đó xảy ra.  Trương mục của ông ta đã đóng hơn sáu tháng.  Sorry.
Tôi chết sững một vài giây và sau đó bừng tỉnh như vừa bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt.  Người tôi bỗng run lên từng hồi, máu nóng trong cơ thể tôi có lẽ đang dồn hết lên đầu.  Sự uất nghẹn dâng tràn trong thân thể.  Tôi đã bị người đàn ông có gương mặt trí thức và giọng nói miền Bắc nhỏ nhẹ đó lường gạt một cách trắng trợn.   Nếu tấm chi phiếu không có tiền bảo chứng thì có lẽ tôi đã không giận như vậỵ  Đằng này, trương mục của hắn đã đóng nửa năm mà hắn vẫn ngang nhiên ký chi phiếu cho mình. Khốn nạn, thật là khốn nạn.    Tôi không ngờ, hoàn toàn không ngờ chuyện lại có thể xảy ra như vậy.  Tôi vẫn không tin mình đã bị lừa đảo, nhưng thực tế vẫn là thực tế.  Tấm chi phiếu trên tay cho tôi biết mọi chuyện đã thực sự xảy ra . Tôi đang tỉnh chứ không ở trong mơ.
Tôi bước nhanh ra khỏi ngân hàng, người vẫn còn run lên, ra xe lái một mạch về sở với cái bụng đang đói meo, quên bẵng cả việc ăn trưa.
Về đến sở, tôi thấy hắn đang đứng gọi điện thoại công cộng nơi phòng ăn.  Thấy tôi, hắn mau lẹ cắt ngắn cuộc điện đàm, gác ống nghe, tiến tới nói nhanh:
- Chú khoan nổi cơn giận.  Xin chú cho anh cơ hội giải thích.
Tôi sẵng giọng:
- Được, tôi sẽ cho anh cơ hội giải thích.  Anh đi theo tôị
Tôi đưa hắn vào văn phòng, đóng cửa.   Nén cơn giận, tôi cố bình tĩnh nói với hắn:
- Tại sao anh lại đang tâm lường gạt tôi như vậy?  Tôi đã quá tốt với anh.  Tôi đối xử với anh như bát nước đầy,  nhưng ngược lại, anh lại cố tình ký chi phiếu cho tôi bằng trương mục đã đóng lâu rồi. Tại sao anh lại làm chuyện như vậy?  Bây giờ anh giải thích việc làm của anh đi.
Gương mặt hắn lúc này thật thảm não.  Hắn nói như muốn khóc:
- Anh biết anh không nên làm như vậy, nhưng anh kẹt quá.  Anh đương lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn.  Chú không thể hiểu được nỗi khổ của anh trong lúc nàỵ  Anh rất xấu hổ, anh rất ân hận đã có những hành động không phải đối với chú.  Xin chú thương anh, cho anh một cơ hội.  Anh sẽ hoàn đủ số tiền lại cho chú trong vòng một tuần.  Anh xin hứa danh dự với chú như vậỵ  Xin chú thương anh.
Tôi im lặng nhìn hắn.  Tôi có thể tin được người đàn ông này hay không?  Nhưng hắn đã van xin, nài nỉ tôi, chẳng lẽ tôi lại hẹp hòi không cho hắn thêm một cơ hội?
Suy nghĩ một vài giây, tôi nói:
-Được, tôi không hoàn toàn tin anh lắm nhưng tôi cũng cho anh đến thứ Sáu tuần sau,   nhưng với điều kiện là anh phải viết cho tôi một giấy nợ.  Tôi mong rằng anh sẽ giữ lời hứa của anh.
Hắn lộ vẻ mừng rỡ, nghuệch ngoạc viết cho tôi vài chữ, rối rít cám ơn tôi rồi quay bước.
Những ngày sau đó, hắn cố ý tránh mặt tôi.   Tôi biết thế nhưng cũng chẳng bận tâm về điều này.  Tôi đã hứa cho hắn đến ngày thứ Sáu.
Trưa thứ Sáu, hắn gõ cửa phòng tôi.  Nhìn gương mặt đưa đám của hắn, tôi không mong gì hắn sẽ trả tiền cho tôi hôm naỵ  Nhưng hắn móc túi, lấy đưa cho tôi một số tiền:
-Anh cố gắng lắm mới chạy được bao nhiêu đây.  Chú cầm đỡ, cuối tuần sau anh sẽ hoàn trả chú phần còn lại. Anh xin hứa.  Xin chú thương anh, thông cảm cho hoàn cảnh của anh. 
Tôi cầm lấy số tiền, toàn giấy một đồng và vài tờ năm đồng.  Đếm ra chỉ được 50 chục.  Tôi muốn quăng trả số tiền lại vào mặt hắn, rồi cho hắn một quả đấm vào giữa mặt cho hả cơn giận. Nhưng khi nhìn gương mặt thiểu nảo, hèn hạ,  đôi mắt đỏ hoe sau cặp kính cận của hắn, tôi đã kịp kềm chế cơn giận đang ngùn ngụt chờ bộc phát.  Tôi xua tay bảo hắn:
-  Được rồi, anh về làm việc đi.  Tôi hy vọng lần này anh giữ lời hứa của anh.
Nhưng có lẽ các bạn cũng đoán biết chuyện gì đã xảy ra.  Một tuần, rồi hai tuần, rồi sau đó, hắn trả cho tôi thêm 50 chục nữa rồi lại tìm cách khất lần.  Mỗi lần như thế, với giọng nói như muốn khóc, đôi mắt đỏ hoe, hắn nài nỉ, van xin, lạy lục tôi như một tên ăn mày.   Vẫn những bài bản cũ rích, hắn than thở rằng hắn đang lâm vào hoàn cảnh cực kỳ bi đát, khó khăn.  Hắn kể lễ nhiều chuyện, nào là con cái đau ốm, nào là xe hư, nào là vợ thất nghiệp, nào là phải gởi tiền về Việt Nam phụng dưỡng mẹ già.  Những lần hắn van xin, lạy lục tôi như vậy, tôi lại cảm thấy thương hại hắn, xen lẫn sự tức tối.  Tôi không tiếc 200 đô, nhưng tôi cảm thấy tức vì mình bị nhục lây với sự khốn nạn của hắn.  Dân tộc Việt Nam kiêu hùng của tôi đâu có những người hèn hạ như vậỵ
Cuối cùng, biết rằng không thể lấy lại tiền từ hắn, tôi phải dùng đến phương pháp chót.  Tôi gặp bà trưởng phòng nhân viên và trình bày tự sự.  Tôi đưa bà xem tấm giấy nợ của hắn và yêu cầu bà trích thẳng một phần lương của hắn để trả số nợ mà hắn đã nợ tôi.  Nghe xong, bà nói:
-Điều anh yêu cầu chúng tôi không thể làm được.  Chúng tôi không thể trừ lương của John để trả cho anh.  Chỉ khi nào anh có phán quyết của toà thì chúng tôi mới có thể làm được việc ấy. Sorry.  Tôi cho anh biết thêm một điều nữa, anh không phải là người thứ nhất lên gặp tôi về việc này.  Đã có nhiều người trước anh.
Tôi bàng hoàng, không tin vào tai mình, hỏi lại:
- Bà nói sao? Tôi không phải là người duy nhất?
- Đúng vậy.
Trời ơi, vậy mà tôi vẫn còn thương hại được hắn.  Hắn đã lường gạt nhiều người mà tôi không hề hay biết.  Hắn là tên lường gạt chuyên nghiệp.  Khốn nạn, khốn nạn thật.
Giờ nghỉ giải lao chiều hôm đó, tôi kể chuyện mình bị Johnny Dũng lừa cho những anh chị Việt Nam cùng sở. Tôi lên tiếng báo động:
- Các anh chị có tiền đừng cho Johnny Dũng mượn nhé.  Hắn không trả đâu.   Hắn còn nợ tôi 200 đô, tôi đòi hơn tháng rồi mà vẫn chưa lấy lại được.
Phong, người technician, cũng mới vào làm như tôi, la lên:
- Ủa, ông cũng dính bẫy Johnny Dũng hả?  Hắn cũng vừa mượn tôi 300 đô cách đây hai tuần.  Hắn cũng chưa trả tôi lại được đồng nào.  Tôi đòi thì hắn cứ van xin, nài nỉ khất lần.
Hoàng, cũng là một lính mới, nhảy nhổm:
- Chết mẹ, tui cũng mới vừa cho ổng mượn 300 đô tuần trước.  Tại sao các anh không cho tôi biết?
Việt, một nhân viên kỳ cựu, chắt lưỡi:
- Thằng cha Johnny này "bựa" thiệt.  Mấy anh mới vô không biết, chứ trong hãng này, người Việt Nam nào cũng một lần đã bị dính bẫy của lão.  Tôi tưởng lão chừa tật đó rồi, chứ ai ngờ lão vẫn còn chơi mửng cũ.
Tôi thật tình hỏi:
- Nhưng mà ổng kẹt chuyện gì mà mượn tiền dữ vậy?
Chị Loan, cũng là một nhân viên kỳ cựu, mai mỉa:
- Ông ơi, sao ông ngây thơ vậy.  Thằng chả có máu đỏ đen.   Bao nhiêu tiền đều đem cúng cho Bicycle hết rồi.
- À thì ra thế
Richard, người Việt gốc Hoa, nãy giờ im lặng, bây giờ mới lên tiếng:
- Tháng trước, thằng chả cũng mượn tui 300 đô, hẹn một tuần sẽ trả, rồi cũng không trả.  Cuối cùng tui phải dẫn mấy thằng đàn em du đãng, chận thằng chả trước cửa Bicycle. Tui hăm thằng chả, không trả tiền tui, tui cho mấy thằng đàn em chém bỏ xác.  Thằng chả thấy mấy thằng em tôi “ngầu” quá nên đành đau khổ móc tiền ra trả đủ.  ĐM, thứ đó phải chơi mạnh nó mới sợ.
Hoàng than thở:
- Anh hên thiệt đó.  Không biết khi nào tụi tôi mới lấy lại được tiền của mình đây?  Khổ thiệt.  Tui đâu dám cho bà xã tui hay chuyện này. 
Chị Loan nói nhỏ:
- Tôi mách cho các anh biết, vợ ổng có tiệm bán hoa ở gần đây.  Mấy anh gọi điện thoại bắt bả trả tiền.  Nhiều người đã làm chuyện đó rồi.
- Chị có số điện thoại tiệm hoa không?
- Ờ có.  Để coi, đây nè.
Tôi về phòng nhấc máy, quay số gọi tiệm hoa.  Tiếng một người đàn bà đầu giây bên kia:
- Lucky florist. Can I help you?
-A lô, xin vui lòng cho tôi nói chuyện với bà chủ tiệm.
-Tôi là chủ tiệm,  anh cần gì?
-Dạ, chào chị.  Thưa chị, tôi tên là Sỹ, tôi làm việc cùng sở với anh Dũng, chồng chị.  Anh Dũng có mượn tôi 300 đô, đã trả được 100, còn thiếu lại 200.  Tôi rất cần số tiền này, xin chị vui lòng thanh toán cho tôi.  Tôi có giấy nợ của anh Dũng làm bằng chứng.
Tiếng bà ong ỏng, tru tréo, rít lên trong máy, giận dữ:
-Ai bảo với anh thằng khốn nạn đó là chồng tôi?  Tôi đã tống nó ra khỏi nhà từ lâu rồi.  Thằng đó không còn dính dáng gì đến tôi.  Anh cho nó mượn tiền thì anh đi kiếm nó mà đòi.  Đừng làm phiền tôi.
- Nhưng thưa chị ...
- Không nhưng với nhị gì cả.  Đi kiếm nó mà đòi tiền.  Tôi bảo cho anh biết, đừng bao giờ gọi điện thoại đến đây về những chuyện của thằng trời đánh, khốn nạn đó.  Tôi không tiếp đâu.
Nói xong, chị cúp máy một cái rầm.  Tôi gác máy, thở dài ngao ngán, địệu này chắc tôi phải thí cô hồn cho hắn 200 đô.  Thôi thì cứ coi như là vận xui của mình đi, tôi tự an ủi mình như vậy.
Khoảng hơn tuần sau, bỗng dưng một sự may mắn tình cờ đến với tôi.  Buổi trưa thứ Sáu hôm đó, tôi đến ngân hàng để bỏ check vào trương mục.  Vừa đậu chiếc xe trong bãi đậu xe của ngân hàng, mở cửa bước xuống thì tôi thấy Johnny Dũng từ trong ngân hàng đang đi ra, trên tay cầm một xấp tiền, vừa đi vừa đếm.
Tôi đứng chặn lối của hắn, lên tiếng:
- Anh Dũng
Đang đếm tiền, ngửng lên, thấy tôi, hắn lộ vẻ bối rối.
Tôi tấn công ngay:
- Anh Dũng, xin anh hoàn trả tôi số nợ 200 đô anh còn thiếụ  Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, tôi không thể nhẫn nại thêm nữạ  Anh đang có tiền, xin anh tự trọng, đừng để tôi phải nặng lời .
Không làm sao hơn được, Johnny Dũng đau khổ đếm tiền trả cho tôị  Hắn nói:
- Anh cám ơn chú đã giúp anh trong lúc túng quẫn.  Đây số tiền anh còn nợ chú.  Xin chú thương hiểu cho anh, anh không muốn sự thể xảy ra như vậỵ  Anh mong rằng tình anh em mình không bị sứt mẻ.
Cất tiền vào túi, tôi cười gằn:
- Đến nước này mà anh còn nói được những câu nói đó hay sao? Anh Dũng,  anh tưởng tôi mù hay sao mà không biết những việc anh đã làm?  Tôi không thể có một người bạn xảo trá như anh được. 
- Tại sao chú lại nhẫn tâm nói với anh như vậy.
- Hừ, nhẫn tâm?  Anh tự xét bản thân của anh đi thì anh sẽ hiểu.  Từ nay, xin anh đừng gặp tôi, đừng nói chuyện với tôi và nhất là đừng mong mượn tiền của bất cứ một anh chị em Việt Nam nào trong sở.  Tôi sẽ báo động cho bất cứ người Việt Nam nào mới gia nhập công ty về việc làm của anh.  Vì danh dự của người Việt Nam, xin anh hãy tìm cách trả tiền cho những người anh nợ và chấm dứt ngay hành động lừa đảo của anh.  Chào anh.
Nói xong, như trút được gánh nặng trên vai, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian trôi qua nhanh.  Thấm thoát, tôi đã làm cho ST&T Tech được tròn năm.  Kể từ bữa đụng đầu với Johnny Dũng tại sân đậu xe của ngân hàng, tôi không nói chuyện với hắn nữa.  Những anh chị em Việt Nam dần dà đều đòi lại được số tiền cho mượn.  Những người Việt Nam gia nhập công ty sau này đều được chúng tôi báo động về hành động của Johnny Dũng.  Trong một thời gian dài gần một năm, không thấy ai than phiền bị Johnny Dũng giật nợ.  Tôi mừng thầm trong bụng, có lẽ anh đã thoát khỏi bàn tay kềm toả của thần cờ bạc chăng? 
Riêng Johnny Dũng, tôi vẫn thường thấy anh ngồi một mình trong những giờ giải lao, mắt nhìn về cõi xa xăm.  Mọi người đều xa lánh anh, nhìn anh với con mắt khinh bỉ.  Nhìn anh thui thủi một mình, tôi bỗng cảm thấy thương hại anh.  Dầu sao đi nữa, anh cũng vẫn là con người.  Là con người,  không ai tránh khỏi lầm lỗi.  Những bậc thánh nhân xưa kia còn lầm lỡ, huống chi anh cũng chỉ là một con người bình thường.  Anh đã trả một giá quá đắt cho sự đam mê của anh.  Vì lầm lỡ anh mất tất cả.  Anh hiện đang kéo dài một cuộc sống buồn thảm của mình như một người vô gia cư  trên chiếc xe van cũ rích.  Có lẽ đây là nghiệp chướng của anh chăng?
Bỗng dưng, sự căm hận của tôi đối với anh từ từ tan biến.  Tôi cảm thấy lòng mình thật thanh thản.  Tôi định bụng chút nữa sẽ đến nói chuyện với anh.
Khi đang ngang qua chỗ anh làm việc, tôi đã dừng lại, mở lời hỏi thăm anh:
- Chào anh Dũng.  Độ này anh thế nào. Khoẻ không?
Anh mỉm cười, vẫn nụ cười gượng gạo:
- À Sỹ, cám ơn chú đã hỏi thăm anh.  Sức khoẻ anh vẫn thường, duy có điều anh chán sống ở xứ sở này quá.  Anh có ý định về Việt Nam ở luôn bên ấy, không trở lại đây nữa.  Chú thấy thế nào?  Có nên không?
Tôi nói:
- Em không biết đời sống ở Việt Nam bây giờ thế nào nên không thể góp ý với anh được.  Em nghe nói chính phủ Cộng Sản Việt Nam đang áp dụng chính sách đổi mới, nhưng như anh đã biết, chúng ta không thể tin được những lời họ hứa suông.  Theo em, ở đây, dầu sao đi nữa, anh cũng có nhiều cơ hội để vươn lên.  Chỉ cần có một chút nghị lực.  Anh vẫn còn trẻ, em tin anh sẽ thành công
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, trầm giọng:
- Cám ơn Sỹ thật nhiều.  Em là một người có lòng tốt.  Anh rất hối hận về những chuyện trong quá khứ.
Tôi gạt ngang:
- Xin anh đừng bận tâm về những chuyện trong quá khứ.  Những gì đã qua hãy để chúng qua đi.  Chúng ta hãy nhìn về phía trước.  Em xin cầu chúc anh nhiều nghị lực để vượt qua những trở ngại trong cuộc đời.
Anh nắm tay tôi, bóp nhẹ:
- Cám ơn em.
Tôi chào anh và trở về phòng làm việc.  Ngày hôm đó, tôi thấy lòng mình thật an bình.

Một tuần lễ sau ...

Tôi vừa đến sở thì Việt chạy vội đến, giọng khẩn cấp:
- Ông Sỹ, ông có nghe tin về Johnny Dũng chưa?
- Chưa, tôi mới đến sở. Tin gì, Johnny Dũng thế nào?
- Hắn bỏ sở mấy ngày hôm nay rồi.  Không ai biết hắn đi đâu? Nhưng chưa hết, chuyện này mới ly kỳ…
Tôi cắt ngang lời của Việt:
- Chuyện gì?
- Ông không biết thật hở?
- Đã bảo là tôi vừa mới tới sở mà.  Chuyện gì thì nói đại ra đi, úp mở mãi, chán bạn ghê đi?
- Được rồi để tôi nói cho ông nghe.  Sáng nay, khi tin Johnny Dũng bỏ sở được loan truyền thì thiên hạ mới té ngửa là có hơn hai mươi người đã cho hắn mượn tiền bị hắn quỵt nợ. Từ thợ cho đến xếp, từ Mỹ đen, Mỹ trắng cho đến Mễ, Nhật, Đại Hàn, ngay cả những thằng Trung Đông, dầu hôi, dầu lửa cũng dính bẫy. Đàn ông, đàn bà, già, trẻ, hắn không chừa một ai.  Chỉ có mấy thằng Việt Nam mình là thoát nạn lần này.
- Bạn có sure không ?
- Sure chứ còn gì mà không sure.  Nạn nhân của Johnny Dũng đang đứng chật ních hành lang trước cửa phòng nhân viên để khiếu nại.  Lần này Johnny Dũng làm một vố lớn, nghe đâu cũng đến vài chục ngàn.
- Bạn nói thế nào chứ, tôi không thể tin được, làm gì đến vài chục ngàn?
- Đến chứ sao không?  Này nhé, ông thử tính mà xem, hơn hai chục người mà người thì cho hắn mượn năm ngàn, kẻ thì ba ngàn, giá chót cũng hai ngàn hoặc ngàn rưởi, cộng lại hết, không vài chục ngàn là gì? Mà phải phục thằng chả thiệt, làm sao lão có thể gạt hơn hai chục mạng mà chẳng thằng nào biết ất giáp gì cả. Lão này đáng được tôn làm sư phụ.

Tôi thừ người, im lặng bước về phòng của mình.  Gieo mình trên chiếc ghế nệm da, tôi không còn lòng dạ nào để làm việc.  Đầu óc tôi quay cuồng với hằng chục câu hỏi. Tôi miên man suy nghĩ về anh, về người đàn ông bất hạnh đó.
Tại sao vậy hở anh Dũng?  Tôi tưởng anh đã vượt thoát, qua được bức tường đen đỏ.  Nhưng không, anh vẫn còn trong vòng kềm toả của ác thần.  Tại sao đời anh lại khốn khổ như vậy?
Bao giờ thì nghiệp chướng của anh mới chấm dứt ?
Bỗng ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt của Chúa Jesus trong tấm ảnh bán thân nhỏ của Ngài trên bàn giấy.  Đôi mắt thật dịu hiền, nhân ái, đang nhìn tôi như thấu hiểu, cảm thông cho sự trăn trở, khắc khoải của tôi.
Đưa tay làm dấu thánh giá trên ngực, tôi đọc thầm:  Lạy cha chúng con ở trên trời ...

Trần Quốc Sỹ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account