CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi Một ngày trong năm tưởng nhớ Mẹ Mother's Day 14/5 - Bích Huyền

Một ngày trong năm tưởng nhớ Mẹ Mother's Day 14/5 - Bích Huyền

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Mùa Xuân đến với đất trời là mùa tươi đẹp nhất trong năm nhưng mùa xuân đến với Mẹ thì sao ?

Đã có bao nhiêu thơ ca ca ngợi về người mẹ, từ ngàn xưa cho đến ngày nay và mãi mãi mai sau, viết về mẹ vẫn là vô cùng.

Cho dù ở đâu, bất cứ một xứ sở, xã hội nào, văn minh hay lạc hậu, người Mẹ cũng vẫn là thần tượng vĩ đại nhất của con người. Mẹ là người sáng tạo ra nhân loại, ban phát tình yêu, ân sủng cho con người.

 

Khi con biết ăn

Mẹ là người mới cho con muỗng cháo

Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu

Mẹ là người thức hát ru con

Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn

Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc

 

Nếu có một vòng trái đất

Người mong con mòn mỏi vẫn không ai ngoài  Mẹ

Mẹ!

Tiếng gọi Mẹ mà khi bập bẹ

Đến lúc trưởng thành con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu

Mẹ, có nghĩa là bắt đầu

Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc …

 

Mẹ, có nghĩa là mãi mãi

Là không cho đi không đòi lại bao giờ

 

(Khuyết danh)

 

 

Mẹ bao giờ cũng nhận về mình những nỗi bất hạnh, sự đau khổ, điều oan nghiệt và bất công có khi do chính những  người con của mẹ gây nên.

Thiên chức làm mẹ từ nghìn xưa là niềm tự hào cao cả, kiêu hãnh và vinh quang mà mẹ cảm thấy hạnh phúc.

Niềm sung sướng hạnh phúc nhất của mẹ phải chăng là cái khoảnh khắc nghe thấy tiếng khóc đầu tiên của đứa con vừa chào đời,  thấy gương mặt con  với cái nhìn đầu tiênMẹ quên cả sự đau đớn thể xác chỉ còn biết đứa con yêu, một thiên thần bé bỏng…

Mẹ nuôi con không kể nhọc nhằn bao ngày tháng

Mùa xuân đến với trần gian tươi đẹp nhưng mùa xuân mỗi lần đến với mẹ là mỗi lần tóc mẹ, mắt mẹ lại nhạt phai…

 

Con lớn lên rồi rời xa tay mẹ

Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con

Khi vấp ngã con gọi “Mẹ ơi” rất khẽ

Đỡ con lên, mẹ hỏi “có đau không?”

 

Lòng mẹ ấm, lòng mẹ thơm, lòng mẹ là nơi an toàn nhất cho con trú ngụ. Bao nhiêu tiếng cười, nước mắt rơi mà vẫn không đầy, không vơi.

Bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu nỗi âu lo mẹ chịu để con có niềm vui , mỗi lần ngồi bên mẹ , con như được ngồi trong vùng kỷ niệm , nguyên vẹn, yêu thương tràn đầy.

 

Con tập  làm thơ từ năm lớp 9

Bởi tự bao giờ quen tiếng mẹ ru

Yêu tiếng quê hương ngọt ngào giọng mẹ

Với tiếng ru êm đềm : Gió mùa thu…

***

Nếu mẹ bỗng tan thành ánh trăng

Thì con ơi, con hãy là đồng lúa

Ánh trăng mơn man đồng lúa rì rào

Mẹ con mình cùng hát

Những bài ca không lời đẫm hương

Nếu mẹ bỗng biến thành đồng cỏ

Thì con ơi, con hãy là một con bê con

Đồng cỏ mẹ mênh mông tơ non

Cho con tha hồ ăn, tha hồ bay nhảy

 

Nếu mẹ bỗng chảy thành dòng sông

Thì con ơi, con hãy là ánh sáng

Bởi những dòng sông trong đêm buồn lắm

Mẹ sợ những con thuyền nằm ngủ không yên

 

Nếu mẹ bỗng hóa thành cánh buồm

Thì con ơi, con hãy là ngọn gió

Mẹ con mình đi khắp bốn phương

Thấm hết bao mặn mòi, ngọt mát của nhân gian

 

Nếu mẹ là..nếu… mẹ là…

Thôi mẹ ơi, mẹ đừng là gì nữa

Con muốn mẹ là Mẹ mãi thôi

Để con được ngồi trong hai vòng tay mát êm của mẹ…

(Khuyết danh)

 

Chúc các bạn ngày lễ ấm áp trong mái ấm gia đình.

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account