CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Người Con Gái Trong Sương Mù

Người Con Gái Trong Sương Mù

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Phong Vũ

Người Con gái Trong Sương MùTrời tinh mơ huyền hoặc. Sương sớm trắng sữa, nhuốm màu ngà qua con phố còn ngủ vùi. Những hàng cây co ro lạnh như còn váng vất cơn mộng tối qua. Cánh cửa nhà khép hờ, Dũng bước ra sân vươn vai, hít sâu cái không khí chườm lạnh hơi đá đầu đông.
Xẹt một tiếng khô ánh que diêm bùng cháy, nhóm lửa ấm áp hai ngón tay châm thuốc hút. Mùi thơm như đậm đặc, trong cái không khí cô đọng buổi sáng sớm. Và lãng vãng đâu đó, Dũng ngữi mùi hương hoa ngọc lan trong dãy hàng rào.
Dũng thức sớm vì muốn gặp người con gái ấy. Những sáng sớm tờ mờ, nàng đều đặn đi lễ Misa mỗi ngày. Ngôi giáo đường trên đầu con phố, mà lâu rồi Dũng không còn bước vào. Đức tin trong chàng vẫn mạnh. Niềm yêu Chúa vẫn bừng sáng trong lòng. Nhưng Dũng không còn niềm tin nơi con người, những kẻ chủ chiên trong đời.
Dũng ngồi trên chiếc băng đá lạnh lẽo trước sân nhà. Và chờ nàng sẽ xuất hiện từ đầu đường, bên trong chiếc màn sương huyền hoặc bước ra. Đường phố vắng ngắt như tờ. Thỉnh thoảng có một chiếc xe đạp im lặng chạy qua. Người lái cậm cụi đạp, vấn khăn chùm kín cả cổ áo. Cả tiếng reo hàng bánh buổi sớm cũng chưa có. Chỉ có ánh sáng vàng vọt, lờ mờ rọi xuống từ cột đèn đường là chăm chỉ có mặt từ đầu hôm. Cả vùng không gian trắng ngắt, và từ trong vũng trắng ngần ấy, nàng từ tốn bước ra. Chiếc áo dài cũng là một màu trắng lồng lộng.
Dũng đứng lên, gọi khẻ : Nguyên !
Ánh mắt mở to thích thú. Nàng tháo chiếc khăn len quấn cổ và che cả nửa khuôn mặt ra, và nụ cười thật nhẹ nở trên môi. Khuôn mặt nàng vô cùng thánh thiện. Không một chút son phấn nào cả. Da mặt nàng hơi tái vì lạnh, duy cặp môi nhỏ vẫn hồng vì được ấp trong khăn.

Nàng đưa tay vuốt mái tóc ngắn như búp bê. Và những ngón tay gầy, mỏng như những cành huệ trắng muốt trước bàn thờ Đức Mẹ. Dũng khẻ dìu nàng ngồi xuống chiếc băng đá, đã được làm ấm bởi chính chàng. Dũng ấp đôi bàn tay nhỏ bé của nàng vào ngực áo mình, nơi có trái tim đang đập những nhịp luân vũ, vồn vập. Nguyên khẻ tựa người vào vai người yêu. Nàng cảm thấy ấp áp vô cùng. Hơi hướm người đàn ông nồng nàn. Thoang thoảng mùi thuốc lá trong sương. Nguyên cảm thấy an lành và hạnh phúc hơn lúc nào hết. Dù rằng, hôm này là buổi chót hai người gặp nhau. Đến lúc nàng đang quỳ trong nhà thờ, sẽ là lúc Dũng ra đi, về đơn vị. Tuần lễ có bảy ngày, tràn ngập niềm vui với nhau. Dũng về phép sau hơn năm trời vắng mặt. Chiến cuộc đã cầm giữ chàng xa thành phố lâu hơn.
Hè phố lặng thinh, nghe như có tiếng sương nhỏ giọt xuống từ những tàn cây sứ trắng tinh, đứng trầm tư bên hiên. Nguyên thì thầm :

" Chút nửa anh đi rồi. Khi nào thì về lại anh hở? Sắp đến mùa thi, nhưng em sẽ trông thư anh từng ngày. Muốn đọc những câu thơ ngăn ngắn của anh ..."

Dũng nghiêng đầu thì thầm trên mái tóc nàng:

" Sáng đi, thì khoảng chiều anh sẽ đến đơn vị. Khuya nay anh sẽ viết thư cho em. Khi nào về hở? Anh cũng chưa biết được khi nào đâu em. Có thể vài tháng, có thể nửa năm không chừng ..."

"Thế sao năm rồi, anh cũng nói với Nguyên là vài tháng anh về. Nhưng anh đã đi biền biệt đến cả năm ? Em nhớ anh quá anh ơi. Tối nào em cũng đọc kinh cầu Đức Mẹ che chở anh. Sáng nào em cũng đi lễ xin hòa bình mau trở lại, để anh về với em".

Dũng ngẫng đầu nhìn lên cao. Sương vẫn trùm phủ như một lớp voang trắng trên trời đất. Việt Nam đau khổ vì chiến tranh đã quá lâu. Thế hệ trước rồi tiếp nối thế hệ sau. Tình yêu trong chiến tranh là những câu chuyện mơ hồ không đoạn kết. Như trong tiểu thuyết hay phim truyện. Trùng phùngrồi chia ly. Hạnh phúc rồi khổ đau. Những chập chùng ngày tháng của tan vở, của ngậm ngùi. Câu chuyện của mình và Nguyên, liệu có thoát khỏi cái định mệnh khắt khe ấy hay không?
Cha mẹ Nguyên mất sớm, nàng sống với người chị gái thân yêu. Nhà nàng nằm trong một ngõ hẻm nhỏ cách nhà chàng khoảng gần dặm đường. Mỗi sáng đi lễ, nàng đều đạp xe ngang nhà Dũng. Duy chỉ tuần nay, nàng đi bộ vì có Dũng ngồi đợi mỗi sáng. Nguyên luôn mặc áo dài trắng khi đi lễ, và khi đến trường cũng thế. Hình như Dũng ít khi thấy nàng mặc màu áo khác.
Đêm hôm qua, Dũng đến chở nàng đi chơi. Hai người đưa nhau vào một quán cà phê nằm cạnh bờ sông. Họ ngồi bên nhau trong một góc vườn, nơi có ánh đèn tím mờ nhạt, và những tiếng nhạc êm ái phát ra từ các chiếc loa, dấu trong các bụi cây. Như thường lệ, Dũng uống cà phê sửa, và Nguyên luôn là cốc cam tươi. Nguyên đã khóc âm thầm khi nghe một bảng nhạc, bài Không Tên số 4 của Vũ Thành An. Bài hát thật buồn, với lời như sau ...Khóc cho vơi, đi những cuộc tình. ..Đời con gái cũng cần dĩ vãng, mà em tôi chỉ còn tương lai. Mai về sau nước mắt có cạn ..." Khi Dũng quay lại nhìn nàng, thì nước mắt Nguyên đã ràn rụa chảy. Chàng ngậm ngùi lấy khăn thấm lệ cho nàng. Dũng biết, cuộc đời của Nguyên sầu nhiều hơn vui. Kiếp mồ côi, lẽ loi từ nhỏ. Chị nàng đi làm, nuôi em gái mình đi học đến hết Trung học. Rồi mai sẽ ra sao, nào ai biết được? Tâm sự buồn, khiến Nguyên ít nói. Nàng hầu như chỉ lắng nghe Dũng khi nói chuyện. Dũng yêu lắm ánh mắt nàng . To đen lay láy, và ngơ ngác như im lặng, chịu đựng số phận của cuộc đời.
Riêng Dũng thì khác hẳn. Gia đình chàng thuộc hàng khá giả trong thành phố . Cha chàng là một công chức cao cấp. Và mẹ là một người đàn bà đảm đang, quán xuyến công việc trong ngoài xã hội. Dũng quen Nguyên trong những năm còn đi học. Khi ấy Nguyên là bạn của Hương, cô em gái út của Dũng. Nguyên thường đến nhà chơi với em chàng, và hình như khi ấy Dũng chỉ xem Nguyên như một cô bé gái nhỏ nhắn mà thôi. Nguyên cũng bắt chước Hương, gọi Dũng là anh Hai một cách ngây thơ, hiền lành.
Có những đêm trăng sáng, bọn anh em Dũng và bạn bè hay kéo nhau lên sân thượng chơi, ca hát đàn đúm đến khuya. Dũng thấy cô bé Nguyên hay ngồi ở một góc sân. Gương mặt buồn buồn nhìn mọi người vui đùa. Thỉnh thoảng cô bé cũng cười với chúng bạn, nhưng nụ cười hình như có cái gì đó rất xa xôi, cô lẽ. Thấy thế Dũng hay đến bắt chuyện với Nguyên, đùa cợt để Nguyên vui. Nhiều năm như thế, vào một đêm kia khi cả bọn cùng liên hoan để tiễn Dũng ngày mai lên đường nhập ngủ vì lệnh tổng động viên, thì Nguyên - giờ đã là một thiếu nữ của những năm cuối trung học, cũng ngồi im lặng ở một góc sân, và nhìn xuống con đường lờ mờ ánh đèn bên dưới kia. Nguyên đến bên nàng và hỏi :

"Nguyên ngồi làm gì ở đây, và nhìn gì dưới kia thế? ".

Nguyên ngước đầu nhìn Dũng, ánh mắt chợt dạn dĩ và lóng lánh ngấn nước :

" Nguyên nhìn con đường dưới kia để khi nào anh Hai về phép, thì Nguyên sẽ là người đầu tiên thấy... anh trở lại.".

Dũng chợt nhận ra, nàng đã bỏ chữ anh Hai trong mấy lời nói cuối câu. Một chút bàng hoàng, một chút lạ lùng, và một chút thích thú khiến Dũng buông lời:

" Anh Dũng đi rồi, sẽ nhớ cô em gái Nguyên. Nhớ học giỏi, mau lớn, rồi anh Dũng ..."

Anh không nói trọn câu, vì chàng chợt thấy lòng mình như ngây ngất một nổi gì đó.

Dũng thụ huấn hai năm ở vùng thùy dương cát trắng Nha Trang. Ngày ngày giữa những giờ học, Dũng lại ngồi cặm cụi viết thư cho gia đình, và cho Nguyên. Tình cảm con tim của hai người đã dần bộc lộ qua những cánh thư thứ hai, thứ ba...Dũng nói về những đêm thực tập hải hành trên biển. Màu nước đem thẩm, lóng lánh ánh trăng ngà và ánh đèn đỏ rù rì trong phòng lái, hay trên đài chỉ huy.Thư Nguyên nói về những ngày đi học. Thơ thẩn một mình trong giờ chơi, ngoài hàng cây bả đậu. Lén bạn đọc thư, và viết hồi âm cho một người nơi xa xôi. Hai người nói đến những nỗi nhớ nhung về một ai đó ...và những ước mộng sau này. Tuy chưa hẳn nói tiếng yêu nhau, nhưng thư hai người cứ mọc cánh, theo nhau bay đến mỗi tuần.

Ra trường, Dũng đi phép về thăm nhà trước khi trình diện đơn vị mới. Mẹ chàng vui mừng làm những bửa cơm thịnh soạn để đải con mình. Em trai chàng cũng nghĩ học, trở lại từ chủng viện để chơi với anh mình. Và những đêm gió mát, sân thượng lại ấm cúng với tiếng cười đùa của lũ bạn. Đêm cuối, khi cuộc vui đã tàn. Mọi người lần lượt xuống lầu ra về, thì Dũng nhìn thấy Nguyên vẫn còn ngồi lại trong cái góc tối quen thuộc. Gió thổi tóc em rối lòa xòa, Nguyên ngồi dựa vào bức tường, hai tay bó gối nhìn mông lung xuống đường. Dũng đến phía sau, đặt nhẹ tay lên vai Nguyên. Người con gái chợt rùn mình, xoay lại ngước nhìn. Dưới bóng trăng, ánh mắt Nguyên lung linh, phãn chiếu ngấn nước mắt. Dũng chợt thấy ân hận. Từ lúc về phép đến giờ, hai người chưa gặp riêng nhau lần nào. Dũng cứ mãi bận bịu với gia đình, với lũ bạn, trong khi Nguyên cứ mãi trông ngóng một lần được ngồi một mình bên Dũng. Chàng âu yếm hỏi:

" Nguyên làm gì mà ngồi mãi nơi đây?".

Nguyên dịu dàng nhìn anh, giọng run run:

" Em không muốn đêm nay tàn. Em muốn được thấy anh còn mãi nơi này".

Dũng hơi ngạc nhiên vì sự bạo dạn của Nguyên. Tuy nhiên hai người đã gần như thú thật tình cảm của mình trong nhiều lá thư trao đổi rồi. Dũng ngồi xuống sát bên Nguyên, xúc động khẻ nắm nhẹ tay nàng. Bàn tay em run rẩy, nhưng thật ấm áp và êm mượt. Dũng nhìn sâu vào mắt nàng:

"A nh sẽ nơi đây mãi mãi. Nguyên không nhận ra tình cảm của anh thế nào với em sao?"

Nguyên nói bằng giọng đứt quãng:

"Em...biết. Nhưng em vẫn lo âu, vì rồi đây anh lại ra đi."

"Anh đi , nhưng rồi anh sẽ về với em mà "

"Từ ngày mai, không biết em sẽ ra sao khi vắng anh. Đến chơi với Hương, lên sân này thì sẽ nhớ anh lắm. Mà không đến, thì lại trống vắng vô cùng ".

" Không có anh nơi này, em lên đây và nhìn xuống đường làm gì ?"

"Bởi vì khi anh về, sẽ đi ngang con đường đó, và em sẽ thấy anh trước nhất" .

"Thế, nếu anh không về nữa?"

Giọng người con gái như hốt hoảng:

"Thì thì...em có phải hóa đá, như trong chuyện nàng Tô Thị hay không?"

"Chắc không thật đâu! Nhưng em hãy đến chơi với em gái anh nhé. Và khi nhớ nhau thì lên khoảng sân này, nơi góc khuất này, vì nơi đây chúng mình đã ,,,hôn nhau lần đầu ."

Nguyên giật mình định đứng dậy, nét mặt ửng đỏ. Nhưng Dũng đã ôm sát nàng vào lòng, và đặt lên môi Nguyên một nụ hôn dài. Dũng cảm thấy hơi thở nàng đứt quảng, rồi lại dồn dập thở mạnh. Thân thể Nguyên mềm nhũn trong vòng tay Dũng. Môi nàng thật ấm, ngọt ngào, thoang thoảng mùi thơm con gái trinh nguyên. Bên góc tường, nhành hoa Quỳnh cũng đang rựng nở, tỏa mùi trầm hương ngan ngát. Những cánh hoa trắng muốt, mở rộng, ửng vàng nhụy tinh khôi ...

Về đơn vị mới, một căn cứ tuần thám và tiếp vận ở Bình Thủy. Dũng bắt đầu cuộc đời sông nước miệt mài. Những tối hành quân, tàu chạy qua các kinh rạch tối đen. Những ánh đèn dầu leo lét trong các xóm nhỏ, như một dấu hiệu của sự an toàn. Chỉ những lúc băng ngang những khúc đồng ngút ngàn, hay các cánh vườn rậm rạp, tàn cây chen lẫn ra mặt sông. Đom đóm lấp lánh dày đặc hai bên bờ, cũng là những nơi mà tai họa khốc liệt có thể đang chờ đợi. Đặc công đánh tàu có thể đã chuẩn bị từ ban chiều. Họ có thể cắm sẳn một bó nhang trên bờ kinh bên kia, và bên bờ bên này đào hầm ngầm, đặt súng đại bác không giật, nhắm sẳn vào bó nhang. Chờ khi đến đến tối đen, bó nhang được thắp đỏ. Tiếng máy tàu chạy gần đến. Khi đốm nhang đỏ vụt biến mất vì tàu che ngang, thì súng sẽ lập tức khai hỏa. Hay chúng đánh mìn trôi, bằng cách cột quả thủy lôi vào một đầu giây thừng, và đầu dây bên kia là một trái dừa khô. Dây được căn ngang trên mặt sông, và trời tối khi tàu chạy đến sẽ vướng vào dây, lôi quả thủy lôi tấp vào bên hông tàu. Dũng đã nhìn thấy những chiếc tàu bị mìn, gập lại như một chữ V sắt khổng lồ ...
Chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những lần về thăm nhà của Dũng càng thưa vắng. Nhưng những lần gặp nhau ít ỏi đó, cũng là những lần đắm đuối của đôi tình nhân thiếu vắng nhau. Những lần đi chơi, trời mưa, Nguyên thường đùa - chúng mình như Ngưu Lang Chức Nữ. Tháng bảy mới được gặp nhau nhờ đàn ô thước và trời đất khóc sụt sùi vì thương cảm.

Thân thể Nguyên nóng ấm trong vòng tay. Hai người ngồi ôm nhau và yên lặng nhìn màn sương bắt đầu mỏng dần. Những hàng cây sao bên kia đường đã bắt đầu ló dạng. Thỉnh thoảng các quang gánh, của các người đi bán quà bánh sớm đã kẻo kịt đi ngang. Có tiếng rao "bánh mì mới ra lò nóng hổi đây" quen thuộc, đã vang vang trong ngõ hẻm. Nhìn đồng hồ, Dũng dìu Nguyên đứng dậy. Quấn lại chiếc khăn vào cổ nàng, Dũng nói :

"Anh sẽ đi với em đến nhà thờ. Gần nhau thêm chút nữa, rồi sau đó anh sẽ lên đường". Nguyên hốt hoảng, giọng nàng thảng thốt :

"Trời chưa sáng hẳn mà anh. Khoan hẳn đi nghe anh. Em chưa muốn xa anh đâu ".

Dũng dìu Nguyên bước. Nàng ngã đầu vào vai chàng, nhắm nghiền mắt. Lệ nàng lại chảy, khiến Dũng xót xa cả lòng. Những gốc bạch đàn trong sân nhà thờ hiện lờ mờ trong sương sớm. Ánh đèn sáng hắt ra từ cửa nhà thờ. Có tiếng cầu kinh vang vang, rầm rì vọng ra. Hai người dừng lại bên một gốc cây to. Dũng ghì Nguyên trong tay. Chàng muốn giây phút này sẽ kéo sài mãi mãi. Gương mặt Nguyên héo hắt, nước mắt nhạt nhòa đẩm cả vào tóc. Dũng khẻ nói :

"Thôi em vào nhà thờ đi. Dăm tháng nữa anh sẽ về. Và khi ấy chúng mình sẽ..."

Dũng kịp dừng lại, không nói hết ý nghĩ của mình về chuyện sẽ xin cưới Nguyên. Nguyên trong giây phút đầy xúc động, không hiểu hết lời Dũng. Nàng tấm tức khóc. Dũng buông tay Nguyên, bước đi vài bước và quay lại vẫy. Nguyên lủi thủi bước và vẫy tay. Sương vẫn trắng xóa. Dáng Nguyên lặng lẽ, vạt áo dài trắng dìu dịu bay theo bước chân. Dũng lặng nhìn theo, bóng trắng ấy dần dần chìm khuất vào màu trắng đục của đất trời ...

                                                                                                                           *    *    *

Chiếc băng đá vẫn còn đây. Cội ngọc lan đã biến mất. Vòng hàng rào sắt đã xiêu vẹo và đầy sét rĩ. Ngôi nhà cửa đóng im lìm, tối đen không ánh đèn. Dũng đứng im lặng nhìn cảnh vật chung quanh. Hai mươi năm rồi, chàng mới trở lại nơi này. Buổi sáng sớm không còn yên tỉnh, ngái ngủ như khi xưa nữa. Mà nó đã rộn rịp những hàng gánh, mọi người như tranh nhau sống. Dũng ngồi đó hàng giờ, như chờ đợi một bóng dáng xưa cũ, của năm nào trong qua khứ.
Dũng bước ra cổng, chàng không vào vì ngôi nhà thân yêu ngày xưa đã vào tay người khác. Sương vẫn trắng như thuở nào vào mùa đông này. Bước đến ngôi nhà thờ cũ kỹ, vẫn còn đứng lừng lững cùng tuế nguyệt. Các gốc bạch đàn trăm năm như đã già nua, rũ rượi hơn. Trong sương mờ, Dũng thấy chiếc gốc cây cổ thụ nơi chàng đã chia tay Nguyên năm nào, và cũng là lần cuối cùng hai người gặp nhau.

Lần đó, về đến đơn vị được vài tháng thì cuộc bể dâu đã thay đổi tất cả. Đêm cuối tháng tư, Dũng theo đơn vị di tãn ra biển rồi sau đó xa rời đất nước sau khi Sài Gòn thất thủ.
Những năm dài sống đời tha phương, sau khi đã liên lạc được với gia đình. Dũng đã cố mọi cách thăm hỏi, dò la tin tức của chị em Nguyên. Nhưng vô vọng, cô gái út của chàng cũng không biết Nguyên giờ ra sao, và đang ở nơi đâu? Sau cùng trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng, Dũng đã trở lại quê hương để cải táng mộ cha chàng, người đã mất trong trại tù cải tạo. Dũng đã đi cùng khắp nơi để tìm kiếm Nguyên, nhưng người vẫn như bóng chim tăm cá...Có nguồn tin nói rằng, nàng đã theo chị vượt biên ra đi sau năm bảy mươi lăm. Cũng có người nói nàng đã có chồng và về quê ở. Dũng tìm đến tận nơi, nhưng nguồn tin vẫn là những huyền hoặc, mơ hồ ... Những chiều còn lại, Dũng hay ra ngồi cạnh bờ sông cái, gió thổi lồng lộng. Dũng nhìn miên man qua bờ sông xa mờ, ôm đầu thầm nghĩ:

Nguyên ơi! Không biết em còn nhớ câu chuyện hóa đá hay không? Nhưng anh nghĩ rằng chắc trái tim em và cả anh nữa, cũng đã hóa thạch vì chúng ta không còn thấy nhau. Và trái tim con người cũng có thể đã hóa đá, trở thành vô cảm vì hoàn cảnh nghiệt ngã của cuộc đời chung quanh.

Có chăng hai mươi năm trước, từ buổi sáng chia tay ấy. Sương mù vẫn trắng tinh, trời đất miên man. Chàng đã đợi nàng đến, và từ trong sương mù em bước ra, trong tà áo dài tinh khôi, huyễn hoặc. Và khi vẫy tay chào nhau, nàng đã bước chìm vào sương mù, dày đặc, bâng khuâng, và thiên thu không còn gặp lại nhau sao?

Phong Vũ

(trích trong "Trên Bến Sông Đất Cũ")

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Tuesday, 09 August 2011 18:37 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account