CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn MÊNH MÔNG ĐỒNG THÁP

MÊNH MÔNG ĐỒNG THÁP

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Phong Vũ

 

đồng thápGío đưa gió đẩy về rẫy ăn còng,
Về sông ăn cá, về đồng ăn cua .

Đứng trên mũi tàu., Dũng đưa tầm nhìn ra xa đến tận chân trời. Cánh đồng mênh mông vô tận . Con tàu chạy nhè nhẹ một máy. Những làn sóng sau lái xô nhấp nhô các dề lục bình lên xuống. Các nhành hoa lục bình tím nhàn nhạt, phe phẩy cánh trong làn gió đồng mát rượi.

Ngoài kia là con sông Tiền bát ngát. Toán của Dũng len lõi  qua vài con rạch nhỏ, vượt qua vài vàm sông để vào vùng Đồng Tháp Mươi ngút ngàn rừng lát và nước này .

Bên kia cánh đồng là Kiến Phong, rồi qua xa hơn Cao Lảnh . Hồi sáng sớm bọn Dũng chạy ngang thị xả Sa Đéc. Nơi con sông Tiền bẻ một vòng cung thật lớn . Nước chảy về làm bờ phải của sông tiếp tục sạt lỡ từng mùa . Công tác lần này, tàu Dũng đang vào thăm đồn nghĩa quân xa trong vùng, và tiếp tế lương thực khô, cũng như đạn dược cho họ . Nhìn vào tấm bản đồ trải rộng trên mui tàu, Dũng nhìn lằn vẽ màu xanh, chỉ con rạch tàu Dũng đang di chuyển . Rạch chạy ngoằn ngoèo, có nhiều ngã tư kinh rạch cắt ngang trong đồng, sau cùng đổ ra quận Hồng Ngư, nằm sát biên giới Việt Miên . Bọn Dũng đã đi qua vùng này nhiều lần.  Họ đã quen phong cảnh và người dân ven con kinh này .

Bầu trời cao vời vợi, mây trắng lưa thưa. Một vài cánh cò ẻo lả bay về, giương đôi cánh rộng nhẹ nhàng đáp xuống mặt ruộng. Nắng trong vắt , phản chiếu lung linh xuống cánh đồng hiu quạnh. Cảnh vật im lìm, ngoại trừ tiếng máy tàu nổ rầm rì trên dòng nước. Băng qua hết một cánh đồng có hàng cây chạy dài từ ngoài ruộng xa vào đến bờ kinh. Tàu quẹo vào một vàm sông to, hai bên bờ là các hàng dừa xanh ngát, chen lẫn các bụi tre già rậm rạp. Một xóm nhà hiện ra trong nắng ban mai. Tàu tắt máy và lừng lững theo trớn ủi vào một bờ cỏ lau. Có tiếng trẻ con reo hò , và rồi hàng chục đứa theo nhau chạy ra bờ sông nhìn chiếc tàu sắt lạ vừa ghé bến.

Đây là một chợ nhỏ nằm bên bờ kinh xáng mút. Bọn Dũng thường ghé tàu vào đây để ăn uống hay nghĩ ngơi. An ninh vùng này tương đối tốt, với một đồn nghĩa quân nằm tai ngã ba sông. Để lại một người lính gác tàu, Dũng dẫn toán nhân viên lên bờ, và đi thẳng đến quán cháo lòng của bà Ba Lựu. Chợ đang nhóm buổi sáng còn đông đúc. Nói là chợ, nhưng đúng ra chỉ là những người buôn gánh bán thưng, tụ tập ngồi hai bên con đường làng, dọc theo bờ sông.

Những chiếc nông nia đựng rau cải còn xanh rói . Những thùng thiếc đựng cá, đựng lươn bày hổn độn bên vệ đường. Người mua kẻ bán ngồi chồm hổm trả giá, cân hàng rộn rịp. Chợ chỉ nhóm đến trưa rồi tan.

Bước vào chiếc quán nhỏ, vách ván lợp tôn nằm ở ngõ đường chạy ra quận ly. Bà Ba Lựu chủ quán đã niềm nỡ chào khách  quen :

- Ô! chú Dũng và các cháu trở lại rồi. Hôm nay chắc sẽ buôn may bán đắt đây. Ngồi đi, ngồi đi, có uống rượu không nào, để bác gọi !

Dũng và sáu người lính cùng ngồi quây quần trên các chiếc ghế đẩu thấp, vây quanh hai chiếc bàn cũng thấp lè tè. Quán của bà Ba chuyên bán cháo lòng, kèm ít món khác như hủ tiếu, cháo gà...

Dũng nói vọng ra quày, nơi bà Ba đang bận tính tiền khách:

- Bà Ba ơi, cho tụi con sáu tô cháo lòng nhé. Bây giờ còn sớm, chưa nhậu đâu. Để bận về, chiều tụi cháu có thể sẽ ghé nhậu với xí quách nghen.

Cháo lòng ở đây rất ngon. những miếng gan tươi rói, những lát thận heo giòn giòn, và các khúc lòng dồi thì khỏi nói. Béo bổ vô cùng. Tô cháo nóng hổi, bốc khói nghi ngút đem ra. Rắc tiêu sọ lên cho nhiều. Một dĩa nhỏ nước mắm sống, nặn chanh, pha nhiều tương ớt. Gắp một miếng dồi, chấm nhon nhón chút nước mắm, cho cho miệng. Không món nào ngon hơn nơi chợ làng quê này.

Bọn Dũng vừa ăn vừa đưa mắt quan sát chung quanh. Dân quê lam lũ, đi chợ vẫn mặc bộ bà ba chơn chất. Vài cô thôn nữ với áo bà ba màu tươi mát , chiếc quần lãnh mỹ-a bóng lượn.Taycặp chiếc nón lá phe  phẩy những giọt mồ hôi, đang tươm lấp tấm trên làn tóc mai. Bọn Dũng nhìn nhau như ngầm hỏi? Cô nào cũng có làn da trắng ngâm ngâm,  dù rằng sống nơi ruộng rẫy.

Tàu chạy giữa đồng không mông quạnh, hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy xóm làng hay bờ vườn nào hiện ra. Nước trắng xóa khắp nơi. Tháng này là mùa nước nổi. Nước tràn xuống từ biển hồ. Nước đổ từ thượng nguồn. Bây giờ là mùa trăng sáng nhất trong năm, nên thủy triều lên rất cao. Có nhiều nơi, không còn phân biệt được đâu là sông đâu là bờ. Nước tràn lan cánh đồng mênh mông vô tận. Những bụi cây này chỉ còn lú ngọn. Dân chúng cất rải rác những căn nhà sàn cao cẳng để giăng câu, hay canh ruộng, nay nước ngập lên tới sàn. Di chuyển chỉ còn dùng ghe xuồng. Có nhiều ngọn cây trông xa xa trắng phếu như tuyết phủ. Nhưng khi đến gần, tiếng động làm hàng trăm con cò trắng vụt đập cánh bay lên ào ạt, cất tiếng kêu chói lói một vùng.

Những chiếc dó cá không lồ, cao ngất ngưởng trên mặt kinh. Tàu đi ngang phải chạy chầm chậm để tránh. Những người lính ngồi ngất ngưởng trên thành tàu, ngắm trời mây ruộng nước. Họ không còn căng thẳng, vì mùa này địch không thể đào hầm núp bên bờ để bắn tàu. Cảnh vật im vắng, và buồn bã đến chạnh lòng. Qua một khúc quanh của con kinh, cảnh vật chợt thay đổi. Nhà cửa dựng lên đây đó. Những khu vườn xanh cây trái thấp thoáng. Bến sông lát đát những ghe xuồng đậu. Cảnh vật đã có sự sống. Bên vàm sông, ngã rẽ về Cao Lãnh, một ngôi đồn của nghĩa quân nằm chênh vênh. Các vòng công sự đắp bằng đất bao quanh đồn,  giữa là hai ngôi nhà mái tôn. Một cột cờ cao, với lá cờ vàng phất phơ trong gió sông. Bên dưới là chiếc tháp canh cao. Bên ngoài là những vòng rào kẻm gai ngang dọc.

Tàu chầm chậm ủi vào bãi sông trước cửa đồn. Có bóng người lố nhố đi ra từ cửa đồn. Họ vẫy tay mừng rỡ chào con tàu, mang đến tiếp liệu cho đồn. Dũng bước xuống tàu, bắt tay Tân, viên thiếu úy trưởng đồn mà chàng đã gặp trong các lần công tác trước. Viên thiếu úy có nước da rạm đen, cười tươi  tắn, nói với Dũng:

- Biết các anh xuống hôm nay. Nên tụi tui đã thịt một con mực, làm sẳn sàng rồi. Chút nữa mình nhậu nghen !

Dũng cười vui vẻ nói :

- Vậy là nhất anh rồi. Bây giờ anh cho lính khiên đồ lên. Tôi đi vào xóm một chút. Xong mình uống nhé. Tôi có mang theo vài két bia dưới tàu. Nếu tôi có trở lại trể chút các anh hãy bắt đầu nhé, đừng đợi tôi.

Người thiếu úy như hiểu ý, nheo mắt cười với Dũng.

Các người lính nghĩa quân xuống tàu, và lần lượt khuân các thùng gỗ đựng đạn dược, đồ hộp khô, xăng nhớt, lên đồn.

Dũng dặn dò Trung sĩ Nhất Hoàng coi chừng tàu, chàng đi có chút việc. Sau đó Dũng  xuống hầm lấy gói đồ.Dũng đi qua cây cầu bắt ngang con sông. Xóm chợ thưa thớt người vì đã trưa. Có hai dãy nhà nằm dọc hai bên nhà lồng chợ. Dũng băng ngang chợ, vòng ra bờ sông rồi bước vào cổng một ngôi nhà, tường vôi mái ngói  nhỏ. Nhà có hàng rào dâm bụt, trổ hoa đỏ thắm vây quanh. Có tiếng chó sủa râm rang, rồi một ngừơi đàn bà tuổi khoảng hơn ba mươi bước ra từ phía sau hè. Người ấy nhìn thấy Dũng, chợt khựng lại và và kêu lên trong vui mừng:

- Ô! Dũng . Vô đây hồi nào vậy mà không cho chị hay.

Dũng mĩm cười, bước đến ôm nhẹ vai người đàn bà và nói :

-Chị Thuy, chị khỏe chứ? Dũng đi công tác và ghé vào thăm chị. Chút nữa tôi phải về. Bé Lan đâu chị?

Người đàn bà có dáng mảnh mai, thon gọn. Mái tóc đen quấn hờ sau gáy. Gương mặt trắng hồng. Đôi mắt dài và có tia nhìn có nét buồn xa xăm.

- Bé Lan đi học rồi Dũng. Nó đã lên lớp sáu, và đang học ngoài trường quận.

- Trường ở bao xa hở chị?

- Khoảng mươi cây số. Mỗi ngày chị đưa và đón cháu bằng xe gắn máy.

Dũng nhìn chiếc Dreamer màu nho chín, đang nằm trên hiên nhà. Chàng chợt nhớ nơi đây có đường tỉnh lộ chạy ra quận Hồng Ngự.

Gương mặt chị Thuy ửng hồng vì nắng hay vì ngượng ngùng. Chị nói :

- Chị đang ăn cơm trưa. Thôi sẵn bửa Dũng ăn với chị nghen.

Dũng theo chị bước ra sau nhà. Trên hàng hiên phía sau, một chiếc bàn con đặt dưới gốc cây mận, sum sê trái. Chị vào nhà bếp lấy thêm một chiếc ghế và chén cho Dũng.

Trên bàn dĩa rau lang luột, một dĩa cá chiên và chiếc nồi đất nho nhỏ. Chị sới cơm ra chén và đưa cho Dũng. Dũng đưa tay nhận. Bàn tay hai người chợt chạm nhau nhè nhẹ. Dũng làm như không có gì, nhưng chị chợt nhìn ra vườn. Da mặt bừng bừng đỏ. Chị lúng túng nói:

- Dũng ăn đi. Đừng chê thức ăn chị dở nhé. Chị chỉ nấu giãn dị thôi vì ăn một mình mà...

Dũng nghe tiếng "mà" của chị đượm buồn nhè nhẹ. Chồng chị là anh họ xa của Dũng. Anh đã tử trận năm Mậu Thân. Chị trở về quê, ở vậy nuôi con đến bây giờ. Thỉnh thoảng Dũng ghé thăm chị, mua cho chị một vài thứ cần thiết của đàn bà. Khi thì lọ nước hoa, khi thì xấp vải để may áo dài. Chị có một mảnh vườn hoa lợi rộng vài mẫu của cha mẹ để lại. Cây trái trong vườn đến mùa có người thầu đến mua, cũng đủ để chị sinh sống.

Nhưng chị vẫn là một người góa phụ trẻ. Tuổi mới hơn ba mươi. Có những chiều nắng xuống lấp lánh ngoài sông. Chị ngồi tư lự, chảy tóc bên hiên nhà, và trí óc thả trôi bay bổng đến những nơi xa vời. Nơi có bao ngày hạnh phúc bên chồng. Nơi có quãng đời con gái mộng mơ. Và chị hay nghĩ đến những con sông dài, nơi có Dũng đang phiêu dạt. Chị nghĩ đến cánh tay rắn chắc của người đàn ông. Và tia nhìn làm chị bối rối mỗi khi chú ấy ghé thăm. Mỗi lần Dũng đến chị vui mừng biết bao. Và khi Dũng đi rồi chị lại thấy trống vắng. Ô hay sao lòng mình lại như vậy? Dũng còn trẻ hơn mình mà !

Riêng Dũng nhiều thấy lòng rộn ràng khi đến thăm chị. Nhìn người đàn bà đã sớm thành thiếu phụ lúc còn trẻ. Vóc dáng vẫn săn chắc, vòng ngực vẫn gọn gàng. Và nhất là giọng nói của chị ngọt ngào, chiều chuộng biết bao những khi Dũng ghé thăm. Đôi mắt chị, đôi lồng mày dài và thăm thẳm nỗi buồn, nhiều lúc ám ảnh Dũng những ngày sau đó. Nhưng Dũng vẫn xem Thuy là người chị dâu thân yêu.

Dũng ăn một chén cơm rồi buông đủa. Chị cũng đã ngưng ăn tự bao giờ. Hai người chợt im lặng, cùng nhìn ra bờ sông với những ý nghĩ mông lung. Dũng đưa chị gói giấy có xấp vải và con búp bê, chàng mua từ Sài Gòn. Dũng nói :

- Dũng tặng chị nhé. Chị may thêm áo dài mới để đi chùa.

Chị cười nhỏ nhẹ, nhìn Dũng qua đuôi con mắt :

- Cậu làm như chị còn trẻ lắm, nên cứ phải thay đổi áo dài luôn. Thỉnh thỏang đi chùa thì chị mặc các áo kia được rồi.

- Nhưng Dũng muốn thấy chị vẫn còn trẻ trung mãi. Lần này Dũng chọn màu thiên thanh cho chị đấy.

Thuy cười sung sướng. Dũng thỉnh thoảng vẫn đem đến cho nàng những giây phút hạnh phúc như thế này. Biết rằng rồi nó cũng sẽ qua mau, nhưng đã làm cho ngày tháng lạnh lùng của đời nàng thêm chút nắng ấm.

Dũng rời bàn, ra đứng hút thuốc bên dưới tàn cây vú sữa. Thuy dọn bát chén xong ra đứng cạnh Dũng. Hai người nhìn nhau và đoán nhau qua tia mắt nhìn. Thuy chợt nói :

- Để chị hái Vú sữa cho Dũng ăn nhé.

Không đợi Vũ trả lời, chị nhanh nhẹn đứng lên chiếc thang, rướn người kéo nhành cây đang thấp lòa xòa vì trái trĩu nặng. Chiếc áo bà ba căng một bên đường xẻ, phô ra một phần hông trắng hồng. Dũng nhìn thấy, chàng vội quay đi nơi khác, và nghe tim đập thình thịch trong ngực. Chị hái xuống hai quả, dùng khăn lau bên ngoài, đoạn dùng dao khoét một lổ trên đầu trái. Chị đưa cho Dũng. Đây là cách ăn giãn dị của dân quê. Cứ bóp vào trái cho dòng sữa ngọt ngào của trái chảy vào miệng. Dũng thấy miệng mình đầy ứ mật ngọt của loại trái dân dã này. Thuy nhìn Dũng ăn ngon lành, không hiểu sao mặt nàng lại ửng đỏ. Dũng chợt hiểu ra, và cũng thấy ngượng ngập...

Dũng đứng lơ đảng hút thuốc. Thuy mơ màng ngắm tàn cây đầy trái, và trên nửa là bầu trời trong xanh. Nàng dựa vào người của Dũng lúc nào không biết. Có tiếng chim hót véo von trên cành lá. Thuy giật mình bẻn lẻn lùi ra. Dũng ngây ngất bởi mùi hương chùm kết trên tóc chị. Chàng khẻ hít hà và hôn lên đó. Thuy kêu lên, giọng bẻn lẻn:

- Thôi Dũng lại ăn gian rồi. Dám hít tóc chị vừa gội nghen.

Dũng không nói gì thêm, nhè nhẹ nắm bàn tay êm ái của chị. Dũng cảm thấy tay chị run nhè nhẹ trong tay chàng...

Nắng trưa lốm đốm rơi, xuyên qua cành lá đậu xuống đôi vai của hai người. Dũng nhìn đồng hồ, kêu lên :

- Thôi trưa rồi, Dũng phải về tàu bây giờ. Chị cho Dũng gởi lời thăm bé Lan, và gởi bé con búp bê này .

Thuy như sực tỉnh, nhìn Dũng thật sâu. Dũng bước ra cổng, chị im lặng đi bên cạnh. Đến bên cổng, Dũng quay lại nói thầm vào tai chị :- Tháng tới Dũng sẽ lấy phép, và về đây ở chơi với chị đôi ngày...

Thuy đứng nhìn theo Dũng cho đến khi chàng khuất sau ngõ quẹo lên cầu. Lòng ngập tràn niềm vui .

Về đến cửa đồn, Dũng nghe tiếng cười nói bên trong. Bước vào Dũng thấy nhiều người đang quây quần ngồi, trên chiếu trải ngoài sân. Nhiều dĩa thịt chó bày ra, vài con cá nấu canh chua, còn phân nửa nằm trên dĩa. Mọi người kêu lên khi thấy Dũng về :

- Hê ông thầy ! Vui quá quên anh em hén. Phạt ông thầy hai ly liên tiếp mới được.

Dũng vui vẻ uống cạn hai ly rượu đế. Gắp một miếng rựa mận, chấm vào tương,  và đưa vào miệng nhai ngon lành. Buổi trưa mà ăn thịt chó giữa trời thì không thú gì bằng. Anh em bạn hữu bên cạnh, chén chú chén anh, cười vui ha hả giữa cảnh vật đồng quê. Tiếng một nghĩa quân vô một câu vọng cổ thật mùi. Mọi người vỗ tay tán thưởng. Bốn lít rượu đế có ngâm mít cũng đã cạn. Thùng bia cũng còn vài lon lăn lóc. Đã gần bốn giờ chiều, bọn Dũng phải quay trở lại.

Từ giã anh thiếu úy trưởng đồn và các nghĩa quân, tàu Dũng từ từ lui ra giữa dòng. Tàu trở mũi quay lại hướng Sa Đéc. Chạy một đoạn, nhìn lại vẫn còn thấy các cánh tay còn vẫy trên đồn biên phòng. Dòng kinh trong nắng chiều như rộng mênh mông hơn, nắng chiếu dài trên cánh đồng ngập nước. Cò trắng về thật nhiều trên các rặng cây. Một vài bầy vịt đông đúc theo nhau ào ạt vẫy đuôi, quậy nước, kêu ầm ĩ từ các cánh đồng ven sông. Vài người chăn đưa tay vẫy khi tàu đi ngang. Khói nấu cơm chiều bay lên từ các chòi giữ vịt, nằm trên những gò đất cao. Ngang bến sông của quán bà Ba Lựu, bọn Dũng đi thẳng chứ không ghé vì nhậu cũng đã nhiều.

Tàu Dũng phải ra khỏi cánh Đồng Tháp Mười mênh mông này trước khi trời tối hẳn, vì vấn đề an ninh .

Ngồi trên lái nhìn trời nước nổi trôi. Dũng nhớ đến lời hứa với chị Thuy về những ngày phép, về đây sống với mây nước chập chùng. Và gần gũi với những gì mình yêu thương. Có tiếng chim kêu bịp bịp trong bờ cỏ. Một đàn le le đang bơi thảnh thơ trong hương đồng cỏ nội.

*     *     *

Chiều chạng vạng tối. Xóm đã lên đèn khắp nơi . Thuy thong thả dẫn bé Lan đi tắm . Dân quê không tắm trần như thành thị . Họ vẫn mặc quần áo khi tắm. Ngồi trên bờ kinh, nhẩn nha xối từng gáo nước lên đầu bé Lan và kỳ cọ cho nó. Bé rất vui vì chú Dũng ghé qua và gởi cho con búp bê . Đến phiên Thuy ngồi thòng chân xuống sông, và đổ từng gáo nước mát lịm lên thân thể . Tóc chị đã gội hồi trưa. Bây giờ chỉ tắm cho mát thôi . Dòng nước len lỏi chảy qua cổ, xuống ngực và bắp chân . Chiếc áo cánh mỏng ướt nước dán sát vào người. Những đường cong đàn bà lồ lộ trong ánh trăng mờ mờ buổi tối. Những phần thân thể lấp lánh ánh nước. Thuy  lắng ghe nước lướt mơn man lên người. Chị mơ màng nghĩ đến lúc Dũng sẽ về chơi đôi ngày. Chị tự nghĩ:
-Mình sẽ làm gì trong những ngày ấy. Làm gì với cánh tay đàn ông rắn chắc. Mùi đàn ông nồng nàn của Dũng. Chú ấy sẽ đối xử ra sao với mình. Với người chị dâu xa mơ hồ từ kiếp nào, và với người đàn bà còn nồng đượm sức sống…

Chị chợt e thẹn với những ý nghĩ thầm kín, đang bừng bừng sống dậy bên trong trái tim đã vắng tiếng nói từ lâu . Trăng thượng tuần treo leo lét nửa mảnh, trên những ngọn dừa xỏa tóc lã lơi …

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 08 September 2011 18:43 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account