CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Quê Hương Biển, Cá Và Người

Biển, Cá Và Người

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

alt

Đứng sững nhìn rừng cá chết nằm phơi,

Lửa uất hận nung mắt người rát bỏng.

Dãy thuyền gỗ kẹt trên bờ lóng ngóng,

Đoàn ngư dân tuyệt vọng ngước nhìn trời.

Đã mấy chục năm rồi,

Biển đã biến thành nơi chứa xác.

Với chế độ bạo tàn độc ác,

Đến trùng dương cũng tan tác tả tơi.

                        x

                   x        x

Biển ngày xưa vốn là chốn vui chơi,

Nhưng từ buổi đổi đời đau thương đó,

Khi dân phải trốn chạy làn sóng đỏ,

Đã thành nơi máu lệ đổ tuôn dòng.

Tháng Tư đen, bao bất hạnh chất chồng,

Ách nô lệ đã tròng lên nước Việt.

Giặc Cộng giở trò trả thù khốc liệt,

Bao anh hùng gặp cái chết không may.

Vì tự do nên chấp nhận lưu đày,

Toàn dân Việt đêm ngày lo vượt biển.

Triệu người dấn thân vào nơi nguy biến,

Có mấy phần được đến bến bình an.

Nào biên phòng, nào hải tặc Thái lan,

Cái chết vẫn tham lam đeo từng bước.

Đem tính mạng trả treo cùng sóng nước,

Đáy biển đen chôn ước nguyện không thành.

                        x

                   x        x

Biển ngày nay vẫn đậm máu dân lành,

Dù súng đạn chiến tranh không còn nữa.

Đất nước khổ hơn cả thời khói lửa,

Dân mỏi mòn đợi mãi chữ tự do.

Sống phập phồng trong hốt hoảng âu lo,

Vì lũ Vẹm luôn bày trò đốn mạt.

Với Tàu Cộng, chúng khom lưng hèn nhát,

Nhưng hung hăng tàn ác với dân mình.

Những ngư dân, vì sinh kế gia đình,

Phải hứng chịu khổ hình trên sóng cả.

Thuyền bè Chệt, chúng gọi là "tàu lạ",

Giết dân lành, giành cá, lấn biển khơi.

Chúng thông đồng rải chất độc khắp nơi,

Sau chim cá, đến con người bị diệt.

Của độc hại, ai ai mà chẳng biết,

Nhưng đói đành liều chết nuốt qua cơn.

                        x

                   x        x

Biển ngày mai rồi sẽ thảm thê hơn,

Khi dân Việt chịu thêm hờn mất nước,

Khi mảnh đất của tổ tiên ngày trước

Lọt vào tay bầy xâm lược Bắc phương.

Dân giờ đây đã đến lúc cùng đường,

Mất căn cước, quê hương cùng ngôn ngữ,

Mất luôn cả mấy ngàn năm lịch sử,

Trên đất nhà, làm lữ khách lưu vong.

Trong đau buồn, ngày ngày hướng biển Đông,

Thân nhiễm độc, ngóng trông giờ giải thoát,

Ôm bệnh hoạn, tật nguyền cùng đói khát,

Bất lực nhìn Tàu phá nát non sông.

Tự do không và tổ quốc cũng không,

Kẻ mất nước chợt đau lòng nhận thấy,

Đường giải thoát, sống chết gì cũng vậy,

Cuối cùng rồi chỉ còn đáy biển sâu.

Sau này ai có hỏi: - Nước anh đâu?

Kẻ sống sót đành cúi đầu lặng lẽ,

Thương khóc chốn xưa kia là quê mẹ,

Nay xót xa thành tỉnh lẻ của Tàu.

Nếu hỏi dồn : - Thế dân Việt anh đâu?

Sẽ được chỉ về biển sâu trước mặt,

Kèm theo tiếng trả lời trong nước mắt:

- Đấy là nơi người sẽ gặp dân tôi.

                        x

                   x        x

Đêm đen dài, bối rối giọt sương rơi,

Trên bãi cạn, bóng ma Hời thấp thoáng.

                  Trần Văn Lương

                      Cali, 5/2016

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account