CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Quê Hương THƠ CHO THÁNG TƯ ĐEN (Nhiều Tác Giả)

THƠ CHO THÁNG TƯ ĐEN (Nhiều Tác Giả)

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 

Kính mời quý vị và các bạn đọc những bài thơ của nhiều tác giả sáng tác trong chủ đề "Viết Về Tháng Tư Đen". Chúng tôi sẽ tiếp tục gửi cập nhật những bài thơ mới trong trang thơ này từ nay đến ngày Quốc Hận 30 tháng 4, 2016.  

THƯƠNG KHÓC MẸ VIỆT NAM
(30/4/75, Ngày Mất Nước, Mẹ Việt Nam đã mất con có lời khóc Mẹ đưới đây!!)

Mẹ ơi con mất Mẹ rồi
Từ nay con giữa chợ đời bơ vơ
Mình con con biết sao giờ?
Quê Hương Tổ Quốc con thờ còn đâu.
Nhưng con vẫn nguyện từ lâu
Việt Nam là Mẹ khắc sâu chẳng mờ
Việt Nam là Mẹ con thờ
Việt Nam là Mẹ ầu ơ
Việt Nam là Mẹ Âu Cơ suốt đời!
Bây giờ Mẹ mắc nạn rồi
Làm sao còn được những lời Mẹ phong
Nhưng con vẫn nguyện giữ lòng
Làm theo cho đúng những dòng Mẹ ban:
''Nước Việt Nam, nước của con
Dân Việt Nam giống tiên rồng trời cho
Làm gì con cũng suy tư
Không hề phản bội ngần ngừ sợ đâu.
Ơn Nước con giữ hàng đầu
Lấy thân nam tử giãi dầu quản chi
Xông pha chiến trận ra đi
Mong đền ơn Nước sá chi phận hèn
Làm theo đúng ý Mẹ hiền
Giúp phò Đất Nước thoát triền miên đau
Nhưng Trời lại muốn trêu ngươi
Ý người như thế, ý Trời chẳng cho
Thành ra Nước mất tự do
Dân thì khắp chốn phải lo tìm đường...
Ra đi vẫn vọng Cố Hương
Luôn luôn ấp ủ lòng thương dân mình
Bây giờ phải sống điêu linh
Dưới ách giặc cộng muôn hình khổ đau...
Mẹ ơi giờ Mẹ nơi đâu
Độ trì con đạt mau thành ước mơ:
''Truất đi bè lũ côn đồ,
Dựng xây Dân Chủ Tự Do cho mình''
Để Dân được sống yên bình
Ấm no Hạnh phúc tự mình tạo nên
Bốn Nghìn Lịch sử vững nền
Vì mình là giống rồng tiên cơ mà
Quyết lòng giữ lấy Sơn Hà
Không trông không cậy nhờ và tay ai
Bốn ngàn năm vốn anh tài
Chẳng qua bè lũ tay sai làm càn
Chúng dùng chủ thuyết điên gàn
Điêu tàn đất nước lầm than giống nòi...
Mẹ ơi Mẹ hãy chờ coi
Chúng con vẫn mãi gương soi, nguyện thề
Một ngày rất ngắn con về
Cờ Vàng phất phới tứ bề Quê hương
Đuổi đi bè lũ vô lương
Thanh bình trở lại xóm phường Việt Nam.../.


Tha Nhân đã khóc
(trong Thi Tập Như Một Giọt Nước, xuất bản năm2006)

-----------------------------------------
CÁO TRẠNG


Khi chúng vẫn cố tình nhồi sọ nhân dân
bằng học thuyết lỗi thời của xác ướp
là đã hiện nguyên hình một đảng cướp
chuyên gieo rắc bạo tàn và chủ nghĩa phi nhân!

Khi chúng rước Tàu phù vào đất tổ
là đã cam tâm chọn kiếp nô tài
70 năm! Chúng đội Bắc Kinh, đạp Dân khổ
Rõ mặt bạo quyền, còn che mắt được ai?!

Khi chúng nói suốt đời trung với đảng
là đã mặc nhiên từ bỏ làm người
để thoái hóa thành một loại đười ươi
chuyên bắt chước và nghe lời giặc Hán.

Khi biển, đất của Ông, Cha chúng đem ra bán
là chỉ để cùng nhau tham nhũng, chia phần
Có chút tình nào dành cho Nước, cho Dân
hay mặc kệ tiếng kêu gào, than khóc!?

Khi chúng đua nhau xây nhà lầu,cao ốc
là cốt phô trương bộ măt hoang đàng
Giàu có gì!? Toàn hào nhoáng, khoe khoang!
Không nhân nghĩa, chẳng tự tình Dân Tộc!

Khi chúng cam tâm cúi đầu làm nô bộc
là mang vào thân án vạn cổ tội đồ
Chúng chẳng màng che đậy gốc vong nô
Chẳng liêm sĩ, không mảy may ngượng ngập!

Vậy mà cứ lớn mồm tung hê Độc Lập!
Tự Do cái giống gì khi lòn cúi ngoại bang
Khi chúng đưa tay nâng mười sáu chữ vàng
đã là lúc tự mình tròng dây... thắt cổ!

Thương quê hương cứ miệt mài khốn khổ
Hạnh Phúc nơi đâu hay chỉ thấy thương đau?!
Ở phía sau cảnh phố xá muôn màu
là địa ngục trần thân của cảnh đời lam lũ.

Sau hơn 40 năm
chiếc bánh vẽ về cuộc đời no đủ
đã trở thành mật đắng nuốt không trôi
Đồng bào ơi! Giờ đã muộn lắm rồi!
Chờ gì nữa?! Hãy cùng nhau...vùng dậy!


HUY VĂN

---------------------------------------------------------------------------------------------------

GIẢI PHÓNG ĐI ANH

Tủi nhục chưa?
Vì chén cơm cho anh, vì gia đình túi gạo
Anh bán linh hồn cho quỉ dữ
Xâm lăng miền nam giết hại đồng bào
Giải phóng văn minh, tự do, nhân bản
Xua toàn dân vào cộng sản quĩ đạo
Giờ quê hương khổ nạn
Toàn dân đói khổ , điêu linh
Anh có thấy lương tâm giằng xéo
Giờ anh đủ gạo ăn
Sao vẫn cố vinh thân luồn cuối
Củng cố cho họ khủng bố, hà hiếp dân lành
Họ dâng từng mảnh đất của cha ông
Đem thân nô lệ giặc Tàu
Anh ơi! ta nòi giống Việt Lạc Hồng
Có quê hương, còn tổ quốc
Đất nước hơn bốn ngàn năm khổ công ông cha gầy dựng
Dân ta luôn quyết một lòng
Với giặc Tàu không đội trời chung
Thức tỉnh đi anh !
Không còn gì tủi nhục hơn
Lại tự tra gông vào cổ
Đừng hèn với giặc mà ác với dân,
Như khi xưa họ ác với anh
Với ruột thịt ,đông bào anh rành rành
Nhục với quê hương
Tủi vong linh tiên tổ
Giải phóng đi anh !
Ta hãy cùng nhau vùng lên diệt loài quỉ dữ
Cho chín mươi triệu đồng bào thoát khỏi tai ương
Mang tự do, độc lập, thanh bình thật sự cho quê hương

 

Chương Hà 4-2016

----------------------------------------------------------

 

TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM


Anh dõng dạc đứng lên
Xưng tôi là người Việt Nam
Nếu anh không xấu hổ là con cháu bác Hồ
Hồ chí Minh, Hồ quí Ly, Lê chiêu Thống bọn bán nước cầu vinh
Nếu anh xứng danh hậu duệ Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung
Và bao nhiêu những vị anh hùng dân tộc
Con cháu dòng giống Lạc Hồng
Đã vì dân, vì nước hết lòng
Hơn bốn ngàn năm giữ gìn quê hương bền vững
Đất nước ta đầy những vị anh hùng
Cho chúng ta luôn hãnh diện
Đứng lên làm người Việt Nam
Bao người vì nước quên mình
Xả thân cho quốc gia, dân tộc
Không có đất nước nào trên thế giới
Có quá nhiều anh hùng thà chết không hàng giặc
Lưu danh muôn thuở cho con cháu làm gương
Anh và tôi đứng lên làm người Việt Nam
Quyết một lòng vì tổ quốc trường tồn
Đấu tranh cho quê hương thật sự thanh bình, tự do, độc lập
Làm người dân không đê hèn , khiếp nhược
Vì chúng ta là người Việt Nam


CH 4-2016

----------------------------------------------------------------------

 

CHÚNG TÔI ĐI MANG THEO QUÊ HƯƠNG

 

Đất nước bị bức tử vào tay giặc xâm lăng
Nhưng chúng tôi đi mang theo quê hương
Mang tức tưởi hờn căm đan vào niềm hy vọng
Vẫn kiêu hảnh từng hết lòng vì nước vì dân
Sống chết vì chánh nghĩa cho tự do, độc lập trường tồn.
Quê hương chúng tôi không chỉ là chùm khế ngọt
Đất nước chúng tôi không chỉ căn hộ và vòi nước
Nó là vòng tay cùng khổ nạn,cùng chí hướng,
Đùm bọc , xẻ chia nhau nơi xứ lạ bốn phương
Cùng xây dựng tương lai truyền từng thế hệ cháu con
Ngày nào đó đạp đổ bạo quyền
Giải thể chế độ bịp bợm, vô thần
Vô nhân đạo, hại dân, hại nước
Lòng chúng tôi trước sau như một
Người Việt còn, khắp nơi thế giới một lòng
Ngọn lửa quê hương luôn nhen nhúm trong hồn

 

Chương Hà

 

BỐN MƯƠI NĂM QUÁ ĐỦ

 

Các anh đã giải phóng miền nam khỏi tự do, dân chủ
Đuổi giặc Mỹ chẵng thấy được gì nào
Nhưng anh đã giết hại bao nhiêu đồng bào
Hành đòn thù khắp các trại tù cải tạo
Giựt đất. Giành nhà
Gầy đựng công an, côn đồ , giết người cướp của
Đày dân tận rừng sâu, nước độc vùng kinh tế ão
Gom góp cho đảng, rút rỉa dân đen tận xương máu
Giày đạp mồ mả tổ tiên
Cúng hết cả cho Tàu
Bốn mươi năm các anh đã thấy đủ
Dân bị bóp họng hết kêu ca
Đứng lên nói, liền bị đánh đập , khảo tra
Vập cho chết hay tù đày suốt kiếp
Bốn mươi năm tưởng lòng dân đã chết
Bốn mươi năm chúng tôi vẫn còn đây
Đuốc tự do sẽ đốt lương tâm kẻ nô lệ tày trời
Tội đồ dân tộc.Dâng nước cho giặc
Hồn thiêng sông núi sẽ tru diệt loài quỉ dữ phản trắc
Con cháu Việt Nam luôn vẫy vùng dựng cờ chính nghĩa muôn mặt
Sẽ dồn về xây dựng lại quê hương
Tự do, dân chủ, độc lập, phú cường
Cộng đảng vô nhân không còn xẻo đất chôn thân

 

Chương Hà 4-2016

 

 

NHỚ QUÊ HƯƠNG

 Bỏ quê hương từ bốn mươi năm trước
Nhớ thôn trang, cây trái nhớ ruộng đồng
Nhớ bạn bè, trường học nhớ con sông
Nhớ xóm làng tả tơi ngày chinh chiến

Bỏ quê hương lúc chìm vào nguy biến 
Tránh đạn bom lũ mặt ngựa đầu trâu
Tránh phường điêu ngoa dối trá lọc lừa
Tránh bọn lưu manh mị dân: "Giải phóng"

Bỏ quê hương nơi chôn nhau, cắt rốn
Nhớ thương tràn trên ruộng lúa, nương dâu
Nhớ những hôm bắt chim chóc đi câu
Nhớ bạn bè vui chơi ngày thơ ấu

Bỏ quê hương bỏ tổ tiên đất nước
Nơi hình hài trỗi dậy tự bào thai
Nơi giống nòi bang tặng xác thân này
Nơi núi sông trên hai vai nặng nợ

Bỏ quê hương mãnh hồn đau da diết
Hẹn một ngày khôi phục lại giang san
Rút gươm thiêng thề với giặc tham tàn
Ngày hạnh phúc sẽ về trên đất Việt

M.Đ

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Image en ligne

--------------------------------

Kể Chuyện Tháng Tư

 

Mượn đêm kể chuyện Tháng Tư
may ra đồng điệu giọng cười anh em
bởi ngày rõ quá ưu phiền
bốn mươi năm nặng oan khiên cợt đời!

 

Nghiêng thân khổ nhục chưa vơi
đành đem cổ tích neo lời sử thi
quê hương nhận cuộc lăng trì
nhân tâm đành đoạn hoài nghi nát lòng!

 

Hương đèn sáng dọc biển Đông
nguyện cầu rực đỏ suốt dòng kinh mê
niệm đời máu trộn hồn quê
cuộn theo hào khí chảy về chiêm bao!

 

Tháng Tư hồi vọng thét gào
tiếng hờn chiến mã hận trào núi sông
nhập đời biệt xứ lưu vong
còn nghe khát vọng chinh nhân thuở nào!

 

Cao Nguyên

--------------------------------------------------

NGÀY GIỖ CỦA NGHIÊM

Mầy ở lại dưới mộ sầu đất Mẹ
Tao bên nầy trời tuyết phủ quê xa!
Sóng cuộn trùng dương đôi mắt lệ nhòa
Theo dòng chảy bạch lạp buồn hiu hắt
Khói quyện hương trầm hồn Nghiêm phảng phất
Trong mắt ngời sống dậy tuổi ngày xanh
Ánh mắt còn vương dấu bước quân hành
Của một thuở thét gào “Mùa Bắc Tiến”!

Mầy nằm xuống bên chân rừng miên viễn
Mưa nắng mây trời thoáng chốc vụt qua
Nấm mộ cô đơn bên gốc thông già
Thân cằn cỗi trụi cành, xơ xác lá!
Mầy nằm đó, chưa chịu mình gục ngã
Tử thủ đợi chờ quân viện sang mai.
Mộ bia kia, hố tác chiến lâu dài
Vắng bong giặc thù lâu ngày qua lại
Mầy nguyền rủa bằng tiếng chim cú mỏi
Và trút hờn theo lá đổ trời thu.
Lá vàng rơi phủ ngập kín nấm mồ
Như quốc kỳ ủ hồn thiêng sông núi!

Mầy nằm xuống. Tao mười năm hận tủi
Trong chốn ngục hình nếm đủ đòn thù.
Chú Lập, thằng Bình cùng bạn Hùng, Thu,
Ðã gởi xác nơi lao tù Việt Bắc
Ðứa vợ bỏ cả đàn con lưu lạc
Quê ngoại bơ vơ, đất nội tiêu điều
Ðứa bị lùa kinh tế mới đìu hiu
Cơn sốt vàng da nối tay thần chết
Ðứa vượt biển cả gia đình mất hết
Lớp song dập vùi nào biết tiếc thương!

Tao ở bên nầy cách một đại dương
Trên xứ sở đã quay lưng ruồng bỏ
Mặc miền Nam chịu đòn thù man rợ
Một nhà tù vĩ đại đói cơm rau
Tao nhập dòng “trâu nướcđục”đến sau
Vẫn thẳng lưng đi vào cuộc đời mới
Chẳng một tiếng cậy nhờ
Chẳng một giờ chờ đợi
Rữa chén nhà hàng, bỏ báo tuần san
Ngày đến trường, đêm chùi dọn restroom
Ai nhạo báng, tao ngẫn đầu ngạo nghễ.

Bốn mốt năm rồi , hôm nay ngày lễ
Lễ giổ của mày, ngày đất nước tang thương
Trước bàn thờ tao đốt vài nén hương
Thương tiếc mầy lẫn long đau tổ quốc.
Tao có mẹ già không về thăm được
Mộ người anh bị thảm sát trên rừng.
Lũ cháu bây giờ tản lạc nuôi thân
ÐàLạt, SàiGòn, CátTiên,ÐồngTháp.

Tao hãnh diện đứa con mầy Thằng Lập
Chửa lên mười đã cùng Mẹ vượt biên
Giữa biển khơi hải tặc đánh ghe chìm
Trời giữ lại, con trai mầy sống sót
Giờ nó đã nên người danh thành đạt
Vẫn dặn long nuôi chí nhớ lời cha
Trên áng thờ hai câu đối thiết tha
Như gai răn mình của Việt Vương CâuTiển :
“Cha nằm xuống ôm mối hờn quốc biến,
Con lớn lên nào quên cảnh gia vong”.

Bao triệu con tim thao thức chờ mong
Ngày đoàn tụ triệu tâm hồn khấp khởi
Tao sẽ về với mầy trong ngày mới
Trải chiếc poncho cúng chén rượu mừng
Nhớ thuở nào vùng máu lửa, dửng dưng...
Cả bọn vây quanh bình đông rượu trắng.
Tao sẽ cố , tất nhiên không chắc chắn
Hái bụm ớt rừng trên đỉnh Ðịnh Cương.
Nhớ lấy vị cay trong trận đánh thư hùng
Dăm đứa lên lon, mươi thằng xóa sổ!

Tưới rượu mộ bia rửa sầu vạn cổ,
Chiến sĩ hề.. “da ngựa bọc thây!”
Tao thay mầy uống cạn chén rượu nầy!

Ngày Giổ của Nghiêm 30/4/75
Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

--------------------------------------------------

Nửa Hồn Quê Xa

Tháng Tư nắng Hạ vàng rưng mắt
Loáng ánh trăng liềm thấm lạnh môi
Nghe ấm đất người lòng quặn thắt
Hồn quê rạn vỡ mảnh trời đôi!
Phủ manh áo nửa đời lưu lạc
Dỗ giấc cô miên, nửa mộng sầu
Quê cũ vàng tay trời lửa Hạ
Gương mòn soi tóc đợi mùa ngâu
Đất Mẹ mùa này trời khô hạn
Nứt nẻ tình người khát tự do
Cây cỏ rụi mầm, chim bỏ cội
Con rời vú Mẹ chửa lần no

Đêm đêm ai vỗ bồn ngâm vịnh
Nào phải Trang Chu chốn ngục tù
Tin vợ lìa trần lay dộng cửa
Gọi vầng trăng vỡ khóc ma tru!
Tù điên quên cả trời ly hận
Xé áo tung hô chạy băng đồng
Chân ngủ trong cùm, hồn ớn lạnh
Nhổ nghìn tóc rối hỏi cao xanh
Máu rựng da đầu. Tim đá tạc
Cười trên vành mắt hố quầng sâu
Nghêu ngao bài hát hồn ngơ ngác
Nửa chén lưng cơm cũng nhiệm màu!

ThángTư em khóc bên gành đá
Ðợi chị vay từng bữa gạo thưng
Cháo lỏng mỗi ngày thay sữa Mẹ
Chị làm Từ Mẫu sớm còng lưng!
Vu Lan tháng Bảy dậy cô hồn
Ngập nỗi oan cừu thủy mộ chôn
Hương khói đàn tràng mờ biển động
Mã vàng thay lá đổ trường sơn!

Đêm đông đắp nửa phần chăn lạnh
Nửa phía quê nhà, nửa quạnh xa
Em vẫn chờ người bên nửa mảnh.
Chăn mòn. Sao mãi lạnh tình ta!?

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

-------------------------------------------------------------------

Chuyện Tình Buồn

Chim Trắng Mùa Xuân Nè,
''Con-chim-trắng-mùa-xuân'' xứ Huế!
Cách biệt ngàn trùng có nhớ nhung chăng?
Bữa nớ chộ O, nón nghiêng e lệ
Câu chuyện tâm tình biết ngỏ ra răng
O nhủ tui về thưa Ôn Mệ
Ôn Mệ hiền hòa mô nỡ can ngăn
Nhưng O hổ ngươi. . . chu choa dễ sợ
Thương đã thương rồi rứa mà khó khăn
Tay nắm trong tay tình còn bỡ ngỡ
Trao hun tình đầu ốt dột sượng trân
Những bước uyên ương trải dài Thành Nội
Khoang đò thệ nguyền cập bến Văn Lâu
Tấm bóng chụp chung bên cầu Gia Hội
Kỷ niệm tràn đầy Đại Nội Nam Giao
Tình đôi ta như trăng sao Vỹ Dạ
Có mô chừ tàn tạ như ri!
Từ độ giặc về gây tang tóc chia ly
Dải đất Thần Kinh thành lao tù mộ địa
Hầm chôn sống hàng ngàn người ở Sịa
Nấm mồ tập thể sau triền núi Ngự Bình
Cờ đỏ trên Ngọ Môn ngó thấy thất kinh
Xác chết như lá me trấp vô Tràng Tiền,
Bạch Hổ Ôn Mệ nhân từ cũng ra người thiên cổ
Tui dẫn O đi bươi xác cuối Bãi Dâu
Mệ bị cột tay. . .Ôn bị chặt đầu
Ô hô ! Ô hô ! răng mà thảm thương rứa hỉ !!!
Cộng sản hung tàn ác ôn quái dị
Phá xóm, phá làng, phá nát Quê Hương
Chuyện tình mình thành chuyện thê lương
O vấn khăn sô cho Kinh Thành tang tóc
Tui buông súng, ô dề! khi tàn chiến cuộc
Mình lạc nhau, mình mất nhau rồi
''Chim-trắng-mùa-xuân'' dễ ghét của tui ơi!
Hận Nước, hận nhà, thù này phải trả
Xin hãy chờ nhau dưới trăng sao Vỹ Dạ
Hãy đợi nhau côi núi Ngự Bình
Một ngày rất gần rực rỡ ánh bình minh
Cách mạng bùng lên xé tan cờ máu
Trên Phú Văn Lâu phấp phới lá Quốc Kỳ yêu dấu
Tui sẽ tìm O, tìm lại mùa xuân
Tui choàng lên tóc O vương miện giai nhân
Thay cho giải khăn sô mấy chục năm bi lụy
Chờ tui, xin hãy chờ tui O hỉ!

Trần Quốc Bảo

--------------------------------------------------------

NGÀY CUỐI THÁNG TƯ

 

 Tác giả: Yên Sơn


Cuối tháng Tư tôi lên tàu chạy giặc
Đâu biết rằng sẽ vĩnh viễn lìa xa
(Đã hai năm chưa gặp lại mẹ cha
Vì chinh chiến trên mọi miền đất nước)

 


Ngày ra đi đâu có ai biết trước
Sẽ tan hàng, rã ngũ, mất quê hương
Đâu có ai lường được nỗi đoạn trường
Cho thân phận của những người gãy súng

 


Cuối tháng Tư tôi trở thành vô dụng
Trước tiếng hò reo lũ giặc hung tàn
Đất nước dấu yêu bỗng chốc tan hoang
Dân quằn quại dưới gót thù xâm lấn

 


Bao anh hùng bị sa cơ lỡ vận
Chết theo thành cho trọn đạo quân dân
Chết theo thành cho rạng vẻ nhục vinh
Cùng tiên tổ… ngậm hờn nơi chín suối

 


Cuối tháng Tư bao cảnh đời hờn tủi
Người vào tù, người bỏ xác đại dương
Người ra đi lưu lạc khắp bốn phương
Người ở lại chống chọi cùng giông tố

 


40 năm, mộng thiên đường đã vỡ
Hiện nguyên hình một ác đảng, cuồng nô
Khựa Tập Chương giả dạng quỷ già Hồ
Cùng đồng lõa toàn côn đồ, cướp cạn

 


Ở đền miếu của một tên khốn nạn
Đề rõ ràng câu hận nước, nhục dân
(Lê Duẩn ơi! Mặt nạ bị lột trần)
“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”

 


Cuối tháng Tư! Nỗi đau bao giờ dứt?
Lạc Hồng ơi! Ách nô lệ gần kề!
Bao năm rồi chưa qua hết cơn mê!
Còn yên ngủ đến bao giờ nữa nhỉ?

 -----------------------------------------------------------------------------------

NHẮN NGƯỜI VỀ THĂM QUÊ HƯƠNG TRONG THÁNG TƯ

 

Tháng tư này bạn có về thăm quê nhà
Cho tôi gửi theo một bình nước mắt
Tưới lên trên mấy mộ phần hiu hắt
Của bạn bè gục ngã ngày cuối tháng tư

 


40 năm tôi đã khóc thừa dư
Ở mỗi độ tháng tư về đây đó
Khóc cho người ở lại sống cuộc đời khốn khó
Khóc cho thân tôi lưu lạc phương trời

 


Khi bạn về nếu có dịp rong chơi
Xin bạn ghé thăm nghĩa trang An Khánh (*)
Nơi an nghỉ của mấy ông thần Tinh Long (**) ngang ngạnh
(Người ta chuẩn bị đầu hàng còn cố bảo vệ Thành Đô)

 


Tôi cứ tưởng nước mắt đã cạn khô
Nhưng lại chảy khi đụng tới chỗ đau âm ỷ
Tôi, thằng lính ngang trời không hề ủy mị
Nhưng vết thương lòng còn tươm máu không thôi

 


Nếu có ghé qua xin bạn đốt giùm tôi
Chín nén nhang cho chín người chung một mộ
Nán một chút nhổ giùm cho sạch cỏ
Để họ nhìn thấy bầu trời vẫn vằng vặc trăng sao

 


Ơi những oan hồn Tinh Long
Đừng buồn lòng vì tao vẫn “mầy tao”
Như một thuở mình cùng đi mây về gió
Như một thuở trong nhọc nhằn khốn khó
Chia với nhau những tân khổ giữa lưng trời

 


Mỗi độ tháng tư lòng tưởng tiếc, bồi hồi
Khi bóng xế sắp tàn bên ngõ vắng
Còn bao nhiêu nữa những ngày mưa, tháng nắng

 

Để mình lại hợp đoàn
Hát vang thiên đường
Bản hành khúc Không Quân

 

Ghi chú:

 

(*) Nghĩa trang An Khánh ở Thủ Thiêm là nơi có ngôi mộ tập thể của Phi Hành Đoàn Tinh Long 07, là phi hành đoàn bị bắn hạ trong vòng đại phi trường Tân Sơn Nhất, khoảng 7 giờ sáng, ngày 29/4/1975, sau khi quần thảo với bắc quân hơn 1 tiếng đồng hồ.

 

(**) PHD Tinh Long 07 gồm Trang Văn Thành (Pilot), Tào Thuận (Co-pilot), Phạm Tấn Đức (NAV), Trương Ngọc Anh (NOS), Phan Quốc Tuấn (FE), Nguyễn Thái Bình (G1), Nguyễn Văn Bền (G2), Bùi Minh Tân (IO), Nguyễn Tiến Cường (LM), Nguyễn Văn Chín (Gunner Lead – người duy nhất nhảy dù được, hiện còn sống ở Saigon)

 --------------------------------------------------------------

MÙA THÁNG TƯ

 


Chào tất cả bạn bè và thân hữu!

 Hôm nay, 29 tháng 4 năm 2004!

 

Xin cùng tôi thắp nén hương lòng tưởng nhớ những người bạn, phi hành đoàn 5 người, của chiếc AC119K do Tr/U Trang Văn Thành và Tr/U Tào Thuận lái, đã cố gắng ngăn chận bước tiến của địch quân ở cửa ngõ Saigon, và đã bị bắn rơi vào buổi sáng cuối cùng ở vòng đai phi trường Tân Sơn Nhất, ngày 29 tháng 4, năm 1975
Ngày này, giờ này 29 năm về trước!!! Hắn đội pháo kích của giặc cộng chạy đôn chạy đáo đi tìm phương tiện rời khỏi phi trường! Lúc đó hắn hoàn toàn không có một ý niệm gì về sự bức tử của Miền Nam. Hắn không thể nào ngờ đó là một khởi đầu cho những thăng trầm của một đời người, những uẩn khúc đau thương của hơn hai triệu dân bỏ nước ra đi trên bờ sinh tử, một vết tích đau thương cho một dân tộc 29 năm sau!

 

Xin viết ra đây một bài thơ buồn để cùng chia sẻ với mọi người!

 

Không như con nước đầy vơi
Sao ta cứ vẫn một đời cưu mang

 


Cơn ác mộng vẫn ấp đầy giấc ngủ
Cuộc di tản buồn cứ ám ảnh đời tôi
Hăm chín năm dòng lệ vẫn chưa vơi
Khi thấp thoáng tháng tư về trong mắt

 


Đêm trở giấc nhớ Saigon quay quắt
Nhớ bạn bè từng đứa bỏ cuộc chơi
(Hăm chín năm… hồ dễ nửa đời người
Mà vẫn nhớ từng tiếng cười giọng nói)

 


Nhớ từng đường bay ngắn dài khắp lối
Nhớ từng phi trường ngang dọc đó đây
Nhớ cả chuỗi ngày đi gió về mây
Và đậm nét lúc tan đàn sẩy nghé

 


Ôi tủi nhục cho đoàn trai thế hệ
Như bầy ong vỡ tổ, cuối tháng tư
Kẻ lên trời, người vội vã ra khơi
Lòng đau xót nhìn quê hương bỏ lại

 


Đất nước người, hăm chín năm dầu dãi
Hà cớ chi nước mắt cứ chực trào
Mỗi tháng tư về lòng dạ nao nao
Khi bóng xế trải trên đời hiu quạnh

 

***

 

Nghe tiếng dế giữa đêm, trời trở lạnh
Gã ra hiên ngồi hút thuốc khơi khơi
Tiếng thở dài cùng những giọt sương rơi
Tay chải tóc, tóc bạc màu sương khói

 ---------------------------------------------------------------------------------------

THÁNG TƯ

 

Ta vẫn mãi ngồi đây cùng ngày tháng
Nhưng xa dần đường trở lại quê xưa
Đau phận mình nhìn sớm nắng chiều mưa
Lòng quằn quại với nỗi sầu viễn xứ
Tâm què quặt trong lòng người lữ thứ
Chí hư hao khô cạn cả tiếng cười
Hăm bảy năm như đã sống một đời
Hồn vong quốc thốt đau lời áo não
Ba mươi tháng Tư trời làm giông bão
Giọt mưa thành hạt máu lạnh lùng rơị
Tháng tư đen vẫn thiếu vắng tiếng cười
Từ khuôn cửa giọt buồn rơi thánh thót
Tóc sương điểm, linh hồn trơ vàng vọt
Ôi quê hương vẫn hạt nội mây ngàn

Yên Sơn

---------------------------------------------

THÁNG TƯ


Tháng Tư lại đã về đây!
Mang theo nỗi nhớ
Chất đầy xót xa!
Tháng Tư!
Mãi phải xa...
Nhà!!
Tháng Tư!
Quả thật
Rất là đắng cay!!
Nào ai có thấu...
Nỗi này!
Cùng ta
Chia,
Sẻ
Tháng ngày long đong!
Tháng Tư
Tủi phận-lưu vong!
Tháng Tư!
Chồng chất...
Uất hờn trong tim...!!


Tha Nhân

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

THÁNG TƯ


Tháng Tư chính nghĩa dập vùi
''Gọng kìm lịch sử'' siết người tha hương
Tháng Tư mang nặng tủi buồn
Tháng tư vai gánh nỗi hờn lưu vong!
Tháng Tư uất hận ngập dòng
Tùi, sầu, thương, tiếc ngất trong tim buồn.
Cho dù ngựa nản chân bon
Chinh nhân da ngựa vẫn còn ước mơ!
Xin Em hãy tiếp vá Cờ
Để anh dệt nốt giấc mơ nửa ngày!!


Tha Nhân (B. họa)

-------------------------------------------------------------------------

KIẾP NÔ LỆ

Tháng Tư quả thật tháng ‘’oan khiên’’

Một lũ vô thần giống lũ điên

Chúng bán nước Nam không thể cản

Lại buôn dân Việt khó can khuyên

Công hàm Năm Tám* (1958) đau lòng Tổ

Nghị định hai ngàn* (2000) xót dạ Tiên

Hồ tặc tay sai thờ hán tặc

Cuộc đời nô lệ kéo liên miên!!

Tha Nhân

3/8/14


*TT ngụy quyền HN kỳ công hàm gữi cho Chu Ân lai công nhận TS là của tàu chệtBK. Nghị định năm 2000 BCT/vi ệt Cộng cắt biên giới phía bắc và biển đông dâng cho tàu cộng!!

-------------------------------------------------------
THÁNG TƯ QUỐC HẬN

Tháng Tư Quốc hận đấy này ai

Ta cứ tinh thần vững chẳng lay

Thắp nến, quyên tiền mau đóng góp

Biểu tình yễm trợ chóng chung tay

Văn thơ tranh đấu xua nô dịch

Nhạc kịch đấu tranh đả những sai

Mọi giới cùng nhau ghi nhớ mãi

Tháng Tư Quốc hận đấy này ai

Tha Nhân

-----------------------------------------------------

QUỐC HẬN LÀ QUỐC HẬN

QUỐC hận chỉ là quốc hận thôi

Kiếm đâu ra chữ nói nên lời:

HẬN vì Đất Nước không còn nữa

HẬN bởi nhân dân mất cả rồi.

HẬN lũ bạo tàn dâng hiến giặc

HẬN phường ác độc giết dân tôi

HẬN này phải trả bằng xương máu

QUỐC hận mãi là quốc hận thôi

QC tháng Tư 2016 (Mùa quốc Hận thứ 41)

Tha Nhân

-----------------------------------------------------
QUỐC HẬN

Quốc hận tháng tư mãi vẫn buồn

Không sao ngăn được lệ hằng tuôn

Rã quân uất nghẹn trời nghiêng lệch

Tan ngũ giận điên đất nổi cuồng

Lớp lớp anh hùng đành ngục nhốt

Hàng hàng chiến sĩ chịu tay buông

Triền miên tăm tối bao trùm khắp

Vận Nước ôi thôi cảnh đoạn trường!!!

Quận Cam, Mar 25, 2015.

Tha Nhân

--------------------------------------------------------------

CHÓ NGỒI BÀN ĐỘC

Cái Tháng Tư Đen lại đến đây

Nỗi đau còn đó nhớ từng ngày!

Chỉ vì Quân Dữ luôn nhan nhản

Bởi kẻ Dã Man vẫn rẫy đầy

Đắc thế chúng càng thêm lẻo mép

Được thời chúng tưởng vậy là hay

Chó ngồi bàn độc đuôi ngoe nguẩy

Rồi sẽ có hèo cho biết tay!

Tha Nhân

---------------------------------------------------------------------------

THÁNG TƯ LẠI ĐẾN


Tháng Tư lại đến nữa rồi đây
Quốc hận bao năm tưởng mấy ngày!
Gãy súng nửa chừng oan chẳng bớt
Tội tù một kiếp ức còn đầy
Độc tài ác bá, Dân ai oán
Độc đảng cường hào, Nước hại thay!!
Gấm Vóc Giang Sơn bên vực thẳm
Hỡi người hào kiệt hãy ra tay!!


Tha Nhân

-------------------------------------------------------

Bài Thơ 4000

Tôi có nghe lịch sử kể về một con tàu
Con tàu ấy đã ra khơi chở theo 4000 tiếng khóc
Biển mở cửa xẻ thành một vết thương rỉ máu dẫn 4000 băng qua biển động
Hàng trang là nhân sinh với hai bàn tay trắng mắt trắng hơi thở trắng
Mất trắng

Con tàu ấy đã ra khơi
Tiếng máy cũ vẫn còn sức kéo
Kéo 4000 lìa xa đất mẹ
Mẹ đứng trên bờ, bờ như mất cảng
Báo con sông cuối tháng này sóng sẽ động mạnh
Mẹ nhìn đất, đất cày lên nỗi chết
Nói súng đạn không có lương tri
Mẹ nhìn trời, trời mưa nước mắt
Vỗ tay tán thán chiến cuộc đang trên đà hấp hối
Mẹ già như xôi nếp một nhìn con tàu đang thở khói ra khơi

Con tàu ấy đã ra khơi
Không chở nỗi một quê hương lửa cháy
Chúng tôi những người lính còn lại và súng đạn còn lại
vẫn còn chiến đấu
Không đợi tôi đánh giặc cho xong
Không đợi tôi chôn hồn vía những thằng lính chết
Không đợi tôi kịp nói lời yêu thương
Con tàu ấy đã ra khơi chở theo em với nỗi buồn lộng gió
Ngày và đêm ở Sài Gòn chỉ còn tiếng phi cơ tiếng xe nhà binh và tiếng nổ
Những hàng cây rủ xuống cùng bụi mù
Người gục xuống thành phân bón
Cuộc chiến theo thù hận lan đi
Chiến tranh theo lửa đạn lan xuống tận cùng đất nước
Đất mất dần
Nước mất dần
Nhà mất dần
Đời mất dần
Máu và nước mắt vẫn đang rơi
Tiếng khóc trên mặt đất vẫn chảy về phía biển
Biển mênh mông xanh như thảm lúa cò bay
Nhưng sâu như một vết thương dài
Đất nước với bàn tay cụt ngón không lật nỗi một trang bìa buồn


Rồi năm tháng lạnh lùng trôi đi
Thời gian tuy đã cũ như lườn tàu đã rỉ
Nhưng tiếng con tàu đến nay vẫn còn rì rầm rẽ sóng
Biển vẫn còn giữ lại 4000 tiếng khóc tiếng nước mắt chảy ngược vào lòng
Biển vẫn còn giữ lại một trang bìa buồn
Và giữ lại em
để tặng tôi.

Phan Ni Tấn

--------------------------------------------------------------------------------------------

Tháng Tư Ngậm Ngùi

Tháng Tư bao nỗi ngậm ngùi!
Tháng Tư chôn chặt niềm vui cõi lòng,
Tháng Tư bao nỗi long đong...
Tháng Tư về với nỗi lòng quạnh hiu!
Đời đưa nắng sớm mưa chiều.
Tháng Tư lỡ cuộc với nhiều đau thương,
Tháng Tư bao những đoạn trường...
Tháng Tư từ đó tha phương xứ người.
Kể từ vắng tiếng nhau cười,
Tháng Tư với những ngậm ngùi chia xa,
Tháng Tư còn mãi trong ta
Những đau thương chẳng phôi pha với đời
Từng đêm lặng ngắm mây trời,
Gởi tang thương cũ về nơi xa mù...
Giờ như chiếc lá mùa thu,
Vàng rơi theo gío mịt mù xa xăm...


Nguyễn Tiến Quỳnh Giao

---------------------------------------------------------

Tháng Tư Năm Ấy

Tháng Tư năm ấy thật hoang tàn
Ðất nước, gia đình chịu nát tan
Biển cả lênh đênh thân đày đọa
Rừng sâu nước độc kiếp gian nan
Người đi bỏ xác trong hàm cá
Kẻ ở chôn mình dưới mộ hoang
Oán trách trời cao không có mắt
Thương cho dân Việt nỗi buồn mang

Trần Quốc Sỹ
-------------------------------

Tháng Tư Đen

Tháng Tư đen ấy quá tang thương
Dân Việt cam đành giạt bốn phương
Con cái phân ly người mỗi ngả
Vợ chồng chia cách kẻ đôi đường
Gian nan rừng Bắc không sờn chí
Sóng gió biển Đông chớ nản lòng
Quyết chẳng sống chung cùng cộng phỉ
Đợi ngày giải phóng cứu quê hương

Trần Quốc Sỹ
-----------------------------------

Ngày Ấy ...

Mây đen ngày ấy phủ trời thương
Việt Cộng tràn vào chiếm tứ phương
Đại pháo đì đùng cầy nát nước
Xe tăng rầm rập phá tan đường
Thây già lủng lẳng, văng tim óc
Xác trẻ tòn ten,vãi ruột lòng
Đại thắng mùa xuân đầy chiến tích
Làm quà dâng Đảng ngạt ngào hương

Sơn Khê

-------------------------------------

Bài Thơ Tháng Tư

Tháng Tư cất bước lên tàu
Ra đi, mang một niềm đau đoạn trường
Tháng Tư rời bỏ quê hương
Không dưng thành kẻ tha phương, lạc loài
Tháng Tư góc trại ngậm ngùi
Khi nghe tin báo đổi dời quê xưa
Tháng Tư, tiếc mấy cho vừa
Màu cờ năm cũ, Quốc Ca… Mất rồi!

***
Tháng Tư viễn xứ xây đời
Bơ vơ, bỡ ngỡ, bên trời lạ, xa
Tháng Tư vùn vụt trôi qua
Bao năm tưởng đã… phôi pha nỗi buồn
Tháng Tư… vẫn một tủi hờn
Từng giòng kỷ niệm chập chờn, quắt quay
Tháng Tư, nhớ mãi ngày này
Đau thương, máu lệ, ngập đầy quê hương
Tháng Tư, ngày cuối… thê lương
Việt Nam phủ một màu tang ngất trời

***
Tháng Tư lại đến nữa rồi
Nhớ ngày Quốc Hận, bùi ngùi, lệ sa
Tháng Tư, vẫn mộng gần xa:
- Bầu trời quê cũ, thăng hoa sắc cờ -

Bảo Trân
4/30/12

---------------------------------------------------------------------------

Bài Thơ Kỷ Niệm

Cố nén mãi, cũng khôn cầm nước mắt
Dấu mặt vào tay, uất nghẹn trong lòng
“Giã biệt Sài Gòn”. Bật tung tiếng khóc!
Khi con tàu lướt gió, vượt không trung

Ngày ly xứ vừa tròn hai mươi tuổi
Trắng tay không - hành lý bước vào đời -
Ngơ ngác quê người, rưng rưng tiếc nuối
những êm đềm, mộng tưởng đã xa xôi

Giờ chấp nhận nơi này - quê hương mới
Qua bao năm, đất lạ vẫn ngậm ngùi
Mỗi Tháng Tư, sinh nhật về tiếp nối
Thêm một ngày - nước mắt lặng thầm rơi

Sài Gòn - Tháng Tư, chập chùng kỷ niệm
Chẳng thể xóa nhòa, chẳng thể phai phôi!
Gửi nỗi niềm vào những giòng thơ nhỏ
Sài Gòn - Tháng Tư, nhớ mãi, trọn đời…

Bảo Trân
4/10

-----------------------------------------------------------

Mất Tích!

Có những chiều ta ngồi nghe em hát
Có những chiều ta ngồi ngắm em đan
Dư hương ngày cũ giờ đã phai tàn
Mất em tháng Tư thiên đường sụp nát

Con Lộ 7 khi tinh cầu rung xác,
Đoàn hùng binh bỗng biến mất sau rừng.
Tiếng pháo rền rầm rập bước chân chen
Em mất hút trong dòng người xoáy dốc!

Ta bới đào tìm em mòn khô khốc,
Kiếp lưu đày qua các trại tù xa
Nào Z30 rồi chuyển đến Hồng Ca
Hoàng Liên Sơn, Tháp Bà, Vĩnh Phú!

Bóng dáng em theo anh mòn phố cũ,
Linh hồn em vẫn tồn tại quan hà.
Sốt rét rừng Suối Lệ Ngọc đường xa,
Anh cứ nhớ hồn run lên lạnh lẽo.

Năm tháng tha hương tuôn trào khắp nẻo,
Anh vẫn hoài tưởng nhớ bóng dáng em
Ba mươi tháng Tư như vẫn chưa quên,
Ngày đất mẹ và em cùng mất tích!

Lê Anh Dũng


-----------------------------------------------------


30 tháng 4

 Ba mươi tháng tư đất trời thê thảm
 Nỗi buồn này vẫn còn mãi trong ta.
 Giờ ngồi đây nhớ lại chuyện ngày qua.
 Ta cứ ngỡ như là cơn ác mộng !!

 Tuổi thanh niên trong lòng ta dậy sóng.
 Cùng anh em chống lại kẻ thù chung.
 Bảo vệ giang sơn chiến đấu một lòng.
 Ngăn sóng đỏ đang tràn từ phương bắc.

 Vung thép súng cùng nhau xây dựng nước.

Theo tiền nhân nối gót giữ quê hương.
Chuyện vào sinh ra tử vẫn xem thường,
 Mang chiến thắng dẹp tan bao nhiêu giặc.

 Nào Damber nào Snoul Kreck.
 Rồi mùa hè đỏ lửa đất Bình Long.
 Kìa Kontum với chiến thắng kiêu hùng.
Đến Quảng Trị cờ vàng bay phất phới.

 Bạn bè ta có những tên rất vội.
 Bỏ sách đèn theo tiếng gọi quê hương.
 Hải Lục Không quân đi khắp bốn phương.
 Chỉ mơ ước có một điều duy nhất !

 Mơ một ngày quê hương ta thống nhất.
Đất nước thân yêu sạch bóng cộng nô.
 Nhưng tháng tư đennào có ai ngờ!
Bao chiến sỹ cúi đầu tàn mơ ước!

 Bây giờ đây trước bàn thờ tổ quốc.
 Lòng thẹn lòng không giữ vững quê hương.
 Tuổi thanh xuân phút chốc tóc pha sương.
 Tháng tư đến lại thấy lòng uất hận!

 Thương quê hương đắm chìm trong số phận!
 Trước bàn cờ quốc tế đã phân chia.
 Tháng tư đen từ đó phải chia lìa.
 Chồng xa vợ nơi rừng sâu tù tội!

 Cha mẹ anh em đi kinh tế mới.
 Vì tự do nên đành phải vượt biên.
 Giữa đại dương với thuyền nhỏ mong manh.
 Nhiều thân xác vùi sâu trong đáy nước !

 Ôi tự do ! giá sao mà quá đắt,
 Chữ "thuyền nhân" thế giới bổng bàng hoàng !
 Vội cứu người bao nhiêu nước cưu mang.
 Ta cũng thế đành cùng chung số phận.

 Nơi xứ người mang nỗi buồn chất ngất.
 Tháng tư về vẫn trọn một niềm đau!
Để bây giờ và mãi mãi về sau,

Ta vẫn nhớ vẫn thương về đất mẹ.

Ngọc Trân

-----------------------------------------------------------------------

Gởi Em

Nầy em hỡi, hương xuân về thấp thoáng
Tháng tư rồi, đời lắm những lo toan
Dù đông qua, xuân đến lắm hoa vàng
Mà không thấy đâu rồi nỗi hân hoan......


Nầy em hỡi, tháng tư về có hỏi
Nơi quê nhà, sao tội lỗi mọi nơi
Bao oan khiên, bao cảnh khổ trong đời
Xuân nầy nữa, bốn mốt năm trời hỡi!!!

W.W.

--------------------------------------------------------------------------------

 

------------------------------------------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Monday, 18 April 2016 09:05 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account