CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN -NTT-01

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN -NTT-01

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

bethlehemstar

NHỮNG MẨU TRUYỆN THẬT NGẮN- NTT-1
                                                                            Nguyễn thành Thụy (JT)

1. Người giàu, người nghèo

Gởi xe ngoài phi trường Tullamarine (Melbourne, Australia) để đáp máy bay đi tỉnh khác, chúng tôi gặp một ông tài xế lái xe “coach” thiệt đặc biệt. Ông ta là người Hong Kong, bảo rằng ông đã về hưu, lái xe 2 ngày một tuần cho vui. Ông rất niềm nở và tử tế. Nói chuyện một hồi, ông tâm sự:

- Tôi ngày xưa có công ty làm thương mại, nhất là bên Hong Kong, tôi chỉ biết có hai loại người: người giầu và người nghèo. Nay về hưu, tôi học được một điều rất hay từ vợ tôi. Bà ấy làm hiệu trưởng và là người Công Giáo sùng đạo."

- Điều gì vậy nhỉ?

- Trên thế giới này không có "người giàu" hay "người nghèo", mà chỉ có "người cho" và "người nhận" mà thôi."

Mời suy ngẫm
----------------------------------------------------------------------

2. Bà mẹ nói dối

Mẹ tôi là người hay nói dối. Mà bà nói dối thiệt tài.
Lúc tôi ở Việt Nam thì nhẹ dạ. Mẹ nói gì thì tin ngay.
Sau này trưởng thành ở Úc tôi mới bắt đầu nghi ngờ.

Quả là thế. Chẳng hạn như:
- Con cứ ăn sáng rồi đi học. Mẹ 9, 10 giờ mới đói. Quen rồi.
- Con ăn miếng thịt vì đi học cần bối dưỡng bộ óc.
Mẹ làm việc chân tay, cơm là chính.

Trong biến cố Mậu Thân, mẹ bảo:
- Thời buổi này loạn lạc, trai lớn ra đường loạng quạng là bị bắn.
Con cứ ở trong nhà, me chạy bên ngoài.
Ai mà thèm bắn một bà già cho tốn đạn.

Khi tôi đi Úc du học:
- À mẹ có cái plaque vàng đeo tay. Con mang đi Úc giữ dùm cho mẹ.
Việt Nam loạn lạc, lỡ mất thì uổng lắm.

Còn nhiều nữa nhưng thôi. Buồn là hồi nhỏ tôi cứ tưởng thiệt.
Tôi nghĩ các bà mẹ Việt Nam, chắc ai cũng thế. Thiệt tài.

Xin mở nón chào các bà mẹ Việt Nam.

----------------------------------------------------------------------

3. Người cha nói dối

Giống như mẹ tôi, Ba tôi cũng là người nói dối nhiều, nhưng nói dối kiểu khác. Ngoài Hanoi, chúng tôi kêu ông là Cậu, vào Nam kêu là Bố.
Nhưng khi nói tới ông là ngôi số ba, thì thường tôi kêu là Ba cho bạn bè miền Nam dễ hiểu.

Nhớ có một lần khoảng đệ Thất hay Lục gì đó, tôi theo chúng bạn đi coi đá banh chỗ nào đó.
Sau đó lại theo vài đứa khác đi tìm "cỏ gà" để so tài. Sau cùng ai nấy về.
Nhưng tôi thì bỗng lúng túng vì đã mất hướng, không còn nhớ đường về.
Đang chới với, mặt mày tái xanh thì tự nhiên thấy một người từ đàng xa đi tới, giống như Ba tôi.

Mà quả thật là Ba tôi. Ông bảo:" Bố có công chuyện, tình cờ đi ngang, thấy ai giống con. Thôi đi về lối này".

Tôi vừa mừng vừa thẹn. Rồi lại tin ông và quên đi. Về sau, vài lần nữa, sao mỗi lần đi lạc thì ông lại "tình cờ" đi ngang. Sau này sang Úc thì tuy không còn được ông "chỉ đường" nữa nhưng mỗi khi "bối rối" viết thơ về thì ông vẫn an ủi và chỉ điểm về tinh thần cho tới lúc ông mất.

Rồi mỗi Giáng Sinh tôi lại nhớ đến Ba tôi như một Sao Sáng hay Sao Chổi đã hướng dẫn tôi đi cho đúng đường, đúng hướng.

Không biết tôi có đủ tài để làm Sao Chổi hay Sao Sáng cho các con tôi không? Tài này có dễ đâu.

(Nhớ cha nhân dịp Giáng Sinh)

----------------------------------------------------------------------

4. Uớc gì ...

Nghe lỏm trong một bữa tiệc cưới, một thực khách hỏi một đôi vợ chồng trung niên ngồi cùng bàn:
- Anh Chị chắc cũng có những kỷ niệm sôi nổi lúc quen nhau nhỉ?

Bà vợ trả lời:
- Đúng vậy, tôi hơi buồn vì anh này "nộp đơn" sau nhưng tôi lại xiêu lòng vì anh ta nịnh đầm quá hay. Ước gì anh ấy đừng nịnh đầm lúc đó thì tôi đâu có khổ sở như ngày nay.

Ông chồng cũng lên tiếng:
- Đúng vậy, tôi cũng buồn vì cái thằng cha kia không biết nịnh đầm mà số lại quá may mắn. Ước gì hắn cũng biết nịnh đầm lúc đó thì tôi đâu có khổ sở như ngày nay.

----------------------------------------------------------------------

5. Làm việc thiện

Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn tự hào là mình làm việc thiện bằng cách đi thăm những người già, chẳng hạn như hàng xóm, họ hàng, những người gặp trong nhà thờ, v.v.

Hôm nay ngẫm nghĩ lại, tôi thấy rằng việc này càng ngày càng dễ, vì tôi chỉ cần đi thăm ... bạn bè là xong.


----------------------------------------------------------------------
Trích trong Tập "Những mẩu chuyện thật ngắn" của JT

(Còn tiếp)

Add comment


Security code
Refresh


Related articles:
Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Sunday, 20 October 2013 19:16 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account