CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Nhật Ký Chị Tôi

Nhật Ký Chị Tôi

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

(Phần 2. Tiếp theo "Đêm Mưa Xưa Thị Nghè")

Phong Vũ

 

Nhật ký chị tôiDũng lui cui trên căn gác xếp của nhà đứa em gái. Những thùng giấy cũ chất chồng theo tường. Bụi bay mờ trắng xuyên qua ánh nắng, rọi vào từ lổ thông hơi bên vách. Dũng lên đây lục lọi trong đống sách vở, giấy má úa vàng của bao nhiêu năm trước. Dũng mong tìm được chút gì còn lại của quãng đời sinh viên, và những năm tháng cũ khi Dũng còn sống nơi quê nhà.

Bên dưới chồng nhật báo, tạp chí mà bìa đã phai mờ, Dũng tìm thấy một thùng giấy có ghi hàng chữ: "đồ vật của anh hai" ...Hàng giây vẫn còn cột chặc, có lẽ từ lâu chưa ai rờ vào. Trong chút xúc động, Dũng tháo giây và mở nắp thùng. Một vài cuốn sách bìa cứng dày, Dũng nhận ra đó là các cuốn sách thơ của Dũng khi xưa, lúc còn đi học và cả khi ở quân trường. Một số ảnh cũ, có tấm chụp Dũng đang đứng dưới gốc cây dương nơi quân trường Nha Trang. Trong thùng vỏn vẹn chỉ có nhiêu thứ đó. Thế mà em Dũng đã cất giữ suốt gần hai mươi năm dài, như một kỷ vật còn lại của anh mình.

Dũng cũng hiểu ra thôi. Một hai năm sau biến cố bảy mươi lăm, gia đình nghĩ rằng Dũng đã mất tích, không biết sống chết ra sao, không có tin tức liên lạc về được.

Những tập thơ được đánh số, và Dũng mở một cuốn ra xem. Đây là tập sao chép những bài thơ Dũng làm lúc đang thụ huấn hai năm ở Nha Trang. Dũng thích thú đọc lại những bài thơ cũ. Những ý nghĩ ngày đó, sao giờ đọc lại Dũng thấy đầy ngây ngô và nhiều lý tưởng về một cuộc sống vẹn toàn. Thơ ở quân trường thì chất đầy lãng mạng của cuộc sống quân ngũ. Nào là...thùy dương cát trắng. Nào là...biển khơi hoa sóng trắng ngần. Hay có chút ít (cải lương) và màu mè như...đêm dài vọng gác nhớ em . Hoặc...đếm sao trời nhớ em...vân vân và vân vân.

Tâm tưởng Dũng như trôi trở lại thời xưa cũ. Ngày còn cha mẹ kính yêu, ngày các em Dũng còn áo trắng tung tăng đến trường. Ngày đất nước còn tự do, hạnh phúc. Ngày Dũng còn gần gủi chị Dũng trong ngôi nhà thơ mộng trên bờ sông. Có tiếng em Dũng gọi xuống nhà ăn cơm. Dũng bần thần đóng sách lại, và theo chiếc thang gỗ tụt xuống nhà.

Buổi tối trời có trăng, gió mát mẻ Dũng cẩm theo cuốn tập thơ, đi ra sân trước ngồi hóng mát cạnh các bụi mai, gốc gồ ghề to lớn. Em Dũng cho biết, khi chị đến nhà đưa thiệp để mời đám cưới. Chị đã kéo em Dũng vào phòng riêng, và đưa lại cuốn thơ này. Chị bảo đây là di tích của Dũng em hãy giữ gìn. Trông chị rất buồn và gầy ốm.
Châm thuốc hút, Dũng ngồi lơ đảng giở từng trang giấy. Đến hết nửa cuốn sách, những trang giấy trắng tiếp nối nằm lặng lẻ. Chợt Dũng thấy sau những khoảng trống, là các trang giấy viết chi chít. Nét chữ lạ, và nghiêng nghiêng như của một thiếu nữ. Ngạc nhiên, Dũng kéo ghế vào sát ngọn đèn ngoài hiên và đọc.

- Ngày tháng....."Dũng đi rồi, vậy là mình lại ở một mình nơi đây. Căn nhà trống vắng vô cùng. Nhất là những lúc đêm về mình không thấy cậu ấy ra vào, ngồi đọc sách, hay trò chuyện nữa. Mình tìm thấy tập thơ này Dũng bỏ quên lại. Mình mở ra xem các bài thơ của cậu ta. Tập thơ còn trống hơn phân nửa. Mình chợt có ý định bắt đầu ghi nhật ký. Nếu sau này Dũng có đọc được, thì cũng như một cách để trò chuyện với cậu. Mình cảm thấy nhớ Dũng , và rất nhớ nửa là khác. Ô hay, sao lại như vậy?"

- Ngày tháng....."Dũng không gởi thơ về như đã hứa. Chắc cậu ta lại vui cảnh lạ đường xa rồi. Mình trông mong từng ngày, nhưng ông đưa thơ vẫn không ghé lại.
Trời lại hay mưa đêm, mình đi học mà thấy lòng buồn buồn. Lúc về, chạy xe ngang đường Nguyễn Huệ, thấy "Queen Bee" lại nhớ Dũng quá. Nhớ đêm chị em mình đi nghe nhạc tại phòng trà đó ". Nhìn đâu cũng nhớ Dũng ..."

-Ngày tháng......" Chiếc Honda lại giở chứng. Mình phải đem nó đi sửa ở tiệm chú Trung đầu hẻm. Tối phải đi học bằng xe buýt. Buổi về trời lại mưa, che dù đi làm mình chợt nhớ Dũng vô cùng. Nhớ những đêm Dũng đi đón mình về. Nhớ trời mưa lạnh lảo hai chị em đi sát nhau. Nhớ những lần mình châm thuốc cho Dũng. Và trời ơi, mình lại nhớ mùi thuốc lá nồng nàn dưới mưa đó. Dũng ơi chị đang nhớ cậu..."

- Ngày tháng......Ôi hôm nay chị vui quá. Nhận một thơ của Dũng. Dữ hôn, bây giờ mới chịu viết cho chị. Lại còn bày đặt tặng chị mấy câu thơ nữa. Để coi thơ viết gì nào:

"Nhớ đêm mưa lướt rì rào
Mình chung bước ướt ngõ vào xóm đêm
Sánh vai chị dáng êm đềm
Hương bay tóc xỏa, tay mềm trong tay"

Ô Dũng, sao lại đặt thơ như vậy. Dũng cầm tay chị là chỉ vì chị đang bị lạnh thôi mà. Đừng suy tưởng vẫn vơ nghe.."

- Ngày tháng.....Nhiều lúc mình suy nghĩ. Tại sao ngày đó Dũng đến ở chung nhà với mình, mà không ở nhà của cha Dũng ở đường Phạm Hồng Thái? Mình đoán có lẽ Dũng không muốn làm mẹ ở dưới tỉnh buồn. Vì cha Dũng đang sống chung với một đàn bà khác ở thành phố. Nhưng hai người đàn bà đó vẫn thuận thảo với nhau. Xưng chị xưng em ngọt ngào mỗi khi gặp gỡ..." Hay lý do nào khác nữa, mà Dũng lại muốn ở gần mình. Mình và Dũng là bà con mà. Dù rằng là bà con rất xa... Mình và cậu ấy biết nhau từ thuở nhỏ.

Những ngày tết, Dũng theo cha mẹ về thăm quê nội. Mình cũng theo ba má về thăm ông bà. trong lúc người lớn ngồi truyện trò thăm hỏi nhau cả buổi, thì mình và Dũng cùng lũ trẻ rủ nhau chơi trò. Dũng luôn bày chuyện để cả bọn cùng chơi. Nhớ có lần , cả đám dẫn nhau lén xuống xuồng của một người cột trên bến sông, và bơi đi. Xuồng ra giữa dòng, và bị nước lớn cuốn đi xa. Báo hại cả bọn hoảng hốt, kêu khóc ầm ỉ , và các cô chú phải bơi thuyền theo vớt cả bọn...Lâu rồi, bao nhiêu năm mình không gặp lại Dũng, cho đến khi cậu ta đi lính, và đến ở nhà mình...

- Ngày tháng....Dũng ơi chị nhớ Dũng. đêm nay trăng lại sáng quá. Trăng chiếu trên mặt nước rừng rực, làm chị không ngủ được.  Ra ngồi sàn nhà phía sau, chị lại nhớ Dũng vô cùng. Nhớ hai chị em mình vẫn thường thức đêm như vầy. Rồi Dũng lại hát ru chị. Dũng hay nói là, ru chị ngủ kẻo sáng mai chị đi làm sẽ mệt. Dũng hát bài chị thích. Và thường thì, chị ngủ lúc nào không biết . Sáng mai thức giấc, thấy mình đã nằm trong phòng đắp chăn đàng hoàng. Chị thấy mắc cở hôm ấy, vì biết Dũng đã bồng chị vào phòng..."

Dũng như muốn hụt hơi vì xúc động. Chẳng lẽ chị ấy lại thương yêu mình đến như thế. Chỉ là hai chị em họ xa, nhưng chị đã đối xử với mình như một người chị đáng kính. Những ngày sống chung một mái nhà, chị đã săn sóc mình chu đáo. Thế mà mình lại rất bội bạc. Thuyên chuyển đi đơn vị nơi khác, mình đã không thơ từ cho chị thường xuyên. Có khi về thành phố, nhưng cũng không ghé thăm chị.

- Ngày tháng...Mấy hôm nay tin tức làm mình lo quá. Và sáng nay đã trở thành sự thật. Những toán quân của phía bên kia đã vào thành phố. Không khí sợ hải, hoảng loạn đã bao trùm mọi người. Lớp học mình bải khóa, trường mình dạy cũng đóng cửa. Mình lo quá, lo cho mình thì ít , mà lo cho các anh mình thì nhiều vì họ đều ở trong quân đội. Và mình lại rất lo cho Dũng. Không biết cậu ấy đang ở đâu, và như thế nào trong tình huống này? Mình có liên lạc về nhà Dũng, nhưng không ai biết Dũng đang ở đâu? Dũng ơi chị lo sợ quá...

- Ngày tháng...Dũng ơi, mọi thứ đã thay đổi. Tất cả đảo lộn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Chị về lại quê một thời gian để xem tình hình ra sao. Dũng ơi, Dũng đang ở đâu? Gởi thư về cho chị biết ! Chị van vái phật trời cho cậu được an lành...

Dũng thấy có vài trang giấy bị xé rách, vài trang chữ nguệch ngoạc và gạch bỏ nhiều đoạn. Dũng đoán có lẽ chị đang ở trong tâm trạng bấn loạn và bất an vì tình hình bên ngoài.

Trên một trang khác, Dũng thấy chị bắt đầu viết trở lại với ngày tháng sau đó vài năm.

- Ngày tháng....Dũng ơi, chị đã mõi mòn chờ đợi. Dũng đã không trở lại thật rồi. Chị trở lại dạy học trên thành phố. Con hẻm Thị Nghè giờ trống vắng hơn trước vì nhiều người đã ra đi. Không biết cậu còn sống hay đã chết, nhưng chị phải báo tin này cho Dũng. Và đừng trách chị tại sao làm thế. Dũng ơi, chị phải đi lấy chồng thôi. Người ấy lớn tuổi hơn chị, nhưng có khả năng đảm bảo tương lai cuộc sống gia đình. Chị không lấy được người mình yêu, nên phải lấy người thương chị. Người ấy muốn đảm bảo cuộc đời chị. Dũng có muốn nói gì với chị, thì tất cả cũng đã trể rồi Dũng ơi ! Đây là giòng nhật ký cuối chị viết cho Dũng. Ngày mai chi đã theo chồng. Đã thuộc về người khác...Từ biệt những đêm trăng trên bờ sông Thị Nghè ngày cũ nhé. Từ biệt đời con gái mộng mơ. Từ biệt Dũng...

Phía sau cuốn sách trống trơn, câm lặng. Không còn giòng chữ nào nữa !

* * *

Mưa bụi lướt thướt bay trên nghĩa trang. Dũng khom người căm bó hoa lay-ơn trắng vào chiếc bình trước ngôi mộ. Những đóa hoa trắng muốt ướt mưa, nhỏ từng giọt dài như lệ trời đất. Dũng tưởng như đó là tà áo dài trắng ướt đẩm mưa, vướng vào bước chân Dũng trong một đêm mưa đi bên chị. Dũng bó gối ngồi trước mộ, lặng nhìn tấm ảnh chị trong khung đá hoa. Bó nhang ngún khói bay mờ mịt vì ướt mưa. Nghĩa trang buổi chiều mưa thật buồn. Hàng cây sao già, lao xao tiếng gió đong đưa. Vài chiếc lá thong thả lìa cành, rơi nhẹ nhàng như mơ xuống bãi cỏ. Dũng nhìn chị thì thầm :

" Chị ơi, Dũng đã về với chị đây rồi. Trong ảnh chị vẫn trẻ nhưng hai mươi năm về trước. Tóc chị vẫn dài, vẫn đen. Đôi mắt chị vẫn nồng nàn, và chiếc răng khểnh của chị vẫn làm duyên khi chị cười với Dũng. Chị em ngày xưa thân ái bao nhiêu hở chị. Chị hãy yên ngũ giấc nghìn đời, không mộng mị vấn vương. Và bài hát mà chị ưa thích, Dũng sẽ hát thầm thì trong lòng, để bên kia chị nghe nhé : "...Lá khô vì đợi chờ. Cũng như đời người mãi âm u. Nơi em về ngày vui không em, nơi em về trời xanh không em. Ta nghe nghìn giọt lệ, rớt xuống thành hồ nước long lanh..."

 

Phong Vũ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Friday, 12 August 2011 17:38 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account