CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Câu chuyện "Cô Bán Quán Cà Phê Phố Núi"

Câu chuyện "Cô Bán Quán Cà Phê Phố Núi"

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

 
Lời giới thiệu của tác giả:
 
Sau khi thưởng thức bài nhạc
                   
Cà Phê Phố Núi phiên bản 2 : https://www.youtube.com/watch?v=22Fo3QBfMDo
 
có thính giả / độc giả hỏi thăm, muốn biết chuyện tình cảm của Cô Bán Quán Cà Phê Phố Núi diễn tiến tới đâu. Người viết xin tường thuật trong những đoạn kế tiếp của câu chuyện, kèm sau đoạn 1 chép lại ở đây, để tiện theo dõi.

alt
1.
Chuyến bay đêm hạ cánh xuống phi trường Pleiku vào lúc tinh sương.  Một xe di chuyển, đưa anh vào phố, lần đầu anh đặt chân tới. Trời mờ sáng.  Thành phố còn ngái ngủ. Anh với ba lô trên vai, cây đàn nơi tay, bước chậm một mình trên phố lạ.  Gió núi và sương mù.  Anh thèm có một ly cà phê đậm.
 
Trời sáng rõ hơn.  Phố núi cũng chuyển mình thức dậy.  Thoáng trong gió, có hương cà phê thơm.  Anh ghé vào một quán nhỏ.  Cô bán quán trẻ, khoảng mười tám đôi mươi, mời chào anh như người đã thân quen từ lâu. Cô hàng “má đỏ môi hồng” đẹp như lời thơ của một thi sĩ trong bài ca “Còn Một Chút Gì Để Nhớ”.
Rồi anh trở lại Pleiku nhiều lần, và anh đã yêu nàng. Nhưng cuộc tình “tay tư”.  Một anh sinh viên nghèo.  Một ông thầu khoán giầu có, bốn mươi tuổi, góa vợ, có hai con.  Và anh là một nghệ sĩ lang thang, cũng nghèo.  Tất cả đều thương mến, yêu nàng.  Chuyện tình cuối cùng sẽ về đâu? Ta chờ xem…
                                                           
2.
Bà mẹ của cô bán quán Cà Phê Phố Núi khuyên nàng: Con à, Mẹ nghĩ con nên nhận lời ông thầu khoán đi. Con gái chỉ có một thời. Ông ấy tử tế với nhà mình, lại giàu có. Con có chỗ nương tựa sau này, suốt cuộc đời khỏi vất vả thức khuya dậy sớm lo hàng quán.
Cô chỉ im lặng, không nói gì.  Cô 19 tuổi. Ông thầu khoán lại có một cậu con trai 18 và một cô con gái 16.  Cậu con trai cũng hay ra quán uống cà phê.  Tuy kém nàng một tuổi, không nói ra nhưng cậu cũng tỏ ra rất có cảm tình với nàng. Chưa đến mực độ để nói là đã yêu nàng. Mỗi lần dùng cà phê hay điểm tâm, cậu để “tiền bo” rất hậu.  Còn cô con gái ông thầu khoán nhất định chống đối cha.  Cô không muốn phải gọi nàng bằng Dì, vì nàng chỉ hơn cô 3 tuổi. Cô lại thương mẹ, không muốn ai chiếm chỗ mẹ của mình, dù bà đã mất đi.
 
Vài cô bạn của nàng, cũng là bạn với anh sinh viên trẻ tuổi, khuyên nàng nên chọn anh sinh viên.  Họ nói anh ấy chăm chỉ học hành, sau này có thể đậu Tiến Sĩ.  Khi công thành danh toại, anh sẽ cùng nàng hát bài ca “Trăng Sáng Vườn Chè”.  Ý tưởng về tương lai thật thơ mộng.  Nàng cũng biết tính tình anh sinh viên, hồi học trung học cấp 1 cùng anh, trước khi nàng phải bỏ học, lo quán cà phê vì sanh kế cho cả gia đình đông anh em. Nàng nhận thấy anh sinh viên này hiền và có nhân cách thật tốt.
 
Anh nghệ sĩ thì đàn hay và hát cũng hay.  Anh nghèo nhưng tỏ ra thương mến nàng hết sức.  Nàng lại thích ca hát.  Vài đêm khi mới chớm khuya, quán vắng khách, anh đã đệm đàn cho nàng hát những bài tình ca.  Đôi khi anh còn song ca, ca bè với nàng.  Mẹ nàng tỏ ra không đồng ý, bà khó chịu, e ngại chuyện tình cảm của cô con gái với anh nghệ sĩ nghèo này sẽ tiến xa hơn.
 
                                                           
3.
 
Nàng phân vân, nhiều đêm không ngủ, không biết chọn hướng đi tình cảm về ai.  Một hôm nàng đem tâm sự, hỏi ý kiến Ông Thầy, lúc trước dạy Việt Văn cho nàng. Nàng kính mến ông như một người cha. Ông Thầy nay đã về hưu. Nàng giãi bày: Con ước muốn có một người bạn đời chỉ khá giả bằng một phần của ông Phú thầu khoán. Nhưng lại trẻ tuổi, hiền lành và có tương lai như anh bạn sinh viên.  Một người chỉ cần có một phần biết đàn, biết hát, yêu âm nhạc, biết đệm đàn như anh nghệ sĩ để đôi khi cùng con ca hát.
 
Ông Thày nghe nàng nói, suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi khuyên nhủ: Thày biết con đang phân vân, khó quyết định.  Nhưng muốn nhiều thì có thể sẽ đau khổ nhiều, con ơi.  Đức Phật đã giảng dạy trong Tứ Khổ Đế là muốn mà không có được là một nỗi khổ. Dù có được rồi mà không giữ được cũng lại khổ nữa…  Con còn trẻ, thày chỉ khuyên con hãy thư thả, chờ một vài tháng, hay có thể một hai năm, xem con thực lòng yêu thương ai.  Lắng nghe ý kiến mọi người thân của con, nhưng chính con phải quyết định tương lai đời mình.  Sau này con sẽ không có gì phải hối tiếc
 
Nàng đem chuyện Thày khuyên nói với một cô bạn cùng lớp ngày xưa.  Cô bạn nói: Thầy mình khuyên triết lý nhưng “huề vốn”.
 
                                                                       
4.
 
Chuyện tình cảm của Cô bán quán Cà Phê Phố Núi càng phức tạp thêm khi một người nữa ái mộ nàng.  Có thể vì nàng đẹp, dịu hiền, ăn nói dễ thương làm nhiều người yêu mến.  Số là có thêm một thày thuốc trẻ, 28 tuổi, mới ra trường 2 năm, đang có phòng mạch tại Sàigòn. Anh nhà giàu, cha có cổ phần lớn trong một đồn điền cà phê tại Cao nguyên.  Người cha nay đã nhiều tuổi, nên từ từ giao trách nhiệm cho con.  Anh thày thuốc trẻ này, mỗi tháng dành một cuối tuần lên phố núi, kiểm soát việc quản lý đồn điền, trả lương cho nhân viên và công nhân.  Buổi sáng, buổi chiều những ngày cuối tuần ở đây anh hay lại dùng cà phê tại quán của nàng. Rồi anh thật sự cảm mến nàng.  Một vài nhân viên thân tín trong đồn điền cà phê báo cáo với mẹ anh.  Bà mạnh mẽ phản đối, ngăn cản.  Bà có vài người bạn thân, họ có con gái đẹp và học hành giỏi.  Bà đang kén chọn người mà bà cho là xứng đáng với cậu con trai, về học lực, về gia thế môn đăng hộ đối.  Tranh thủ thời gian và muốn dành chiến thắng đối với những người khác, anh thày thuốc trẻ đã cầu hôn cùng cô hàng.  Một lần anh nói với nàng: Dù Mẹ anh chống đối, anh vẫn thật lòng yêu em, muốn cùng em chung sống trọn đời.  Bây giờ khác với thời xa xưa. Không người bạn nào của anh lại chịu nghe lời cha mẹ, lấy một người mình không yêu. Hay là chúng mình cứ làm hôn thú, rồi sống chung, không cần lễ hỏi lễ cưới gì cả.  Khi mình có con, Ba Mẹ anh sẽ chấp nhận vì có cháu nội để bế bồng.
 
Nàng cảm động nhưng chưa nhận lời.  Anh thày lang này có nhiều tiêu chuẩn cao. Anh nhà giàu, có địa vị, “chân chỉ hạt bột”.  Nhưng anh hơi thấp, không đẹp trai. Anh chăm chỉ lo làm giàu thêm, lo sao cho phòng mạch đông khách.  Anh lại không biết đàn hát gì, điều mà nàng hằng mong có ở nơi một người tình, một người chồng.  Một cô bạn thân của nàng khuyên:  Ta như mi, nhận lời anh chàng này đi. Về nhà mi cho đi học đàn, học hát mấy hồi. Cô bạn chọc nàng thêm: Mỗi ngày, mi bắt tập hát Karaoke với mi, rồi sẽ khá.
 
                                                                       
5.
 
Thưa quý bạn đọc, đến đây xin nói về một câu chuyện bên lề.  Một người “bạn văn” của người viết có lần nói:  Mỗi người viết văn, viết truyện là “một ông Trời con”, “một Thượng Đế nhỏ”. Muốn cho nhân vật trong truyện của mình hạnh phúc hay đau khổ, giàu sang hay nghèo hèn, xấu hay đẹp, sống lâu hay chết yểu, làm quan to chức trọng hay làm phó thường dân… đều được cả.  Ông bạn còn bàn thêm: Nếu muốn bạn đọc nhớ lâu câu chuyện, đọc xong ban đêm khó ngủ thì hãy viết drama, bi thảm.  Nếu muốn bạn đọc ngủ ngon nhưng dễ quên câu chuyện thì viết truyện có Happy Ending, có hậu. Ông bạn còn dọa: Có một nhà văn khi chết đi, xuống âm phủ, bị hồn ma những nhân vật của mình tố khổ.  Người nói “Sao ông để cho đời tôi khổ thế”.  Người khác: “Sao ông bắt tôi chết sớm khi đang thành công”.  Một hồn ma khác: “Sao ông nỡ nào chia lìa tôi với người tôi yêu…”
 
Thưa quý độc giả, đến giờ phút này Cô Bán Quán Cà Phê Cao Nguyên vẫn chưa quyết định kết duyên cùng ai trong “cuộc tình tay 5”.  Cậu con trai ông thầu khoán đã không được Cô chú ý ngay từ đầu vì kém tuổi, cô cho là còn “baby”. Hình như các cô gái thường trưởng thành về suy tư và về thể chất sớm hơn những cậu con trai cùng tuổi. Quán Cà Phê của Cô ngày càng đông khách.  Cà Phê cô pha càng đậm đà, càng ngon. Người viết xin ngưng câu chuyện tại đây.  Trang trọng mời mỗi độc giả tham gia, thử nghiệm làm “một ông Trời con”, “một Thượng Đế nhỏ”, cho cô bán quán này kết duyên cùng ai, trong 4 người đang ái mộ nàng.  Mong quý độc giả cho cô bán quán này một cuộc tình duyên thơ mộng, hạnh phúc, bền lâu. Chúc quý độc giả ngủ ngon đêm nay.
 
trần văn khang (kp)

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account