CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn Người Bạn Lớn

Người Bạn Lớn

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Phan Ni Tấn


Để nhớ Bùi Giáng
(Sơn dầu trên giấy 18 x 24 in) – Đinh Cường


Thấy trong blog Phạm Cao Hoàng có thơ nhắc đến Trung Niên Thi Sĩ làm tôi nhớ người bạn thơ lớn dễ thương nhất của chúng ta là nhà thơ Bùi Giáng.


Năm 1979, tôi bán sách cũ trong chợ sách Đặng Thị Nhu, ngày bán được, ngày thì không một đồng xu dính túi nên thường thường tôi đói mờ mắt. Để bảo đảm cho cái bụng xẹp lép phình lên, trưa trưa tôi uống nước máy trừ cơm. Tối mò tới nhà bạn ở trọ gần rạp hát Quốc Thanh giành ăn mì quốc danh với lũ chuột cống rồi lang thang vô chợ gà Thái Bình ngủ bụi. Sáng lại lếch thếch ra chợ sách kiếm ăn qua ngày.

Một buổi sáng, khoảng giữa năm 1979, thình lình cả chợ sách náo loạn cả lên. Tôi ló cổ ngó ra phía đầu chợ thì thấy “Hồng Thất Công” xuất hiện. Ở chợ sách này chỉ có hai vị khách lớn, có uy tín bậc nhất trong làng văn học nghệ thuật miền Nam là nhà thơ Bùi Giáng và nhà khảo cổ Vương Hồng Sển mới làm cho cả chợ xôn xao đến thế. Riêng Bùi Bàng Dúi của chúng ta thì một ngày như mọi ngày. Rất là “Thất Cái”; vẫn tả tơi quần áo vá chùm vá đụp, tóc tai rũ rượi, đầu đội nón calô vá víu nhiều màu trông giống hệt Tế Điên Hòa Thượng, vai mang túi… rác kềnh càng, đang quơ gậy khệnh khạng, ngã nghiêng đi tới. Miệng thì hò hét như ca, con mắt thì liếc dọc liếc ngang, ông vừa đi vừa khoa tay múa chân trông rất vui nhộn.


Phước ba đời tôi, hôm đó Trung Niên Thi Sĩ lại xẹt vô sạp sách của tôi, chợp một cuốn pocket book, lật lật chọn đại một trang rồi, thay vì đọc vài ba câu tiếng Ăng-lê trong đó, ông lại cất giọng oang oang bài thơ của Lý Thường Kiệt: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư. Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư. Như hà ngịch lỗ lai xâm phạm. Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư“. Đọc xong ông trả sách, cười hi hi rồi quơ gậy nhún nhảy bước đi. Đó là lần đầu tiên mà cũng là lần cuối cùng tôi gặp ông, tính đến nay cũng ngót 37 năm ròng.
Để nhớ Người Bạn Lớn: Trung Niên Thi Sĩ, Thi Sĩ Đười Ươi, Bùi Bàn Dúi, Bùi Bán Dùi, Bùi Tồn Lưu, Bùi Tồn Lê, Bùi Văn Bố, Bùi Bê Bối, Bùi Văn Chiêu Lỳ, Vân Mồng, Brigit Giáng, Giáng Monroe… có tâm hồn bao la nhưng “chẳng sống theo thời thế, mà sống từ cõi túy lúy càn khôn” đến “điên rồ lừng lẫy, điên rực rỡ” (chữ của Bùi Giáng), một thi sĩ điên dễ thương nhất trần gian, tôi có đề thơ về ông, rằng:


Tôi bán sách cũ trong chợ sách
Một hôm dị khách ghé qua hàng
Lật trang sách ngoại oang oang đọc
“Nam quốc sơn hà…” khách cười vang


Sau đây xin mời nghe ca khúc Sài Gòn Bùi Giáng:

http://www.mediafire.com/listen/cdboyp58a686jse/SaiGonBuiGiangDienAn.mp3

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 22 October 2015 17:34 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account