CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Sài Gòn, Đêm Mưa Bụi

Sài Gòn, Đêm Mưa Bụi

E-mail Print
User Rating: / 4
PoorBest 

Phong Vũ

 

sai gon dem mua buiTrời lướt thuớt bụi mưa. Những sợi tóc nước kéo lê thê theo ngọn gió trên đường. Qua những ngọn đèn vàng úa bóng lá, mưa tơ giăng chùng những ngọn lưa thưa.
Dũng ngồi trước hàng hiên đợi Lan. Trong tờ giấy chị để lại hồi chiều - Lan sẽ đến gặp cậu đêm nay đó. Đừng đi đâu cả ! Chị em Dũng như thế. Ở chung nhà nhưng ít gặp mặt nhau. Thường nói chuyện qua các tờ giấy để ở đầu bàn ăn. Hay ghim trên cửa. Chị của Dũng đi học lớp đêm ở hội Việt Mỹ trong thành phố.

Lan vẫn chưa đến. Nhà nàng ở bên kia đường Hồng Thập Tự, gần chợ Thị Nghè nơi có con đường chạy dài xuống sở Hàng Hà. Dũng quen Lan trong một lần Lan đến chơi với chị. Hai người bạn gái rất thân thiết nhau. Một thời gian sau, chị cho Dũng biết Lan thố lộ rất mến chàng. Dũng chỉ  xem Lan như một người em gái xinh xắn nhỏ, bước vào cuộc đời mình qua những lần hò hẹn, đi uống cà phê nghe nhạc, xem cine với nhau. Hay đi dạo trên bờ sông những đêm Dũng không trực lại sở.
Chị Dũng không tán thành hay phãn đối tình cảm của hai người. Nhưng Dũng mơ hồ thấy như chị không còn vui lắm, mỗi khi Lan đến nhà. Và chị hay thở dài, và thức trăn trở những đêm khuya mưa rớt. Dũng biết những điều đó nhưng không biết nói sao cho chị hiểu. Lan thì vô tư với tình cảm trong lòng. Nàng cười đùa trong sáng mỗi khi đến nhà thăm chị.

Dũng hút thuốc và nghe nhạc từ chiếc cassette để trên thành cửa sổ. Hẻm đêm vắng người. Thỉnh thoảng một chiếc xích lô đạp ngang kẻo kẹt. Người phu xe trùm poncho kín mít, ngồi ngất ngưởng sau lái, miệng phì phèo điếu thuốc.
Dưới ánh sáng vàng vọt, Lan hiện ra bên khuôn cổng. Lan mặc áo mưa nhưng không che đầu, cũng không che dù.. Dũng vội bước ra đón nàng. Tóc Lan đẩm nước mưa, tóc mai dán sát khuôn mặt xanh xao vì lạnh. Nàng nhìn Dũng im lặng. Đôi mắt nàng như có một nỗi niềm gì đó khi ẩn chứa. Dũng muốn hỏi nhưng lại thôi. Chàng dùng khăn chườm tóc ướt cho nàng. Rồi dìu nàng ngồi xuống chiếc ghế ngoài hiên. Dũng nói :

- Em ngồi đây nhé. Anh vào nhà pha cho em tách trà nóng.

Lan vẫn im lặng, nhìn Dũng bằng đôi mắt long lanh và nhẹ gật đầu. Dũng đem ra ly trà nóng cho Lan. Nàng đón lấy và uống khe khẻ. Nàng dựa đầu vào vai Dũng. Hơi ấm của Dũng khiến nàng cảm thấy dễ chịu. Lòng Lan như chơi vơi mỗi khi gần người con trai này. Có phải chăng mình đã thật yêu anh? Mỗi khi hai người đi chơi với nhau, nàng vô tư nắm tay, choàng vai qua mối tình cảm trong sáng. Nàng biết Dũng xem mình như người em gái nhỏ, và nàng chấp nhận điều ấy. Vì chính nàng cũng xem Dũng như một người anh lớn, mà nàng thường ao ước trong đời. Nàng nũng nịu, vòi vĩnh, và đôi lúc dỗi hờn với anh, vì anh luôn chìu chuộng em gái. Nàng đã rất vui và hạnh phúc những tháng dài quen biết anh.

Nhưng, cuối tuần vừa qua, chị cho Lan biết Dũng sẽ phải đi xa. Chàng phải thuyên chuyển đến đơn vị mới ở tận ngoài trung. Hai người bạn gái cùng bùi ngùi nói về một nỗi buồn sắp đến. Về một người con trai mà họ đã quen thuộc từng cử chỉ, thói quen, nếp sống trong bao ngày qua. Và trong một phút yếu lòng, họ thổ lộ với nhau tình cảm của mình với chàng. Nhưng tất cả cũng chỉ là mơ hồ, xa vời...Một người là chị họ thân thích, một người là em gái bé nhỏ. Tình cảm của nhau chỉ là những trừu tượng, mông lung của trái tim không lý lẽ.

Đêm về chợt Lan nghe trái tim mình nhói đau, trong một thoáng nghĩ đến anh. Như vậy thì chị cũng thương anh. Và mình thì cũng vậy? Ô hay sao ông tạo khéo bày, cho hai người bạn thân có cùng cảm xúc sâu đậm về một người. Nhưng đôi ngày nữa thôi, anh đã đi xa rồi. Mình phải làm gì? Có nên nói thật với chàng, để anh hiểu là mình đã yêu? Nhưng còn chị, ngừơi bạn của mình sẽ nghĩ thế nào nếu mình làm vậy? Ôi nỗi lòng trăm mối tơ vương.

Ngồi trong lớp, Điệp thầm nghĩ " Lan đã đến thăm cậu ấy chưa? Hai người sẽ làm gì khi nhà vắng vẻ như thế? ". Điệp lại tự trách lòng mình, sao ta lại như vậy chứ? Hai người cũng xứng đôi mà. Một bên là bạn thân của mình, một bên là người em trai họ. Họ đi bên nhau đẹp đôi. Nếu họ yêu nhau thì sẽ là một mối tình đẹp. Mình phải vui cho họ chứ? Nhưng Điệp vẫn thấy bức rức, vẫn cảm thấy lòng như có chút hụt hẫng và đau xót. Có phải vì mai cậu đã ra đi? Hay vì chút ghen hờn vô lối?

Dũng ngồi im lặng bên Lan, vuốt ve bàn tay mềm của em. Bàn tay có những ngón trắng dài, và mềm mại như những búp lay-ơn. Hương tóc em dìu dịu. Hơi thở em thơm tho và thoảng mùi con gái trinh nguyên. Lan chợt đứng dậy, quấn khăn lên cổ và nói, dứt khoát:
- Dũng đưa em đi chơi nhé. Mình cần nói chuyện với nhau đêm nay.

Dũng không ngạc nhiên về thái độ của Lan. Chàng biết cá tính của nàng. yếu đuối, nhưng có lúc rất quyết định. Đêm đã tạnh mưa. Chỉ còn chút bụi nước mờ mờ, lóng lánh dưới ánh đèn. Dũng dẫn xe ra và đạp nổ máy và nhìn Lan chờ đợi. Gương mặt nàng có gì đó là lạ. Ánh mắt có chút bối rối, ngượng ngập, nhưng tia nhìn thì như có lóng lánh ngấn nước.
Lan ngồi vào yên sau, đưa tay ôm Dũng. Nàng nép người vào lưng Dũng, dựa má lên vai chàng. Dũng hơi ngạc nhiên, vì vòng tay nàng ôm rất chặc hôm nay.Quanh co trong hẻm một chút, thì xe đã ra đến đường Hồng Thập Tự. Dũng quẹo phải, băng ngang cầu Thị Nghè để chạy vào thành phố. Những hàng cây rậm rạp bên cửa sau Sở Thú đã đóng im lìm. Đường phố thưa thớt xe vì trời mưa. Như thường lệ, Dũng định đưa Lan đến quán Văn để uống cà phê nghe nhạc. Nhưng khi chạy ngang nhà thờ Đức Bà, thì Lan bảo dừng lại. Dũng biết Lan rất ngoan đạo, nhưng giờ này thì nhà thờ đóng cửa rồi. Dũng nói đùa :
- Chúa đã ngủ rồi em ơi !

Lan không cười trước câu nói đùa của Dũng. Nàng kéo chàng ngồi xuống trên thảm cỏ trước sân nhà thờ. Bên dưới tượng Đức Mẹ đang đứng chấp tay từ bi.
Lan quỳ làm dấu thánh giá dưới chân mẹ, rồi lẩm nhẩm cầu nguyện. Dũng ngồi nhìn gương mặt của Lan ánh lên nét thánh thiện vô cùng. Lan vẫn nhắm nghiền mắt cầu nguyện. Không dằn được lòng Dũng cuối xuống hôn lên tóc nàng.
Lan mở bừng mắt, và dưới ánh điện mờ vàng, chàng thấy đôi giọt lệ long lanh chảy dài xuống má người con gái bé nhỏ. Lan chợt vòng tay lên cổ Dũng và kéo xuống. Như kẻ đang mơ, Dũng hôn dài lên lên môi nàng. Dũng nghe ngây ngất đầu lưỡi. Mật ngọt nhiệt đới như tuôn trào qua cây trái thơm tho. Lan buông lơi vòng tay ra thở. Lồng ngực nàng như đập loạn từng nhịp trong tim. Hương vị tình yêu đầu đời mà nàng vừa nếm thử...Hai người ngồi dựa lưng nhau trên cỏ, im lặng mà tiếng gỏ nhịp tình trong đêm, trước cửa giáo đường. Qua giây phút , Dũng khe hỏi :

- Lan bảo mình sẽ nói chuyện nhiều đêm nay. Vậy em nói đi, anh nghe...
Lan dựa đầu vào Dũng, giọng nũng nịu...
- Em đã nói rồi đó !
Dũng hỏi một câu rất ngớ ngẩn :
- Em nói với anh những gì đâu?
Lan ậm ừ ;
-Thế Dũng vừa làm gì em đó ! Em đã tỏ lộ lòng mình với anh rồi kia...

Dũng chợt hiểu, và chợt bừng tỉnh. Thôi vậy là mình lại rơi vào vòng tròn tình ái nữa rồi. Dũng không muốn làm khổ người con gái này. Yêu anh, là những bất hạnh cho em. Đời anh là những chuổi ngày bất định. Anh trôi giạt khắp nơi như lục bình trên sông. Đâu có bến nào cho em nương tựa?
Dũng thấy hối hận. Sau mình lại hôn Lan, như môt thỏa hiệp đồng tình cho một tình yêu bắt đầu. Lan ơi, yêu anh là khổ một đời em !Trong khi ấy, Lan thấy như đất trời như nở hoa mùa xuân. Những ngọn đèn đường chợt như lung linh huyền ảo, tuyệt đẹp. Lòng nàng đang tưng bừng vì yêu, và được đáp lại bằng nụ hôn đắm đuối.

Nàng đã yêu Dũng từ những ngày đầu gặp gỡ. Hình ảnh người thanh niên lãng bạt. Gương mặt, mái tóc nhuộm nét phong trần. Đó là mẫu người trong mộng của Lan. Nàng không thích những săn đón, khen tặng, của đám con trai trong thành phố. Họ trông non nớt và xa hoa, công tử quá. Nàng biết yêu một người lính chiến là khổ, là nhung nhớ hay chia cách tháng ngày. Nhưng con tim có lý lẻ riêng. Yêu là chấp nhận người mình yêu thế thôi. Ôi vị thơm ngọt của nụ hôn đầu đời. Nàng vẫn chưa hết bàng hoàng, lâng lâng trong cảm xúc. Máu nàng rần rật chảy trong vòng tay cứng rắn của chàng.Tim nàng đập những nhịp dồn dập, hơi thở hụt hẩng, như thể sẽ ngất đi...

Một đợt gió rì rào thổi qua, làm rụng những chiếc lá me ven đường, đẩm nước mưa. Hai người như choàng tỉnh khỏi cơn mộng mị. Dũng dìu Lan đứng dậy và nói :

- Bây giờ anh đưa em đi uống cà phê và nghe nhạc ở Văn nhé. Đêm nay sẽ có chị Mai (tên riêng của Khánh Ly) hát với Trịnh Công Sơn nơi ấy. Mình đi nhé.
Lan ngẫm nghĩ giây lát, đoạn nói :

- Thôi đi anh. Tới nơi ấy mình sẽ gặp bè bạn nhiều.
- Mai anh đi rồi, em muốn chỉ hai chúng mình đêm nay thôi nghe anh.
- Em muốn nói chuyện nhiều với nhau .
- Dũng mĩm cười và đùa :
- Nói chuyện với nhau như lúc nãy phải không. Nói chuyện mà muốn ngộp thở luôn...
Lan cười bẽn lẽn. Má nàng ửng hồng dưới ánh đèn. Nàng nói trong nét ngây thơ:
- Thế...thế...Anh có thích nói chuyện...như vậy với em không?
Dũng phá lên cười và ghi đầu nàng vào lòng:
- Anh thích lắm. Nói chuyện...mà thấy ngọt lịm hà !

Lan mơ màng ngẫng đầu nhìn Dũng. Ngây dại Dũng lại cúi xuống, và môi cùng môi lại....nói chuyện đắm đuối với nhau.
Dũng nghĩ đến bờ sông vắng lặng bên kia bờ Thủ Thiêm. Nhưng giờ này chắc đò đã ngưng chạy. Dũng tần ngần nghĩ đến những chỗ yên vắng, hai người có thể đế. Thì chợt Lan nói giọng dứt khoát :
- Mình ra xa lộ chơi nhé. Nghe bạn em nói ngoài ấy mát lắm, và có nhiều bãi cỏ để ngồi ngắm trăng.
- Vậy mình sẽ về rất muộn. Và em sẽ bị cha mẹ mắng.
- Không sao đâu anh. Em không bao giờ đi chơi khuya. Chỉ
lần này với anh thôi. Mai anh đi rồi mà...

Hai người đèo nhau trên xe, theo đường Phan Thanh Giãn chạy ra xa lộ Biên Hòa. Ngang qua ngã tư Hàng Xanh, Dũng thấy vài người bạn đang ngồi nhậu với nhau ở các quán cạnh đường. Nhưng Dũng vẫn chạy thẳng không dừng lại. Ngang qua cầu xa lộ gió lồng lộng thổi từ sông lên mát rượi. Xe cộ vẫn dập dìu llên xuống. Hai hàng đèn dọc xa lộ thẳng tấp chạy lên Thủ Đức. Lan ngồi sát, vòng tay ôm chặc hông Dũng. Chàng cảm thấy ngực nàng ép lên lưng mình một cảm giác lâng lâng.
Hai bên xa lộ là khoảng đống trống hoang vu, chạy đến những hàng cây ở xa bên trong. Đây đó cây cối, bụi rậm mọc thành lùm. Có ít hàng quán bán giải khát mọc lên đây đó, để phục vụ khách ra đây ngồi hóng mát những buổi chiều. Nhiều ánh đèn vàng hắt ra các quán nước. Đâu đó có tiếng nhạc phập phình phát ra.

Dũng dừng xe cạnh một quán vắng. Hai người vào mua hai trái dừa tươi lạnh, được vạt vỏ, và ghim ống hút vào để uống. Dũng dắt xe ra một khoảng đất trống có vài bụi cây, và trải áo mưa xuống cỏ. Trời tối mù mờ, Dũng phải bật quẹt mấy lần để làm việc này. Mảnh trăng le lói trên cao, rọi thứ ánh sáng dìu dịu xuống cảnh vật.
Đở Lan ngồi xuống, Dũng ngồi bên cạnh và choàng tay ôm bờ vai nàng. Lan nép đầu vào vai chàng, tận hưởng niềm hạnh phúc đang có trong tầm tay. Nên trời cao nghe có tiếng động cơ vi vu, và bóng đèn xanh đỏ chớp nháy của một chiêc phi cơ bay tuần tiểu trên cao. Bóng chiếc phi cơ trông rất buồn tẻ, một mình đơn độc trên bầu trời cao. Mông lung đâu đó xa xa, một vài ánh hỏa châu treo lờ lững trên các ngọn đồi. Chiến tranh vẫn có mặt ngoài kia...

Hai kẻ yêu nhau ngồi im lăng. Trong cái không gian bao la, trong cái im vắng của vạn vật, họ nghe rỏ tiếng đâp trái tim của nhau. Thân thể Lan nóng bừng bừng trong vòng tay người yêu. Nàng nghe như máu chảy rần rật qua lớp da, qua đôi má, qua làn môi. Hơi hướm đàn ông căng bừng trong giác quan người con gái vừa lớn, dậy thì. Hơi huớm của người tình, người mình yêu dấu, người mình muốn trao cả cuộc đời. Người mình muốn cho, dâng hiến tất cả cho chàng, để chứng tỏ trái tim tuyệt đối của mình.
Lan chợt run rẩy khi nghĩ đến đây. Lòng người con gái trinh trắng cảm thấy thẹn thùng với những ý nghĩa thầm kín của chính mình.
Dũng cảm nhận thân thể Lan đang run rẩy trong tay mình. Hơi thở nàng như dồn dập hơn. Mùi con gái khiến Dũng như ngây dại. Chàng xiết chặc nàng vào lòng,  hôn trên mái tóc nàng, hôn trên chiếc cổ tròn, rồi hôn xuống vai.

Lan kêu khẻ - Anh, Dũng ơi !

Rồi tay ôm lấy cổ Dũng ghì xuống trên môi. Hơi thở Lan dồn vập, người nàng mềm nhủng như con gấu bông. Lan ngã người trên cỏ, kéo theo Dũng nằm bên nàng. Hai đôi môi vồ dập, như hôn lần cuối cùng.
Bản tính đàn ông muốn chiếm đoạt trong Dũng chồm dậy. Chàng hôn Lan khắp người, tay mơn trớn da thị nàng. Lan trong giây phút đam mê, chợt ý thức mình sắp sửa đánh mất vật quý giá nhất của người con gái. Nàng muốn dâng hiến tất cả cho chàng. Chỉ một lần rồi chàng ra đi. Một lần trọn vẹn cho nhau.
Nhưng tiềm thức con gái lại muốn giữ gìn trinh tiết. Dằn vật giữa hai ý nghĩ, nàng chợt buông ra tiếng nấc với đôi giòng lệ tuôn trào. Đang giữa phút cuồng si, Dũng chợt bừng tỉnh sau tiếng nấc ấy, nhìn xuống thấy mắt nàng nhòa lệ. Chàng chợt thấy hối hận, đã vồ dập với người con gái ngây thơ kia. Chàng vùng ngồi dậy, kéo theo Lan và ôm nàng vào lòng ấp ủ :

- Anh xin lỗi Lan. Anh không kềm chế được mình. Đừng khóc nhé, anh yêu em nhiều lắm Lan ơi !
Lan cũng bàng hoàng ra khỏi cơn đam mê. Thẹn thùng nàng sửa lại các nếp nhàu trên y phục, và vuốt lại mái tóc rối bời. Nàng nép người vào lòng Dũng , nói khẻ :
- Em cám ơn anh đã gìn giữ cho Lan. Dù sao em cũng sẽ không hối hận nếu chúng ta đã đi xa hơn. Em yêu anh chân thành. Muốn em là của anh mãi mãi. Dũng ơi, hãy yêu nhau suốt cuộc đời này nhé. Mai anh đi rồi , em sẽ buồn lắm nhưng cũng rất vui vì chúng ta có những kỷ niệm đậm sâu với nhau như hôm nay.
- Anh muốn gìn giữ cho em sau này đi lấy chồng.
- Những  mình sẽ lấy nhau mà ?

Dũng xiết chặc bàn tay mềm mại của người yêu. Hôn lên tóc nàng Mùi hương tóc này sẽ mãi mãi theo chàng suốt cuộc hành trình. Chiến tranh khắp nơi, làm sao chàng có thể hứa hẹn với nàng về chuyện tương lai. Bạn bè chàng có đứa tử trận, có đứa bị thường tàn phế ngay sau khi ra trường. Chỉ có chàng là còn may mắn, nhưng sẽ được bao lâu ?

Đưa Lan trở lại nhà. Dũng lái xe về Thị Nghè. Nhà chị cửa khép. Dũng rón rén đẩy xe vào. Chắc chị đã ngủ . Phòng chị cửa chỉ khép hờ . Có ánh đèn nhà sau, chàng bước vào xem . Trên sàn nhà phía sau, chị đang ngồi nhắm mắt ngủ trên ghế dựa. Trên mặt sông, bóng trăng le lói, rọi bóng yếu ớt trên nước lăn tăng gợn gió . Dũng đi nhẹ đến , gở cuốn sách ra khỏi tay chị . Sửa dáng chị ngồi cho ngay ngắn, Dũng ngồi xuống trên sàn nhà. dựa đầu vào gối chị mơ màng. Chị chợt ậm ừ những lời vô nghĩa  trong cơn mơ, và chị vuốt tóc Dũng, rất êm ái và dịu dàng…

Sáng ra thức giấc. Chị đã đi làm như thường lệ. Không có mảnh giấy chị viết dặn dò như cũ nửa, chỉ có những quần áo, vật dụng của Dũng chị đã xếp ngay ngắn để trên bàn. Một bức ảnh của chị đặt trên đó . Chị không viết gì cả ở mặt sau , nhưng Dũng biết Chị đã nói rất nhiều ở cử chỉ . Dũng sửa soạn để lên đường , mang ba lô lên vai chàng dẫn xe ra cổng. Cơn mưa vẫn còn làm cây lá ướt nước. Đến bên bụi tường vy trồng bên cổng, Dũng ngừng lại ngắt một cánh hoa màu hường nhạt . Chàng đem vào, dằn lên tờ giấy trắng có hàng chữ :
“Chị yêu dấu, Dũng phải lên đường. Sẽ nhớ chị, nhớ những ngày tháng bên nhau.. "

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 01 September 2011 18:08 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account