CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Bánh Buýt

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Ngót 50 năm qua, mỗi năm cứ đến dịp Giáng Sinh, tôi lại nhớ tới miếng bánh buýt. Bánh buýt Tây gọi là Bûche de Noël, là món tráng miệng truyền thống của Châu Âu. Bánh buýt thường làm vào mỗi dịp Giáng Sinh có hình dáng một khúc gỗ thông có lớp vỏ nâu sần sùi. Để hấp dẫn hơn người ta trang trí trên mặt bánh các nhánh thông, lá ôrô, tượng ông già Noel, tuần lộc... Công thức chẳng có gì lạ, gồm bột mì, kem, vani, muối, đường, sữa, trứng, sô-cô-la.

Mặc dù hồi nhỏ tôi theo học chương trình Pháp, nhưng thú thiệt là phải đến năm 16 tuổi anh nhà quê miền Thượng tôi mới có dịp nghe đến tên, nhìn tận mắt và nếm tận miệng miếng bánh buýt thơm ngon, đậm đà, hấp dẫn, bắt mắt ra làm sao. Đặc biệt, bánh buýt truyền thống nổi tiếng của nước Phú-Lang-Sa này được làm ra từ tay một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, có giọng hát truyền cảm, ưa chuộng văn chương nghệ thuật mà tôi không hề quen biết cô trước đó cho tới tận ngày nay cũng vậy. Chính vì thế mà từ khi anh bạn thơ - mặc cho tôi có khua tay từ chối- vẫn kèo nèo, lôi kéo tôi cho bằng được tới nhà cô thưởng thức buổi văn nghệ Giáng Sinh cho đến lúc tàn tiệc ra về, cô - con của một gia đình giàu có - vẫn không hề để mắt đến tôi một lần nào. Mà cũng phải. Là vì tôi không thuộc nhóm bạn của cô, nên cô không hề biết đến sự hiện diện của một anh khách không được mời là tôi trong đêm văn nghệ do cô tổ chức tại tư gia của cô. Và vì tôi không phải là khách được mời nên trong suốt buổi tiệc, từ lúc ăn uống cho đến lúc hát hò, cô và bạn bè cô ngồi quanh hầu như không để ý đến sự có mặt của tôi, và như thế tự nhiên tôi trở thành một anh chàng vô duyên, vô danh và cô độc giữa đám đông. Cho nên giữa cái "văn hóa của một nhóm người" tôi trở thành một "biểu tượng của văn hóa thầm lặng". Nhìn cô lăng xăng ra vào tiếp khách, làm bếp tôi hiểu cô không hề cố ý lơ là hay điệu bộ gì, mà vì lúc đó ai bước chân vào nhà, cô đều coi là bạn bè, là khách chung chung, đồng trang lứa với cô mà thôi. Đơn giản chỉ có thế.

Chuyện mới đó thoáng một cái đã trên 50 năm rồi tôi chỉ còn nhớ mang máng tên cô là Du mà không nhớ cái gì Du. Nhưng miếng bánh buýt tự tay cô làm và gương mặt đằm thắm như đóa lan rừng pha chút sương lạnh của miền rừng núi cao nguyên của cô thì tôi nhớ mãi. Mái tóc cô bềnh bồng, đôi môi cô gợi cảm, nhất là cặp mắt đẹp mà buồn vời vợi nên cái nhìn thường mơ hồ, lãng đãng, hờ hững, xa xăm.

Khi chương trình văn nghệ bắt đầu, đèn điện tắt hết, thay vào đó là những ngọn nến được thắp lên lung linh tạo cho bầu không khí trở nên ấm áp hơn, thân mật hơn. Đươc biết những ca khúc do cô và bạn bè cô trình bày đều là tình ca. Những bản tình ca muôn thuở của Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Từ Công Phụng, Vũ Thành An... Điều làm tôi ngạc nhiên thích thú nhận thấy khi tiếng đàn nổi lên (chỉ một cây đàn thùng mà thôi) mọi người đều im lặng lắng nghe. Dường như mọi thứ đang chậm lại, chờn vờn, mờ ảo. Không gian yên tĩnh, phảng phất hương thơm làm cho tiếng đàn, tiếng hát lúc trầm lúc bổng như quyện vào nhau, như trôi đi.

Ngay từ khi cô cất tiếng hát, tôi nhận ra ngay cô có một làn hơi phong phú. Cô không viết văn, làm thơ, soạn nhạc như sau này anh bạn thơ cho biết, nhưng cái giọng đằm thắm truyền cảm và cách diễn đạt của cô rất lãng mạn, gây chú ý cho mọi người. Những bản tình ca và những giọng hát cứ lần lượt cất lên và trôi đi. Trong dòng suối nhạc trữ tình đó, tôi như cảm nhận được ngoài kia một màu trắng lạnh lẽo nhưng tinh khiết và trầm lắng của thiên sứ khẽ đập cánh bay lên. Có tiếng chuông nhà thờ trôi đi trong đêm thánh vô cùng.

Chắc ai cũng nhận ra điều này: Là người thực sự biết thưởng ngoạn, người ta thường thả hồn tận hưởng cái bản sắc trữ tình, nồng nàn, uyển chuyển và sâu sắc của nghệ thuật âm nhạc. Tôi cũng vậy. Đang im lặng hết lòng thưởng thức các giọng ca, đến lượt cô trở lại bỗng nhiên cô không tuyên bố một lời nào mà hát một lúc hai bản nhạc của... Phan Ni Tấn làm tôi phải giựt mình. Phản ứng tự nhiên là tôi kín đáo liếc mắt nhìn quanh rồi thở phào nhẹ nhõm, yên chí không thấy ai thèm dòm mình là biết chẳng ai nhận ra tác giả. Ngay cả anh bạn thơ cũng biến đi đâu không biết. Thật là may. Lúc đó tự nhiên tôi... thương cô quá chừng. Giữa căn phòng lung linh ánh nến, cô đứng trước mặt tôi, say sưa hát nhạc của tôi mà chẳng hề biết tôi đang ngồi nghe cô hát.

Cho đến bây giờ, dù có lẽ cô cũng xấp xỉ 70 tuổi đời như tôi nhưng tôi mong cô vẫn còn thều thào ca hát ở đâu đó trên đời này. Có điều, tôi chắc chắn một điều là cho đến bây giờ cô vẫn không thể ngờ rằng đêm văn nghệ năm xưa hát những tình khúc của tôi cô không hề biết tôi có mặt ở đó.

Ngày nay cũng như cái ngày xưa xa lơ xa lắc mà tuyệt vời đó, tôi vẫn ôm trong lòng một cơn hạnh phúc lớn. Tôi vẫn ôm ghì tiếng hát của cô để hôm nay tôi mới có dịp chia sẻ trong bài viết này. "Hạnh phúc giữ trong tay chỉ còn là hạt. Hạnh phúc mang ra san sẻ mới trổ hoa". Nhà văn Ernest Hemingway đã từng hứng chịu nhiều đau khổ mới nhận chân được điều này. Hoan hô ông.


Phan Ni Tấn

December 2015

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 26 December 2015 07:16 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account